Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 8: Khối U Trên Mũi Thép
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Mặt biển dần chìm vào một lớp sương mù đặc quánh, trắng đục như sữa, nuốt chửng hoàn toàn bóng tối của cơn bão đêm.
Không còn tiếng gió rít qua những cột ăng-ten, không còn tiếng sóng cuồn cuộn vỗ vào mạn thuyền. Con tàu chiến ba ngàn tấn trôi dạt hoàn toàn trong tĩnh mịch, bồng bềnh theo dòng hải lưu ngầm vừa bị bẻ hướng.
Thân tàu nghiêng lệch chừng hai mươi độ sang mạn phải, sống lườn biến dạng phát ra những tiếng co rút lách tách đều đặn trong cái lạnh buốt giá. Khoang máy phụ chìm trong bóng tối hoàn toàn, nơi nước biển ấm ngăm ngăm lẫn bùn khoáng vẫn đang rỉ rả dâng lên tới nửa bệ máy, bốc lên thứ mùi tanh ngai ngái của khoáng thạch cổ xưa.
Trên sàn boong trước, ánh đèn pha ắc quy duy nhất còn sót lại được đặt ngửa trên một chiếc hộp đạn súng máy, hắt luồng sáng vàng vorf lên phần mũi tàu bị xé toạc.
Đại tá Jack Henderson đứng dựa lưng vào bệ pháo bị nghiêng lệch.
Vết thương trên trán ông đã được dán tạm bằng một miếng băng cá nhân thấm đẫm huyết thanh, nhưng máu khô vẫn đóng thành một vệt đen sẫm chạy dọc xuống gò má hốc hác. Đôi tay bọc găng da của ông cầm một điếu thuốc lá cuộn tay đã tắt ngóm từ lâu, đưa lên môi theo thói quen rồi lại buông thỏng xuống bên hông.
Cách ông vài bước chân, Miller đang quỳ gối trên lớp sàn đóng băng, dùng chiếc kìm nhỏ cạy từng mảnh kính vỡ còn sót lại trên gọng chiếc kính cận, gương mặt trắng bệch, thở dốc từng hơi ngột ngạt.
Và ở ngay chính giữa phần mũi tàu bị bẻ toác — nơi các thanh dầm thép gãy gục chĩa ngược lên trời như những chiếc xương sườn gãy — khối vật chất màu đen xám bằng nửa chiếc xe tải vẫn cắm ngập sâu vào trong khung sắt.
Đó là mảng vật chất xơ cứng bị xé rách từ bãi ngầm trong vụ nổ ngầm ban nãy.
Mặt ngoài của nó được bọc bởi lớp màng đen bóng loáng như hắc ín, nhưng ở phần vỡ toác tiếp giáp với không khí, những bó thớ xơ xám chì đan xen các dải tinh thể vàng đục đang lộ ra trần trụi. Nó không bốc cháy. Nó không tan chảy thành nước hay bùn lỏng.
Nhưng nó đang chuyển động.
Không có tiếng động, không có nhịp đập cơ học của động cơ. Chỉ có sự thay đổi thể tích cực kỳ chậm chạp: những bó thớ bên trong khối vật chất ấy cứ cách vài chục nhịp lại phồng lên rồi xẹp xuống, co bóp theo một chu kỳ đều đặn, tựa như một dạng cấu trúc không thể phân loại đang hấp thụ độ ẩm và từ trường của môi trường xung quanh.
Mỗi lần khối thớ xơ ấy co lại, lớp sương mù trắng đục bay qua phần mũi tàu lại bị hút tụt vào các khe nứt li ti trên bề mặt nó, ngưng tụ thành những giọt chất lỏng màu xám đục ròng ròng chảy xuống vết rách của vỏ thép.
Nơi giọt chất lỏng ấy rỉ xuống, lớp tôn thép mạ kẽm của con tàu bắt đầu sủi bọt lấm tấm, ăn mòn thành những vết rỗ sâu hoắm chỉ trong vài nhịp thở.
Henderson ném đi điếu thuốc không châm lửa trong tay, cất giọng khàn đặc, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn sương:
"Nó không phải là đá. Cậu thấy chưa, Miller? Đá không ăn mòn thép nhanh đến vậy."
Miller run rẩy đứng dậy, hai tay đẩy chiếc gọng kính không tròng lên sống mũi, trân trân nhìn khối u đang co bóp trên mũi tàu:
"Tôi... tôi chưa từng thấy loại khoáng sản hay sinh vật nào như thế này trong bất kỳ tài liệu địa chất hay sinh học nào. Cấu trúc của nó... nó không chỉ đứng yên. Nó đang lấy thứ gì đó từ môi trường xung quanh. Độ ẩm, nhiệt, điện tích... tôi chưa biết chắc, nhưng nó đang trao đổi chất với con tàu."
