Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm
Chương 10: Hẻm Đoạn Hồn Và Kẻ Thứ Ba
Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh
Mục lục
82 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 82/82 chương
Gió rít qua vòm hẻm Đoạn Hồn như tiếng lưỡi cưa cùn miết mạnh vào mặt đá tai mèo. Hai bên vách núi sừng sững dựng đứng tựa những phiến đao khổng lồ màu đen tuyền cắm thẳng lên bầu trời xám chì, bóp nghẹt lòng hẻm lại chỉ còn vừa đủ cho một cỗ xe bốn ngựa đi qua. Không khí nơi đây đặc quánh mùi lưu huỳnh từ những kẽ nứt địa nhiệt bốc lên, hòa cùng hơi nước mặn chát của đầm lầy Vạn Linh Hải phía trước tạo thành một thứ sương mù màu vàng đục lơ lửng ngang thắt lưng, che khuất những hố sụt đá ngầm sâu hoắm dưới lòng đường.
Thẩm Vân Nhược thu mình nép sát vào một hõm đá hẹp, cách đoàn xe chừng một trăm năm mươi trượng.
Nàng không hề nhìn thẳng vào cỗ xe sắt. Giữa không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo của Đại Thế Giới, bất kỳ tu sĩ nào đã ngưng tụ được linh thức đều có khả năng cảm ứng được những ánh mắt mang theo sát ý hoặc chấp niệm mãnh liệt. Hàng mi nàng hơi rũ xuống, tầm nhìn chỉ quét chéo qua những vệt bánh xe cày nát lớp đá dăm trên mặt đất, dùng khóe mắt và thính giác để thu nhận mọi chuyển động vi mô của bóng đêm. Nàng tỳ mũi chân vào một gờ đá lồi, chia đều trọng lượng cơ thể để tránh làm những hạt sỏi vụn lăn xuống rãnh nước bên dưới. Từng cơ bắp trên cơ thể phàm nhân căng lên trong sự kiểm soát tuyệt đối, nhịp thở ngắt quãng được ém chặt dưới vòm họng, lạnh ngắt và tan biến ngay khi vừa chạm vào màn sương độc.
Phía trước nàng năm mươi trượng, kẻ mang áo choàng tàng hình vẫn đang bám sát cỗ xe sắt.
Hắn di chuyển trên những mỏm đá nhô ra lưng chừng vách núi bên phải. Chiếc áo choàng kia quả thực là một món bảo vật thượng thừa, có khả năng bẻ cong ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm và triệt tiêu toàn bộ dao động linh lực phát tán ra ngoài. Nhưng kẻ đó có một điểm sơ hở mà chỉ có những kẻ từng trải qua hàng trăm năm cận chiến sinh tử như Thẩm Vân Nhược mới nhận ra: Hắn quá tin vào sự vô hình của mình.
Mỗi khi mũi chân hắn đạp lên những phiến đá ẩm ướt rêu phong, những giọt nước đọng trên rêu bị áp lực đè nén sẽ bắn ra thành những hạt bụi nước li ti, ngược chiều với hướng gió tự nhiên của hẻm núi. Hắn tưởng mình là một bóng ma không tì vết, nhưng trong nhãn quan của Thẩm Vân Nhược, chuỗi bụi nước li ti ấy chẳng khác nào một vệt dấu vết mờ ảo đang vạch sẵn đường đi cho nàng bám theo.
Đoàn xe sắt phía dưới đột ngột dừng lại.
Nơi đây là một nút thắt cổ chai hiểm trở nhất của hẻm Đoạn Hồn. Vách núi hai bên co cụm lại, chỉ chừa ra một lối đi hẹp ngập đầy những tảng đá từ quang — loại khoáng thạch mang từ tính tự nhiên nghìn năm, tỏa ra những luồng huỳnh quang màu tím sẫm lập lòe dưới đáy sương mù. Từ quang thạch là khắc tinh của mọi loại bùa chú phong ấn chế tác từ giấy bản; từ trường hỗn loạn phát ra từ các mạch đá ngầm có thể làm xáo trộn các đường chu sa và bẻ cong dòng chảy linh lực duy trì kết giới.
Bốn con Hắc Lân Mã kéo xe bắt đầu thở phì phò, chân trước cào mạnh xuống nền đá, phát ra những tiếng gầm gừ bất an. Chúng cảm nhận được sự bất ổn đang bùng phát từ chính chiếc lồng sắt sau lưng mình.
