Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 6: Vết Nứt Đáy Vực
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Tiếng nứt toác dội lên từ lòng biển sâu không tan biến ngay.
Nó biến thành một chuỗi âm vang trầm đục, chạy ngầm dưới thân tàu như tiếng một chiếc cối xay đá khổng lồ đang nghiền nát từng mảng địa tầng xa xôi dưới đáy nước.
Thân tàu chiến giật nảy thêm một nhịp ngắn, sống lườn kim loại rít lên ken két khi phần mũi cắm sâu thêm vài tấc vào khe đá đen. Góc nghiêng sang mạn phải đã chạm ngưỡng ba mươi lăm độ. Nước biển mặn chát tràn qua các lỗ thoát nước ở mạn thấp, cuốn theo lớp bùn xám đông đặc và rác rưởi trôi nổi trên sàn boong.
"Chốt dây cáp số ba!"
Tiếng quát tháo của viên hoa tiêu dội ngược từ mũi tàu về đài chỉ huy:
"Mang thêm cáp tời ra đây! Mau lên! Mũi tàu đang bị kéo trượt xuống khe nứt!"
Gần chục người lính, người trùm áo mưa dã chiến ướt sũng, người chỉ mặc áo len cộc tay lem luốc muội than và dầu máy, đang bám chặt vào các trụ neo kim loại để khỏi lăn xuống mép sàn dốc đứng. Lớp váng dầu trên boong đã đông cứng lại thành một lớp màng trơn tuột như mỡ bò, khiến mỗi bước chân di chuyển đều chực chờ trượt ngã.
Họ kéo lê những cuộn dây cáp thép to bằng cổ tay, cố móc đầu cáp vào các cọc bích trên thành boong, rồi dùng búa tạ nện những chiếc nêm sắt vào các khe hở của cấu trúc đen ngòm trước mũi tàu để hãm đà trượt.
Keng! Keng! Keng!
Từng nhát búa giáng xuống bề mặt đen bóng bắn ra những tia lửa cam ngắn ngủi, kèm theo tiếng nảy chát chúa của kim loại va vào khoáng thạch rắn như gang.
Nhưng thứ vật chất ấy không vỡ vụn thành từng mảng đá dăm như đá hoa cương hay đá bazan. Mỗi nhát búa nện xuống chỉ làm bong ra từng lớp màng mỏng màu đen nhánh, để lộ ra lớp thớ xơ xám xịt bên trong — dai dẳng, đàn hồi một cách kỳ dị, nuốt chửng lực búa rồi trả ngược lại một độ rung tê dại chạy dọc lên cánh tay người lính.
"Thứ quái quỷ này... nó không phải đá!" Một người lính công binh buông rơi chiếc búa tạ xuống sàn thép, hai bàn tay bọc găng da rách tơi tả run lẩy bẩy, thở dốc từng hơi ngột ngạt: "Nó dẻo như sừng già... Đóng nêm sắt vào là nó bật ngược ra ngoài!"
Phựt——!
Một sợi cáp thép bện chịu lực ở mạn trái bỗng nhiên đứt toác vì sức kéo quá tải.
Đầu cáp thép bị bung ra quất mạnh vào vách cabin như một chiếc roi sắt khổng lồ, làm bật tung một mảng tôn dày, bắn ra những chùm tia lửa sáng lóa. Một người lính đứng gần đó bị chấn động của sợi cáp hất văng sang một bên, trượt dài trên mặt sàn dốc, đập mạnh lưng vào chân bệ pháo rồi nằm bất động, miệng rên rỉ ngắt quãng.
"Cắt cáp dự phòng!" Henderson gầm lên từ phía cầu thang sắt dẫn xuống boong trước. "Đừng neo vào mỏm ngoài! Tìm khe nứt lớn mà chèn xà beng!"
Người chỉ huy bước từng bước nặng nề xuống mặt sàn nghiêng.
Một cánh tay ông bám chặt vào sợi dây cứu sinh chăng dọc lan can, tay kia giữ chặt chiếc đèn pha sạc bình ắc quy xách tay. Gương mặt ông xám ngoét như tro tàn, vết sẹo dài bên cổ co giật liên hồi theo từng cơn gió buốt. Đi sát sau lưng ông là Miller, chiếc cặp da đen buộc chặt vào thắt lưng bằng một sợi dây gai thô, hai tay run rẩy ôm một chiếc nhiệt kế cơ học bọc trong khung đồng thau bảo vệ.
