Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 7: Rãnh Sụt Và Dòng Chảy Ngược

Đăng: 13/09/2026 10:12 2,976 từ 13 lượt đọc

Mũi tàu tụt xuống thêm gần một mét.

Cú sụt lún của mỏm đá đen bên dưới kéo theo một nửa phần đầu của chiến hạm chúi hẳn vào lòng khe nứt. Toàn bộ mặt sàn boong dốc đứng lên như một vách đồi sắt nghiêng gần bốn mươi độ. Những chiếc thùng phuy rỗng, xích neo đứt và các ống kim loại nặng trịch lăn lông lốc xuống phía trước, đập vào các vách tôn phát ra những chuỗi âm thanh hỗn loạn, chát chúa.

"Giữ chặt lan can! Đừng để trượt xuống khe!"

Tiếng Henderson gầm lên khản đặc từ phía cầu thang sắt. Một bàn tay bọc găng da của ông siết chặt lấy thanh giằng của đài quan sát đến mức các đường chỉ may bục toạc, đôi ủng cao su ghì chết vào gờ bậc thang kim loại.

Gió muối quất ràn rạt vào mặt người chỉ huy, cuốn theo những mảng bọt nước lạnh ngắt bốc lên từ lòng vết nứt. Bên cạnh ông, Miller quỳ phục xuống sàn bậc thang, hai tay ôm chặt lấy chân trụ đồng của chiếc đèn bão, chiếc cặp da buộc bên hông bị va đập bẹp rúm một góc.

Phía dưới mũi tàu, khung cảnh đang diễn ra như một cỗ máy nghiền khổng lồ chạy bằng sức nặng của đại dương.

Mũi thép dày hai tấc của chiến hạm bị kẹp cứng giữa hai mảng thớ xơ xám xịt đang cựa mình theo chuyển động của đáy rãnh. Mỗi lần thân tàu trôi giật lùi theo quán tính sóng ngầm, những dải vật chất khoáng hóa ấy không gãy vụn thành đá dăm; chúng vặn xoắn lại, ken vào nhau như những búi gân khổng lồ bị kéo căng, rồi từ từ rách toạc ra từng sợi dưới áp lực hàng ngàn tấn của khối sắt. Mỗi sợi thớ đứt lìa đều phát ra tiếng phựt, phựt trầm đục, bắn ra những tia bụi khoáng màu vàng đục lấp lánh trong màn sương lạnh.

"Khoang máy số ba!" Henderson giật chiếc ống đàm thoại khẩn cấp gắn trên vách cabin, ghì chặt vào miệng: "Có nghe thấy không?! Đảo chiều trục quay! Cài số lùi hết cỡ! Kéo con tàu ra khỏi cái rãnh đó ngay!"

Chiếc ống nghe bằng đồng dội lại tiếng máy nổ khục khặc và tiếng gào thét nghẹn ngào vì khói của viên hoa tiêu:

"Không ăn khớp, thưa Đại tá! Trục chân vịt mạn trái bị kẹt vào một mảng bùn đen đông cứng dưới đáy lườn rồi! Bánh đà đang quá nhiệt, khói bốc mù mịt trong khoang đáy!"

"Dùng đòn bẩy cạy chốt hãm ra!" Henderson nghiến chặt hai hàm răng, tơ máu giăng kín tròng mắt: "Nếu con tàu này trượt thêm hai mét nữa, sống lườn sẽ gãy đôi ngay tại vách ngăn số hai! Tất cả chúng ta sẽ bị kéo xuống đáy vực cùng với cái đống xác đá đó!"

Ông buông ống đàm thoại, quay sang hai người lính đang run rẩy bám vào chân cầu thang:

"Xuống khoang tời mũi tàu! Mang búa tạ và mỏ hàn hơi ra! Cắt đứt toàn bộ xích neo và thanh dầm đang dính vào mỏm đá! Nhanh!"

