Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 14: Điểm Mù Dưới Đáy Biển
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Cánh cửa thép thủy lực của boong-ke số ba nặng hàng chục tấn sập xuống với một tiếng va đập khô khốc, xé toạc màng nhĩ.
Những then khóa cơ học bằng thép tôi tự động phóng ra từ bốn góc khung cửa, cắm ngập vào lòng khối bê tông chịu lực dày hàng mét. Hệ thống gioăng cao su xì ra một luồng khí nén khô khốc, cô lập hoàn toàn không gian bên trong với bầu không khí đang rung chuyển ngoài cầu cảng.
Gần như cùng lúc với tiếng then khóa chốt chặt, một xung chấn dội qua nền đá dưới chân hai mươi tám người sống sót.
Nền bê tông nảy nhẹ lên. Dọc theo trần vòm, lớp bụi xi măng mịn từ các khe co giãn rào rào rơi xuống như một làn mưa tro xám. Ánh sáng đèn huỳnh quang công nghiệp chớp giật liên hồi rồi chuyển sang sắc vàng cam của hệ thống điện dự phòng, rọi xuống những khuôn mặt bê bết bùn khoáng, muội than và muối biển của thủy thủ đoàn tàu Nathan James.
Bốn người lính mang giáp module màu xám tro lập tức tiến lên, nòng súng trường tấn công hơi chúc xuống, bao quát toàn bộ nhóm người lạ mặt. Hai tay súng khác đứng cạnh cửa chớp bọc thép, ngón tay đặt hờ trên lẫy an toàn. Từng vị trí đứng, từng góc đón hỏa lực đều tuân theo một quy trình kiểm soát cách ly đã được diễn tập đến mức thuần thục.
Henderson đứng chắn trước mặt Miller. Người chỉ huy của chiếc Nathan James không hạ mình; ông đứng vững trên đôi chân trần ướt sũng, chiếc áo dạ sĩ quan rách bươm bết chặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội.
Người sĩ quan chỉ huy từ cánh cửa kim loại thông sang phòng điều hành bước vào.
Bộ quân phục tác chiến màu xám của ông ta phẳng phiu, trên ngực gắn bảng tên kim loại mang dòng chữ VANCE. Phía trên bảng tên là một phù hiệu hình chiếc khiên bọc lấy chữ M cách điệu. Ánh mắt Vance dừng lại một nhịp ở vết rách đóng vảy máu trên trán Henderson, lướt qua đôi ủng da biến dạng của Miller đang nằm thở dốc dưới sàn, rồi nhìn lướt qua những khẩu súng dắt bên hông vài người lính.
Ngay khoảnh khắc Vance mở miệng, một cơn buốt nhói đột ngột đâm xuyên qua thái dương Băng Nguyệt.
Đó không phải là đòn tấn công ngoại lực, mà là sự cọ xát dữ dội giữa thần thức của nàng và quy luật của cõi giới này. Khi cánh cửa boong-ke khép lại, cắt đứt hoàn toàn dư âm của đại dương thế giới cũ, hai cuốn sổ áp sát mạn sườn nàng bỗng truyền ra một luồng xung động vô hình. Bìa da của Sổ Tay Chuyển Mệnh co rút nhẹ, như thể một mỏ neo vừa cắm phập vào tầng nhận thức của nàng, cưỡng ép mở ra một tầng tiếp nhận mới.
Ban đầu, những âm thanh phát ra từ miệng Vance và Henderson chỉ là chuỗi ngữ âm góc cạnh, trúc trắc và hoàn toàn dị biệt. Nhưng chỉ trong một phần nghìn giây, tầng ý niệm ẩn sau những âm tiết ấy bị bóc tách thô bạo. Chúng không biến thành tiếng nói mẹ đẻ của cõi giới nàng, mà đè thẳng vào vỏ não thành những khái niệm trần trụi: chỉ huy — kiểm soát — tước vũ khí — nghi ngờ.
Sự đồng hóa cưỡng bức diễn ra dồn dập đến mức khiến các đường kinh mạch sau gáy nàng căng giật, màng nhĩ ong lên từng hồi.
