Ai Cho Các Ngươi Từ Chối Y Lệnh?

Chương 38: Kiếm Tôn Trung Châu

Đăng: 01/07/2026 03:09 1,671 từ 1 lượt đọc

Phế miếu được dựng từ hộp sọ Cự Thử nằm sừng sững giữa trung tâm ngoại ô Táng Thần Thành. Nơi đây oán khí kết tủa thành từng tảng sương mù đen đặc. Tuyệt nhiên không một ác nhân cặn bã nào dám bén mảng tới gần khu vực này nếu không có lệnh.

Bởi lẽ, đó là tử địa của Độc Cô Tuyệt.

Ba trăm năm trước, cái tên Độc Cô Tuyệt từng là vầng thái dương chói lọi nhất tại Trung Châu. Hắn là Kiếm Tôn vô song của Vạn Kiếm Các, kẻ từng dùng một kiếm chẻ đôi Thủy Ngân Hà, trảm ba đầu Yêu Long, trở thành biểu tượng kiêu ngạo của Chính đạo.

Nhưng trên con đường truy cầu cực hạn Kiếm đạo, Độc Cô Tuyệt tẩu hỏa nhập ma. Kiếm tâm vỡ nát biến thành Ma Kiếm Ý. Trong cơn điên loạn, hắn đã một mình tàn sát hàng vạn đồng môn.

Cái giá phải trả cho tội ác đó là sự phế truất thảm liệt nhất. Các Đại Năng Trung Châu đã liên thủ đánh nát đan điền hắn, chặt đứt cánh tay phải cầm kiếm, bẻ gãy gập đôi chân, và ném cái xác tàn phế ấy xuống đáy Khô Cốt Hoang Mạc cho kền kền rỉa thịt.

Nhưng Kiếm Tôn không chết.

Hắn lết cái xác tàn tạ kẹt lại ở ngoại ô Táng Thần Thành. Để sinh tồn, vị Kiếm Tôn kiêu ngạo năm nào đã vứt bỏ tôn nghiêm, tu luyện Tà thuật. Không có khả năng Đoạt Xá, hắn dùng gân yêu thú khâu thô bạo những tàn cốt Dị thú vào các mỏm thịt cụt của mình. Dùng chính Ma Kiếm Ý chất chứa thù hận để ép buộc cỗ thân xác chắp vá đó cử động như một con rối. Bằng sự tàn nhẫn vô biên, hắn xưng bá, trở thành hung thần của toàn bộ bãi phế tích này.

Vậy mà hôm nay, có kẻ dám dõng dạc tuyên bố 'trưng dụng' miếu thờ của hắn.

Két... Rầm!

Cánh cửa làm bằng xương sườn Cự Thử bị đạp văng. Ba mươi gã hộ pháp mặc đạo bào trắng nhuốm máu dàn hàng ngang, cung kính dạt sang hai bên mở đường cho một nữ tử gầy gò khập khiễng bước vào.

Bên trong miếu, hàng trăm tên Tà Tu tinh nhuệ nhất ngoại ô đã rút sẵn yêu binh, sát khí giăng kín không gian.

Từ trên chiếc ngai tạc bằng vô số thanh kiếm gãy rỉ sét, một bóng người từ từ đứng lên.

Một sinh vật chắp vá tởm lợm. Nửa thân trên của Độc Cô Tuyệt vẫn giữ lại khuôn mặt góc cạnh phong sương, nhưng cánh tay phải cầm kiếm của hắn lại là một cái vuốt khổng lồ của loài Quỷ Ưng. Hai chân hắn được thay thế bằng cặp chân nhện Ma Thù đầy lông lá. Khắp các vết nối giữa thịt người và xương thú rỉ ra thứ dịch mủ xanh loét nặc mùi xú uế. Hắn gượng gạo bước xuống từng bậc thềm. Mỗi bước đi, cơ bắp nham nhở đều co giật vì đau đớn, nhưng uy áp phát ra lại lạnh lẽo thấu xương.