Hai người lính nhìn xuống con dốc thép trơn tuột đang phủ đầy lớp màng đen đông cứng, mặt mày tái mét không còn một giọt máu. Đi xuống mũi tàu lúc này chẳng khác nào bò thẳng vào miệng một chiếc hầm nghiền đá đang chuyển động. Nhưng cái nhìn sắc lẹm của Henderson và tiếng kim loại rên rỉ dưới chân không cho phép họ chần chừ. Một người lính nghiến răng giật lấy chiếc búa tạ, người kia ôm theo bình khí hàn bằng sắt nặng trịch, cả hai bám vào sợi dây cáp cứu sinh trượt dần xuống con dốc thép.

Băng Nguyệt vẫn đứng ở mép sàn mạn trái, nơi lớp tôn vỏ tàu đã bị xé toạc ra một mảng lớn.

Nàng không bám vào bất kỳ sợi dây cáp nào. Đôi chân trần của nàng đặt trên bề mặt thép dập gờ chống trượt. Khi con tàu giật thêm một nhịp dốc đứng, gót chân nàng trượt nhẹ nửa tấc trên lớp váng mỡ đen; nàng hạ thấp trọng tâm, gân bàn chân siết chặt, ghìm sâu vào đường gân nổi của mặt sàn để triệt tiêu đà trượt.

Đôi mắt màu tím của nàng nhìn thẳng xuống khoảng nước bên dưới vết nứt.

Dòng xoáy hút xuống không hề giảm đi, nhưng tốc độ của nó đang có dấu hiệu biến đổi.

Nước biển đen ngòm xung quanh mũi tàu không cuộn sóng như trên mặt biển thông thường. Toàn bộ khối nước trong phạm vi hàng chục mét dường như đang bị kéo tụt xuống một cấu trúc sâu hoắm bên dưới — một vùng rỗng hoặc một hành lang ngầm nằm sâu trong địa tầng đang nuốt nước vào lòng nó với một áp lực bất thường.

Vòm đá ngầm mà nàng thoáng thấy ban nãy lộ ra mờ ảo qua làn bọt nước sủi tăm. Cấu trúc ấy uốn cong một cách kỳ dị, những thớ xơ xám tro bám chặt vào vách đá như những rễ cây hóa thạch.

Nàng không thể xác định cấu trúc ấy kéo dài bao xa, cũng không biết nó hình thành từ bao giờ. Chỉ có lực kéo vật lý trần trụi đang kéo cả khối sắt ba ngàn tấn lẫn bãi ngầm đen trôi tuột xuống lòng vực.

RẮC! KENG!

Một tiếng va chạm chói tai bất ngờ xé toạc tiếng gió rít.

Ở phía mũi tàu, người lính ôm bình khí hàn vừa trượt chân trên lớp màng đông trơn tuột.

Thân hình anh ta lăn lộn xuống con dốc thép dốc đứng. Chiếc bình khí nặng trịch tuột khỏi tay, đập mạnh vào thành bệ tời bắn ra những chùm tia lửa cam lóa mắt. Người lính trượt thẳng về phía mép sàn bị xé toạc — nơi vách tôn rách nát chỉ cách miệng vết nứt bốc khói lạnh chưa đầy một sải tay.

Anh ta quẫy đạp trong tuyệt vọng, những ngón tay bọc da cào xé trên mặt sàn đóng băng nhưng không tìm được bất kỳ điểm tựa nào.

Henderson trên cầu thang gầm lên một tiếng bất lực: "BÁM VÀO CỌC BÍCH! BÁM VÀO—!"

Quá muộn. Quán tính trượt dốc và góc nghiêng gần bốn mươi độ đang tống người lính thẳng xuống khoảng không đen ngòm bên dưới miệng rãnh.

Một bóng xám khẽ lướt qua màn mưa.

Băng Nguyệt không phi thân bay bổng, cũng không phóng xuất bất kỳ luồng sáng nào. Nàng lao xuống theo dốc nghiêng ba bước chân, mỗi bước nện thẳng xuống sàn sắt làm rung bần bật khung dầm bên dưới.

Khi thân hình người lính vừa trôi qua mép tôn rách, chuẩn bị rơi tự do xuống dòng xoáy đen ngòm...

