Chương 5: Phệ Dương Hủ Mộc
Tiếng nhục thân bị cắn xé và tiếng nhai tủy xương rợn người hòa vào nhau. Huyết Sát Ma Bức dang rộng đôi cánh bọc huyết dịch, điên cuồng vồ lấy từng bóng người mặc đạo bào, biến bách niên tu vi của bọn chúng thành máu loãng tu bổ cho ác thể.
Một tiếng "Phanh" bạo liệt xé gió, đạo kiếm quang chệch hướng chém gãy nát cột trụ Hắc Diện Thạch. Gã trưởng lão ngự kiếm chưa kịp thu chiêu, đã bị cánh dơi phập qua, xẻ thân hình làm hai nửa. Mũi kiếm gãy văng tít mù, xé gió sượt qua bục tế đàn.
Một tiếng "Keng" chát chúa vang lên, mười vòng Xích Hồn Thiết đang khóa chặt tế phẩm xui xẻo bị lưỡi kiếm phạt đứt lìa.
Xiềng xích rơi loảng choảng, Phong Tranh lồm cồm ngồi dậy. Đôi mắt tĩnh lặng lướt qua những vũng máu lênh láng, những cánh tay đứt lìa bay lả tả trên không trung. Rồi ả dán chặt mắt vào tảng thịt Độc Hỏa Mã nướng cháy cạnh đang lăn lóc dưới bậc thềm. Ả lết cái chân phải còn hơi cứng đơ xuống, thò bàn tay dính hắc bùn về phía tảng thịt ngựa nướng.
Cộc!
Một vật thể từ đài cao bị chấn động của pháp bảo hất văng, lăn lông lốc xuống và va vào trán ả. Đó là một chiếc hạp điêu khắc bằng bạch ngọc nguyên khối, khảm nạm Huyết Linh Thạch đỏ rực. Hàng vạn giọt tinh huyết thuần khiết lưu chuyển bên trong rọi ra một vầng sáng chói lọi, thánh khiết, ép lui đám tử khí hôi tanh tưởi.
"HUYẾT ẤN THÁNH HẠP... ĐÂY CŨNG LÀ CỦA NGƯƠI..."
Ả cúi đầu, chằm chằm nhìn thứ ánh sáng lấp lánh đang cọ xát vào chóp mũi. Bàn tay lấm lem bùn đất vô thức chạm vào. Khoảnh khắc tiếp xúc, Thánh hạp bạch ngọc không hề bài xích. Ngược lại, nó lóe lên một đạo hồng quang chói lóa, thạch hóa rồi vỡ vụn, bị cường hành hút tuột vào hư không vô tận.
Một tiếng chuông trầm đục như vọng về từ vạn cổ rung lên trong Vô Tận Thức Hải. Từ bên trong cõi hư vô ấy, ngay cạnh Trấn Sơn Thạch cự phách, một đạo hắc khí cuộn ra, xé rách không gian, rớt tõm xuống lòng bàn tay gầy guộc của ả.
"Súc sinh! Trả Thánh Hạp!"
Một tiếng rống xé nát đêm đen. Vị trưởng lão cụt một tay lảo đảo lùi về bục đá, đôi mắt vằn vện tơ máu trợn trừng nhìn bục ngọc trống không. Lão chĩa thanh kiếm gãy về phía ả, thất khiếu xuất huyết vì phẫn nộ.
Tiếng gầm ác liệt áp đảo cả tiếng nhai xương. Ba gã đệ tử tinh anh Trúc Cơ trung kỳ đang liều mạng che chắn cho Gia chủ lập tức quay phắt lại. Cơ mặt chúng co giật. Bục ngọc trống trơn, chí bảo biến mất, còn tế phẩm ti tiện kia đang đứng liếm mép.
Bất chấp Ma Bức đang nghiền nát tông môn, ba tên đệ tử vứt bỏ hoàn toàn hàng phòng ngự. Bỏ mặc Gia chủ gào thét cản hậu. Bọn chúng xoay người, đạp nát không khí lao vút về phía ả.
Trước dị bảo, tình sư đồ cũng chỉ là cỏ rác.
Không một lời gào thét báo trước, chúng câm lặng và tàn nhẫn ra tay sát thủ. Bọn chúng đồng loạt cắn chóp lưỡi. Tinh huyết bùng cháy. Ba đạo Huyết Sát Chưởng đỏ ngòm, mang theo sát cơ lạnh buốt hợp thành một lốc xoáy lao thẳng tới, uy thế chấn nát kình phong.