"Nguyên Anh Thể Tu?" Độc Cô Tuyệt gầm gừ, đôi mắt hằn tia máu đỏ rực lướt qua đám Thiết Hùng Bang, rồi ghim chặt vào con nhãi phàm nhân đang chống cây giáo xẹt lôi điện. "Dám dẫn xác đến địa bàn của bản Tôn, các ngươi chán sống rồi sao?"

Xoẹt!

Cái vuốt Quỷ Ưng vung lên. Một đạo Ma Kiếm Ý đen ngòm xé toạc màn sương, chém đứt đôi cây cột xương thú to bằng vòng tay ba người ôm ngay sát mặt Hắc Thùng.

Thể Tu Nguyên Anh sợ hãi tái mặt. Truyền thuyết về Kiếm Tôn Trung Châu bị phế tu vi ném vào hoang mạc vốn đã lan truyền rộng rãi. Gã vội vã lùi lại, run rẩy bẩm báo: "Viện trưởng... Tên này là Độc Cô Tuyệt! Thanh Ma Kiếm Ý của hắn chém đứt được cả linh bảo đấy... Chúng ta đổi chỗ khác mở bệnh viện đi..."

Phong Tranh không đáp lời gã khổng lồ. Ả chống thanh Lôi Mâu, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cỗ thân hình chắp vá của vị Kiếm Tôn lừng lẫy. Con mắt phải đen ngòm khẽ rực lên một sự hưng phấn vặn vẹo.

"Ca phẫu thuật cấy ghép quá thô sơ." Phong Tranh lẩm bẩm, âm lượng vừa đủ để vang vọng khắp cái phế miếu. "Chỉ dùng dây gân buộc cơ bắp người vào cơ bắp thú mà không có biện pháp ức chế hệ miễn dịch. Kháng thể đang đào thải mãnh liệt vật thể lạ. Hệ thần kinh ngoại biên hoại tử trầm trọng, dẫn đến việc cánh tay phải thường xuyên co giật, không thể thi triển Kiếm Ý quá ba thành công lực. Hơn nữa... mùi nhiễm trùng bốc lên nồng nặc quá."

Độc Cô Tuyệt khựng lại. Đồng tử hắn co rút mãnh liệt. Đạo Ma Kiếm Ý thứ hai đang chực chờ bùng nổ bỗng khựng lại giữa không trung.

Những lời lảm nhảm kỳ dị của con nhãi tàn phế này... tại sao lại đâm trúng mọi tử huyệt trên thân thể hắn? Mấy trăm năm nay, hắn sống không bằng chết vì sự đau đớn do nhục thân liên tục bài xích tàn cốt dị thú. Hắn không thể kiểm soát hoàn toàn cánh tay Quỷ Ưng, khiến kiếm pháp vô song năm xưa chỉ còn là phế thải.

"Ngươi... lải nhải cái gì?" Độc Cô Tuyệt nghiến răng, cố giấu đi sự chấn động sâu trong linh hồn.

"Ta nói, với tư cách là một bệnh nhân ghép tạng lỗi, ngươi không đủ tiêu chuẩn để cầm dao mổ." Phong Tranh lạnh nhạt đáp.

Nói rồi, ả hất hàm ra lệnh. "Lôi cái tên gầy nhom có hai cục mủ trên lưng lúc nãy vào đây."

Đám Thiết Hùng Bang vội vã lôi xềnh xệch gã Tà Tu đầu sỏ vừa bị Phong Tranh đè nát hai chân ném văng xuống giữa điện. Gã Tà Tu rên rỉ thảm thiết, hạ thân nát bươm chỉ còn chờ chết.

"Nhìn cho kỹ đây, hỡi vị Kiếm Tôn thích ghép tạng."

Phong Tranh tiến lên. Bằng một nhát rạch dứt khoát từ Lôi Mâu, ả cắt phăng đôi chân đã rữa nát của tên Tà Tu. Ngay sau đó, ả nhặt lấy hai cái chân của một bộ xương Cự Thử vứt lăn lóc ở góc miếu, nhét thẳng vào mỏm thịt cụt của hắn.

