Ma Y Khởi Lục

Chương 11: Khởi Nghiệp

Đăng: 30/06/2026 20:48 1,105 từ 47 lượt đọc

Nơi ven rìa Vẫn Cốt Lĩnh, những thân hoang thụ nứt nẻ chĩa thẳng lên thương khung như những bàn tay chết chóc, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sương xám xịt lơ lửng ngàn năm không tan.

Phong Tranh xé vạt đạo bào, quấn một vòng quanh đỉnh đầu. Băng vải lấm lem bùn đất che khuất con mắt trái đen đặc. Ả vuốt nếp nhăn trên tấm Cửu Châu Địa Đồ. Nhãn quang lướt qua những đại vực cấm địa trải dài đến Đệ Nhất Tiên Môn.

Ả lôi củ Huyết Nhân Sâm mọc dại, bẻ một khúc nhai rôm rốp. Linh dịch đỏ thẫm ứa ra khóe môi. Ả nhặt một khúc xương tàn, chống gậy lảo đảo bước về phía đống lửa xa xa.

Gió núi rít gào. Năm gã tán tu Luyện Khí trung kỳ ngồi vây quanh đống lửa. Không khí căng như dây đàn.

Gã cầm đầu đập mạnh tay xuống phiến đá làm bụi bay mù mịt:

"Gian thương Hắc Thủy tăng giá Tụ Khí Đan! Vài ngày nữa không có linh thạch, cả lũ đứt đoạn tu vi!"

Gã bên cạnh lầm bầm, tròng mắt hằn tơ máu dán chặt vào tấm bố cáo ngưng tụ từ ngọc giản:

"Trừ phi vớt được cái mỏ vàng một vạn linh thạch..."

"Hức... Cứu mạng..."

Phong Tranh loạng choạng đổ gục xuống mép trận pháp. Ả nhả một ngụm nước sâm đỏ au. Lồng ngực phập phồng đứt quãng.

"Tiểu nữ đi hái thuốc... thấy một nữ ma đầu thoi thóp trong hang đá phía Bắc. Tu vi ả phản phệ, pháp tướng teo rụng. Ngay cả con ác thú bằng đá ả cưỡi cũng nứt toác..."

Ba chữ "nữ ma đầu" vừa lọt tai, một tiếng "Keng" lạnh lẽo vang lên khi năm thanh pháp khí đồng loạt tuốt khỏi vỏ. Thanh âm ma sát xé rách màn đêm. Gã cầm đầu bật dậy, ngọn lửa tham lam bốc lên thiêu rụi lý trí. Gã lao tới, móng tay bấu ngập vào vai ả.

"Ở đâu?"

"Kế bên còn có khúc tà mộc bốc mùi thi thể..."

Đôi vai gầy guộc run lên bần bật.

"Ở đâu?!!"

"Tiểu nữ chỉ xin vài khối linh thạch cặn mua bát cháo..."

"Cút!"

...

Một nén nhang sau. Hang đá phía Bắc.

Không gian bên trong hang đá chìm đắm trong sự âm u lạnh lẽo đến tận xương tủy. Mùi nấm mốc xộc thẳng vào mũi. Năm gã tán tu lao sầm vào động phủ. Tiếng cười gằn vang vọng.

Dưới nền đất ẩm, nữ ma đầu nằm co quắp. Nửa khuôn mặt bôi bùn đen, quấn băng tơi tả. Tứ chi bị pháp tác thắt thành tử kết ghim chặt xuống bùn. Kế bên là khúc Phệ Dương Hủ Mộc bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Chỉ mười nhịp thở trước, Truy Phong Bộ Ngoa vừa bạo phát. Ả lấy dây thừng tự trói gập tay chân, thắt nút thòng lọng, ngã rầm xuống đất nhắm mắt.

"Lão thiên phù hộ! Tu vi ma đầu phế hoàn toàn! Phóng Hấp Huyết Tỏa!"

Gã cầm đầu gào rống. Ba đạo phù văn huyết sắc vút ra, hóa thành xiềng xích đỏ tươi thít chặt cổ tay, cổ chân, yết hầu. Gai máu cắm phập vào da thịt. Phong Tranh nhắm nghiền mắt, thân thể mềm nhũn mặc cho bầy dã lang khiêng đi.

