Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 4: Độ Lệch Và Băng Đen

Đăng: 13/09/2026 08:03 2,299 từ 10 lượt đọc

Chiếc kim kim loại trong hộp kính vẫn cắm chúc xuống sàn tàu một góc ba mươi độ, không hề nhúc nhích theo nhịp lắc lư của thân tàu.

Miller đưa ngón trỏ gõ thêm hai tiếng cộc, cộc vào mặt kính tròn. Tiếng gõ vang lên khô khốc trong khoang y tế chật hẹp, nhưng đầu kim thép mỏng manh dường như bị một thứ lực vô hình giữ chặt ở phía dưới, chỉ khẽ run lên rồi lại đứng sững tại điểm lệch.

"Không phải kẹt trục," Miller thì thào, rút ngón tay về, trán lấm tấm mồ hôi dù không khí trong phòng lạnh ngắt. "Trục đồng thau này được bọc dầu chống ẩm trước khi xuất cảng. Nó không bị rỉ sét... Nó đang chỉ vào một thứ gì đó nằm thẳng dưới đáy nước."

Jack Henderson không nhìn chiếc hộp gỗ trên vách sắt nữa. Ông cúi xuống nhìn mẩu bút chì than gãy đôi nằm lăn lóc bên cạnh mép tấm bản đồ hàng hải bằng giấy nến. Trên mặt giấy, vùng biển bị khoanh tròn mực đỏ vẫn trống trơn, không có một vệt gạch nối, không có một dấu tích đánh dấu bờ cõi hay hòn đảo nào.

Người lạ mặt ngồi trên giường sắt không để lại bất kỳ nét vẽ nào trên giấy.

"Thu bản đồ lại," Henderson cất giọng khàn đặc, hai tay rút ra khỏi túi áo khoác dã chiến. "Miller, giữ nguyên tài liệu của cậu. Khóa cửa khoang y tế lại từ bên ngoài."

"Đại tá, chúng ta để cô ấy một mình ở đây sao?" Miller vừa cuộn vội tấm giấy nến vừa nhìn sang Băng Nguyệt. Nàng vẫn ngồi ngay ngắn trên mép nệm bọc vải bạt thô, hai bàn chân trần khép lại trên mặt sàn thép lạnh buốt, đôi mắt màu tím phẳng lặng nhìn theo từng nếp gấp của tờ hải đồ. "Nếu chiếc kim kia chỉ đúng... thì luồng chấn động ban nãy không đơn thuần là một sinh vật bơi ngang qua. Đáy biển khu vực này có cấu trúc địa chất bất thường."

"Tôi không cần cậu dạy về địa chất lúc này," Henderson gắt gằn trong cổ họng, bước ngoặt ra phía cửa sắt. "Máy phát chính chưa chạy lại được. Nước dằn tàu mạn trái đang rò rỉ. Và chúng ta đang trôi dạt với một chiếc la bàn chỉ cắm đầu xuống đất. Đi theo tôi lên đài chỉ huy."

Miller ngập ngừng nhìn Băng Nguyệt thêm một nhịp thở, rồi ôm khư khư chiếc cặp da đen bước qua ngưỡng cửa sắt.

Keng! Cạch!

Tiếng then cài bằng thép dày bên ngoài sập xuống dứt khoát. Tiếp theo đó là tiếng ổ khóa cơ học xoay một vòng nặng nề, khóa chặt căn phòng lại trong sự cô lập.

Băng Nguyệt ngồi im giữa khoảng tối tù mù.

Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn dây tóc nhỏ bọc lồng sắt tỏa ra thứ hơi ấm mỏng manh, không đủ xua đi cái lạnh buốt giá bốc lên từ sàn thép ngâm nước biển. Tiếng máy nổ phụ từ buồng bên cạnh tiếp tục dội qua vách ngăn thành những nhịp thình... thình... thình... khô khốc, chậm chạp và nhọc nhằn, như hơi thở của một người thợ già đang kiệt sức.

