Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 3: Đường Chân Trời Nguội Lạnh

Đăng: 12/09/2026 12:51 2,663 từ 12 lượt đọc

Sương mù nước biển bốc lên từ luồng nhiệt ngầm dần bị những cơn gió bấc xé toạc thành từng dải mỏng manh.

Con tàu trôi dạt giữa làn nước đen ngòm, lớp vỏ kim loại nguội dần, phát ra những tiếng co rút lách tách dọc theo các đường ghép đinh tán. Mặt biển quanh thân tàu không còn sủi bọt cuồn cuộn nữa, nhưng từng mảng bọt trắng đục lẫn bùn đất bị khuấy đảo từ đáy sâu vẫn dập dềnh quanh mạn, phả lên thứ mùi tanh nồng của đất đá bị xáo trộn.

Trên sàn boong sau, không ai lên tiếng.

Jack Henderson vẫn tì hai tay lên thanh sắt mép lan can. Các khớp ngón tay ông tê cứng vì lạnh và lực níu giữ trong cơn chấn động vừa qua. Người chỉ huy nhìn chằm chằm vào khoảng tối mịt mù nơi vệt sáng mờ nhạt dưới nước vừa lặn mất, hơi thở phì phò qua kẽ răng thành từng làn khói ngắn.

Cú va chạm gián tiếp đã để lại hậu quả tức thì: một mảng dây cáp giằng phía sau bị đứt phựt, quất vào thành cabin để lại một vệt xước sâu hoắm; hai người lính ngã nhào ban nãy lồm cồm bò dậy, một người ôm chặt lấy mạn sườn khẽ rên rỉ, người kia quỳ phục xuống lớp váng dầu trơn tuột nôn khan. Chiếc mũ cối sắt rơi lăn lóc trên mặt sàn dốc, va vào rãnh thoát nước đánh cộc một tiếng khô khốc rồi mắc kẹt ở đó.

"Báo cáo... khoang máy..."

Tiếng người lính trẻ bên cạnh Henderson nghẹn lại, chiếc ống nghe bọc cao su tuột khỏi tay, đung đưa lòng thòng trước ngực áo dính đầy nước mưa.

Henderson không quay đầu lại, giọng ông khàn đặc:

"Bỏ ống nghe xuống."

Người lính trẻ chớp mắt: "Thưa... Đại tá?"

"Nhặt súng lên," Henderson buông thanh lan can ra, đứng thẳng người dậy. Khớp vai ông khẽ nhói lên một nhịp vì va đập. "Khóa chốt an toàn lại. Bảo buồng lái tắt còi báo động. Không ai được phát ra thêm tiếng động nào trên con tàu này nữa."

Ông quay người lại. Ánh mắt vằn tia máu nhìn thẳng vào người lạ mặt vừa được kéo lên khỏi biển.

Băng Nguyệt vẫn đứng yên ở đó.

Đôi chân trần của nàng đặt trên mặt sàn sắt lạnh ngắt phủ váng dầu, tà áo thô xám rủ xuống tự nhiên, không lay động theo từng nhịp chao đảo của thân tàu. Nàng nhìn Henderson, ánh mắt không có vẻ hoảng loạn của kẻ suýt chết đuối, cũng không có vẻ đắc thắng hay giận dữ.

Henderson bước tới hai bước, dừng lại cách nàng chừng ba sải tay. Tay phải ông buông thõng bên hông, ngón tay khẽ chạm vào mép bao da súng ngắn nhưng không rút ra. Ông nhìn vạt áo không thấm nước của nàng, nhìn mái tóc đen ướt sương, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím lạ lùng.

"Cô không nhìn theo nó," Henderson nói chậm rãi bằng thứ tiếng cộc lốc của mình, mắt không rời khuôn mặt nàng. "Cô không tìm xuồng. Không tìm dây phao. Cũng không tìm đường chạy."

Băng Nguyệt không đáp. Nàng không hiểu nghĩa của những âm thanh khô khốc phát ra từ miệng người đàn ông này.

Nàng chỉ đứng yên, giữ vững nhịp thở để ngăn luồng không khí nồng mùi dầu cháy và mùi khét lẹt của kim loại nóng tràn sâu vào phế phủ. Thần thức của nàng thu gọn lại quanh thân thể, vừa đủ để cảm nhận được từng rung chấn cơ học nhỏ nhất đang truyền qua lớp sàn thép dưới chân.

Tiếng ủng cao su nện vội vã trên bậc thang sắt từ phía đài quan sát dội xuống.