Lá bùa màu tím sẫm mà gã phu xe vừa dán đè lên cánh cửa sắt lúc nãy bỗng nhiên bốc lên một làn khói đen khét lẹt. Những đường phù văn màu máu trên mặt bùa bắt đầu run rẩy, nứt toác ra thành từng sợi tơ sáng chập chờn rồi lụi tàn.
Rầm!
Một cú húc kinh hoàng từ bên trong nện thẳng vào cánh cửa xe.
Cỗ xe nặng hàng vạn cân trượt đi nửa thước trên nền đá dăm, kéo theo tiếng kim loại xé rách màng nhĩ. Từ khe hở của lớp vải dầu màu tro xám, một luồng khí tức Cổ Thần bễ nghễ, trầm mặc lại một lần nữa rò rỉ ra ngoài, sắc bén như một lưỡi đao vô hình chém toạc màn sương mù lưu huỳnh xung quanh.
Lần này, không có tiếng gầm gừ giận dữ. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề, nghẹn đặc mùi máu tanh của một dã thú viễn cổ đang dùng chính xương thịt của mình nghiến nát gông cùm.
Tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn đi đầu siết chặt dây cương, giơ cao chiếc cọc đồng thau Câu Hồn Đinh lên không trung. Dưới vành nón lá rách rưới, giọng nói của hắn lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ vào bia mộ:
"Từ trường của hẻm núi đang phá vỡ Trấn Linh Phù. Khí tức của hắn sắp thức tỉnh hoàn toàn. Phu xe, mở khóa thứ hai."
Gã phu xe nhảy xuống khỏi càng xe, sắc mặt tái mét dưới ánh huỳnh quang tím sẫm:
"Đại nhân! Nếu mở khóa thứ hai, Câu Hồn Đinh cắm trong tỳ bà cốt của hắn sẽ mất đi sự khống chế của trận bàn, hắn sẽ xé xác tất cả chúng ta mất!"
"Ngu xuẩn." Tên kỵ sĩ lạnh lùng gạt phắt: "Khóa thứ hai không phải để thả hắn ra, mà là để phóng thích 'Hóa Cốt Châm'. Nếu không dùng độc châm làm tê liệt tủy sống của hắn ngay lúc này, khi cỗ xe bước vào địa giới Vạn Linh Hải, mùi máu Cổ Thần sẽ đánh thức toàn bộ đại yêu dưới lòng đầm lầy. Mở ra!"
Gã phu xe run rẩy cầm thanh xà beng sắt, bước vòng ra phía sau cỗ xe.
Nhưng ngay khoảnh khắc mũi sắt vừa chạm vào ổ khóa cơ quan thứ hai...
Tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn cầm đầu bỗng nhiên vung mạnh tay trái. Một chiếc Câu Hồn Đinh bằng đồng thau dài hai thước xé gió lao vút lên không trung, mang theo tiếng rít chói tai và một luồng xích sắt đen ngòm bay thẳng về phía gờ đá nơi kẻ mang áo choàng tàng hình đang ẩn nấp!
Keng!
Tia lửa bắn tung tóe giữa màn đêm.
Chiếc cọc đồng thau cắm phập vào vách đá sâu tới nửa thước, làm nứt toác một mảng rêu phong lớn. Cùng lúc đó, sợi xích câu hồn quấn quanh thân cọc bỗng nhiên bùng cháy thành một ngọn lửa màu xanh lục ma quái, quét ngang qua khoảng không gian trống rỗng.
Dưới sự thiêu đốt của ngọn lửa âm tà, lớp không khí bị bẻ cong lập tức vỡ vụn như một tấm gương nứt.
Một bóng người vận đạo bào màu xám tro, thêu hoa văn mây mù bằng chỉ bạc rơi từ trên vách đá xuống, lộn một vòng trên không rồi tiếp đất nhẹ nhàng cách cỗ xe ba mươi trượng. Tấm áo choàng tàng hình trên người hắn đã bị ngọn lửa thiêu rụi một góc, bốc khói nghi ngút.
Khuôn mặt kẻ đó lộ ra dưới ánh sáng từ quang: Một nam tử trạc ba mươi tuổi, khóe môi ngậm một nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt, trên ngực áo cài một chiếc huy hiệu hình bàn tính bằng ngọc trắng.
Người của Thiên Cơ Lâu.
"Không hổ là Tứ Quỷ của Táng Thần Sơn."
Nam tử áo xám phủi nhẹ tàn tro trên vạt áo, giọng nói mang theo sự ung dung của một kẻ đứng ngoài cuộc:
"Cố tình giả vờ lúng túng trước Từ Quang Thạch để ép ta lộ diện. Các ngươi diễn kịch cũng tinh tế đấy chứ."