Nàng không nhìn cánh cửa sắt bị khóa chốt.

Băng Nguyệt đưa tay vào trong vạt áo thô rộng, khẽ chạm vào bìa cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh.

Mặt giấy bên trong vẫn hoàn toàn trắng tinh, khô ráo và lạnh lẽo. Không có một dòng chữ nào mách bảo nàng phải làm gì với những con người trên khối sắt trôi dạt này.

Bọn họ không giống Historia Reiss. Không có dấu mực nào xuất hiện trên mặt giấy câm lặng. Họ chỉ là những người lính cơ giới bình thường đang vật lộn với những chiếc đinh tán lỏng lẻo, cố giữ cho một cỗ máy nặng hàng ngàn tấn không bị chìm nghỉm giữa màn đêm đại dương.

Nàng nhắm mắt lại.

Nàng không phóng xuất thần thức ra ngoài hư không để thăm dò biển sâu. Giữa vùng nước mịt mùng chưa rõ bờ bến này, việc thu hút sự chú ý của thứ bên dưới là điều nguy hiểm. Nàng chỉ khép hờ hai mi mắt, để thân thể tự đón nhận những va đập cơ học thô ráp đang truyền trực tiếp vào khối sắt.

Qua lớp vách kim loại lạnh ngắt áp sau lưng, từng rung chấn nhỏ dội thẳng vào da thịt nàng:

Dưới đáy sâu của lườn tàu, tiếng nước biển rỉ rả qua kẽ đinh tán bị xô lệch, kèm theo những nhát búa nện chát chúa, gấp gáp của ai đó đang cố đóng chặt một then chêm. Dọc theo các vách tôn, tiếng chân người chạy dồn dập, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng hòa lẫn vào tiếng thở dốc nghẹn ngào vì khói dầu khét lẹt.

Cả con tàu rung lên từng chặng rời rạc, như một cỗ máy chắp vá đang oằn mình chống lại sức ép của các khối nước bên ngoài.

Nửa giờ sau, trên đài chỉ huy của con tàu.

Gió bão bên ngoài vẫn gầm rú qua những khung kính chắn gió đã bị rạn nứt chằng chịt như mạng nhện. Mưa quất từng đợt ràn rạt vào lớp kính dày, để lại những vệt nước đùng đục cuốn theo bụi than và bọt biển mặn chát.

Không khí bên trong cabin ngột ngạt mùi thuốc lá sợi rẻ tiền quyện với mùi cách điện bị chập cháy bốc lên từ các bảng đồng hồ.

Hệ thống đèn chính vẫn tối om. Chỉ có ba chiếc đèn bão dùng dầu hỏa treo lủng lẳng trên các móc sắt trần cabin, hắt ra những quầng sáng vàng đục chao đảo theo từng nhịp chồm của con tàu.

Đại tá Henderson đứng tựa hai tay vào bàn hải đồ trung tâm, chiếc mũ lưỡi trai quân đội ném bừa trên mặt gỗ ẩm ướt. Vết sẹo dài bên cổ ông giật từng cơn theo nhịp nghiến răng.

"Máy đo sâu còn đọc được gì không?" Henderson gằn giọng hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng tối mịt mùng ngoài ô cửa sổ.

Một viên trung úy trẻ tuổi, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, đang ngồi bệt dưới chân bảng điều khiển bên cánh trái. Anh ta dùng một chiếc kìm sắt kẹp chặt một đầu dây đồng vừa tuốt vỏ, cố gắng đấu nối vào cọc tiếp điểm phụ:

"Không thể đọc được tín hiệu phản hồi, thưa Đại tá! Băng giấy ghi nhận chỉ vẽ ra những đường răng cưa hỗn loạn. Đáy biển không phẳng... Nó giống như một chuỗi rãnh vực bị xé toạc, dốc đứng xuống dưới."