Henderson dừng lại cách mũi tàu năm bước chân, rọi ánh sáng vàng vọt xuống khe nứt khổng lồ vừa xé toạc khối vật chất trước mặt.
Vết nứt rộng hơn một mét, chạy dài từ đỉnh cao nhất cắm thẳng xuống mặt biển đang cuộn sóng.
Nhưng điều khiến đồng tử của Henderson co rút lại không phải là độ sâu của khe rách.
Nước biển ở vùng va chạm lẽ ra phải cuồn cuộn đổ vào khoảng trống ấy như một chiếc phễu khổng lồ. Nhưng không có dòng nước nào chảy vào bên trong.
Mặt nước biển vừa chạm đến mép khe nứt liền bị một phản lực dữ dội đẩy bật trở lại, rung lên bần bật rồi vỡ toang thành một màn bụi nước mịn bắn tung tóe ra xung quanh. Từ đáy sâu của khe hở, một luồng khí lạnh đặc quánh, nặng trịch như sương muối mùa đông đang cuồn cuộn bốc ngược lên mặt đại dương. Luồng khí ấy trào ra thành từng đợt trắng đục, dày đặc đến mức ánh đèn pha của Henderson chiếu vào chỉ tạo thành một quầng sáng mờ ảo, tù mù, không thể xuyên thấu quá hai sải tay.
Không khí xung quanh mũi tàu lạnh buốt một cách phi lý.
Hơi nước mưa bám trên các thanh dầm thép của mũi tàu lập tức kết tinh thành một lớp muối băng xám xịt. Hơi thở của những người lính vừa phì phò ra khỏi miệng đã đông lại thành những hạt bụi nước nhỏ li ti rơi lả tả xuống vạt áo.
"Áp kế..." Miller run rẩy nhìn vào chiếc đồng hồ kim loại nhỏ cầm trên tay, thanh âm nghẹn lại trong cổ họng: "Kim đo đang giật điên cuồng... Nó đập mạnh vào chốt chặn số không rồi bật ngược trở lại! Không khí ở miệng khe này... nó đang bị xáo trộn hoàn toàn!"
Henderson không trả lời. Ông bước sát lại mép sàn thép đã bị vặn méo, đưa bàn tay đeo găng da ra phía trước, chắn ngang luồng khí lạnh đang bốc lên từ khe nứt.
Một cảm giác tê buốt thấu xương lập tức cắn xuyên qua lớp da dày.
Mùi của luồng khí xộc thẳng vào mũi ông — không phải mùi tanh của rong biển, cũng không phải mùi mặn của muối khoáng. Nó là thứ mùi ngai ngái, nồng nặc của đất bùn bị vùi lấp lâu ngày dưới đáy sâu, pha lẫn mùi khét lẹt của kim loại chịu nhiệt độ cao bị làm nguội đột ngột.
"Đại tá!"
Một tiếng gọi giật giọng từ phía sau vang lên giữa tiếng gió rít.
Henderson quay đầu lại.
Băng Nguyệt đang bước tới.
Nàng đi dọc theo sàn boong dốc đứng, hai bàn chân trần đặt lên lớp màng đen đông cứng. Một nhịp bước trượt đi nửa tấc trên bề mặt trơn tuột; nàng khựng lại nửa nhịp, hạ thấp trọng tâm cơ thể theo bản năng để lấy lại thăng bằng, rồi tiếp tục bước đi một cách thận trọng. Tà áo thô màu xám tro rủ xuống, bay phần phật trong cơn gió buốt.
Mấy người lính công binh đang ghì dây cáp vô thức lùi lại, báng súng ngắn bên hông khẽ va vào cọc sắt phát ra tiếng leng keng rụt rè. Họ nhìn nàng với sự kiêng dè tuyệt đối.
Henderson nheo mắt nhìn nàng. Ông không rút súng, cũng không ra lệnh cho lính ngăn cản. Giữa một vùng biển câm lặng không còn phương hướng, nơi con tàu đang mắc kẹt trên một khối vật chất dị thường... mọi bài học tác chiến đều đã trở nên vô nghĩa.
