Chương 15: Đoạn Trọng Đài
Trong tiếng rít "Vút" xé gió và một tiếng "Ầm" rung chuyển đất trời, vệt tàn ảnh mang theo lực đạo giáng thẳng xuống quảng trường trung tâm Thiên Tinh Thành. Nhục thể bạo vọt cày nát mấy chục trượng hắc diệu thạch kiên cố, bụi đất mù mịt văng tứ tung.
Phong Tranh lảo đảo bò dậy, đưa tay phủi bụi trên đạo bào xám rách bươm. Ánh mắt kiêng kỵ của hàng ngàn tu sĩ xung quanh đổ dồn tới. Những kẻ yếu đuối vội vã lùi xa, sợ hãi trước sát khí nồng nặc và tà huyết dính đầy trên người ả.
Chễm chệ giữa quảng trường là một tòa đại đài đúc từ vạn niên ngọc thạch. Phù văn thượng cổ chi chít không ngừng chuyển động, tỏa ra linh ba thâm thúy. Từ trên đài, những cột sáng khổng lồ vặn vẹo không gian bắn thẳng lên Thái Cổ Tinh Không, âm thanh ầm ầm như sấm rền.
Không Gian Đại Trận - Trận pháp duy nhất đủ sức xé rách hàng vạn dặm Tử Vong Hải để kết nối Cửu Châu.
Phong Tranh lếch thếch bước tới. Ả xách theo túi Càn Khôn lấp lánh linh thạch vừa cướp từ Huyết Khố. Từng bước chân "thịch... thịch" nện xuống, nặng nề tựa thái cổ ma sơn. Ả đi tới trước mặt tên Trận Pháp Sư đang khoanh chân nhắm mắt.
"Anh bạn, cho một vé xe khách giường nằm tuyến cố định đến Đệ Nhất Tiên Môn."
Ả nhếch khóe môi nứt nẻ, quẳng chiếc túi chứa hàng ngàn viên hạ phẩm linh thạch xuống bàn ngọc thạch.
"Giữ lấy tiền lẻ, không cần thối."
Trận Pháp Sư nhíu mày bừng tỉnh. Hắn híp mắt đánh giá thân ảnh gầy gò bẩn thỉu với con mắt trái đen ngòm tà dị. Nhưng thiết luật Thiên Tinh Thành xưa nay chỉ nhận linh thạch, không màng nhân quả. Hắn lạnh nhạt hừ một tiếng.
"Có tiền chưa chắc đã được đi. Đại Trận thu phí dựa trên khối lượng thực tế của nhục thể và vật phẩm. Thể trọng càng lớn, năng lượng xé rách hư không càng tốn kém. Bước lên Đoạn Trọng Đài đằng kia cân trước, sau đó bổn tọa mới xuất lệnh bài truyền tống!"
Phong Tranh chắp quyền gật gù tâm đắc.
Ả lon ton xách túi linh thạch, đi về phía bệ đá ngưng tụ linh quang lam nhạt ở góc đài. Bệ đá đúc từ Kim Cương Thạch vạn năm, khắc trận pháp đo lường thượng cổ tinh vi. Lời đồn nói, nó có thể gánh gót chân của cả trăm đầu Kim Nguyên Tượng mà không xước xát.
Phong Tranh nhấc chân trái, vững vàng đặt lên bệ. Linh quang màu lam khẽ chớp động, hoàn toàn bình thường.
'Hừ! Chỉ là thể trọng của một con rệp Luyện Khí! Không biết vận khí cứt chó đào đâu ra được túi linh thạch!'
Ngay sau đó, ả vô tư nhấc nốt chân phải - nơi phong ấn khối lượng vạn quân của Trấn Sơn Thạch - rồi dồn trọng tâm đạp mạnh xuống mặt đài.
Rắc!
Một tiếng đinh tai nhức óc vang lên khi gót chân vừa nện xuống Kim Cương Thạch, ánh sáng lam hiền hòa vỡ nát tươm, một luồng huyết quang chói lòa tà dị phụt thẳng lên trời. Đoạn Trọng Đài bạo phát tiếng gãy nát rùng rợn, những vết nứt chân chim xé toạc mặt ngọc siêu cứng, lan nhanh như mạng nhện cắn nuốt tận sâu xuống nền móng quảng trường.