"Độ sâu ước tính?"

"Lần cuối kim đo còn nhảy trước khi cuộn dây bốc khói... là hàng ngàn mét," người trung úy thở dốc, buông chiếc kìm xuống sàn thép phát ra tiếng keng chói tai. "Nhưng nhiệt kế cơ học gắn ở đường hút nước làm mát ngoài mạn ghi nhận nhiệt độ nước biển đang tăng vọt so với bình thường."

Miller đứng nép bên cạnh cửa khoang, tay vẫn ôm khư khư chiếc cặp da đen:

"Đó chính là luồng nước mà cô gái đó trôi nổi bên trong. Một dạng mạch phun từ lòng đất... hoặc thứ gì đó vừa đi qua dưới sống lườn của chúng ta đã để lại luồng nhiệt này."

Henderson quay phắt lại, ánh mắt sắc lẹm:

"Tôi không cần biết thứ gì phát ra nhiệt. Tôi cần biết con tàu này đang trôi về đâu. Báo cáo của hoa tiêu đâu?!"

Một sĩ quan hoa tiêu trung niên, người ướt sũng nước mưa, từ cửa boong mở bước vào, kéo theo một luồng gió lạnh buốt. Ông ta tháo đôi găng tay da ướt nhẹp ném xuống bàn, lắc đầu một cách cay đắng:

"Không có thiên văn. Mây bão dày đặc, không nhìn thấy một vì sao nào để lấy góc phương vị. La bàn con quay hồi chuyển chính đã bị cháy cuộn dây từ lúc đáy tàu rung chuyển. Còn la bàn từ tính..."

Hoa tiêu chỉ tay về phía chiếc trụ đồng thau gắn la bàn cơ học bên cạnh bánh lái:

"Kim la bàn của toàn bộ các trạm quan sát đều cắm đầu chúc xuống sàn. Càng trôi về phía trước, góc cắm càng dốc. Nếu chúng ta tiếp tục thả trôi theo luồng nước này, chúng ta sẽ đi thẳng vào tâm của vùng nhiễu loạn."

Henderson đập mạnh bàn tay bọc găng xuống mặt bàn gỗ phát ra tiếng bốp chát chúa:

"Khởi động động cơ diesel số ba! Dùng tay quay cơ học nếu máy đề điện tử không ăn khớp! Phải giữ cho chân vịt quay để con tàu có lực cản, không được để luồng nước ngầm cuốn chúng ta đi tự do!"

"Thưa Đại tá!" Người hoa tiêu cất giọng can ngăn, thanh âm run rẩy vì lo ngại: "Nếu chúng ta nổ máy cơ học, tiếng ồn của chân vịt quay dưới nước sẽ dội thẳng xuống lòng rãnh sâu. Không ai biết thứ dưới đó lớn đến mức nào. Nhưng một phần cơ thể nó lướt qua đã đủ làm chúng ta nghiêng hẳn khỏi đường nước... Nếu nó quay lại lần nữa thì sao?!"

Sự im lặng đè nặng lên toàn bộ đài chỉ huy.

Chỉ còn tiếng gió rít qua khe kính vỡ và tiếng kim loại rên rỉ dưới sàn.

Lời cảnh báo của người hoa tiêu không phải là nỗi sợ hão huyền. Mọi người có mặt trong căn phòng này đều đã nhìn thấy dải sáng xanh lam thăm thẳm kia — một phần thân thể khổng lồ lướt qua đã đủ khiến cả chiến hạm nghiêng ngả, chao đảo như một mẩu gỗ mục giữa dòng nước cuộn.

Henderson đứng chôn chân bên bàn hải đồ.

Cơ hàm của người chỉ huy giật mạnh. Ông nhìn vào những người lính của mình: những gương mặt hốc hác, lem luốc muội dầu, những đôi bàn tay đang run rẩy vì lạnh và sự mịt mờ trước một hoàn cảnh vượt ra ngoài mọi bài học tác chiến.