"Nó đang ăn mòn con tàu," Henderson chỉnh lại câu nói của viên sĩ quan bằng một sự thật trần trụi hơn. "Nếu chúng ta không tìm cách tách cái khối vật chất đó ra khỏi sống lườn trước khi bình minh lên, khoang mũi sẽ bị gặm thủng hoàn toàn. Con tàu này sẽ chìm trước khi dòng hải lưu đưa chúng ta đến bất kỳ bãi đất nào."
"Tách bằng gì?" Miller bật cười khan, giọng đắng ngắt: "Búa tạ đập vào nảy tưng tưng. Mỏ hàn hơi không bén lửa vào lớp màng đen đó. Thậm chí lưỡi rìu công binh lúc nãy chém vào còn mẻ một góc. Chúng ta không có công cụ nào trên con tàu này đủ sức cắt đứt nó."
Henderson im lặng.
Ông quay đầu sang bên trái.
Cách họ chừng mười bước chân, Băng Nguyệt đang đứng một mình bên mép lan can.
Nàng đứng quay lưng về phía màn sương mù mịt mùng ngoài khơi, hai tay đút trong vạt áo thô rộng. Đôi chân trần đặt trên mặt sàn đóng băng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh thấu xương đang làm tê liệt cả những lớp ủng cao su dày của đám lính.
Từ nãy đến giờ, nàng không nói một lời nào kể từ khoảnh khắc con tàu thoát khỏi rãnh sụt. Nàng chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát khối thớ xơ đang co bóp trên mũi tàu, như một kẻ đứng ngoài quan sát một vết thương lạ đang lan rộng trên thân thể cỗ máy.
Henderson bước chậm chạp tới gần nàng.
Ông dừng lại cách Băng Nguyệt hai bước, không dùng giọng ra lệnh của một sĩ quan hải quân, mà dùng thứ âm thanh mệt mỏi của một con người đã cạn sạch các lựa chọn:
"Cô từng thấy thứ này."
Băng Nguyệt quay đầu lại.
Đôi mắt màu tím của nàng nhìn thẳng vào gương mặt đầy vết bầm dập và máu khô của người chỉ huy. Nàng không gật đầu, cũng không lắc đầu.
Trong nhận thức của nàng, khối vật chất đang bám trên mũi tàu gợi lên một sự tương đồng đáng sợ với thứ vật chất vôi hóa mà nàng từng chứng kiến ở hòn đảo phía sau lưng. Nhưng sự tương đồng đó không đủ để khẳng định nguồn gốc hay lý do vì sao nó lại xuất hiện ở đây.
"Tôi không biết cô từ đâu tới, và cô nắm giữ thứ sức mạnh quái quỷ gì trong người," Henderson tiếp tục nói, giọng trầm đục xuống, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu vào nàng: "Nhưng con tàu này đang mang theo hơn một trăm sinh mạng con người. Nếu chúng tôi chết ở đây, cô cũng sẽ trôi dạt mãi mãi trên cái vùng biển không có đường lui này."
Ông chỉ tay về phía khối u xám chì đang co bóp:
"Cắt đứt nó giúp chúng tôi. Hoặc chỉ cho chúng tôi cách làm. Đó là giao kèo duy nhất tôi có thể đề nghị lúc này."
Băng Nguyệt nhìn bàn tay đang chỉ của Henderson.
Vết rách nhỏ trên ngón tay nàng do sợi dây bạt cứa vào lúc cứu người lính ban nãy đã ngừng chảy máu, để lại một vệt sẹo mỏng màu hồng nhạt trên da thịt. Ma sát của thế giới này đã để lại dấu vết trên người nàng, nhỏ nhoi nhưng không thể chối bỏ.
Nàng chậm rãi bước qua mặt Henderson, tiến sát đến gần khối thớ xơ đang bốc khói ngùn ngụt ở mũi tàu.
Henderson và Miller nín thở lùi lại nửa bước, dồn toàn bộ sự chú ý vào từng chuyển động của nàng.
Băng Nguyệt dừng lại cách khối vật chất xám xịt chừng một sải tay.
Nàng không rút vũ khí. Nàng không tung chiêu thức phát sáng hay gầm thét nội kông.