Ba tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn còn lại đồng loạt thúc ngựa, tạo thành một gọng kìm hình tam giác khóa chặt đường rút lui của nam tử Thiên Cơ Lâu. Những chiếc cọc Câu Hồn Đinh trên tay chúng chúc xuống đất, đầu cọc rỉ ra từng giọt chất lỏng màu đen bốc khói mù mịt.
Tên kỵ sĩ cầm đầu không hề lay chuyển, giọng nói khô khốc:
"Thiên Cơ Lâu các ngươi đã bán tin cỗ xe rời thành cho Vạn Đạo Cung với giá ba vạn khối linh thạch thượng phẩm. Ngươi bám theo đoàn xe suốt ba mươi dặm đầm lầy, chẳng lẽ chỉ để xem kịch vui?"
"Thiên Cơ Lâu xưa nay chỉ ghi chép thiên hạ, không can thiệp nhân quả." Nam tử áo xám nhún vai, ngón tay khẽ xoay một chiếc la bàn bằng đồng nhỏ trong lòng bàn tay: "Ta nhận lệnh của Lâu chủ, chỉ đi theo để xác nhận xem món hàng này có thực sự rời khỏi ranh giới Hắc Cốt Thành an toàn hay không. Bản tin đã bán, tiền đã vào túi. Các ngươi đưa hắn đi đâu, rút tủy hay tế thần, không liên quan đến ta."
"Không liên quan?"
Tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn cười khẩy một tiếng đầy man rợ:
"Ngươi nghĩ chúng ta là lũ đần độn sao? Ngươi dán Dẫn Hồn Phù lên móng ngựa của chúng ta, để lại dấu vết dẫn đường cho kẻ phục kích của Vạn Đạo Cung ở cửa sông. Các ngươi muốn mượn tay Vạn Đạo Cung giết người cướp của, rồi ngồi ở giữa thu tiền của cả hai đầu."
Hắn bước lên một bước, linh lực màu vàng đất từ dưới chân bộc phát, khóa chặt mặt đất xung quanh nam tử Thiên Cơ Lâu:
"Huống chi... Chúng ta đang thiếu một vật dẫn mang linh lực Trúc Cơ thuần khiết để nuôi dưỡng Câu Hồn Đinh. Ngươi tự mình dâng mạng tới cửa, Táng Thần Sơn xin nhận món quà này."
"Muốn giữ ta lại?"
Nam tử Thiên Cơ Lâu nhướng mày, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một tia sắc lạnh:
"Chỉ e bốn con chó săn các ngươi chưa đủ tư cách!"
Vút!
Hắn vung tay áo, mười hai lá phù màu vàng kim bay vút ra, xếp thành một trận đồ Bát Quái xoay tròn quanh thân thể. Cùng lúc đó, ba tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn gầm lên một tiếng, những chiếc cọc đồng thau Câu Hồn Đinh xé toạc màn sương mù, đan thành một tấm lưới xích sắt màu đen chụp thẳng xuống đầu hắn!
Một trận kịch chiến đỉnh cao của giới tu chân bùng nổ trong chớp mắt.
Ánh sáng vàng kim của phù chú va chạm dữ dội với hắc khí âm tà của Táng Thần Sơn, tạo ra những đợt sóng xung kích quét bay lớp sương mù lưu huỳnh trong lòng hẻm núi. Đá vụn rơi xuống rào rào từ hai bên vách đá.
Và ngay giữa tâm điểm của sự hỗn loạn đó...
Cỗ xe sắt hoàn toàn bị bỏ rơi.
Gã phu xe vì quá khiếp sợ trước uy áp của tu sĩ Trúc Cơ đã vội vã lủi vào một hốc đá tối tăm gần đó, tay vẫn ôm chặt thanh xà beng sắt run rẩy.
Phía sau cỗ xe, lá Trấn Linh Phù màu tím bị dư chấn linh lực xé rách làm đôi. Khóa cơ quan thứ nhất đã mở, cánh cửa sắt dày nửa gang tay đang hé ra một khe nứt rộng chừng hai ngón tay.
Từ khe nứt ấy, một bàn tay đẫm máu từ từ thò ra ngoài.
Bàn tay thô ráp, gân guốc, mang theo những vết sẹo sâu hoắm do xích sắt siết chặt lâu ngày, đang cào mạnh vào thành xe bằng thép gai, để lại những vệt máu tươi đỏ thẫm trên nền kim loại lạnh ngắt.
Trên vách đá cao cách đó hai mươi trượng, Thẩm Vân Nhược nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng đó.
Một cơ hội ngàn năm có một.
