Chương 2: Vô Tận Thức Hải - Trấn Sơn Thạch
Đáy thâm uyên Táng Dược Khanh chìm trong lớp tử khí đục ngầu cuộn trào như những cơn sóng chết chóc. Một thanh âm khô khốc, tựa tiếng vạn bộ bạch cốt ma sát vào nhau rền vang, giáng thẳng xuống thức hải. Phong Tranh đứng trơ trọi giữa vũng bùn lầy, hai tay buông thõng, ngũ quan vô bi vô hỉ, tĩnh lặng hứng chịu luồng âm thanh xé màng nhĩ như một cái xác khô.
ĐOÀNG!
Đống tàn thi Nhất chuyển Hỏa Lân Thú đột ngột nổ tung. Một cột hắc quang bạo liệt xé rách lớp độc vụ nghìn năm, đâm toạc thẳng lên thương khung. Hắc quang cuồn cuộn xoáy vòng, mang theo luồng áp bức thiên địa bao trùm toàn bộ đáy vực.
Ngay giữa không trung, hư ảnh một chiếc hạp vuông vức, cổ kính chậm rãi ngưng tụ.
Trên bề mặt chiếc hạp, vô số đạo huyết văn vặn vẹo điên cuồng, rỉ máu. Tựa như hàng vạn ác quỷ đang bị lăng trì, giãy giụa tuyệt vọng trong vũng huyết thủy.
"Tai Ách Chi Hạp!"
Trong một hốc đá cách đó không xa, tàn hồn một gã Nguyên Anh lão quái lẩn trốn tử khí suốt mấy trăm năm vô tình quét thần thức qua.
Khoảnh khắc tròng mắt chạm vào thứ ánh sáng ám kim phát ra từ bảo vật Thượng cổ, đôi mắt lão quái rực lên sự cuồng nhiệt. Lão lập tức hóa thành một luồng hắc yên, điên cuồng lao vút về phía chiếc hạp hòng cướp đoạt cơ duyên.
Ngay khi ngón tay tàn hồn của hắn vừa chạm vào lớp sương mờ bao quanh Bí Hạp, những đạo huyết văn bỗng chốc sống lại. Chúng hóa thành hàng chục cánh tay quỷ dính đầy máu tanh, hung hăng tóm chặt lấy hồn phách Nguyên Anh, bẻ gập hắn lại làm đôi.
Lão quái rống lên một tiếng thê lương, nguyên thần nổ tung để tử chiến nhưng hoàn toàn bất lực. Những cánh tay quỷ không nương tình, trực tiếp xé toạc nguyên thần của hắn thành từng mảnh nhỏ, lôi tuột vào bên trong chiếc hạp. Tiếng nhai nuốt sồm soàm vang lên rợn người, nhấm nháp một cường giả Nguyên Anh như nhấm nháp món điểm tâm lót dạ.
Uy áp rò rỉ từ hạp đen nghiền nát càn khôn. Mười trượng cách đó, một đầu Nhị chuyển Độc Giác Ngô Công vừa nhô cái đầu gớm ghiếc khỏi hang bùn, thân hình ba trượng liền lập tức bị áp lực vô hình chấn nát, hóa thành một màn sương máu.
Ả ngước đôi đồng tử lờ đờ nhìn lên. Ánh huyết quang tà dị chiếu hắt lên khuôn mặt tàn tạ bọc đầy bùn lầy.
Thanh âm viễn cổ lại nện xuống, nặng nề tựa thiên kiếp giáng hạ.
"THIÊN ĐẠO BÍ HẠP LÀ CỦA NGƯƠI... KHAI MỞ VÔ TẬN THỨC HẢI..."
RẮC!
Thức hải kịch chấn. Không gian khép kín bên trong não bộ bị một cỗ man lực hồng hoang hung hăng xé toạc. Lồng ngực ả như bị cự chùy nện trúng, máu tươi tức thì ồ ạt trào ra từ thất khiếu. Gân xanh trên thái dương giật nảy, hai đầu gối ả khụy xuống, gót chân vô thức đạp lún sâu vào một tảng xương đùi dưới lớp lầy.
Ả gập người, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hòa cùng máu loãng ướt đẫm mảnh y phục rách rưới. Mười ngón tay điên cuồng cào cấu lên da đầu, cào rách từng mảng thịt tơi tả bọc bùn nhầy, hứng chịu cơn đau xé tủy tạng.
Ngay lúc đó, hắc khí ngút trời ùa lấp vào lỗ hổng vừa bị xé rách. Một phương Vô Tận Thức Hải đen ngòm, thâm thúy không đáy mở ra ngay bên trong hải não.
BOONG...
Một tiếng đạo âm trầm đục tựa hồng chung viễn cổ vang vọng. Không gian xung quanh lập tức đông kết. Những lớp băng sương sắc lạnh bò ngoằn ngoèo trên các vách đá nham nhở, buốt giá đến mức nhịp tim của Phong Tranh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Nắp hạp hắc ám tự động hất tung.
Một đạo linh quang hoàng kim chói lòa bùng nổ, rạch nát màn đêm đáy vực. Một khối thạch tảng khổng lồ, khắc kín cổ phù ầm ầm giáng hạ.
