Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 11: Dưới Tầng Sương
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Khối cấu trúc đồng thau chìm hẳn vào lòng biển sâu tạo ra một dòng xoáy ngầm cục bộ, hút theo những mảng bọt nước nóng hổi và những mảnh rác kim loại vụn vỡ trước khi trả lại cho mặt biển sự tĩnh mịch rợn ngợp.
Màn sương muối trắng đục lập tức tràn vào khỏa lấp khoảng trống vừa hình thành. Không gian mất đi tiếng nghiến ken két của những trục bánh răng cơ khí khổng lồ, cũng không còn những nhịp chuông đồng thau từng dội thẳng vào khung thép con tàu suốt nhiều giờ liền. Giữa không gian đặc quánh mùi lưu huỳnh và dầu khét, chỉ còn lại âm thanh gầm rú gián đoạn của những đường ống hơi nước bị xé toạc và tiếng vỏ thép rên xiết khi sống lườn chiến hạm Nathan James tiếp tục oằn mình trước các dòng đối lưu dưới đáy.
Cách mạn phải con tàu chừng mười mét, Băng Nguyệt đứng trên một tấm sàn gỗ bạt thô trôi nổi — tàn tích duy nhất còn sót lại của tầng quan sát trạm bơm.
Nước biển lạnh buốt liếm qua bàn chân trần của nàng, thấm đẫm gấu quần thô ráp. Nàng cúi thấp người, giữ thăng bằng tuyệt đối theo từng nhịp dập dềnh của mảnh ván, rồi nâng vật phẩm vừa rơi vào tay mình lên ngang tầm mắt.
Đó là một cuốn sổ bằng hợp kim đồng xám, nặng trịch, kích thước xấp xỉ bàn tay người lớn. Bề mặt kim loại bên ngoài bị muối biển và lớp bùn đáy ăn mòn tạo thành những mảng rỉ xanh lấm tấm, nhưng góc cạnh của nó sắc lẹm, không hề có dấu hiệu móp méo do áp suất nước.
Dọc theo phần gáy cuốn sổ, sáu mươi tư dấu đục cơ học hình thoi được dập chìm thành một hàng thẳng tắp, đều đặn như những vạch khắc đo lường của một cỗ máy công nghiệp. Và nằm ngay phía dưới vệt đục cuối cùng là dấu thứ sáu mươi lăm — một đường cắt mới toanh, dang dở, mép kim loại hãy còn sáng ánh thép lạnh lùng chưa kịp bị oxy hóa.
Băng Nguyệt không cố mở cuốn sổ.
Một vật thể bằng kim loại đã nằm dưới đáy vực qua nhiều biến động địa tầng có thể chứa bên trong những dải băng cơ học mủn nát, hoặc chỉ là những tấm thẻ kim loại rỗng. Nàng không tìm kiếm câu trả lời tức thì từ những thứ chưa được kiểm chứng. Bằng một động tác dứt khoát, nàng luồn cuốn sổ kim loại vào sâu trong vạt áo thô, ép chặt nó vào mạn sườn trái, ngay sát vị trí của cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh.
Hai vật thể va chạm nhẹ qua lớp vải mỏng.
Không có ánh sáng phát ra. Không có luồng chân khí nào bùng nổ. Chỉ có một cảm giác buốt giá xuyên thấu, buốt buốt như băng tuyết ngàn năm từ hai phía cùng lúc truyền vào da thịt nàng. Sức lạnh từ cuốn Sổ Tay bìa da cổ xưa và độ lạnh trơ lỳ của khối hợp kim gỉ sét dội vào nhau, tạo thành một áp lực nặng nề đè nặng lên từng nhịp thở. Nếu sáu mươi tư vết đục kia thực sự tương ứng với những thực thể từng dừng chân tại trạm bơm này, nàng không tin câu trả lời sẽ nằm nguyên vẹn trong những mảnh kim loại vô tri.
ẦM!
Một tiếng nổ nghẹt vang lên từ bụng chiến hạm, theo sau là những cột khói xám đặc quẹt bốc thốc lên qua các khe thông gió trên boong trước.
Thân tàu rung chuyển dữ dội. Sống lườn thép sau khi bị bẻ cong trong rãnh sụt ngầm đã không còn khả năng chịu đựng áp lực khi dòng hải lưu lạnh từ vực sâu va đập vào mạn phải. Vách ngăn áp lực số ba phát ra những chuỗi tiếng nổ chát chúa như pháo ran: hàng trăm chiếc đinh tán bằng thép tôi chịu lực bị bứt đứt khỏi lỗ khoan, bắn tung tóe vào các vách khoang rỗng.