Nàng chỉ lẳng lặng vươn bàn tay phải ra, mở rộng năm ngón tay, rồi áp trực tiếp lòng bàn tay lên lớp màng đen bóng loáng đang bao bọc khối thớ xơ.
Xì... xì...
Ngay khi da thịt nàng chạm vào bề mặt khối vật chất, một tiếng động sắc lẹm vang lên.
Lớp màng đen bóng loáng bỗng chốc co giật dữ dội, hàng ngàn khe nứt li ti mở rộng toác ra trên bề mặt nó. Thứ chất lỏng ăn mòn rỉ ra từ các khe nứt bùng lên một lớp khói xám đặc quánh, lao thẳng vào lòng bàn tay Băng Nguyệt.
Miller hoảng hốt kêu lên: "Cẩn thận! Nó chứa axit cực mạnh—!"
Nhưng Băng Nguyệt không rút tay về.
Nàng đứng bất động. Khí tức trong kinh mạch nàng chấn động, tạo thành một lớp màng bảo vệ bọc lấy da bàn tay.
Dưới lòng bàn tay nàng, khối vật chất lạ lẫm ấy không tấn công nàng.
Nó đang phản ứng.
Những bó thớ bên trong khối u bỗng ngừng co bóp theo nhịp điệu cũ. Nhịp rung ấy khiến Băng Nguyệt nhớ đến cảm giác lạnh từ cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh trong vạt áo — không giống hoàn toàn, nhưng đủ gần để khiến nàng không thể xem đó là trùng hợp ngẫu nhiên.
Nàng không biết đó là cộng hưởng, phản ứng tự vệ hay chỉ là sự chạm trán của hai thứ xa lạ không thuộc về thế giới này.
Rắc... Rắc...
Khối thớ xơ bám ngập trong dầm thép bắt đầu tự động rạn nứt từ bên trong dưới áp lực của luồng phản ứng ấy. Các mối liên kết khoáng hóa giữa vật chất lạ và lớp vỏ thép của con tàu đột ngột đứt gãy.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khối u nặng hàng trăm ký trượt khỏi khe nứt của mũi tàu, rơi rầm xuống mặt sàn thép dốc đứng, rồi lăn tõm qua mạn tàu vỡ toác, chìm thẳng xuống làn nước sương mù đen ngòm bên dưới.
Mũi chiến hạm được giải phóng khỏi khối u ăn mòn.
Khoang thép rỗng tuếch để lại một vết lõm sâu hoắm, nham nhở khói xám đang tản dần vào không khí.
Henderson và Miller đứng trân trân nhìn khối vật chất chìm nghỉm xuống biển, rồi quay lại nhìn bàn tay của Băng Nguyệt.
Khi nàng thu tay về, lòng bàn tay không bị bỏng nặng. Nhưng dưới lớp da trắng, một đường xám mảnh như một sợi mực bị nhốt dưới da đã chạy ngang qua gốc ngón cái, mờ ảo và lạnh ngắt.
"Cô... cô đã làm thế nào vậy?" Miller nuốt khan, giọng lắp bắp không thành câu.
Băng Nguyệt không trả lời.
Nàng thu tay về, đút sâu vào trong vạt áo. Ngón tay nàng chạm vào bìa cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh.
Trang giấy bên trong vẫn hoàn toàn trắng tinh, không xuất hiện một dòng mực nào. Sổ Tay không ghi chữ, nhưng lớp giấy lạnh hơn trước, như thể bên dưới mặt trắng có thứ gì đó vừa khẽ cựa mình.
Đúng lúc đó...
Từ sâu trong lớp sương mù trắng đục bao trùm lấy vùng biển phía trước mũi tàu, một âm thanh mới vang lên.
Không phải tiếng rền của địa tầng. Không phải tiếng sóng vỗ.
Tiếng chuông không vang từ phía trước.
Nó vọng lên từ dưới đáy con tàu.
Tùng... Tùng... Tùng...
Hồi chuông cơ học nặng nề, trầm đục, vang lên từng nhịp đều đặn trong không gian mù mịt — như tiếng đồng hồ điểm giờ của một cấu trúc ngầm chìm sâu dưới đáy đại dương.
Trên mặt biển không có ánh đèn, không có bóng tàu, không có bất kỳ công trình nào xuyên qua màn sương.
Nhưng chiếc kim la bàn trên bàn điều hướng trong đài chỉ huy, vốn đã chết cứng sau vụ mắc cạn, bỗng run lên.
Nó không chỉ về phía trước.
Nó chỉ xuống dưới.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.