"Giải giáp," giọng Vance vang lên, và lần này, từng âm tiết đối phương nói ra đã khớp hoàn toàn vào ý niệm trong tâm trí nàng. "Đội y tế vào vị trí."
Hai người lính bản địa lập tức tiến lên, thao tác dứt khoát và chuẩn xác. Họ thu giữ bốn khẩu súng ngắn M1911A1 còn ướt nước biển, hai khẩu súng trường bọc bạt và những con dao dã chiến, xếp toàn bộ vào một hòm kim loại có khóa an toàn. Không có động tác thừa, không có sự xô đẩy vô cớ.
Hai nhân viên y tế mang túi cứu thương dã chiến quỳ xuống cạnh Miller. Họ cắt bỏ lớp chăn nỉ ẩm sũng nước, chụp mặt nạ dưỡng khí bằng nhựa dẻo lên mũi miệng anh ta và dán nhanh hai miếng điện cực theo dõi mạch.
"Thân nhiệt tụt sâu," người lính quân y báo cáo nhanh giữa những tiếng rền trầm đục dội qua tường đá. "Phổi có dịch mặn pha bùn. Cho thở oxy dòng cao, ủ ấm bằng chăn nhiệt ngay."
Tấm chăn giữ nhiệt bằng màng kim loại tỏa nhiệt nhẹ được phủ kín quanh thân thể đang run rẩy của Miller. Hơi thở khò khè của anh ta dần đều lại, nhưng đôi mắt mất kính vẫn mở trừng trừng nhìn trần bê tông, các ngón tay bấu chặt lấy mép chăn.
Một nữ quân y quay sang phía Băng Nguyệt. Nhìn thấy đôi bàn chân trần nhuốm máu cùng ngón tay trỏ bàn tay trái vẫn rỉ từng giọt thẫm màu của nàng, cô ta mở hộp gạc vô trùng, bước tới:
"Ngồi xuống băng ghế, tôi cần làm sạch vết rách—"
Từng thanh âm của người phụ nữ xa lạ lọt vào tai Băng Nguyệt kèm theo một cảm giác châm chích buốt rát nơi huyệt thái dương. Sự đồng hóa tri nhận cho phép nàng hiểu rõ hành động của đối phương chỉ là cứu chữa vết thương, nhưng bản năng sinh tồn hàng trăm năm không cho phép bất kỳ kẻ xa lạ nào chạm vào thân thể hay đến gần hai cuốn sổ.
Băng Nguyệt khẽ lùi lại nửa bước.
Chuyển động của nàng nhẹ bẫng, không một tiếng động, nhưng dứt khoát như một lằn ranh được vạch ra trên nền đá. Bàn tay trái giấu kín trong vạt áo thô áp chặt vào hai cuốn sổ nơi mạn sườn. Đôi mắt màu tím của nàng nhìn thẳng vào người cứu thương, tĩnh lặng và lạnh buốt.
Nàng mở miệng, dùng chính thứ âm thanh dị giới vừa được đồng hóa trong tâm trí, nhả ra từng âm tiết bằng chất giọng cứng cỏi, xa cách:
"Không cần."
Giọng nói của nàng mang một âm sắc phẳng lặng, không hề gay gắt, nhưng ngữ điệu khô khốc như tiếng kim loại cọ vào băng tuyết khiến cô gái trẻ bất giác dừng tay, kẹp bông băng khựng lại giữa chừng.
Henderson đưa mắt nhìn nàng một thoáng, trong lòng dâng lên một tia kinh ngạc tột độ khi lần đầu tiên nghe nàng phát âm thứ ngôn ngữ của thế giới ông, dù âm sắc nghe nặng nề và mang tính áp chế kỳ lạ. Nhưng tình thế trước mắt không cho phép ông đào sâu điều đó. Ông quay sang đối diện với Vance:
"Các anh là lực lượng nào? Căn cứ này là gì, và cái thứ vừa trồi lên ngoài vịnh kia... tại sao các anh gọi nó là Titan?"
Vance không trả lời ngay. Ông ta đứng lắng nghe tiếng còi báo động bên ngoài vẫn đang truyền qua lớp bê tông dày hàng mét. Ánh mắt ông ta nhìn Henderson là ánh mắt của một sĩ quan đang đứng trước một ẩn số nằm ngoài mọi dữ liệu thông thường.