Bàn tay thon nhỏ của Băng Nguyệt vươn ra, ngón tay móc chặt lấy quai đeo bằng vải bạt thô của chiếc áo phao trên ngực anh ta.

PHỰT!

Lực giật đột ngột từ khối lượng gần tám mươi ký của người lính cộng với đà rơi khiến mép tôn rách dưới chân Băng Nguyệt rên lên một tiếng két chói tai.

Bàn chân trần của nàng bị phản lực đẩy trượt đi nửa tấc trên lớp màng đen trơn tuột. Nàng lập tức xoay góc cổ chân, gót chân dẫm nghiêng ghìm chặt vào một đầu đinh tán nhô cao trên sàn thép để tạo thế tựa. Cổ tay nàng cong lại, khớp vai hạ thấp xuống, toàn bộ cơ bắp dọc sống lưng siết cứng lại để hấp thụ và phân tán cú giật qua khung xương bản thể.

Dây đai vải bạt trên áo phao người lính bị kéo căng đến mức phát ra tiếng chỉ may đứt lách tách, mép vải cọ rách một vệt mỏng trên da ngón tay nàng, rỉ ra một chấm máu nhỏ.

Người lính treo lơ lửng trên khoảng không, mặt đối mặt với dòng nước đen cách chân anh ta chưa đầy hai thước. Anh ta ngước nhìn lên, hai mắt mở to trừng trừng, đồng tử run rẩy nhìn vào cô gái lạ mặt đang giữ chặt lấy mình bằng một tay giữa góc dốc đứng.

Bằng một chuyển động hông dứt khoát kết hợp với lực giật của bả vai, Băng Nguyệt hất ngược anh ta trở lại mặt sàn boong.

Thân hình người lính lăn hai vòng trên mặt thép dốc, đập mạnh lưng vào chân bệ tời rồi nằm thở dốc từng ngụm lớn, hai bàn tay run lẩy bẩy ôm lấy ngực áo rách toạc.

Henderson đứng chết trân trên bậc cầu thang sắt, cánh tay giơ ra giữa không trung từ từ hạ xuống.

Người chỉ huy nhìn chằm chằm vào vệt máu nhỏ trên đầu ngón tay của Băng Nguyệt và cách nàng lấy lại thăng bằng sau cú hãm lực cơ học ấy. Đó không phải là phép màu; đó là một khả năng kiểm soát thân thể và mật độ sức mạnh vượt xa người bình thường, nhưng vẫn phải dựa vào điểm tựa của đinh tán và góc nghiêng của sàn tàu để triệt tiêu gia tốc.

Henderson không có thời gian để kinh ngạc. Mũi tàu lại rùng mình một cái, thêm một mối hàn nữa ở khoang trước toác ra đánh chát.

"Miller!" Henderson gằn giọng qua kẽ răng, mắt không rời Băng Nguyệt: "Nói với cô ta!"

Miller run rẩy trườn xuống từng bậc thang, chiếc kính cận nhòe nhoẹt nước mưa: "Đại tá... tôi không có từ nào để nói với cô ấy cả!"

"Dùng tay mà chỉ!" Henderson quát lớn, cánh tay chỉ thẳng xuống thanh dầm thép của mũi tàu đang bị kẹp nghiến giữa hai khối thớ xơ xám xịt: "Bảo cô ta bẻ gãy cái dầm đó ra! Dùng sức của cô ta bẩy cái mũi tàu ra khỏi khe đá! Mau lên!"

Miller lồm cồm bò xuống mặt sàn trơn tuột, dừng lại cách Băng Nguyệt năm bước chân. Anh ta quỳ trên hai đầu gối ướt sũng, hai tay cuống cuồng chỉ vào thanh dầm thép dày bản đang oằn mình răng rắc, rồi làm động tác giật ngược về phía sau, miệng thốt ra những âm thanh đứt quãng trong tuyệt vọng:

"Kéo... giật nó ra! Làm ơn, kéo con tàu ra!"

Băng Nguyệt nhìn người đàn ông mang kính đang quỳ rạp dưới chân mình.

