Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh

Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm

Chương 11: Nước Cờ Bị Xé Rách

Đăng: 07/09/2026 08:25 3,844 từ 10 lượt đọc

Bụi đá mù mịt quyện chặt với làn khói độc lưu huỳnh màu vàng đục, biến lòng hẻm Đoạn Hồn thành một chiếc lò thiêu ngập tràn mùi khét lẹt. Khối cự thạch Từ Quang nặng hàng ngàn cân đổ ập xuống đã xé toạc toàn bộ kết cấu địa tầng mỏng manh của đáy hẻm, chia cắt con đường độc đạo thành hai nửa bằng một bức tường đá vụn lởm chởm cao hơn ba trượng. Từ trường hỗn loạn bùng phát từ vết nứt trung tâm rít lên những tiếng u u chói gắt, làm những tia huỳnh quang tím sẫm chớp giật liên hồi trên khắp các vách đá, thiêu rụi tàn dư của các đạo phù văn chỉ trong chớp mắt.

Cách đống đổ nát ba mươi trượng, nam tử áo xám của Thiên Cơ Lâu từ dưới một khe đá lồm cồm bò dậy.

Tấm áo choàng tàng hình quý giá của hắn lúc này đã cháy rụi quá nửa, rách bươm như một mớ giẻ lau dính đầy bột đá xám xịt. Khóe miệng hắn rỉ ra một vệt máu tươi, sắc mặt tái nhợt vì dư chấn từ trường va đập dữ dội vào hộ thể linh khí. Hắn đưa tay áo quệt ngang môi, chiếc bàn tính ngọc cài trên ngực áo đã vỡ mất hai hạt tính, nhưng đôi mắt chim ưng sau lớp bụi mờ lại lóe lên một tia kinh hãi tột cùng.

Hắn ngước nhìn vết nứt nham nhở nơi khối cự thạch vừa rơi xuống.

"Không phải địa chấn tự nhiên..."

Hắn lẩm bẩm, ngón tay run rẩy nhặt lấy một mảnh đá vụn bốc khói dưới chân. Mạch từ trường ở hẻm Đoạn Hồn đã duy trì thế giằng co suốt ba trăm năm; các thám tử của Thiên Cơ Lâu từng đo đạc hàng trăm lần và ghi chép vào mật điển rằng điểm cân bằng ấy vững như bàn thạch. Muốn làm sụp đổ một khối đá khổng lồ như vậy trong tích tắc, kẻ ra tay bắt buộc phải đánh trúng vào điểm nút giao thoa mong manh nhất giữa hai luồng từ tính đối nghịch — một vị trí chỉ rộng chừng nửa tấc, nằm lọt thỏm giữa khe nứt ngầm.

Kẻ ném viên đá không hề dùng một tia linh lực nào, bởi nếu có dao động tu vi, thần thức Trúc Cơ của hắn đã lập tức phát hiện. Đó thuần túy là một cú ném bằng tay không, một sự chuẩn xác đến mức rợn người về cơ học, địa tầng và thời điểm.

"Trong cái hẻm núi này... vẫn còn kẻ khác."

Nam tử áo xám hít sâu một hơi khí lạnh, cảm giác da đầu tê dại. Hắn lập tức lùi sâu vào bóng tối của một hốc đá nứt, kích hoạt một lá tị tức phù còn sót lại, triệt để thu hồi toàn bộ khí cơ. Bản năng của một kẻ sống sót bằng việc mua bán thông tin mách bảo hắn: Món hàng trong cỗ xe sắt đã không còn là thứ có thể định giá được nữa. Kẻ đứng sau bức màn vừa giáng xuống một đòn nghiền nát bàn cờ của cả Táng Thần Sơn lẫn Thiên Cơ Lâu.

Bên kia bức tường đá đổ nát, tình cảnh của đám kỵ sĩ Táng Thần Sơn lại hỗn loạn và đẫm máu hơn gấp bội.

Cú sập của khối cự thạch đã định đoạt số phận của Tứ Quỷ một cách tàn nhẫn. Tên kỵ sĩ thứ ba bị một tảng đá nhọn nặng hơn hai ngàn cân giáng thẳng từ trên cao xuống, lồng ngực và hộp sọ nát vụn ngay tại chỗ, chết không kịp ngáp một tiếng. Tên kỵ sĩ thứ tư bị nửa khối cự thạch đè bẹp từ thắt lưng trở xuống, xương sống gãy lìa kêu rắc rắc, máu đen từ nội tạng trào ộc ra khóe miệng, hai mắt trợn trừng giãy giụa trong vũng bùn lầy, sinh mệnh chỉ còn tính bằng từng hơi thở tàn.