Một người đàn ông trạc ba mươi tuổi, mặc chiếc áo len dày khoác ngoài chiếc áo sơ mi ố vàng, hớt hải chạy ra boong sau. Tay anh ta ôm khư khư một chiếc cặp da đen và một cuốn sổ bìa bọc vải thô. Mái tóc màu hung rối bù bết vào trán vì nước mưa, cặp kính tròn lệch hẳn sang một bên sống mũi.

"Đại tá!" Anh ta thở hổn hển, suýt trượt chân trên vệt dầu loang: "Tôi là Miller... Đài chỉ huy gọi tôi mang tài liệu đối chiếu ngữ âm xuống—"

"Trễ rồi, Miller," Henderson cắt ngang, giọng lạnh tanh nhưng không nhìn sang anh ta. "Thứ dưới đáy nước vừa bơi qua lần thứ hai. Và cô ta đứng ngay giữa luồng nước sôi sùng sục đó."

Miller khựng lại. Qua tròng kính dày, anh ta nhìn thấy Băng Nguyệt đang đứng trơ trọi giữa vòng vây của đám lính.

Chiếc cặp da trên tay anh ta khẽ run lên: "Trời đất... Không có phao? Không có quần áo giữ nhiệt? Ở giữa vùng biển này sao?!"

"Đó là việc của cậu," Henderson chỉ tay về phía Băng Nguyệt. "Xem cô ta nói thứ tiếng gì. Nhanh lên."

Miller nuốt khan, chỉnh lại gọng kính rồi cẩn thận bước từng bước qua mặt sàn trơn tuột. Anh ta dừng lại cách Băng Nguyệt năm bước chân, hít một hơi sâu luồng gió biển buốt giá rồi cất tiếng bằng một chuỗi âm thanh mềm, nhiều nguyên âm dài.

Băng Nguyệt không có phản ứng.

Miller đổi sang một tông giọng khác, trầm và ngắt quãng hơn thành từng âm tiết ngắn.

Băng Nguyệt vẫn đứng bất động. Đôi mắt nàng khẽ chớp, nghe những âm thanh lạ lẫm nối tiếp nhau phát ra từ miệng người đàn ông mang kính. Nàng nhận thấy đối phương đang liên tục thay đổi cách phát âm để dò tìm một sự đồng điệu, nhưng những âm thanh đó hoàn toàn xa lạ, không gợi lên bất kỳ manh mối nào về thế giới nàng từng đi qua.

Miller buông thõng hai tay, quay sang Henderson khẽ lắc đầu:

"Cô ấy nghe thấy. Nhưng không hiểu."

"Câm hay điếc?" Một người lính phía sau lẩm bẩm, ngón tay vẫn đặt gần bao súng.

"Tai cô ấy bình thường," Miller nói nhanh. "Lúc nãy khi thanh sắt đằng kia va vào thành tàu, đầu cô ấy khẽ nghiêng về hướng đó. Cô ấy biết chúng ta đang nói, chỉ là những thứ này không có ý nghĩa gì với cô ấy cả."

Henderson nghiến răng. Con tàu dưới chân họ lại khẽ rùng mình một cái khi một đợt sóng ngầm khác dội vào sống lườn:

"Đưa cô ta xuống khoang y tế số hai. Khóa chốt ngoài. Cử hai người gác cửa."

"Đại tá, cô ấy cần được lau khô và đo thân nhiệt—" Miller ngập ngừng.

"Đưa xuống dưới," Henderson gằn giọng, cắt đứt lời người phụ tá. "Máy phát chính đang hỏng, kim chỉ hướng thì nhảy loạn giữa tâm bão. Con tàu này không có chỗ cho việc đứng tranh cãi giữa mưa. Đưa cô ta xuống ngay."

Hai người lính mang súng ngắn ngập ngừng tiến lại gần. Họ không dám chạm vào tà áo nàng, chỉ dùng đầu họng súng chỉ về phía cửa sắt dẫn vào khoang trong, làm một động tác hất cằm ra hiệu.

Băng Nguyệt không kháng cự.

Nàng cất bước đi về phía cánh cửa sắt theo hướng chỉ định. Đôi chân trần bước đi êm ru trên mặt thép ướt sũng, không hề lảo đảo dù con tàu liên tục lắc lư. Nàng hiểu rằng đi vào lòng con tàu đồng nghĩa với việc bước vào một chiếc lồng sắt kín mít. Nhưng giữa đại dương đen ngòm mù mịt này, việc trôi nổi ngoài trời không mang lại cho nàng thêm bất kỳ thông tin nào. Nàng cần nhìn thấy cách những con người này ghi chép và đo đạc thế giới của họ.