Uy áp nội liễm càn quét, hoa văn long phụng trên mặt đá u uẩn lưu chuyển, phả ra thứ hơi thở tang thương của tuế nguyệt vô tận. Hư không xung quanh khối đá chấn động, rạn nứt ra vô số vết chân chim kinh hoàng.
Phong Tranh liếm vệt máu lẫn bùn trên khóe môi. Khí huyết dâng trào tạc ngược lên lồng ngực, một ngụm máu tanh tưởi kẹt cứng ở cổ họng bị ả sụp soạp nuốt ngược trở lại. Ả rướn thân hình gầy guộc lên, hai tay giang rộng, ngửa mặt lên trời bất động.
"TRẤN SƠN THẠCH..."
Thái cổ cấm khí vạn cân mang theo gia tốc xé gió, ầm ầm nện thẳng xuống.
RẦM!
Sóng xung kích bạo liệt quét ngang. Bùn lầy, bạch cốt bị hất văng xa mười trượng. Khối thạch tảng vĩ đại cắm phập xuống bùn đen, đè nát bấy nửa thân dưới của Phong Tranh. Bàn chân phải của ả nằm trọn bên dưới lớp đá vạn cân.
Rắc! Rắc...
Tiếng xương ống chân dập nát, tủy xương trào ra hòa cùng máu tươi bắn tung tóe. Chạm vào bùn độc liền sủi bọt xèo xèo. Ả ngã lăn ra đất, hai bàn tay cào cấu loạn xạ trên mặt bùn.
"..."
Không một tiếng la hét. Chỉ có những hơi thở khò khè, nghẹn ứ vì cơn đau vượt ngưỡng chịu đựng của xác thịt phàm nhân.
Ả ôm lấy cái chân gãy gập thành một góc độ vặn vẹo khó tin. Lăn lộn, giãy giụa. Lực ma sát khiến má phải đập mạnh vào bề mặt nhám của khối Trấn Sơn Thạch. Vài hạt bụi đá linh quang lả tả rớt xuống, vương trên chóp mũi nhọn hoắt.
Ả chun mũi.
Mặc kệ cái chân phải nát bấy đang không ngừng trút máu, ả lết thân thể tàn tạ bám lấy mặt đá. Hai tay ôm chặt một góc nhô ra của kiện dị bảo Thái cổ.
Ả há miệng, rộng hết cỡ, quai hàm kêu "Rắc" một tiếng trật khớp. Răng cửa cắm ngập vào lớp vỏ cứng hơn cả huyền thiết của cổ bảo.
RẮC!
Một góc Trấn Sơn Thạch vỡ nát dưới hàm răng ả. Máu rỉ ra từ kẽ răng, ả nhai lạo xạo rồi lẩm bẩm thành tiếng một cách man dại:
"Khè... vị nước muối sinh lý... chép chép... thanh mát cồn sát khuẩn..."
Phía trên đỉnh đầu, một con Nhất chuyển Huyết Nha bị mùi máu tươi kích thích, xé gió lao xuống định rỉa xác.
Mỏ nó vừa chạm vào dòng huyết dịch đen ngòm trên bắp chân ả, pháp tắc thôn phệ lập tức bạo phát! Sinh cơ con Huyết Nha nháy mắt bị rút cạn, bộ lông rụng lả tả, hóa thành một cái xác khô quắt rơi phịch xuống bùn.
Ả không buồn liếc mắt nhìn xác quạ, nhãn quang dính chặt vào Trấn Sơn Thạch. Ả nhồm nhoàm nuốt sạch sẽ phần đá vụn. Tùy ý vung tay, toàn bộ khối Trấn Sơn Thạch khuyết góc lập tức bị hút thẳng vào Vô Tận Thức Hải, mất dạng không dấu vết.
Lúc ấy, nhục thân ả cuồng bạo dị biến.
Mạch máu quanh vết nát trên bắp chân tự động vặn vẹo, vươn ra đan cài vào nhau như những búi giun đất đỏ ngòm đang đói khát. Xương cốt vỡ vụn dưới lớp da thịt tàn tạ lục cục chuyển động, trồi lên sụt xuống, tự động nắn chỉnh lại. Tiếng xương cọ xát vào thịt, tiếng sụn vỡ chắp vá phát ra thứ âm thanh lạo xạo kéo dài, bào mòn tinh thần bất cứ ai chứng kiến.
Phong Tranh chỉ lặng lẽ nhìn cái chân của mình tự động khâu vá, ánh mắt đờ đẫn không mảy may quan tâm đến cơn đau như lăng trì đang diễn ra. Chừng mười hơi thở sau, ả lồm cồm bò dậy. Chân phải chưa liền hẳn xương tủy, khiến bước đi cà nhắc, bên cao bên thấp.
Bỏ mặc nhục thân, ả lầm lũi hướng thẳng về phía vách đá dốc đứng. Ả bẻ khớp cổ rắc rắc, chép miệng càu nhàu:
"Đã bổ sung điện giải. Tới lúc xin giấy xuất viện, đi tìm vị đồng nghiệp kia rồi."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.