Hai kẻ duy nhất còn đứng vững là tên kỵ sĩ cầm đầu và gã kỵ sĩ thứ hai. Dù giữ được mạng sống, nhưng hộ thể linh khí Trúc Cơ của cả hai đã bị từ trường hỗn loạn đánh tan nát. Hai con Hắc Lân Mã của chúng gãy chân quỵ ngã, hí lên những tiếng thảm thiết rồi trút hơi thở cuối cùng.

Tên kỵ sĩ cầm đầu gạt phăng một phiến đá lớn đè trên vai, lồm cồm đứng dậy. Chiếc nón lá trên đầu hắn đã vỡ vụn, để lộ một khuôn mặt xám ngoét như da người chết, hai hốc mắt sâu hoắm rực lên hai đốm lửa ma trơi màu xanh lục đầy phẫn nộ.

Hắn không thèm liếc nhìn hai tên đồng bọn đã chết và sắp chết dưới đống đá vụn. Ánh mắt hắn găm chặt vào cỗ xe sắt bốn bánh đang nghiêng ngả giữa lòng hẻm.

Cỗ quan tài bằng đồng thau đen kịt đặt ở trung tâm thùng xe đã bị từ trường xé toạc thành từng mảnh vụn.

Trước khoảnh khắc này, Tạ Vô Nhai bị giam cầm bởi một hệ thống phong ấn ba tầng nghiêm mật đến tuyệt vọng. Tầng thứ nhất là Trấn Linh Phù dán ngoài cửa xe, liên tục phát tán hàn khí phong tỏa thần thức, khiến ý thức của hắn chìm trong u mê tăm tối. Tầng thứ hai là năm chiếc Câu Hồn Đinh bằng đồng thau cắm ngập vào tỳ bà cốt, khóa chặt các khiếu huyệt và kinh mạch dẫn xuất lực lượng.

Nhưng tầng thứ ba — Huyết Tế Trận Bàn đặt trong cỗ quan tài đồng — mới chính là chiếc gông cùm tàn bạo nhất.

Năm sợi xích sắt dẫn lực không chỉ đơn thuần là dây trói; chúng đóng vai trò như những chiếc ống hút tủy, liên tục rút cạn và phân tán mọi nguồn năng lượng mà cơ thể Tạ Vô Nhai sinh ra. Đó là một cơ chế tự cân bằng quỷ quyệt: Tạ Vô Nhai càng vùng vẫy bộc phát lực lượng, trận bàn bên trong quan tài càng quay nhanh để hút sạch bản nguyên của hắn chuyển hóa thành năng lượng gia cố cho kết giới. Hắn càng muốn phá lồng, thân xác hắn càng bị rút khô. Cơ thể hắn vốn không còn thuộc về quyền kiểm soát của chính hắn.

Khi ẩn mình trên vách đá lúc nãy, Thẩm Vân Nhược không hề đoán mò. Nàng nhận diện được cơ chế ấy nhờ vào những năm tháng nghiên cứu cấm thuật trận pháp thời còn ở hạ giới. Bố cục của những đường chu sa ngược chiều dẫn máu về tâm cỗ quan tài, cách bố trí năm sợi xích theo đồ hình Ngũ Quỷ Vận Huyết — tất cả đều trùng khớp với một biến thể tà trận cổ xưa mang tên "Táng Hồn Nghịch Huyết". Nàng hiểu rằng nếu dùng đao kiếm hay ngoại lực phá cửa xe một cách thô bạo, lực phản chấn sẽ lập tức kích nổ cỗ quan tài để tiêu hủy vật tế.

Vì vậy, nàng không tấn công cỗ xe. Nàng dùng khối cự thạch Từ Quang để đánh sập toàn bộ nguồn cung cấp từ trường tự nhiên, chặt đứt dòng chảy chu sa của cỗ quan tài.

Hệ thống phân tán lực lượng đột ngột đứt gãy. Chiếc vòi hút máu bị bẻ đôi. Toàn bộ áp lực tích tụ bấy lâu lập tức dội ngược trở lại vào cơ thể Tạ Vô Nhai.