Khoang y tế số hai nằm ở tầng đáy thứ ba của con tàu, sát vách ngăn kim loại của buồng máy phụ.

Không gian chật hẹp, trần thấp, nồng nặc mùi thuốc sát trùng và mùi rỉ sét của những đường ống dẫn chạy dọc vách sắt. Nguồn sáng duy nhất là một bóng đèn dây tóc nhỏ đặt trong lồng sắt bảo vệ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, chập chờn theo nhịp rung của động cơ.

Băng Nguyệt ngồi trên mép chiếc giường sắt đơn kê sát vách. Đệm giường bọc vải bạt thô cứng, phát ra tiếng sột soạt mỗi khi nàng khẽ chuyển mình. Tiếng máy nổ từ khoang bên cạnh dội qua vách kim loại dày thành những tiếng thình... thình... nặng nề, đều đặn.

Phía ngoài cánh cửa sắt có ô kính tròn nhỏ bọc lưới, hai bóng lính đứng gác im lìm.

Băng Nguyệt đưa tay vào trong vạt áo rộng, lấy cuốn sổ tay ra.

Trang giấy vẫn mở ở phần mới. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, mặt giấy trắng tinh, phẳng lặng, không có lấy một chấm mực hay một vết nứt nào. Nàng đưa đầu ngón tay lướt nhẹ trên mặt giấy thô ráp; thớ giấy chỉ hơi lạnh và ẩm đi một chút do hơi nước mặn từ ngoài biển bốc lên bám vào.

Cuốn sổ hoàn toàn câm lặng. Nó không đưa ra phương hướng, không ghi nhận mục tiêu, không có bất kỳ dòng chữ nào để nàng bấu víu. Băng Nguyệt lẳng lặng khép cuốn sổ lại, nhét sâu vào trong lớp áo thô.

Tiếng then cài sắt bên ngoài rít lên khô khốc.

Cánh cửa mở ra. Miller bước vào, hai tay bưng một chiếc khay nhôm đặt một chiếc bát sắt bốc khói nghi ngút và một cốc nước. Theo sau anh ta là Henderson, chiếc áo khoác xanh sẫm vẫn ướt sũng nước mưa, khuôn mặt mệt mỏi và căng thẳng đến cực hạn.

Miller đặt khay nhôm xuống chiếc bàn sắt gắn chặt vào vách, đẩy chiếc bát về phía Băng Nguyệt.

Trong bát là món súp đặc nấu từ các loại hạt đậu và thịt mỡ thái nhỏ, bốc lên mùi ấm nóng hiếm hoi giữa không gian buốt giá.

"Ăn chút đi," Miller chỉ vào chiếc thìa kim loại, nói chậm rãi bằng thứ tiếng của anh ta. "Người cô lạnh ngắt rồi."

Băng Nguyệt nhìn chiếc bát sắt.

Nàng không cần thức ăn để duy trì sinh lực; dòng khí tức vận hành tuần hoàn trong cơ thể đủ để nàng sống sót mà không cần ngũ cốc. Nhưng chiếc bát sắt nóng hổi này khiến nàng nhớ lại chiếc cặp lồng sắt của Historia trong toa xe lửa ở Shiganshina — nhớ đến cái lạnh cắt da cắt thịt của hòn đảo phía sau lưng, nơi con người cũng phải bám lấy từng mẩu lương thực khô khốc để đối mặt với ngày mai.

Nàng đưa tay cầm chiếc thìa, múc một thìa nhỏ đưa vào miệng.

Vị mặn gắt của muối và vị ngậy của mỡ đóng hộp lan trên đầu lưỡi — một thứ mùi vị thô sơ, nặng tính vật chất của những kẻ sống dựa vào khoang chứa và đồ hộp.

Miller khẽ thở ra một hơi khi thấy nàng ăn. Anh ta kéo chiếc ghế sắt đối diện ngồi xuống, đặt chiếc cặp da lên đùi rồi mở khóa.

Anh ta không rút ra vũ khí hay dụng cụ tra khảo. Thứ Miller đặt lên mặt bàn là một tấm bản đồ lớn in trên giấy dày có quét một lớp dầu bóng, cùng một mẩu bút chì màu đen đã gọt nhọn đầu.

Tấm bản đồ được trải rộng ra mặt bàn sắt.