"Tôi là Thiếu tá Vance, phụ trách an ninh tiền đồn duyên hải này," Vance nói, giọng đanh và trầm. "Còn thứ ngoài khơi là Titan Alpha. Tên định danh của nó là Godzilla. Tổ chức chúng tôi có trách nhiệm theo dõi và thiết lập quy trình an toàn với những thực thể như vậy."
"Tổ chức của các anh?" Cơ hàm Henderson giật nhẹ. "Tôi là sĩ quan chỉ huy thuộc Hải quân Hoa Kỳ. Tàu của tôi vừa chìm ngoài kia chưa đầy hai giờ trước."
Vance bước lại gần bảng điều khiển gắn trên vách thép, chạm tay xoay màn hình phụ về phía Henderson:
"Theo hệ thống của chúng tôi, vùng biển này nằm hoàn toàn ngoài bất kỳ tuyến hành hải nào mà ông vừa nhắc tới. Mạng lưới cảm biến thủy âm ven bờ dày đặc, bất kỳ phương tiện nổi hay tàu ngầm nào tiếp cận đều bị ghi nhận từ hàng chục hải lý."
Vance nhìn thẳng vào mắt người chỉ huy già:
"Hai mươi phút trước, toàn bộ cảm biến đáy biển của chúng tôi bị nhiễu cục bộ do một biến dạng áp suất bất thường ở rãnh nứt tầng đáy. Ngay sau đó, hai chiếc xuồng của các ông trôi thẳng vào âu thuyền. Trên màn hình quét không có xác tàu chìm. Không có tín hiệu cấp cứu trên các dải tần quân sự tiêu chuẩn. Và trong cơ sở dữ liệu định danh của chúng tôi... không tồn tại một chiến hạm nào mang tên USS Nathan James."
Henderson khựng lại. Lồng ngực ông nghẽn đặc.
Một quân nhân có thể chấp nhận việc tàu bị đánh chìm hay rơi vào ổ phục kích. Nhưng không có một cuốn điều lệnh nào dạy người lính cách chấp nhận việc toàn bộ quốc gia, phiên hiệu và sự tồn tại của con tàu mình gắn bó cả đời lại biến mất hoàn toàn khỏi hồ sơ của một hệ thống phòng thủ kiên cố.
Phía sau ông, những người lính còn lại ngồi chết lặng trên sàn đá. Dù không hiểu hết các thuật ngữ hệ thống, họ vẫn nắm bắt được bản chất câu chuyện qua sắc mặt của vị chỉ huy. Những ánh mắt chai sạn vì sương gió bỗng trở nên ngơ ngác, trống rỗng.
Băng Nguyệt đứng cạnh họ, cảm nhận luồng tri nhận tiếp tục lan rộng trong tâm trí. Nàng bắt đầu nắm bắt được ý nghĩa của các biểu tượng trên màn hình hiển thị: các dải màu, các vạch đo và cả chữ viết dập trên vách thép. Việc đồng hóa ngôn ngữ không mang lại cảm giác thoải mái; nó giống như việc một bộ áo giáp xa lạ bị ép chặt vào da thịt, đòi hỏi nàng phải liên tục duy trì chân khí để ổn định lại thần thức.
Nàng bước chậm rãi về phía bàn điều khiển trung tâm của boong-ke.
Mặt sàn nhẵn thín in lại vài vệt máu mỏng từ gót chân trần của nàng, nhưng nàng không để tâm đến cơn đau thể xác. Ánh mắt nàng dừng lại trên dãy màn hình kỹ thuật số khổ lớn trước mặt các kỹ thuật viên của căn cứ.
Đó là một hệ thống thiết bị vượt xa những bảng đồng hồ cơ điện của chiếc Nathan James.
Trên màn hình chính, tín hiệu quang học tầm nhiệt từ tháp canh và radar quét sườn đang truyền về hình ảnh trực tiếp ngoài vịnh.
Godzilla hiện lên như một khối nhiệt lượng khổng lồ. Sự hiện diện của nó áp chế toàn bộ biểu đồ dao động mặt biển xung quanh; các đường quét thể hiện nguồn năng lượng tự nhiên phát ra từ cơ thể nó đang bao trùm vùng nước thành một vùng nhiễu xạ lớn. Khối lượng và kích thước của sinh vật vượt quá thang đo dự báo của các mô hình giả định; mọi con số hiện trên màn hình chỉ là ước tính tương đối.