Rắc... Rắc... Rầm!

Tiếng thép gai bị bẻ gãy vang lên rợn người từ bên trong bóng tối của cỗ xe.

Cánh cửa sắt dày nửa gang tay bỗng nhiên phồng rộp lên một mảng lớn. Những chiếc đinh tán bằng thép Trấn Ma bung ra rào rào, bắn găm vào vách đá xung quanh như mưa tên.

Gã phu xe đang trốn trong hốc đá gần đó run lẩy bẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập, đánh rơi cả thanh xà beng sắt xuống vũng nước bùn.

"Chặn hắn lại! Kích hoạt Phược Linh Tỏa!"

Tên kỵ sĩ cầm đầu gào lên, thanh âm chói gắt như tiếng quạ rách họng. Hắn cùng tên kỵ sĩ thứ hai đồng loạt vung cọc đồng thau, dốc toàn bộ linh lực Trúc Cơ hỗn loạn còn sót lại vào hai sợi xích câu hồn đen ngòm, phóng thẳng qua khe cửa sắt bị bẻ cong, nhắm vào hai bên bả vai của bóng đen bên trong mà siết chặt.

Hai sợi xích sắt quấn chặt lấy cổ và cánh tay của bóng đen trong bóng tối.

Hai tên tu sĩ Táng Thần Sơn nghiến răng, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay khô héo, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghìm chặt xích sắt xuống nền đá:

"Khóa lại! Hắn bị phong ấn mười vạn năm, tàn hồn chưa tụ đủ, thân xác này chỉ là một tên nô lệ phàm nhân! Hắn không thể bẻ gãy xích thần..."

Lời của hắn còn chưa kịp dứt, một lực kéo kinh hoàng, vượt xa mọi quy luật sinh học của cõi trần tục bỗng nhiên từ đầu xích bên kia truyền tới.

Không có tiếng quát tháo. Không có tiếng gầm rống của dã thú.

Bên trong bóng tối, bóng đen ấy chỉ đơn giản là bước về phía trước một bước.

Rầm!

Hai cánh tay của hai tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn bị giật mạnh về phía trước đến mức trật khớp vai kêu một tiếng khục giòn giã. Cả hai gã tu sĩ Trúc Cơ bị một sức mạnh thô bạo kéo lê trên mặt đá dăm nham nhở, đập mạnh đầu vào thành xe sắt vỡ nát. Hộ thể linh khí vốn đã rạn nứt sau trận địa chấn lập tức vỡ vụn như thủy tinh.

Một bàn tay thô ráp, gân guốc từ trong bóng tối thò ra, bóp chặt lấy cổ họng của tên kỵ sĩ cầm đầu.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.

Chiếc cổ của gã tu sĩ Trúc Cơ Táng Thần Sơn bị bóp nát vụn như một cành củi khô. Ngọn lửa ma trơi màu xanh lục trong hốc mắt hắn vụt tắt trong tích tắc, toàn thân mềm nhũn rơi xuống vũng bùn lầy, sinh mệnh đoạn tuyệt hoàn toàn.

Tên kỵ sĩ thứ hai vừa ngã đập đầu xuống đất, chưa kịp ngẩng lên thì bóng đen đã vung sợi xích câu hồn đang quấn quanh cổ tay mình ra. Sợi xích sắt nặng hàng trăm cân xé toạc không khí, quất ngang qua ngực hắn, nghiền nát lồng ngực gã tu sĩ thành một đống thịt vụn nện thẳng vào vách đá tai mèo.

Gã phu xe đang trốn trong hốc đá sợ đến mức ngất lịm đi, sùi bọt mép nằm bất động.

Toàn bộ cuộc đồ sát diễn ra chưa đầy mười nhịp thở. Tứ Quỷ của Táng Thần Sơn — hai kẻ chết vì đá đè, hai kẻ bị bẻ gãy cổ và đập nát lồng ngực — toàn diệt.

Thế nhưng, đây tuyệt đối không phải là một màn phô diễn sức mạnh vô địch.

Để bộc phát ra thứ uy lực nghiền nát hai tu sĩ Trúc Cơ trong nháy mắt, thể xác phàm nhân của Tạ Vô Nhai đang phải trả một cái giá vô cùng thảm khốc.

