Ma Y Khởi Lục

Chương 3: Leo Núi

Đăng: 30/06/2026 15:42 1,287 từ 54 lượt đọc

Vách đá Táng Dược Khanh dốc ngược.

Hắc bùn và rêu độc nhầy nhụa bao phủ bề mặt, từng mảng vảy Nhị chuyển Thiết Giáp Yêu Xà mục nát găm sâu vào mặt đá tựa hàng vạn lưỡi dao rỉ sét. Một con Nhất chuyển U Minh Hạt vô tình bò ngang, nháy mắt bị tử khí ăn mòn lột sạch lớp mai cứng, hóa thành một vũng nước vàng khè.

Giữa vách đá, Phong Tranh điềm nhiên vươn đôi tay gầy guộc lên.

Năm ngón tay lấm bùn bỗng chốc ghim ngập vào vách nham thạch cứng tựa huyền thiết, làm đá vụn văng lả tả. Trọng lượng kình thiên từ khối Trấn Sơn Thạch bên trong Vô Tận Thức Hải lẳng lặng truyền ra, ép nhục thân gầy gò trĩu xuống tựa vạn quân hắc thiết.

Ả gồng tấm lưng gãy gập, từ từ nhấc chân và bấm mũi ngoa rách nát vào vách đá.

Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm mảnh y phục bẩn thỉu. Khí huyết bên trong bạo phát, bên dưới lớp da xám ngoét tàn tạ lờ mờ lưu chuyển một tầng ám kim quang mang. Xương cốt kêu rắc rắc, vững chãi đến mức dị hợm.

"Viên canxi liều cao... hấp thụ tốt thật... Vật lý trị liệu... bám vách vác tạ... hoàn toàn đúng phác đồ...

Ả vừa bám chặt vách nham thạch vừa lẩm bẩm thành tiếng man dại.

Nhục thân gầy gò cõng trên lưng sức nặng của một ngọn núi, lầm lũi nhích từng tấc một lên miệng vực.

...

Trên miệng Táng Dược Khanh, cuồng phong cuốn tử khí rít gào văng vẳng.

"Tế phẩm rơi xuống vực nát bấy rồi. Lão tổ sẽ lột da chúng ta."

Gã đệ tử gầy gò cắn nát ngón tay cái, để tinh huyết rỉ ra nhức nhối hòng giữ tỉnh táo trước ma chướng.

Kẻ đứng cạnh gã chính là tên đâm lén đồng môn ban sáng. Hắn gõ nhẹ gót pháp ngoa xuống mặt đá, sát ý trong mắt lạnh lẽo lướt qua gáy gã đệ tử gầy gò. Ngón tay giấu trong tay áo vô thanh vô tức siết chặt chuôi trủy thủ.

Kế hoạch rất đơn giản: cần một cái xác không linh căn làm tế phẩm, phế luôn tu vi tên đồng môn ngu ngốc này là xong.

Đúng lúc sát tâm khởi lên, đuôi mắt hắn chợt giật giật.

"Khoan."

Giọng hắn âm lãnh, sát khí trong tay áo chầm chậm tản đi.

"Nhìn xuống dưới vực đi. Bắt con súc sinh làm nhịp cầu ban sáng lên thay thế."

"Dưới đó là Táng Dược Khanh..."

Gã gầy gò rùng mình kinh hãi.

"Bao lâu rồi ta chưa thấy nó... Có khi xác nó đã mủn thành tương rồi!"

"Mủn cái gì? Ta mới đạp lên đầu nó ban sáng đây!"

Tên cầm trủy thủ vung tay ra lệnh.

Ngay khoảnh khắc hắn vừa dứt lời, mép đá nham thạch bên bờ vực bất ngờ nứt toác kèm theo tiếng lạo xạo ghê rợn. Một bàn tay gầy guộc phủ đầy hắc bùn, loáng thoáng kim quang ám sắc bấu chặt lấy bờ vực.

Phong Tranh trồi đầu lên.

Đôi đồng tử đục ngầu của ả tĩnh mịch tựa giếng cổ không gợn sóng, không hề chớp mắt, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào hai gã tu sĩ.

Tên cầm trủy thủ nhíu mày, đề phòng lùi lại một bước, sát khí trong mắt dấy lên sự cảnh giác cao độ:

"Nó từ dưới hố bò lên? Cẩn thận độc! Quăng Khốn Tiên Võng!"

Hắn gầm lên, ống tay áo vung mạnh. Một tấm lưới dệt bằng ngàn sợi hàn ti chớp động thanh quang ập xuống. Uy năng xé gió giáng thẳng lên đỉnh đầu thân ảnh gầy gò, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, ép mặt đất lõm xuống một hố lớn.