Quy trình man rợ tàn khốc lặp lại. Lôi Mâu giật điện cực mạnh nướng khét các huyết mạch, ép tủy cốt người và thú dính chặt vào nhau. Mùi thịt khét lẹt xông lên. Dưới uy áp dung hợp từ Vạn Tượng Nạp Thể, oán khí cưỡng bức các bó cơ bắp phàm nhân vươn ra, trói gô lấy cặp chân chuột khổng lồ.

Sau nửa tuần nhang, ca 'chỉnh hình' hoàn tất.

"Đứng dậy, đi hai vòng cho mọi người xem." Phong Tranh đá nhẹ mũi giày vào hông gã Tà Tu đang co giật sùi bọt mép.

Một cảnh tượng đạp đổ mọi hiểu biết tu chân giới bạo phát. Tên Tà Tu thoi thóp lúc nãy bỗng loạng choạng bật dậy. Hắn chập chững bước đi trên đôi tàn cốt Cự Thử. Không hề có dấu hiệu đào thải, không rỉ một giọt máu. Trái lại, đôi chân thú cấy ghép tản ra uy áp cường hãn gấp bội lần nhục thân nguyên bản.

Cả phế miếu chìm trong tĩnh lặng. Hàng trăm Tà Tu trố mắt nhìn kiệt tác trái nghịch tạo hóa. Độc Cô Tuyệt run bần bật. Cái vuốt Quỷ Ưng buông thõng xuống. Ánh mắt hắn nhìn Phong Tranh từ phẫn nộ, khiếp đảm chuyển dần sang một sự thèm khát điên cuồng.

Nếu... Nếu ác ma này có thể làm điều tương tự với nhục thân hắn... Hắn sẽ khôi phục lại thời kỳ đỉnh phong của Kiếm Tôn, thậm chí kết hợp hoàn mỹ với uy năng của viễn cổ dị thú!

"Ngươi... ngươi muốn gì?" Kiếm Tôn khàn giọng hỏi. Sự kiêu ngạo của một hùng đồ bá chủ ngoại ô đã bị đánh nát thành tro bụi.

"Thứ nhất, giao cái miếu này ra. Ta cần một cái Phòng Khám rộng rãi để điều trị cho toàn bộ khu dân cư dơ bẩn này." Phong Tranh giơ ngón tay đếm. "Thứ hai, Bệnh viện của ta đang thiếu Trưởng phòng Bảo vệ kiêm bảo kê thu viện phí. Chức đó, giao cho ngươi."

Ả khập khiễng bước tới, ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của kẻ từng là biểu tượng Chính đạo.

"Làm thuê cho ta, ta sẽ tiến hành 'đại phẫu chỉnh hình' lại toàn bộ cơ thể lỗi lầm của ngươi. Đảm bảo cánh tay Quỷ Ưng đó sẽ chẻ đôi được cả Táng Thần Thành. Thế nào?"

Độc Cô Tuyệt nhắm nghiền mắt. Mấy trăm năm sống chui lủi như một con chó hoang dưới hố phân tử khí, nay cơ hội tái sinh lại được ban phát từ một ả phàm nhân điên loạn. Hắn không có tư cách từ chối.

Keng!

Vuốt Quỷ Ưng đâm rầm xuống nền đá. Vị Kiếm Tôn kiêu ngạo một thời từ từ quỳ gập một đầu gối, cúi rạp đầu trước vạt áo đẫm máu của nữ ma đầu.

"Độc Cô Tuyệt... bái kiến Viện trưởng."

Phong Tranh gật đầu hài lòng. Ả chống ngọn Lôi Mâu, quay ngoắt người lại đối diện với hàng trăm gã Tà Tu đang há hốc mồm kinh hãi. Ả vung cánh tay phải lên, dõng dạc xướng:

"Băng rôn đâu? Khai trương! Khoa Truyền Nhiễm - Phòng Khám Chui Táng Thần Thành chính thức đi vào hoạt động! Bệnh nhân đầu tiên, mau nộp viện phí rồi lên bàn mổ!"

0
Ủng hộ tác giả Nương Nương Ủng hộ mình tiền điều trị bệnh tâm thần nhé <3