Bóng người cao lớn lảo đảo bước ra khỏi đống đổ nát của cỗ xe sắt. Thân trên của hắn trần trụi, chằng chịt những vết sẹo chém cũ mới chồng chéo lên nhau. Nơi hai bên tỳ bà cốt, năm chiếc Câu Hồn Đinh bằng đồng thau vẫn cắm ngập sâu trong da thịt. Khi hắn đưa bàn tay trái đầy máu lên, nắm chặt lấy chiếc cọc sắt bên vai phải rồi nghiến răng giật mạnh ra khỏi xương tủy, một tiếng xé rách ghê người vang lên.

Xoẹt!

Máu tươi đỏ thẫm bắn tung tóe lên vách đá. Chiếc cọc đồng thau rơi leng keng xuống đất, mang theo những mẩu thịt vụn bầm đen.

Gương mặt góc cạnh của Tạ Vô Nhai co giật dữ dội. Thân xác phàm nhân này của hắn vốn không có đan điền, không có linh căn, hoàn toàn không thể dung nạp luồng sức mạnh Cổ Thần bộc phát đột ngột.

Ngay khi chiếc cọc thứ nhất bị rút ra, những đường gân máu màu tím đen dưới da hắn bắt đầu nứt toác. Máu tươi ứa ra từ khóe mắt, lỗ tai và khóe miệng hắn, chảy ròng ròng xuống cằm. Khớp gối hắn run rẩy kịch liệt, lồng ngực phập phồng những nhịp thở dốc nghẹn ngào, đứt quãng như tiếng bễ rách. Tầm nhìn của hắn chao đảo, nhuốm một màu đỏ ngầu của sự xuất huyết nội tạng.

Hắn không phải một vị thần toàn năng vừa hồi sinh. Hắn là một con dã thú mang trọng thương chí mạng, vừa dùng tàn lực sinh mệnh để cắn đứt cổ kẻ thù, và lúc này đang đứng bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn của thể xác.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay đẫm máu của chính mình, hơi thở nặng nhọc phả ra từng luồng sương trắng đục.

Trong thức hải của hắn là một khoảng hư vô đen ngòm, một mảnh đất hoang tàn sau trận đại kiếp mà ký ức đã bị Thiên Đạo xóa sạch thành cát bụi. Hắn không biết mình là ai, không biết tại sao mình lại ở đây, và không hiểu vì sao lồng ngực mình lại đau đớn đến mức này.

Bản năng khát máu vừa dịu xuống, sự kiệt quệ lập tức ập tới như một cơn thủy triều muốn nhấn chìm ý thức của hắn vào bóng tối vĩnh hằng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu gối Tạ Vô Nhai chuẩn bị khuỵu xuống mặt đá dăm...

Một làn gió lạnh từ rãnh nước ngầm phía dưới vách đá bên trái bỗng nhiên thổi thốc qua khe đá.

Cánh mũi hắn khẽ giật nhẹ.

Hắn ngửi thấy nó.

Một tia hương trầm rất nhạt.

Nó lẩn khuất giữa mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi tanh tưởi của máu tươi. Mùi hương ấy không có vị ngọt ngào của phấn son trần tục, cũng không mang tính chất thanh tẩy của tiên hương; nó đượm buồn, cô tịch, mang theo hơi lạnh của sương tuyết mùa đông và sự ấm áp của một lồng ngực từng che chở cho hắn qua những đêm dài sinh tử.

Thịch!

Trái tim trần trụi của Tạ Vô Nhai bỗng nhiên đập mạnh một nhịp đau nhức nhối.

Một phản xạ sinh học kỳ lạ bùng nổ trong huyết mạch hắn. Cơn cuồng loạn trong đầu hắn bỗng nhiên lắng xuống, nhịp thở dồn dập chậm lại một cách kỳ diệu. Hắn không có ký ức về tên gọi của nàng, không nhớ khuôn mặt nàng, nhưng linh hồn hắn đã ghi nhớ mùi hương này như một tọa độ sinh mệnh duy nhất giữa cõi hỗn mang.

Hắn quay phắt người lại, đôi mắt đen thẳm găm chặt vào miệng cống rãnh ngầm đen ngòm nằm cách đó bốn mươi trượng.

Bên dưới rãnh nước ngầm tăm tối.