Góc nghiêng của con tàu đột ngột tăng từ mười lăm lên hai mươi hai độ. Sàn boong bằng gỗ tếch phủ băng trơn trượt bắt đầu biến thành một mặt dốc chết chóc.
"Đại tá! Vách ngăn khoang máy phụ bị xé toạc rồi!"
Tiếng thét khản đặc của Miller từ đài chỉ huy dội xuống qua loa phóng thanh rách màng, đan xen với tiếng chuông báo động cơ học đang reo liên hồi:
"Nước ngập qua bệ đỡ máy phát số hai! Áp suất nồi hơi dự phòng tụt về số không! Bơm ly tâm không nhận điện!"
Khắp mặt boong, khung cảnh hỗn loạn bùng phát trong giây lát. Những người lính trẻ trượt ngã trên lớp dầu nhờn pha lẫn nước biển rỉ ra từ các ống dẫn vỡ, va đập ầm ầm vào bệ súng máy và thành lan can. Hơi nước quá nhiệt rò rỉ từ đường ống xả bốc lên mù mịt, biến boong tàu thành một lò xông hơi ẩm ướt, tanh tưởi mùi kim loại cháy.
Nhưng kỷ luật quân sự của con tàu không tan rã.
Từ cầu thang dẫn xuống sàn chỉ huy, Henderson xuất hiện.
Chiếc mũ sĩ quan của ông đã rơi mất từ lâu, để lộ mái tóc cắt ngắn bết chặt máu khô và muội than. Miếng băng cá nhân dán trên trán đã bong một góc, vệt rách sâu hoắm để lộ thớ thịt đỏ sẫm đang rỉ máu xuống tận hốc mắt. Tay phải ông nắm chặt khẩu súng ngắn quy chuẩn, tay trái siết lấy thanh giằng kim loại của cabin chỉ huy.
"Đội cơ điện! Ngắt van cấp hơi chính ngay lập tức!" Giọng Henderson trầm đục, lấn át cả tiếng rít của hơi nước: "Hạ chốt an toàn khoang số ba! Khóa chặt cửa chống nước từ bên ngoài! Không để nước tràn sang khoang máy chính!"
"Thưa Đại tá, vẫn còn hai thợ máy kẹt bên trong vách ngăn—" Một trung sĩ mặt mày đen nhẻm gào lên trong gió.
"Tôi nói khóa cửa!" Henderson gầm lên, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao cạo. "Nếu khoang máy chính ngập, lườn tàu sẽ gãy đôi trước mười phút nữa! Khóa lại, rồi kéo bạt cao su bịt khe nứt bên mạn phải! Đội cứu sinh mở khóa chốt phao số bốn và số năm, nhưng đứa nào dám bước lên phao trước khi sống lườn gãy, ta sẽ bắn bỏ ngay tại chỗ!"
Mệnh lệnh tàn nhẫn nhưng chuẩn xác lập tức kéo đám thủy thủ đoàn ra khỏi cơn hoảng loạn vô thức. Tiếng búa tạ nện chan chát vào các tay vặn cửa chống nước vang lên dồn dập. Những người lính gồng mình kéo những tấm bạt bọc chì dày cộp trượt trên mặt sàn đóng băng, cố gắng chèn vào các khe rách nơi mũi tàu đang sủi bọt ngập ngụa.
Henderson không nhìn sang hướng khác. Ông đứng sừng sững tại điểm cao nhất của boong tàu nghiêng, dùng chính trọng lượng cơ thể và uy quyền chỉ huy để neo giữ chút trật tự cuối cùng trên một cỗ máy chiến tranh đang trôi dần về phía diệt vong.
Băng Nguyệt đứng trên mảnh ván gỗ trôi nổi cách đó một khoảng, lặng lẽ quan sát cuộc vật lộn cơ học ấy.
Nàng không tiến lại gần. Cuốn Sổ Tay trong ngực áo vẫn phẳng lặng như một phiến đá lạnh, không có tên của Henderson, không có tên của con tàu, cũng không có bất kỳ dòng chữ nào ra lệnh cho nàng phải ra tay can thiệp vào tiến trình của cõi giới này. Số phận của nền văn minh máy móc kia, sự sống còn của hơn một trăm con người bằng xương bằng thịt đang oằn mình chống chọi với tự nhiên, không thuộc về trách nhiệm của nàng.
Nàng khẽ xoay gót chân trần trên mặt gỗ mục, tính toán hướng chảy của dòng nước ngầm để tách ra khỏi vùng xoáy chìm của chiến hạm.
Đúng lúc đó, một tiếng kim loại rách toạc vang lên từ mạn sườn đài chỉ huy.