Nàng không hiểu ngữ âm của anh ta, nhưng nàng hiểu rõ cử chỉ ấy. Họ muốn nàng dùng sức mạnh bản thể để bẻ nát thanh dầm kim loại, trở thành một chiếc đòn bẩy kéo khối sắt này ra khỏi miệng vực.

Nàng hoàn toàn có thể làm được điều đó. Vận chuyển khí tức vào hai cánh tay, nàng có thể xé toạc mối liên kết kim loại kia trước khi con tàu kịp trượt thêm một tấc.

Nhưng Băng Nguyệt không nhúc nhích.

Nàng nhìn những người lính đang bám chặt vào cọc sắt, nhìn Miller đang thở dốc trên sàn thép. Nàng có thể bẻ gãy thanh dầm, có thể thay họ giải quyết mối nguy hiểm cơ học này trong nháy mắt. Nhưng một khi nàng ra tay dùng sức mạnh can thiệp thô bạo vào kết cấu của cỗ máy, mọi phản ứng sinh tồn của họ sẽ bị bẻ gãy, và nàng sẽ tự biến mình thành điểm tựa duy nhất của con tàu này giữa biển khơi.

Hơn nữa... sự nguy hiểm lúc này không nằm ở thanh dầm mũi tàu.

Băng Nguyệt đưa mắt nhìn xuống dòng nước đen bên dưới vết nứt.

Dòng xoáy hút tụt xuống nãy giờ bỗng nhiên chậm lại một cách kỳ lạ. Những vòng xoáy nước quanh mạn tàu không còn khép vào giữa tâm phễu nữa mà bắt đầu phồng lên từng mảng lớn, nổi lên những luồng bọt khí đùng đục.

Một luồng hơi ấm bất thường bắt đầu xuyên qua lớp nước buốt giá, mang theo mùi kim loại bị nung chảy và mùi tanh nồng của bùn khoáng đáy sâu.

Áp suất dưới lòng rãnh đang đảo chiều.

Chiếc khoang rỗng bên dưới địa tầng không còn nuốt nước vào nữa; sức ép bị nén nghẽn trong lòng đất sau khi nuốt hàng ngàn mét khối nước lạnh đang đẩy ngược trở lại mặt biển.

"Lùi lại!"

Băng Nguyệt thốt ra hai từ bằng ngôn ngữ bản quán của mình. Nàng không đợi Miller hiểu, lập tức quay người, túm lấy cổ áo của anh ta giật mạnh về phía sau chân cầu thang.

Miller ngã nhào theo lực kéo của nàng, vừa kịp bám chặt vào chân trụ lan can.

ỤC... ÙÙÙÙ——!

Một tiếng nổ nghẹn đặc từ đáy sâu bất ngờ dội thẳng lên mặt nước.

Không phải tiếng đá gãy. Đó là tiếng một luồng áp lực địa chất khổng lồ vừa bung trào qua cổ họng của vòm đá ngầm.

Cột nước biển ở trung tâm khe nứt ngừng chảy tụt xuống, rồi nổ tung lên trời đêm thành một cột nước nóng rực, đen ngòm bùn khoáng và bọt khí lưu huỳnh cao tới hai chục mét. Luồng hơi nước sôi sùng sục phả thẳng vào mũi chiến hạm, biến màn đêm thành một bức tường hơi nước mù mịt, bỏng rát.

Sóng xung kích từ luồng trào ngược hất văng mũi con tàu chiến bật ngược trở lại mặt biển.

Thanh dầm thép cắm trong mảng thớ xơ Titan bị lực hất cực đại bẻ gãy đánh RẮC một tiếng chói tai. Mũi tàu bung ra khỏi khe nứt của bãi ngầm, khối sắt ba ngàn tấn dội ngược lại phía sau, rơi tự do xuống mặt biển cuộn sóng đánh ẦM một tiếng kinh thiên động địa.

Con tàu được giải thoát khỏi khe kẹt.

Nhưng cái giá phải trả giáng xuống ngay lập tức, tàn nhẫn và trần trụi.