"Titan Alpha duy trì trạng thái cảnh giới," một kỹ thuật viên chăm chú nhìn vào đồ thị dao động, thông báo qua micrô. "Nó không có dấu hiệu tiến công vào đất liền. Các tuyến phòng thủ duy trì vũ khí ở chế độ theo dõi thụ động, không khóa mục tiêu để tránh kích động hành vi lãnh thổ."
"Nó đến đây làm gì?" Vance bước lại gần, nhìn vào dải tín hiệu đáy biển. "Godzilla không rời khỏi hải vực tự nhiên chỉ để áp sát bờ đá này. Cảm biến địa chấn ghi nhận điều gì?"
"Có biến động ở rãnh ngầm phía sau nó," kỹ thuật viên phóng to một vùng quét màu đen nằm cách vị trí của Titan chừng một hải lý. "Các cảm biến không ghi nhận được sóng sinh học. Hệ thống phân tích tự động đang phân loại đó là hiện tượng lún sụt cơ học dưới đáy thềm lục địa do tải trọng của chính Titan Alpha đè nén lên địa tầng."
Vance nhìn chằm chằm vào biểu đồ đường cong đang nhảy múa:
"Chỉ là sụt lún địa chất?"
"Hệ thống cho rằng như vậy. Sự dịch chuyển của một khối sinh thể khổng lồ như nó luôn gây ra các biến dạng cục bộ dưới nền đá ngầm."
Băng Nguyệt đứng sau lưng họ, đôi mắt màu tím nheo lại.
Hệ thống máy móc của những con người ở thế giới này rất hiện đại, có thể đo được từng biến động nhiệt, từng luồng năng lượng phát ra từ con quái thú khổng lồ ngoài khơi. Nhưng chính việc dựa hoàn toàn vào những quy chuẩn đã lập trình sẵn lại biến hệ thống ấy thành một điểm mù chết người.
Nàng đưa bàn tay trái áp chặt vào vạt áo.
Cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh bìa da vẫn im lìm, lạnh ngắt. Nhưng cuốn sổ kim loại bên cạnh lại đang phát ra những nhịp rung buốt giá đến tận xương tủy.
Vết đục thứ sáu mươi lăm trên gáy sổ không hề hướng về luồng năng lượng rực rỡ của Godzilla. Nó co thắt từng nhịp buốt lạnh, nhắm thẳng vào vùng nước đen ngòm mà máy tính của căn cứ vừa gạt bỏ như một "vết lún sụt tự nhiên".
Dưới đáy biển sâu, thứ đang chuyển động không phải là đá sụt.
Băng Nguyệt nhận ra nhịp rung ấy. Đó là một dao động cơ học lạnh lẽo, vô cơ, lặp lại sau mỗi vài nhịp thở. Nó giống hệt thứ từng quấn lấy cổ chân Miller dưới chân chiến hạm Nathan James, nhưng lần này nó không còn ở lại phía sau. Nó đã xuất hiện ngay tại đây, trong một thế giới có những thành phố, có quân đội có tổ chức, và có những sinh vật khổng lồ được con người gọi tên.
RẦM...
Một tiếng nổ trầm đục bất ngờ truyền thẳng qua khối đá, dội vào lòng boong-ke.
Không phải chấn động từ trên mặt nước đánh xuống, mà là một lực đẩy dội ngược từ nền móng công trình, làm toàn bộ hệ thống giá treo vũ khí trên vách va vào nhau loảng xoảng. Một bảng mạch phụ bên góc trái bàn điều khiển nổ tung tia lửa điện, khói xộc ra mùi kim loại cháy.
"Mất tín hiệu cảm biến đáy biển số bốn và số sáu!" Kỹ thuật viên hét lên, hai tay gõ dồn dập trên bàn phím. "Đáy rãnh sụt ngầm không phải lún sụt thông thường! Tín hiệu phản hồi bị ngắt đột ngột... Titan Alpha đang chuyển hướng!"