"Nếu không nổ máy," Henderson cất giọng, thanh âm trầm hẳn xuống nhưng dứt khoát, "chúng ta sẽ va vào bãi đá ngầm hoặc bị luồng nước xoáy cuốn lật úp trước khi trời sáng. Chết chìm vì rò nước đáy tàu, hay chết vì bị thứ đó đâm trúng... các người tự chọn đi."

Không một ai lên tiếng phản đối.

Người cựu binh già giơ tay ra hiệu:

"Xuống buồng máy số ba. Báo cho đội thợ máy: quay trục khởi động bằng tay. Giữ vòng tua ở mức tối thiểu, chỉ đủ để giữ lái."

"Rõ, thưa Đại tá!" Người hoa tiêu nghiến răng, giật chiếc áo mưa trùm kín đầu rồi quay người lao xuống cầu thang sắt.

Trong khoang y tế số hai.

Băng Nguyệt bỗng nhiên mở mắt.

Một sự thay đổi rất nhỏ trong nhịp rung của con tàu vừa xuất hiện.

Không phải tiếng động cơ nổ giòn. Đó là một âm thanh cơ học thô ráp dội lên từ sâu dưới đáy lườn tàu — tiếng những người thợ đang dùng đòn bẩy thép gài vào các bánh đà khổng lồ, dùng sức nặng của cơ thể hàng chục con người để ép trục quay chuyển động.

Két... Rắc... Két...

Từng vòng quay nặng nề của khối kim loại ma sát vào ổ bi khô dầu phát ra những rung chấn nhỏ li ti, truyền thẳng qua lớp sàn sắt vào hai bàn chân trần của nàng.

Đồng thời, bên ngoài lớp vỏ thép của con tàu...

Nàng không biết thứ gì đang xảy ra ngoài kia. Nàng chỉ cảm thấy luồng nhiệt lượng ấm áp vừa bốc lên từ mặt biển cách đây một giờ đang biến mất với tốc độ chóng mặt.

Băng Nguyệt đứng dậy khỏi mép giường sắt. Nàng bước lại gần vách ngăn kim loại đối diện buồng máy, đưa một bàn tay nhẹ nhàng áp sát lên mặt thép.

Mặt kim loại dưới lòng bàn tay nàng lạnh buốt đến thấu xương.

Một lớp sương giá mỏng manh, lấm tấm như những hạt muối biển kết tinh, bắt đầu ngưng tụ trên bề mặt những chiếc đinh tán sắt dọc theo mép sàn. Nước biển rỉ qua kẽ nứt ở đáy khoang bắt đầu sệt lại, đóng thành từng mảng bùn xám đục vì cái lạnh bất thường ập đến từ khối nước bên ngoài.

ẦM!

Một tiếng va chạm nặng nề bất ngờ giáng thẳng vào mũi tàu.

Thân tàu thép giật nảy lên một nhịp dữ dội, làm chiếc bát súp đặt trên khay nhôm trượt rơi xuống sàn đánh xoảng một tiếng chát chúa.

Băng Nguyệt giữ vững thân mình, không hề lay động. Đôi mắt màu tím của nàng nhìn qua ô kính tròn nhỏ bọc lưới thép của cánh cửa khoang y tế.

Bên ngoài hành lang, tiếng còi báo động cơ học — loại còi quay tay dùng bánh răng kim loại — bắt đầu rú lên những hồi the thé, dồn dập:

"Phía trước! Có thứ gì đó màu đen trên mặt nước!"

"Băng!"

"Không... không phải băng trắng!"

"Băng đen! Là một bãi đá bọc băng đen ngòm!"

Tiếng quát tháo hỗn loạn hòa lẫn tiếng kim loại bị cào xé dưới đáy lườn tàu rít lên từng hồi ghê rợn, kéo dài dọc theo thân con tàu đang trôi dạt trong màn đêm mịt mùng.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3