Bốn tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn đang bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử với mật thám Thiên Cơ Lâu. Gã phu xe chỉ là một kẻ phàm trần hèn nhát đang co rúm. Cánh cửa xe đã hé mở. Chỉ cần nàng nhảy xuống, dùng thanh kiếm Hàn Sương cắt đứt cổ họng tên phu xe, nàng có thể tiếp cận chiếc lồng sắt trong vòng mười nhịp thở.
Trái tim nàng đập thình thịch vào lồng ngực.
"Nhảy xuống sao?"
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã bị lý trí sắc bén của một cựu Tông sư bóp chết ngay lập tức.
Nàng nhìn vào bàn tay đẫm máu đang thò ra khỏi khe cửa.
Bàn tay ấy đang run rẩy, các đầu ngón tay cắm sâu vào thép gai không phải để cạy mở... Mà là để giữ chặt lấy cánh cửa xe!
Hắn không phải đang cố thoát ra ngoài. Hắn đang dùng chút tàn lực cuối cùng để chống lại thứ gì đó đang kéo giật hắn vào sâu bên trong thùng xe!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một khả năng khiến da đầu Thẩm Vân Nhược tê dại hiện lên.
Nàng nheo mắt nhìn sâu vào khe nứt tối om: Năm sợi xích sắt lớn bằng cổ tay đang cắm ngập vào hai bên tỳ bà cốt của hắn, và đầu kia của những sợi xích không hề gắn vào thành xe... Chúng được dẫn thẳng vào một cỗ quan tài bằng đồng thau đen kịt đặt ở trung tâm thùng xe.
Năm sợi Câu Hồn Đinh cắm trên người Tạ Vô Nhai không đơn thuần là để giam giữ. Chúng là những đường dẫn lực, liên tục rút cạn khí tức Cổ Thần của hắn để nạp năng lượng cho cỗ quan tài đồng thau kia.
Nàng chưa thể biết toàn bộ trận pháp bên trong cỗ xe này vận hành tinh vi đến mức nào, nhưng kinh nghiệm về các cấm thuật luyện huyết của hạ giới mách bảo nàng một điều chắc chắn: Cỗ xe sắt này là một Huyết Tế Trận Bàn di động. Nếu lúc này có ai dùng ngoại lực cậy tung cánh cửa xe ra mà không giải trừ liên kết với cỗ quan tài, phản phệ trận pháp hoặc cơ quan tự hủy bên trong sẽ lập tức bùng nổ, nghiền nát linh hồn của kẻ đang bị xích thành tro bụi.
Cố Sênh và Táng Thần Sơn... Bọn chúng chưa bao giờ có ý định đưa một Cổ Thần còn nguyên vẹn đến đích. Bọn chúng đang bòn rút bản nguyên của hắn trên từng dặm đường.
Nếu vừa rồi nàng để dục vọng chiếm hữu chi phối mà lao xuống cướp xe, nàng không những không cứu được hắn, mà chính tay nàng sẽ kích hoạt cơ chế hủy diệt người mình yêu.
Nàng không thể nhảy xuống cướp người. Nhưng nàng tuyệt đối không thể để cỗ quan tài kia tiếp tục hút cạn sinh mệnh của hắn.
Ánh mắt nàng quét nhanh qua địa hình hẻm núi.
Trận chiến giữa Thiên Cơ Lâu và Táng Thần Sơn đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Nam tử áo xám của Thiên Cơ Lâu tuy tu vi cao hơn, nhưng bốn tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn phối hợp trận pháp quá mức chặt chẽ, những sợi xích câu hồn đã quấn chặt lấy hai cánh tay của hắn, kéo hắn quỳ sụp xuống mặt đất đầy sỏi vụn.
"Chết đi!"
Tên kỵ sĩ cầm đầu gầm lên, giơ cao cọc Câu Hồn Đinh nhắm thẳng vào đỉnh đầu nam tử Thiên Cơ Lâu bổ xuống.
Chính là khoảnh khắc này.
Thẩm Vân Nhược không rút kiếm. Nàng cúi người, nhặt một mảnh Từ Quang Thạch sắc nhọn bằng nửa bàn tay nằm cạnh gờ đá.
Nàng nhìn thẳng sang mép vực đối diện. Nơi đó có một khối cự thạch Từ Quang nặng hàng ngàn cân đang nằm chênh vênh trên một khe nứt địa tầng phong hóa. Khối đá ấy là điểm tựa cân bằng của toàn bộ mạch từ trường trong lòng hẻm Đoạn Hồn suốt hàng trăm năm qua. Vết nứt dưới chân khối đá đang phát ra những tia huỳnh quang tím sẫm, báo hiệu hai luồng từ tính đối nghịch đang giằng co ở trạng thái cân bằng mong manh nhất.