Băng Nguyệt dừng lại ngay bên cạnh mạn tàu bị xé rách, cách vết nứt của bãi ngầm chưa đầy ba bước chân.
Nàng không nhìn Henderson, cũng không để tâm đến những ánh mắt đang dồn vào mình. Đôi mắt màu tím của nàng cúi xuống, nhìn chăm chú vào mặt cắt của khối vật chất đen nơi mũi tàu cắm ngập vào.
Nàng quỳ một gối xuống sàn thép lạnh ngắt.
Bàn tay nàng vươn ra khỏi vạt áo rộng, chạm nhẹ đầu ngón tay vào lớp thớ xơ xám xịt đang lộ ra dưới ánh đèn pha.
Dưới da thịt nàng, cảm giác xúc giác truyền về rõ ràng đến từng chi tiết:
Thô ráp. Khô cứng. Những bó sợi xếp lớp đan chéo vào nhau theo một trật tự sinh học chặt chẽ, hoàn toàn không phải sự kết tinh ngẫu nhiên của nham thạch hay khoáng vật vô cơ. Những dải tinh thể màu vàng đục kẹt giữa các khe thớ cứng đờ, không hề tỏa nhiệt, nhưng khi đầu ngón tay nàng miết qua, một dư chấn mỏng manh như kim châm khẽ dội ngược vào đầu ngón tay.
Cấu trúc ấy giống vật chất Titan đến mức nàng không thể tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là sự trùng hợp.
Đó là dạng cấu trúc tầng thớ mà nàng từng nhìn thấy ở chân móng Wall Maria — thứ sinh khối vôi hóa sót lại từ khối cự nhân bị nghiền nát tại Shiganshina.
Nhưng ở thế giới này... nó không nằm trong một bức tường thành do con người dựng nên.
Nó nằm dưới đáy một đại dương xa lạ, bị vùi lấp dưới lớp bùn khoáng và lớp màng đen bóng loáng. Phần vật chất lộ ra trước mắt nàng đã bị khoáng hóa đến mức gần như không còn phân biệt được với đá ngầm tự nhiên.
Nàng không biết nó đã ở đây bao lâu. Cũng không biết thứ gì đã đưa nó xuống đáy biển sâu này.
Chỉ có một điều nàng không thể phủ nhận: Những thớ vật chất trước mắt nàng mang cấu trúc giống hệt thứ đã từng xuất hiện ở Paradis.
Nếu đó thật sự là vật chất Titan...
Vậy tại sao nó lại nằm ở đây?
Băng Nguyệt khẽ thu ngón tay lại, giấu bàn tay vào trong vạt áo thô. Cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh áp sát vào lồng ngực nàng tiếp tục tỏa ra cái lạnh buốt giá. Thớ giấy bên trong vẫn trắng tinh, phẳng lặng và câm lặng tuyệt đối, không đưa ra bất kỳ một lời giải thích nào cho mối nghi hoặc đang cuộn trào trong tâm trí nàng.
ÙÙÙÙ——
Một tiếng rền cơ học cực thấp bỗng nhiên vọng lên từ đáy vết nứt.
Không phải tiếng đá cọ xát.
Âm thanh ấy trầm, nặng, rung động theo từng chu kỳ đều đặn kéo dài hàng chục giây, dội thẳng qua lớp nước biển vào sống lườn con tàu. Thân tàu thép run bần bật, những chiếc đinh tán dọc theo đường nối mũi tàu phát ra tiếng rên rỉ ken két.
Cùng với tiếng rền đó, ngọn đèn pha trên tay Henderson chớp giật liên hồi, sợi dây tóc đỏ rực lên rồi lịm dần thành một đốm sáng vàng đục yếu ớt. Chiếc kim áp kế trên tay Miller run bần bật, đập liên thanh vào vỏ đồng thau phát ra tiếng lách cách dồn dập.
Mặt biển quanh vết nứt bắt đầu xáo động dữ dội.
Những mảng băng đen trôi nổi dạt mạnh ra hai bên, để lộ ra khoảng nước đen ngòm đang sủi lên hàng ngàn bọt khí nhỏ li ti.