Trận Pháp Sư đang ngồi vắt chân kinh hãi đứng bật dậy, trận bàn bói toán đắt giá trên tay hắn rung lên bần bật. Linh thạch nạm xung quanh liên tiếp nổ tung thành bột mịn, bốc khói nghi ngút.
"Chuyện... chuyện gì thế này?!"
Đồng tử hắn co rụt lại, hô hấp đình trệ. Theo dao động vỡ nát trên trận bàn, thứ đang đứng trên bệ đá không phải tiểu bối phàm nhân, mà là một ngọn ma sơn hãi hùng đủ sức nghiền nát tinh tú!
KÊEEEE!
Tiếng chuông đồng viễn cổ xé rách không gian dội lại từ tháp cảnh giới. Toàn bộ Thiên Tinh Thành báo động, trận pháp phòng ngự khổng lồ bao trùm bầu trời đổi từ lam sang huyết sắc. Uy áp vạn phù văn ma sát đè nặng xuống quảng trường, ép hàng ngàn tán tu lân cận thổ huyết quỳ gục.
Chưa đầy ba nhịp thở, hàng trăm Kim Giáp Vệ từ các tháp canh hóa thành tàn ảnh kim sắc giáng hạ ầm ầm. Tốc độ sấm sét, chúng kết thành kiếm trận phòng ngự phong tỏa kín mít Đoạn Trọng Đài. Hàng trăm linh thương và phi kiếm lấp lánh sát cơ điên cuồng chĩa thẳng vào tồn tại đang đứng trên bệ đá nứt nẻ.
Mồ hôi lạnh túa ướt gáy tên Đội trưởng. Nhục thể gầy gò, lại mang sức nặng đè nát Kim Cương Thạch, trừ phi là Thượng Cổ Hung Thú mang huyết mạch viễn cổ, hoặc Ngũ chuyển Yêu Vương cấp Hóa Thần đang tu luyện Hoá Hình Kiếp! Kẻ địch này vung tay đủ đồ sát cả Thiên Tinh Thành!
"Yêu nghiệt! Đứng im, cấm tuyệt đối nhúc nhích!"
Gân xanh nổi đầy mu bàn tay đang nắm chặt trường thương của hắn.
Giữa vòng vây sát khí, Phong Tranh vẫn gãi đầu sột soạt trên cái cân nứt rắc rắc. Khóe môi giật giật. Độc nhãn đen đặc bất bình nhìn đám Kim Giáp Vệ đang lật bật run rẩy.
"Này mấy anh bảo vệ!"
Phong Tranh bực dọc xua tay, oang oang trách móc.
"Ta công nhận dạo này nằm phòng hồi sức ICU ăn uống đầy đủ, truyền đạm dinh dưỡng nên có tăng cân một tẹo! Nhưng làm gì mà các anh hụ còi báo động nhặng xị như bệnh viện bốc cháy thế? Quá ký thì đóng phí phạt hành lý là được chứ gì! Làm dịch vụ vận tải kiểu gì mà body-shaming, miệt thị ngoại hình bệnh nhân béo phì ra mặt vậy?!"
Đám vệ binh chưa kịp tiêu hóa mớ ngôn từ vô tri đó.
Bùm!
Đột nhiên, một tiếng đinh tai nhức óc nổ ra, một luồng lệ khí tanh tưởi mang sức mạnh bạo bạo từ ngoài cổng Thiên Tinh Thành bùng phát, cuồn cuộn ập tới như sóng thần biển máu.
Gia chủ Huyết Ấn Tộc xuất hiện, thân khoác huyết bào tơi tả, gương mặt chi chít vết cào xé lòi cả bạch cốt rỉ máu. Huyết quang xé rách Hộ Môn Tráo, mang theo sát cơ tàn độc giáng xuống bầu trời quảng trường.
Uy áp Kết Đan hậu kỳ điên cuồng đè ép vạn vật. Đôi mắt hằn tơ máu của lão không để lọt vạn vật, chỉ ghim chặt vào nữ tử đạo bào xám, bàn tay khô khốc vung lên, huyết ấn từ hư không bóp nghẹt cả quảng trường. Hận ý ngút trời hòa vào hư không tăm tối.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.