Thẩm Vân Nhược không cần dùng linh lực. Nàng dùng toàn bộ sức lực của cơ thể phàm nhân, nhắm chuẩn xác vào điểm đứt gãy của mạch từ trường, ném mạnh mảnh đá trong tay đi.
Bốp!
Mảnh Từ Quang Thạch nhỏ xé gió lao qua màn sương mù, găm chuẩn xác vào khe nứt của khối cự thạch đối diện.
Hai luồng từ tính đồng cực lập tức bài xích nhau dữ dội. Điểm cân bằng mỏng manh bị phá vỡ hoàn toàn, kéo theo sự đứt gãy của mạch đá ngầm. Khối cự thạch khổng lồ rung chuyển dữ dội, rồi trượt khỏi điểm tựa, đổ ập xuống khe núi hẹp như một góc trời sụp đổ!
Ầm ầm ầm!
Tiếng nổ long trời lở đất bùng phát giữa hẻm Đoạn Hồn. Hàng ngàn tảng đá lớn nhỏ rơi xuống như mưa rào, chắn ngang hoàn toàn lối đi hẹp giữa cỗ xe sắt và chiến trường của đám tu sĩ.
Một luồng sóng xung kích từ trường cực mạnh bùng nổ từ khối đá vỡ, quét ngang qua cỗ xe sắt. Từ trường hỗn loạn đánh tan hoàn toàn những sợi phù văn chu sa đang duy trì cỗ quan tài đồng thau bên trong.
Rắc!
Năm sợi xích sắt nối liền với cỗ quan tài đồng thời nứt toác ra một khe hở. Dòng năng lượng bòn rút linh hồn đột ngột bị bẻ gãy!
Bên trong cỗ xe, tiếng thở dốc nghẹn ngào của Tạ Vô Nhai bỗng nhiên ngừng bặt.
Giữa tiếng đất đá sụp đổ rầm rộ và bụi mù mịt mù, bàn tay đẫm máu đang nắm chặt trong khe cửa bỗng nhiên khựng lại.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đôi mắt đang nhắm nghiền bên trong bóng tối sâu thẳm của thùng xe chợt mở bừng ra.
Không có ai đứng trước mặt hắn. Không có một tiếng gọi nào vang lên. Chỉ có một luồng gió xoáy mang theo hơi sương lạnh và một thoáng hương trầm quen thuộc cực nhạt vừa lướt qua khe cửa sắt.
Tạ Vô Nhai chậm rãi ngẩng đầu lên trong bóng tối.
Hắn không nhớ nàng là ai. Hắn không có ký ức về hạ giới, về sáu kiếp luân hồi, hay về bất kỳ lời thề non hẹn biển nào. Nhưng một phần linh hồn nguyên thủy sâu kín nhất của hắn — thứ bản năng đã ngủ say qua vạn kiếp trừng phạt — bỗng nhiên rung lên một nhịp mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của nàng.
Bàn tay đẫm máu của hắn siết chặt lại thành quyền, gân xanh nổi lên cuồn cuộn dưới làn da rách nát, bẻ cong một thanh thép gai của cánh cửa xe. Bản năng chiến đấu của một Cổ Thần đã chính thức giành lại quyền kiểm soát thể xác.
"Có biến! Lùi lại!"
Tiếng quát hoảng loạn của tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn vang lên sau bức tường đất đá đổ nát. Trận địa chấn và từ trường bùng phát bất ngờ đã đánh dạt cả bốn tên kỵ sĩ lẫn nam tử Thiên Cơ Lâu ra hai phía, cắt đứt hoàn toàn cuộc giao tranh.
Thẩm Vân Nhược không ở lại xem kết quả.
Ngay khoảnh khắc hòn đá rời khỏi tay, nàng đã lập tức lộn người, bám vào những dây leo mục nát trên vách đá trượt nhanh xuống một rãnh thoát nước ngầm, biến mất vào màn sương mù lưu huỳnh dày đặc trước khi bất kỳ kẻ nào kịp ngẩng đầu lên quan sát.
Nàng không cướp cỗ xe. Nàng chưa thể đưa hắn đi.
Nhưng nàng vừa chặt đứt chiếc vòi hút máu của cỗ quan tài đồng thau, trả lại cho hắn sự tỉnh táo và bản năng để tự bảo vệ chính mình.
Cuộc đi săn ở hẻm Đoạn Hồn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa đổi con mồi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.