Trên bề mặt giấy chằng chịt những đường kẻ ô vuông thẳng tắp, những đường cong uốn lượn biểu thị độ sâu của nước biển, và những hình thù méo mó của các mảng đất liền rộng lớn. Ở góc trên tấm bản đồ, một vài ký hiệu hình tam giác có vòng tròn bên trong được đóng dấu bằng mực đỏ tươi, bao quanh một vùng biển rộng bị khoanh một vòng mực đậm.

Miller cầm mẩu bút chì lên. Anh ta chấm ngòi chì vào một chấm tròn nhỏ nằm giữa vùng biển khoanh đỏ, rồi đưa tay gõ nhẹ lên ngực áo mình:

"Chúng tôi ở đây."

Nói xong, anh ta cẩn thận chìa cán bút chì về phía Băng Nguyệt, ánh mắt mang theo sự dò hỏi thận trọng:

"Cô... từ đâu tới?"

Băng Nguyệt nhìn mẩu chì đen nhánh.

Nàng đưa tay đón lấy chiếc bút. Đầu ngón tay nàng miết nhẹ lên bề mặt bản đồ, cảm nhận lớp giấy nến thô ráp và những nét mực in công nghiệp sắc lẹm.

Đôi mắt màu tím của nàng quét qua các hình khối trên tờ giấy. Không có bóng dáng hòn đảo Paradis hình chữ nhật. Không có dải bờ biển dài của đại lục Marley, cũng không có vùng đất tuyết trắng phía bắc mà nàng từng nhìn thấy từ đỉnh tường thành. Thế giới này bị chia cắt bởi những bờ biển uốn lượn hoàn toàn khác, những mảng lục địa khổng lồ bị ngăn cách bởi những khoảng trống thênh thang của đại dương.

Dưới mắt nàng, những dòng chữ in bằng các ký tự góc cạnh xa lạ nằm rải rác bên cạnh các bờ biển chỉ là những vệt mực đen vô nghĩa. Nàng không đọc được tên của chúng, cũng không biết những vùng đất đó thuộc về ai.

Băng Nguyệt đặt đầu ngòi chì xuống mặt giấy.

Henderson đứng tựa vào vách sắt, mắt nheo lại, bàn tay đặt hờ trên thắt lưng siết nhẹ.

Ngòi chì đen dừng lại ngay tại khoảng trống của vùng biển bị khoanh đỏ — nơi con tàu đang trôi nổi, nơi không hề có một hòn đảo hay bờ cõi nào được vẽ ra.

Nàng nhìn quanh tấm bản đồ một lần nữa. Nàng tìm kiếm một dấu vết quen thuộc, một bờ đá, một đường ranh giới mà nàng từng đi qua, nhưng tất cả đều xa lạ.

Băng Nguyệt khẽ buông tay.

Mẩu bút chì lăn nhẹ trên mặt giấy nến rồi dừng lại cạnh mép bàn, không để lại bất kỳ nét vẽ hay dấu tích nào trên tấm bản đồ.

Nàng không biết mình đến từ góc nào của những dải đất kia. Nàng rơi qua một vết nứt vô hình giữa hư không, và thế giới dưới chân nàng lúc này là một khoảng trống hoàn toàn câm lặng.

Miller nhìn mẩu bút chì nằm im lìm, rồi ngẩng lên nhìn Băng Nguyệt, đôi lông mày nhíu lại đầy vẻ bối rối. Anh ta quay sang nhìn Henderson, khẽ lắc đầu một cách bất lực.

Henderson không nói gì. Ông bước tới mép bàn, cúi xuống nhìn chằm chằm vào khoảng biển trắng xóa trên tờ giấy nến nơi chiếc bút chì vừa lăn qua.

Tách.

Một tiếng động cơ học rất nhỏ bỗng vang lên từ vách sắt cạnh cửa ra vào.

Chiếc hộp gỗ nhỏ gắn chiếc kim chỉ hướng bằng sắt của khoang tàu khẽ rung lên.

Chiếc kim kim loại vốn đang quay tròn vô định từ lúc con tàu bị chấn động bỗng nhiên khựng lại. Nó không chỉ về hướng bắc của tấm bản đồ, cũng không chỉ về phía bất kỳ mảng đất liền nào.

Chiếc kim lệch hẳn sang một bên, chếch xuống dưới một góc nghiêng quái dị, run rẩy từng nhịp yếu ớt rồi đứng chết trân ở đó.

Miller đưa ngón tay lên, gõ nhẹ ba tiếng cộc, cộc, cộc vào mặt kính bảo vệ của chiếc hộp.

Chiếc kim kim loại vẫn bất động, lệch khỏi mọi hướng đi thông thường của con tàu, câm lặng chỉ vào khoảng không vô định dưới đáy nước sâu.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3