Chương 19: Hư Không Loạn Lưu
Bầu trời Thiên Tinh Thành nứt toác. Một vết rách đen ngòm tựa như con mắt của vực sâu Viễn Cổ bất thần mở ra, trút xuống trần thế một cỗ uy áp cuồn cuộn. Hàng vạn viên gạch Bạch Ngọc phô địa trên quảng trường nổ tung. Từng mảng ngọc thạch ngàn năm tuổi bị cuồng phong vô hình nhổ bật, cuốn phăng vào bóng tối tĩnh lặng.
Kim Giáp Vệ đứng gác hai bên Thông Thiên Trụ căn bản không kịp vận chuyển chân khí. Trọng giáp ngàn cân trên người bọn họ phút chốc nhẹ tựa hồng mao. Hàng chục thân ảnh giáp vàng tuột khỏi mặt đất. Không một thanh âm nào lọt ra ngoài, tất cả đã bị hắc động trên đỉnh đầu tàn nhẫn nuốt trọn.
"Kết Kiếm Trận! Tế bản mệnh tinh huyết!"
Đại sư huynh Kiếm Ngự Tông cắn nát đầu ngón tay, vuốt một đường máu tươi dọc thân kiếm. Hàng chục đệ tử nội môn đồng loạt gầm lên, cắm ngập phi kiếm xuống nền đá. Kiếm quang đại thịnh, đan xen thành một mạng lưới linh lực mỏng manh bấu víu lấy vạn trượng địa mạch. Từng đường gân xanh nổi cộm trên trán họ, khóe mắt nứt toác, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm.
Nhưng Hư Không Lực là uy năng của thiên đạo.
Nền đá dưới chân họ ầm ầm sụp đổ. Kiếm quang vụn vỡ. Cả đám đệ tử bạch y bám chặt lấy nhau, cuộn tròn thành một khối rồi bay vút lên không trung, lọt thỏm vào miệng vết rách không gian.
Gia chủ Huyết Ấn đứng cách đó mười trượng, hai chân cắm sâu xuống lớp đá tảng đến tận đầu gối. Thân là cường giả Kết Đan hậu kỳ uy chấn một phương, lão thừa sức thi triển bí pháp phá không tẩu thoát. Thế nhưng, khí cơ của lão đã trót khóa chặt lấy Phong Tranh. Chỉ cần nửa nhịp hô hấp nữa, huyết trận đại viên mãn của lão đủ sức luyện hóa ả thành một vũng máu loãng.
"Một chút lực hút này... há cản được bổn tọa!"
Huyết Ấn rống giận. Lão vỗ mạnh một chưởng vào lồng ngực, há miệng phun ra một khỏa Huyết Đan đỏ thẫm. Huyết quang bạo phát, ngưng tụ thành sáu chiếc huyết dực khổng lồ phía sau lưng, chuẩn bị thi triển Huyết Độn Đại Pháp mạnh mẽ rẽ mây đạp gió.
Ngay khoảnh khắc đó, một khúc Thông Thiên Trụ gãy nát xé gió bay ngang qua.
Khối đá tảng nặng ngàn cân nện thẳng vào giữa mặt Gia chủ Huyết Ấn. Sống mũi lão sụp xuống. Huyết Đan vỡ vụn. Sáu chiếc cánh dơi chưa kịp sải đã hóa thành sương máu tiêu tán. Thân hình Ma tu Lão Tổ vạn người khiếp sợ xoay mòng mòng như con diều đứt dây, đập nát thêm ba bức tường thành rồi lọt thẳng vào vực thẳm.
Vết rách trên bầu trời từ từ khép lại. Truyền Tống Trận huy hoàng một thời chỉ còn là một mảnh phế tích tiêu điều, vương vãi những vệt cày xới sâu hoắm.
...
Bên trong Hư Không Loạn Lưu.
Tứ phía chỉ có một màu đen đặc quánh. Vô số dòng xoáy không gian va đập vào nhau tạo thành những cơn linh khí phong bạo cuồng nộ. Hàng vạn vạn đạo nhận không gian mỏng như cánh ve bay lượn đan chéo, tàn nhẫn xé rách vạn vật.
Đám đệ tử Kiếm Ngự Tông co cụm một chỗ. Linh thuẫn vỡ nát từng tầng. Phù lục hộ thân thi nhau bốc cháy rào rạt. Y phục trên người bọn họ biến thành những mảnh giẻ tơi tả, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm vạt áo. Gia chủ Huyết Ấn thê thảm hơn vạn phần. Lão chỉ còn một cánh tay bấu chặt vào một mảng tường thành lơ lửng. Nguyên khí cạn kiệt, mỗi khi đạo nhận sượt qua là một mảng da thịt bị lóc xuống, máu tươi tuôn xối xả rồi lập tức bị cõi hư vô nuốt chửng. Đôi mắt lão đục ngầu, hai hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu.
Rắc... rắc... rôm rốp...
Gia chủ Huyết Ấn khó nhọc ngoái đầu. Đám đệ tử Kiếm Ngự Tông dán chặt đồng tử về phía thanh âm phát ra.
Phong Tranh đang an tọa trên khối Trấn Sơn Thạch nặng vạn cân. Trọng lượng khổng lồ của khối đá vô tình trở thành một mỏ neo vững chãi, đứng sừng sững không chút suy chuyển giữa dòng chảy vặn vẹo.
Ả nhàn nhã vắt chéo hai chân. Làn da Vạn Tượng Nạp Thể hiện lên ánh đồng cổ, thỉnh thoảng lại bùng lên những tia lửa chói lòa mỗi khi đạo nhận vô hình chém trúng. Tuyệt nhiên không lưu lại dù chỉ là một vết bạch ngấn.
Ả thò tay vào túi vải, bốc ra một vốc linh thạch hạ phẩm. Từng viên tinh thạch chứa đầy linh khí bị ả thản nhiên ném thẳng vào miệng. Hai hàm răng khép lại, mạnh mẽ nghiền nát lớp đá cứng như huyền thiết.
Rắc rắc!
Phong Tranh nhổ ra một ngụm bột đá trắng ởn. Ả cau mày đảo mắt nhìn quanh vạn trượng hư không tăm tối, cất cao giọng mắng mỏ:
"Dịch vụ đường sắt Tu Chân Giới làm ăn như cái giẻ rách! Thu tiền vé rõ đắt mà đường ray thì toàn ổ gà, xóc lộn ruột! Đã thế toa tàu còn tối thui, điều hòa thì quạt lạnh buốt cả gáy! Gọi ngay quản lý nhà ga ra đây! Ta phải viết thư khiếu nại! Ta yêu cầu hoàn vé, bồi thường tổn thất tinh thần!"
Gia chủ Huyết Ấn trừng trừng hai mắt. Khí huyết trong kinh mạch chạy ngược. Một ngụm máu đen đặc từ miệng lão trào ra, rớt thẳng xuống dòng xoáy không gian. Gân xanh trên trán lão giật nảy liên hồi.
Một đệ tử Kiếm Ngự Tông vươn tay ôm chặt ngực, sắc mặt trắng bệch như giấy. Hai mắt hắn lật ngược, mép trào ra bọt trắng rồi gục thẳng xuống nền đá trôi nổi. Những kẻ còn lại hô hấp dồn dập, đồng tử co rút bằng đầu kim. Bọn họ bám chặt lấy nhau, cả thân thể run lẩy bẩy, bàng hoàng nhìn về phía bóng người đang nhai linh thạch rào rạo giữa Cửu U Địa Ngục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.