Khóe môi ả khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ dị, miệng lầm bầm vô thức:

"Băng ca... êm quá..."

Sau hai canh giờ bị dằn xóc trên cáng khiêng, sương mù sát khí đặc trưng của Hắc Thủy Phường Thị xộc thẳng vào mũi. Đám tán tu khúm núm dừng bước trước Phân đà Huyết Ấn Tộc.

Tòa thạch điện Hắc Diện Thạch sừng sững tọa lạc. Những mũi mâu cắm đầy hộp sọ dựng trước đại môn. Máu tươi ròng ròng nhỏ xuống bậc thềm. Tiếng roi da quất nát thịt xen lẫn tiếng gào thét của nô lệ vang lên từng đợt.

Năm gã tán tu hớn hở khiêng Phong Tranh bước vào, lướt qua hai hàng hắc y vệ sĩ đứng thẳng tắp với linh quang bập bùng cháy trên hàn binh.

Bạch!

Nhục thân gầy gò bị ném mạnh xuống nền thạch anh buốt giá vang lên một tiếng khô khốc. Xương cốt va đập lạo xạo.

"Khởi bẩm Đà chủ! Đã sinh cầm ác tặc! Ả tẩu hỏa nhập ma, mất pháp tướng. Cầu ngài nghiệm thu, ban thưởng vạn linh thạch!"

Gã cầm đầu quỳ một chân, dập đầu hô lớn.

Dưới sàn đá, Phong Tranh hé một con mắt qua khe vải vụn, tĩnh lặng đánh giá kiến trúc xung quanh.

Trên ngai khổng lồ đúc từ bạch cốt, một nam nhân khoác huyết bào đang ngồi xoay lưng. Thanh âm dứt, huyết bào từ từ xoay lại.

Khoảnh khắc đó, không khí đại điện như bị rút cạn. Nền thạch anh dưới chân nam nhân rạn nứt rào rạo, mạng nhện lan rộng.

Năm gã tán tu đồng loạt hộc máu tươi, xương bánh chè kêu "Rắc" một tiếng. Thân thể bị ép bẹp xuống mặt sàn, đồng tử trợn trừng vỡ nát tơ máu, hô hấp đình trệ.

Lệ khí vặn vẹo quanh thân ảnh trung niên khắc nghiệt. Uy áp này tuyệt đối không phải của một tên Phân đà chủ. Gương mặt trung niên vặn vẹo oán độc. Lão nam nhân hạ tầm mắt, không thèm bận tâm đến sự thiếu sót của pháp tướng ba đầu sáu tay mà thế nhân đồn đại. Nhãn quang hằn vằn máu của lão dán chặt vào khúc Phệ Dương Hủ Mộc lăn lóc dưới sàn.

Bàn tay gân guốc bóp mạnh, bả vai bộ xương trên tay ngai nát thành bột mịn. Cả tòa đại điện rung chuyển theo nhịp thở ồ ồ hận thù. Thanh âm rít qua kẽ răng, âm lãnh, tàn độc:

"Mùi của tấm quan tài... Kẻ nào dám mang thứ rác rưởi đó vào đại điện của ta... lăng trì vạn dặm!"

Vù!

Một đạo huyết phong chém rách hư không phát ra tiếng sắc lẹm, xé toạc băng vải quấn trên mặt. Con mắt trái đen đặc quái dị lộ ra dưới ánh minh châu. Sát cơ bùng nổ vặn xoắn không gian, nhiệt độ tụt dốc đóng băng.

"Chậc."

Phong Tranh nằm yên dưới đất. Ả khẽ tặc lưỡi ráo hoảnh, đôi vai hờ hững nhún nhẹ.

Phựt!

Kèm theo một tiếng nhẹ bẫng, hai đạo huyết xiềng Hấp Huyết Tỏa bị búng đứt tung dễ như bứt cọng bún.

0
Ủng hộ tác giả Nương Nương Ủng hộ mình tiền điều trị bệnh tâm thần nhé <3