Ả trố mắt nhìn ba khối máu đỏ rực đang gầm rít áp sát, rồi nhíu mày nhìn thứ vừa xuất hiện trên tay mình.
"PHỆ DƯƠNG HỦ MỘC..."
Một mảnh ván mục nát. Màu đen xịt. Sần sùi, lỗ rỗ. Bốc ra thứ mùi hăng hắc, tanh tưởi của thi thể thối rữa ngàn năm dưới Cửu u. Bánh quy đâu không thấy, chỉ thấy một cái nắp vung quan tài mốc meo.
Ba đạo Huyết Sát Chưởng ập xuống đỉnh đầu. Không chần chừ, ả vung cái ván mục nát lên che trước mặt như phản xạ tự nhiên.
Phốc! Phốc! Phốc!
Ba đạo huyết chưởng hung hãn nện thẳng vào bề mặt sần sùi tạo thành ba tiếng trầm đục.
Không nổ tung, không chấn động. Mảnh ván mục tựa như một hố đen vô tận, nuốt trọn sành sanh toàn bộ huyết khí tàn bạo của ba gã tu sĩ trong một cái chớp mắt. Bề mặt ván chỉ khẽ sáng lên một đường vân xanh xám.
"Cái..."
Ba gã ma tu cứng đờ người giữa không trung. Lời còn chưa dứt, từ những lỗ rỗ trên mảnh ván xịt ra một luồng khói màu xám lục bốc mùi tanh tưởi. Khói độc tản ra, nháy mắt hóa thành hàng vạn sợi tơ vô hình chui tọt vào lỗ chân lông của ba kẻ tung chiêu.
"ÁAAAAA!"
Một gã ôm chặt cổ họng, đập lưng xuống mặt đá Hắc Diện Thạch. Làn da nhợt nhạt của gã tức thì bục lên hàng trăm bọng nước màu lục to bằng quả nho. Sinh cơ dương khí bị rút cạn. Xương tủy phát ra tiếng nứt gãy lạo xạo.
"Ngứa! Nóng quá! Nóng quá!"
Ba gã tu sĩ điên cuồng cào xé nhục thể. Móng tay bới tung từng mảng da thịt, moi đến tận màng xương trắng hếu lòi cả ra ngoài. Máu chảy ra không phải màu đỏ, mà là màu xanh lục hôi thối ùng ục sủi bọt. Chúng lăn lộn, gào thét thê thảm hơn cả những cái xác đang bị Huyết Sát Ma Bức nhai nát phía sau.
Gia chủ Huyết Ấn tộc há hốc miệng, đao trong tay rơi cạch xuống đất. Hắn trơ mắt nhìn đám khói lục, nhìn ba kẻ phản đồ đang cào lòi xương cốt thành những vũng máu xanh. Sự kinh hãi tột độ đóng băng thần trí hắn. Hắn đứng cứng đờ, hoàn toàn không hiểu thứ tà môn ngoại đạo gì đang xảy ra, chấn động đến mức quên cả việc phòng ngự...
"Gia chủ! Ngài coi chừng..."
Thất Trưởng lão lao tới, hai chân hung hăng đạp bay Huyết Ấn gia chủ đang bất động.
Bẹp!
Con ác dơi khổng lồ há cái mõm đầy răng nhọn ngoạm nát đầu hắn chỉ trong một tích tắc.
Phong Tranh từ từ hạ nắp quan tài xuống, tĩnh lặng nhìn ba gã đang quằn quại bới móc da thịt mình trên vũng máu xanh, yết hầu khẽ giật.
Kẹp chặt mảnh ván mục vào lườn, bàn tay phải của ả không chút do dự chộp lấy tảng thịt Độc Hỏa Mã nướng bám bụi.
Một thân ảnh nhỏ thó gầy gò nhai ngấu nghiến miếng thịt rớt dưới đất, lầm lũi kéo lê cái chân phải vừa mới liền xương thờ ơ bước qua đống bọt thịt. Ả vừa đi vừa nhai nhóp nhép, thỉnh thoảng lại lầm bầm những lời vô nghĩa trong sự say sưa kỳ dị:
"Nấm da liễu cấp tính... ừm... thiết bị y khoa... chống lây nhiễm chéo... Hộp bánh quy bơ tráng miệng... vỏ hộp lóa mắt quá..."
Ả từ từ chìm vào bóng tối tĩnh mịch của rừng sâu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.