Một góc lan can thép bị sức nặng của cuộn dây cáp đứt bẻ gãy gập ra ngoài. Miller, trong lúc ôm theo hộp đựng bản đồ hàng hải và chiếc la bàn con quay dự phòng trượt dài xuống mép boong, đã va mạnh vào đoạn sắt gãy.
Cú va chạm hất văng chiếc kính cận còn lại trên mặt anh ta. Miller mất thăng bằng, cả người lộn nhào qua mép lan can bị xé rách, rơi thẳng từ độ cao năm mét xuống mặt biển đen ngòm.
Tõm!
Cột nước lạnh giá bắn tung tóe.
Trọng lượng của đôi ủng quân dụng nặng trịch và chiếc áo khoác bông dày thấm đẫm nước biển lập tức kéo Miller chìm nghỉm xuống dưới làn sóng. Bọt khí từ miệng anh ta sủi lên ùng ục, cánh tay quẫy đạp điên cuồng trong vô thức, gương mặt trắng bệch vì sốc nhiệt co giật dữ dội dưới làn nước lờ mờ.
Băng Nguyệt dừng bước.
Nàng nhìn xoáy nước nơi viên sĩ quan kỹ thuật vừa chìm xuống.
Không có tiếng gọi cứu viện nào chạm tới nàng qua rào cản ngôn ngữ. Sổ Tay trong vạt áo vẫn trắng tinh, hoàn toàn im lìm.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc bóng lưng Miller chìm sâu qua mét nước đầu tiên, vết rách nhỏ ở ngón tay trỏ của Băng Nguyệt — vết xước do ma sát sợi dây bạt cứa vào từ vụ nổ bãi ngầm — đột ngột nhói buốt. Một cảm giác nóng rát bất thường dội ngược vào đầu ngón tay, nhắc nhở nàng về sự hiện diện vật lý không thể chối từ của chính mình tại thế giới này.
Nàng không chần chừ thêm một nhịp nào nữa.
Băng Nguyệt hạ thấp trọng tâm, hai chân trần đạp mạnh vào mảnh ván gỗ mục để tạo phản lực. Thân hình nàng lao vút xuống như một mũi tên xé toạc làn nước đen buốt, không một động tác thừa thãi, không cần lực nâng siêu nhiên.
Nước biển ở tầng sâu lạnh thấu xương, mặn chát và đặc quánh bùn khoáng li ti do vụ chấn động địa tầng vừa giải phóng. Tầm nhìn nhanh chóng thu hẹp lại trong vòng chưa đầy hai sải tay. Dầu máy loang lổ từ khoang đáy con tàu tạo thành một lớp váng cầu vồng lờ mờ phía trên đỉnh đầu, chắn đứt ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh.
Băng Nguyệt rẽ nước lao xuống. Áp lực sâu bắt đầu ép mạnh vào màng nhĩ nàng, tạo ra những tiếng ù rền rĩ.
Cách nàng ba mét phía dưới, thân hình của Miller đang chìm nhanh hơn do trọng lượng của các thiết bị quân sự mang trên người. Hai mắt anh ta nhắm nghiền, những bọt khí cuối cùng thoát ra từ kẽ răng.
Băng Nguyệt duỗi thẳng cánh tay phải, các đầu ngón tay lướt qua làn nước lạnh, chỉ còn cách cổ áo khoác của Miller nửa gang tay.
Nhưng ngay khi ngón tay nàng sắp chạm vào thớ vải bạt ướt đẫm...
Dòng nước xung quanh đột ngột đổi hướng.
Một sự chênh lệch áp suất cực lớn quét qua từ phía đáy vực sâu thăm thẳm. Lớp bùn khoáng lắng đọng dưới đáy nước bỗng cuộn xoáy dữ dội, tạo thành một luồng ám lưu lạnh buốt quét ngang qua tầm mắt Băng Nguyệt.
Và trong khoảng mờ đục của bùn khoáng ấy, một cái bóng lướt qua.
Nó dài, dẹp và mảnh dẻ như một dải kim loại uốn lượn, chuyển động với tốc độ kinh hoàng mà không tạo ra bất kỳ tiếng động cơ hay nhịp đập sinh học nào. Cái bóng ấy không có vây, không có vảy, trơn lỳ và đen sẫm hơn cả bóng tối của đáy biển.
Nó lướt sát qua gót chân Miller, không hề quấn lấy hay cắn xé.
Nhưng ngay sau cái chạm thoảng qua ấy, cơ thể Miller như bị một sợi cáp tàng hình khóa chặt lấy cổ chân, giật bắn xuống bóng tối sâu thẳm bên dưới với một gia tốc khủng khiếp.
Bàn tay Băng Nguyệt vồ vào khoảng không trống rỗng, chỉ kịp tóm lấy một dải bọt nước lạnh ngắt đang tan rã trong dòng xoáy ngầm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.