Thẩm Vân Nhược đang ngâm mình dưới dòng nước thải buốt giá ngập đến ngang ngực. Nàng dùng một tay tỳ chặt vào gờ đá trơn trượt của đường hầm, cánh tay kia cầm ngang thanh kiếm Hàn Sương bôi đen, lưỡi kiếm áp sát vào lớp rêu mốc trên vách cống để triệt tiêu toàn bộ phản xạ ánh sáng.

Nàng đã nhìn thấy toàn bộ trận chiến phía trên qua khe hở của những phiến đá sụp đổ.

Nàng nhìn thấy hắn xé rách cỗ xe sắt. Nàng nhìn thấy cơ thể hắn đang nứt toác ra vì gánh chịu phản phệ của sức mạnh Cổ Thần. Nàng nhìn thấy hắn tự tay giật đứt Câu Hồn Đinh, và nàng nhìn thấy khoảnh khắc hắn lảo đảo, máu ứa ra từ thất khiếu.

Lồng ngực nàng quặn thắt lại như có ngàn mũi kim châm.

Bàn tay nàng giấu dưới mặt nước buốt giá siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt. Nàng muốn lao lên. Nàng muốn đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo sắp ngã của hắn, muốn xé toạc vạt áo để bịt lại những miệng vết thương đang tuôn máu trên vai hắn.

Nhưng lý trí của một vị Tông sư đã lập tức ghìm chặt nàng lại trong bóng tối.

"Chưa thể bước ra."

Nàng tự nhắc nhở chính mình, từng chữ lạnh ngắt như băng tuyết:

"Hắn chưa có ký ức. Bản năng của hắn lúc này chỉ vừa thoát khỏi trạng thái cuồng loạn. Thân xác hắn đang sụp đổ, và thân xác phàm nhân của ngươi cũng đang kiệt quệ. Nếu ngươi bước ra, một cử động vô thức mang tính phòng vệ của hắn cũng đủ để bẻ gãy lục phủ ngũ tạng của ngươi."

Quan trọng hơn, nàng nhìn thấy nam tử áo xám của Thiên Cơ Lâu vẫn đang nấp kín trong hốc đá phía xa. Và ở phía cuối hẻm núi, nơi ngã ba sông dẫn ra Vạn Linh Hải, một luồng yêu khí màu xanh sẫm ngút trời đang từ từ dâng lên từ mặt nước.

Mùi máu Cổ Thần tuôn trào từ vết thương của Tạ Vô Nhai đã đánh thức những kẻ săn mồi dưới đáy sông.

Bốn tên kỵ sĩ Táng Thần Sơn chết ở đây, mệnh đăng của chúng tại tổng đàn Táng Thần Sơn cách đó ngàn dặm chắc chắn đã vỡ vụn. Các chấp sự mang theo pháp bảo định vị linh hồn sẽ sớm xé rách không gian ập xuống hẻm núi này. Nếu Tạ Vô Nhai tiếp tục đứng đó chìm đắm trong sự bối rối của bản năng, hắn sẽ bị nghiền nát giữa hai tầng vây hãm.

Nàng phải đuổi hắn đi. Nàng phải ép hắn rời khỏi hẻm Đoạn Hồn ngay lập tức.

Thẩm Vân Nhược cắn chặt môi dưới, đưa tay rút từ trong túi vải bên hông ra một khối Hắc Thạch nhỏ. Nàng không dùng sức ném bừa bãi, mà dùng ngón trỏ điểm nhẹ vào một góc vát của khối đá, vận dụng góc phản xạ cơ học búng mạnh về phía trước.

Búng!

Khối Hắc Thạch xé gió bay qua khe nứt của cống ngầm, vạch một đường cong chuẩn xác, đập mạnh vào một bụi gai sắt mọc bên bờ sông phía hạ lưu hẻm núi, phát ra một tiếng chát đanh gọn giữa không gian tĩnh mịch.

Âm thanh kim loại va chạm với gai sắt lập tức đánh thức Tạ Vô Nhai.

Đôi mắt đen kịt của hắn rời khỏi miệng cống ngầm, quay ngoắt về hướng hạ lưu hẻm núi nơi tiếng động vừa phát ra. Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng nơi đó có một lối thoát, một con đường dẫn ra khỏi chiếc bẫy đá ngột ngạt này.