Màn hình chính lập tức chuyển sang góc nhìn quang học từ tháp canh bờ vịnh.
Giữa màn đêm mù sương và ánh đèn pha rực sáng, sinh vật khổng lồ ngoài khơi vừa xoay hẳn thân mình lại.
Nó quay lưng về phía bờ cảng, hoàn toàn bỏ qua các khẩu đội pháo và xe bọc thép của căn cứ. Đôi mắt rực sáng của Godzilla hạ thấp xuống, găm thẳng vào vùng nước đang phồng lên dữ dội ngay phía sau nó.
Dọc theo sống lưng đồ sộ, những phiến gai hình tháp sắc nhọn bắt đầu phát ra ánh sáng.
Một dải lân tinh màu xanh lam rực rỡ, lạnh lẽo và chói lòa bùng lên từ các đốt đuôi rồi lan dần lên các phiến gai trên đỉnh đầu. Nước biển quanh thân hình nó sôi sục, bốc lên những cột hơi nước trắng xóa cuốn theo gió đêm.
Godzilla không gầm lên thị uy.
Nó hạ thấp thân mình, cơ bắp căng cứng trong tư thế săn mồi cẩn trọng, rồi phát ra một tiếng rền khàn đặc, nặng như cả vùng biển bị ép xuống. Âm thanh trầm đục không chỉ vang trong không khí mà truyền thẳng qua khối đá, khiến những người bên trong boong-ke cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt.
Nó không quay lại vì những họng súng trên bờ. Tư thế của nó chuyển dịch như thể dưới đáy biển vừa xuất hiện một thứ không hề nằm trong trật tự tự nhiên mà nó cai quản suốt hàng ngàn năm qua.
Henderson nhìn những phiến gai đang phát sáng dọc sống lưng Godzilla, rồi quay đầu nhìn Băng Nguyệt.
"Cô biết thứ đang ở dưới đó," ông nói, giọng hạ thấp giữa tiếng còi báo động gào thét. "Thứ kéo Miller... thứ bám theo con tàu của chúng ta... nó chưa hề biến mất."
Băng Nguyệt không quay đầu lại. Ánh mắt nàng dừng lại trên vùng nước đang biến dạng ngoài vịnh, nơi các luồng tín hiệu của căn cứ liên tục tắt ngấm từng mảng như những nhịp thở đứt quãng.
Sự đồng hóa tri nhận trong tâm trí khiến nàng có thể dùng chính ngôn ngữ của ông để đáp lời, dù ngữ điệu vẫn mang sự thô ráp, xa cách:
"Nó không thuộc về nơi này."
Henderson nhìn nàng, đôi bàn tay nắm chặt:
"Vậy họ có thể giết nó không?"
Băng Nguyệt im lặng một nhịp.
"Tôi không biết."
Trên màn hình trung tâm, các phiến gai trên lưng Godzilla sáng rực, nhuộm cả vùng biển phía trước cảng thành một màu xanh lam lạnh lẽo.
Ngay bên dưới hình ảnh Titan Alpha, một cửa sổ cảnh báo mới trên bảng điều khiển tự động bật mở, viền đỏ chớp nháy liên hồi. Không có mã sinh học quen thuộc. Không có phân loại địa chất. Không có tín hiệu nhiệt.
Chỉ có một dòng chữ dập nổi nhấp nháy trên nền màn hình:
NGUỒN TÍN HIỆU KHÔNG TỒN TẠI TRONG CƠ SỞ DỮ LIỆU.
Bên trong vạt áo thô của Băng Nguyệt, cuốn sổ kim loại rung lên một nhịp đanh gọn.
Lần đầu tiên kể từ khi nàng rời khỏi thế giới cũ, từ sâu bên trong thớ thép dày của cuốn sổ phát ra một tiếng gõ cơ học khô khốc:
Cộc.
Rồi tiếng thứ hai nối tiếp, lạnh ngắt và chuẩn xác:
Cộc.
Ngoài khơi, Godzilla gập mình hướng thẳng xuống biển sâu.
Còn dưới đáy vịnh, nơi ánh sáng xanh lam không thể rọi tới, một vết nứt màu đen bóng đang lặng lẽ mở rộng giữa lòng thềm lục địa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.