Khốn Tiên Võng quấn chặt lấy Phong Tranh, điên cuồng siết sâu vào da thịt.

Hai gã đệ tử vẫn không dám thả lỏng. Tên cầm trủy thủ giật mạnh mép lưới, gằn giọng:

"Kéo rịt nó lại! Cẩn thận nó cắn phác độc! Lôi nhanh về Tế Đàn!"

Nằm rạp dưới đáy hố nứt nẻ, sợi hàn ti siết chặt khiến xương cốt Phong Tranh phát ra tiếng rắc rắc dữ dội. Mắt lưới sắc bén cứa vào nhục thân, nhưng vừa va phải tầng quang mang ám kim bên dưới làn da liền bật ngược lại. Tuyệt nhiên không làm ả chảy một giọt máu.

Giữa vòng vây của tử võng, ánh mắt ả tĩnh lặng đến phát tà. Ả ngước nhìn tấm lưới đang phát ra ánh sáng xanh lè quấn quanh thân thể. Ả đưa tay vuốt ve sợi lưới, nhếch mép cười lệch nướu và lẩm bẩm thành tiếng:

"Băng ca cấp cứu... thủ công... bệnh viện VIP... đón đi xuất viện..."

Ả nhắm mắt, buông lỏng tứ chi, ngoan ngoãn nằm im hưởng thụ.

Ngay tắp lự, hai gã đệ tử ngoại môn xông tới, chộp lấy mép lưới. Bọn chúng đồng loạt vận khởi Luyện Khí hậu kỳ chân nguyên, bắp thịt vặn vẹo. Cước bộ đạp mạnh xuống nền đá, hất mạnh bả vai định lôi tấm võng lên.

Sự tình lại vượt xa hoàn toàn dự liệu của hai gã tu sĩ.

Khốn Tiên Võng không hề nhúc nhích. Nó nặng nề bám chặt vào lòng đất tựa rễ đại thụ cắm vào vạn trượng dung nham.

Sắc mặt tên cầm trủy thủ từ nhợt nhạt chuyển sang tía tai. Mạch máu hai bên thái dương nứt túa. Hắn có cảm giác hai bàn tay mình không phải đang lôi một thi thể gầy gò vô linh căn, mà đang cố gắng dời non lấp bể, lay động cả một ngọn núi kình thiên.

"Lôi!"

Bọn chúng gầm lên đau đớn, dồn toàn bộ linh lực vào hai cánh tay đến mức tròng mắt lồi ra, đỏ sọc tơ máu. Cả hai nghiến răng ngửa cổ lết lùi lại phía sau. Dưới sức nặng khủng bố từ nhục thân ả, Khốn Tiên Võng ma sát với mặt đất, cày xới nham thạch thành một rãnh sâu hoắm.

"Mẹ kiếp... Con ranh này nuốt nhầm thiết thạch hay sao mà... nặng như vạn quân vậy?!"

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán hai tên tu sĩ. Bắp tay chúng sưng phồng lên, từng đường gân xanh nảy vặn vẹo tựa những con rắn đang giãy chết. Lực ma sát và sức nặng kinh hoàng bắt đầu phản phệ lại.

Từng tiếng "páp, páp" nhỏ vang lên bóp nghẹt nhịp tim. Âm thanh những thớ cơ vi mao trên bả vai chúng đang đứt phăng vì quá tải.

Khớp xương bả vai liên tục phát ra tiếng kêu lục cục, sụn cốt chà xát vào nhau tóe lửa. Cổ họng tên đệ tử gầy gò ứ đọng một búng máu tươi tanh tưởi, ngực phập phồng kịch liệt, hít lấy hít để tử khí độc hại xung quanh nhưng vẫn cảm thấy ngạt thở.

Khoảng cách từ Táng Dược Khanh đến Tế Đàn trên đỉnh núi chỉ một đoạn đường ngắn.

Nhưng mỗi một bước lết lùi của hai bóng người đang trợn trừng mắt kéo cái thi thể, đều nặng nề đến mức đạp rạn nát cả phiến đá dưới gót giày. Bọn chúng thở dốc như những con bò mộng cày thục mạng, hai hàm răng nghiến đến rỉ máu, gân cốt cơ hồ muốn nổ tung, hoàn toàn không hề nhận ra kẻ đang nằm trong lưới đằng sau lưng chúng lại mang bộ dáng tĩnh tại, thư thái nhắm mắt như đang nghỉ dưỡng.

0
Ủng hộ tác giả Nương Nương Ủng hộ mình tiền điều trị bệnh tâm thần nhé <3