Cú dội ngược dữ dội bẻ cong hoàn toàn sống lườn kim loại ở khoang mũi. Vách ngăn kín nước số hai bị vặn xoắn, bung toạc một đường nứt dài hai thước; nước biển nóng rực lẫn bùn khoáng ùng ục tràn vào khoang chứa hàng phía trước.

Từ sâu trong buồng máy số ba, một tiếng nổ kim loại đanh gọn vang lên kèm theo tiếng xì hơi nước áp suất cao chói óc. Trục chân vịt mạn trái đã bị gãy gập trong cú giật, bánh đà vỡ vụn làm nghẽn chết hoàn toàn động cơ dự phòng cuối cùng. Khói đen kịt mang theo mùi dầu khét lẹt cuồn cuộn bốc lên từ các cửa thông hơi trên sàn boong.

Một mảng vật chất thớ xơ màu đen xám to bằng nửa chiếc xe tải — bị xé rách ra từ bãi ngầm trong cú va đập — vẫn cắm ngập vào phần mũi tàu rách nát như một khối u kỳ dị, bốc khói nghi ngút giữa màn mưa lạnh.

Con tàu chiến trôi dạt tự do. Toàn bộ máy móc đã tắt ngấm. Chân vịt bất động. Nó trở thành một khối kim loại rệu rã hoàn toàn mất động lực, chòng chành trôi theo luồng sóng cuốn ra xa khỏi bãi ngầm đang sụp đổ.

Trên sàn boong nghiêng ngả, Henderson gượng dậy từ đống mảnh vụn, một bên trán ông rách toạc chảy máu ròng ròng xuống gò má. Miller nằm sấp bên cạnh, chiếc kính cận vỡ nát một tròng, hai tay cào trên sàn thép trơn tuột nôn thốc nôn tháo vì hít phải khói lưu huỳnh. Vài người lính nằm bất động quanh bệ tời, những tiếng rên rỉ đau đớn bị tiếng sóng biển nuốt chửng.

Băng Nguyệt vẫn đứng vững bên mép lan can đã bị bẻ cong.

Nàng nhìn xuống bàn tay mình. Vết rách nhỏ trên ngón tay do sợi dây bạt cứa vào vẫn rỉ một vệt máu đỏ tươi, buốt rát dưới gió muối. Nàng không phải là một thực thể vô hình đứng ngoài quy luật; thế giới này đang tác động lên nàng bằng từng thớ thép, từng sợi dây và từng đợt sóng va đập.

Trong vạt áo nàng, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh áp sát vào ngực vẫn lạnh ngắt. Trang giấy bên trong không hề có chữ, không có nhiệm vụ, hoàn toàn câm lặng trước sự trôi dạt của con tàu rệu rã.

Băng Nguyệt ngước mắt nhìn lại bãi ngầm đen phía sau.

Dưới màn hơi nước nóng bốc lên ngùn ngụt, dải đá đen mang cấu trúc thớ xơ giống Titan kia đang từ từ nứt toác ra thành từng mảng lớn, chìm dần xuống miệng vòm đá ngầm giữa đại dương.

Nhưng ngay khi cấu trúc đen ấy chìm xuống...

Dưới lớp nước sâu thẳm cách mặt biển hàng trăm mét, một vùng bóng tối khổng lồ vừa chậm rãi thay đổi vị trí.

Không có tiếng gầm rền vang. Không có luồng sáng xanh lam nào phát ra.

Chỉ có một khối bóng đen mênh mông, sâu thẳm và nặng trịch hơn cả địa tầng, vừa khẽ chuyển dịch một đường cong chậm chạp dưới làn nước tối. Chuyển động ấy nhẹ nhàng đến mức mắt thường không thể nhận ra hình dáng, nhưng đủ sức làm toàn bộ dòng hải lưu ngầm dưới đáy biển đảo chiều, cuốn con tàu chiến mất động lực trôi dạt về một vùng nước hoàn toàn xa lạ.

Băng Nguyệt nhìn trừng trừng xuống đáy vực đen đặc.

Thứ bên dưới kia không hề trồi lên.

Nó chỉ vừa nghiêng mình trong bóng tối.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3