Một mùi mới bất ngờ xộc lên theo luồng khí lạnh — mùi ngai ngái của bùn đất đáy biển sâu bị xới tung, trộn lẫn với một mùi tanh nồng, khô khốc của một dạng sinh vật khổng lồ đang ẩn mình trong bóng tối.
Henderson giật lùi lại nửa bước, đôi ủng cao su trượt nhẹ trên sàn dốc. Tay ông nắm chặt lấy thành lan can thép, thanh âm khàn đặc vỡ vụn giữa tiếng gió:
"Miller... Nghe thấy không?"
Miller quỳ phục xuống sàn boong, hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn cơn đau buốt màng nhĩ do rung chấn tần số thấp dội thẳng vào xương sọ:
"Không có bản đồ khảo sát nào ghi nhận thứ này, Đại tá... Nó không thể xuất hiện ở đây mà không để lại dấu vết..."
"Nó không giống thứ vừa mọc lên từ đáy biển," Henderson gằn giọng, ánh mắt dán chặt vào vết nứt đang bốc khói lạnh. "Có thứ gì đó dưới đáy sâu đã đẩy nó trồi lên."
"Thứ gì?!" Miller ngẩng đầu lên, giọng lạc hẳn đi.
Henderson im lặng nhìn vào màn sương mù mịt mùng phía trước, rồi buông một câu khô khốc:
"Tôi không biết."
RẮC!
Một mảng đá đen lớn ở mép khe nứt bỗng nhiên vỡ toác, rơi tõm xuống làn nước tối tăm.
Cú sụt lún đột ngột khiến mũi con tàu tụt xuống thêm nửa mét. Lớp vỏ thép rách toạc ở khoang mũi bị kéo giãn ra, phát ra một tiếng nổ kim loại đanh gọn như tiếng đại bác.
"Cắt cáp!" Henderson hét lớn, nhận ra con tàu đang bị kéo trôi về phía khe hở: "Tất cả lùi lại đài chỉ huy! Ngay lập tức!"
Những người lính công binh hoảng loạn buông rơi dụng cụ, lồm cồm bò ngược lên con dốc của sàn boong. Nỗi sợ hãi trần trụi trước một chuyển động không rõ nguồn cơn của tự nhiên đã đè bẹp hoàn toàn kỷ luật quân đội.
Chỉ có Băng Nguyệt vẫn đứng lại bên mép mạn tàu bị xé rách.
Nàng không tiến lại quá gần mép đá đang sụt lún. Nàng đứng cách vết nứt một khoảng an toàn, đôi mắt màu tím nheo lại nhìn xuống khoảng tối hun hút bên dưới.
Nàng không nhìn thấy toàn bộ cấu trúc dưới làn nước sâu.
Qua màn khí lạnh đặc quánh và lớp bọt nước sủi tăm cuồn cuộn, nàng chỉ thoáng thấy một phần của một vòm đá khổng lồ uốn cong trong lòng biển cách mặt nước hàng chục mét. Phần còn lại của nó chìm hoàn toàn trong bóng tối thăm thẳm, không đủ để xác định đó là một hang ngầm tự nhiên, một đường nứt địa tầng hay một thứ gì khác.
Chỉ có một dòng nước biển đen ngòm đang bị hút cuồn cuộn về phía vòm đá ấy, tạo thành một luồng xoáy ngầm nặng nề kéo theo những mảng băng đen chìm dần vào đáy sâu.
Con tàu chiến bằng thép ba ngàn tấn, với tất cả những khẩu pháo và cỗ máy cơ giới của nó... lúc này chỉ là một khối sắt vụn vô tình mắc kẹt trên bờ rìa của luồng xoáy ấy.
Băng Nguyệt đứng giữa luồng gió buốt gầm rú, hai bàn tay buông thõng bên hông.
Nàng đã từng nghĩ mình có thể tìm thấy một điểm neo, một đầu mối quen thuộc ở bất cứ thế giới nào nàng bước qua.
Nhưng ở cõi giới này, ngay cả khối đất đá dưới chân nàng cũng mang hình hài của một sự dị thường không thể giải thích.
Băng Nguyệt không biết thứ gì đang nằm dưới bãi ngầm đen này.
Nhưng nàng biết một điều:
Nó không nên ở đây.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.