Hắn hít sâu một hơi khói độc lưu huỳnh, cố nén cơn đau thắt nơi lồng ngực. Không một chút do dự, thân hình cao lớn vạm vỡ của hắn xoay chuyển, lảo đảo nhưng dứt khoát lao mình về phía cửa sông Vạn Linh Hải.

Bước chân hắn nặng nề, dẫm nát lớp đá dăm kêu lạo xạo, bóng đen nhanh chóng bị màn sương mù dày đặc nuốt chửng.

Một khắc sau khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất dạng.

Trong hốc đá tối tăm, nam tử áo xám của Thiên Cơ Lâu mới thở phào một hơi nặng nề, từ từ bước ra ngoài. Hắn nhìn quanh bãi chiến trường đẫm máu, nhìn bốn cái xác nát vụn của Tứ Quỷ Táng Thần Sơn, rồi lấy ra một dải lụa trắng mới tinh, dùng bút lông chấm máu tươi trên mặt đất, run rẩy viết xuống:

Biến số Tạ Vô Nhai: Phong ấn Huyết Tế Trận Bàn bị phá vỡ bởi ngoại lực không xác định. Bản năng Cổ Thần bộc phát nghiền nát Tứ Quỷ Táng Thần Sơn. Thể xác phàm nhân phản phệ trọng thương. Mục tiêu đã tiến vào địa giới Vạn Linh Hải.

Viết xong, hắn vung tay phóng thích một con bồ câu cơ quan bằng ngọc, nhìn nó vút bay lên tầng mây xám chì về hướng trung tâm Đại Thế Giới. Sau đó, hắn không dám nán lại dù chỉ một nhịp thở, nhanh chóng men theo vách đá tháo chạy ngược về hướng Hắc Cốt Thành.

Lòng hẻm núi lúc này chỉ còn lại sự tĩnh lặng của chết chóc và tiếng nước sông cuồn cuộn từ phía xa.

Từ dưới miệng cống rãnh ngầm, Thẩm Vân Nhược mới chậm rãi trèo lên mặt đất.

Toàn thân nàng ướt sũng nước cống đen ngòm, lạnh buốt thấu xương. Nàng bước đến bên cạnh chiếc xe sắt đổ nát, cúi xuống nhặt lấy thanh xà beng bằng sắt nguội nặng hai mươi cân mà gã phu xe đánh rơi, giắt chặt vào thắt lưng bên cạnh thanh kiếm Hàn Sương bôi đen.

Nàng cúi đầu, bắt đầu lần theo những giọt máu đỏ thẫm của Tạ Vô Nhai vương vãi trên nền đá dăm.

Vệt máu kéo dài chừng một dặm, dẫn thẳng ra bãi cát bồi ngập đầy lau sậy ở cửa sông Vạn Linh Hải. Nước sông ở đây đen ngòm như mực tàu, cuộn xoáy dữ dội dưới lớp sương mù dày đặc.

Thế nhưng, ngay khi bước chân Thẩm Vân Nhược vừa chạm vào mép nước sình lầy...

Đồng tử nàng đột ngột co rút lại.

Vệt máu tươi... Đột ngột biến mất hoàn toàn.

Không phải do hắn đã cầm được máu.

Ngay trên bãi bùn lầy sát mép nước sâu, có một vết cào xé khổng lồ hình móng vuốt rộng tới năm thước, cày nát lớp cát bồi thành một rãnh sâu hoắm. Những bọt nước màu đỏ máu sủi tăm ùng ục từ đáy sông đen ngòm bốc lên, mang theo một mùi tanh tưởi vượt xa mùi máu của loài người.

Tạ Vô Nhai không hề chạy bộ qua sông.

Có thứ gì đó khổng lồ ẩn nấp dưới lòng vực sâu của Vạn Linh Hải vừa trồi lên, kéo phăng cơ thể đang kiệt quệ của hắn chìm nghỉm vào dòng nước xoáy đen ngòm.

Thẩm Vân Nhược đứng sừng sững bên bờ nước lạnh buốt, bàn tay siết chặt lấy chuôi kiếm Hàn Sương, ánh mắt nhìn xoáy vào dòng sông cuồn cuộn không đáy. Cuộc săn lùng ở hẻm Đoạn Hồn vừa kết thúc, nhưng cánh cửa dẫn vào địa ngục đầm lầy Vạn Linh Hải lúc này mới thực sự mở ra.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3