Chương 76: Pha Lê
Tiếng gầm rú cạn kiệt của Bát Cực Nghịch Phong Hống bị đè bẹp bởi một âm thanh xé tai. Trận pháp dưới chân Các Chủ xoay ngược chiều. Một luồng khí đặc quánh mang sắc lam đen, nặng nề tựa thủy ngân, từ dưới nền thạch tuôn trào lên, lấp đầy toàn bộ không gian Tâm Các chỉ trong nửa cái chớp mắt.
Đây không phải là sương mù hay chướng khí thông thường. Đây là Bụi Linh Kim-phế thải của hàng vạn đỉnh lô tích tụ dưới Hạ Tầng suốt vạn năm, nay bị ép ngược lên bằng một đại trận Luyện Hư cấp. Không gian bên trong cung điện lập tức trở thành một luyện ngục khép kín, nơi mỗi tấc linh khí đều mang theo uy áp ngàn cân.
"Khụ... khụ..."
Những tiếng ho khạc xé họng vang lên đầu tiên không phải từ phía Phong Tranh, mà từ đám tu sĩ Hóa Thần vừa lồm cồm bò dậy sau cú chấn động ban nãy.
Một danh cường giả Ngự Thú vô tình hít phải nửa ngụm độc vụ lam đen. Sắc mặt hắn lập tức chuyển sang xám ngoét. Hắn điên cuồng thiêu đốt Hộ Thể Chân Nguyên hòng ép dị vật ra khỏi kinh mạch. Nhưng Bụi Linh Kim vốn là phế thải luyện đan, thứ thức ăn khao khát nhất của nó chính là linh khí. Chân nguyên của tu sĩ Hóa Thần không những không đẩy được độc tố, mà còn vô tình hóa thành chất xúc tác, tăng cường tốc độ ngưng kết.
Chỉ sau ba nhịp hô hấp, cổ họng danh tu sĩ phình to. Hắn trừng trừng song mâu, điên cuồng dùng mười ngón tay cào rách lớp da cổ chính mình, cắm ngập vào sâu trong huyết nhục hòng moi thứ dị vật đang bóp nghẹt song phế.
'Rắc... rắc...'
Thứ hắn lôi ra không phải là huyết nhục, mà là một khối thạch lưu ly lam đen cứng ngắc. Cả nhục thân hắn đanh lại, rồi vỡ vụn thành từng mảnh thạch điêu lả tả rơi rụng xuống nền ngọc.
Các Chủ lùi hẳn về phía sau kết giới bảo hộ của trận nhãn, lạnh nhạt buông mắt nhìn những đám nô bộc của mình lần lượt thạch hóa. Đối với Vạn Dược Thiên Các, tính mạng của vài chục tên tán tu chẳng đáng giá bằng một viên Tục Mệnh Đan. Chỉ cần nghiền nát được con ác quỷ bạch y kia, mọi cái giá đều có thể hoán đổi.
Đứng giữa tâm bão của luồng Bụi Linh Kim đang cuộn xoáy, thân ảnh gầy gò gập người xuống.
'Két... Két...'
Mỗi nhịp hung thảng ả phồng lên đều phát ra âm thanh ghê rợn tựa hai tấm lưu ly sắc lẹm nghiến vào nhau. Hắc huyết trào ra từ khóe môi, mang theo những toái phiến pha lê bén ngót. Khối thạch hóa trong song phế đã vượt quá tám phần rưỡi.
Trong Lăng kính hoang tưởng của ả, bức tường lam đen đang bao phủ xung quanh hoàn toàn không phải là trận pháp tu chân vĩ đại.
'Vi phạm tiêu chuẩn y tế nghiêm trọng.' Ả lầm bầm, âm thanh khàn đặc mang theo tiếng kim loại cọ xát. 'Phòng mổ vô trùng cấp độ năm bị ô nhiễm dị vật. Trạm quản lý chất thải đang xả rác y tế thẳng vào mặt bác sĩ trưởng khoa.'
"Hắc Thùng! Khởi động hệ thống hút mùi khẩn cấp! Lọc sạch không khí khu vực phẫu thuật!" Ả rít lên.
Hắc Thùng gầm lên một tiếng rổn rảng. Lớp giáp huyết tinh trên người hắn bốc khói xèo xèo, không ngừng bị Bụi Linh Kim ăn mòn. Nghe lệnh Viện trưởng, gã thể tu Bán bộ Hóa Thần chẳng hiểu "hệ thống hút mùi" là pháp bảo gì, đành điên cuồng vung đôi cự dực sau lưng, dùng bạo lực nhục thân quạt cuồng phong hòng xua tan luồng độc khí.
Độc Cô Tuyệt nghiến răng, tàn kiếm trong tay rung lên bần bật. Ma Kiếm Ý chém ra những đường hắc quang vạch trần không gian, nhưng ngay lập tức bị lượng cặn bã khổng lồ nuốt chửng. Bụi Linh Kim dày đặc đến mức khiến không gian kề dính lại, hoàn toàn phong tỏa khả năng thuấn di của ma tu.
Đám Thiết Tý Đường Lang xui xẻo hơn. Lớp giáp xác sắc bén của chúng nhanh chóng phủ một lớp sương xanh. Khớp chân đông cứng. Chỉ trong vài nhịp hô hấp, năm sinh linh đã hóa thành những bức tượng thạch điêu ngã lăn lóc.
Phong Tranh lảo đảo. Ả biết rõ lượng độc vụ hít vào đang đông đặc mọi phế nang cuối cùng.
Nếu hệ thống lọc khí bên ngoài đã hỏng, ả sẽ tự dùng hệ thống lọc khí bên trong nhục thân.
"Đệ Nhị Động Thiên. Công suất tối đa."
Ả ngẩng phắt đầu lên, mở to cái miệng dính đầy hắc huyết.
Từ sâu trong khoang bụng phàm nhân, Thôn Thiên Thực Uyên bạo phát. Một cỗ hấp lực kinh hoàng, nguyên thủy và thô bạo dấy lên. Ả không dùng pháp thuật đẩy lùi độc khí. Ả đang ăn nó.
Luồng Bụi Linh Kim đặc quánh tựa một cơn bão lam đen điên cuồng tuôn thẳng vào cuống họng Phong Tranh.
Khoang bụng ả rung lên bần bật. Từng luồng dịch vị mang tính ăn mòn tuyệt đối sôi trào, xèo xèo luyện hóa những khối kim loại cặn bã vừa trôi tuột xuống. Cảnh tượng vặn vẹo đến mức khiến sắc mặt Các Chủ từ đắc ý chuyển sang kinh hoàng. Một nhục thân phàm nhân vô linh vô lực lại đang há miệng nuốt chửng thứ cặn bã kịch độc đã chôn vùi vạn vạn tu sĩ dưới Hạ Tầng!
Sự thật là, nữ ma đầu không hề thất bại trong việc cắn nuốt. Ngược lại, ả thôn phệ quá tốt.
Thôn Thiên Thực Uyên ở hình thái "Chân" là một vùng không gian tàn bạo vượt ra ngoài đại đạo. Nó không hề e ngại sát khí hay hỏa độc của Bụi Linh Kim. Từng mảng độc vụ kim loại vừa lọt vào dạ dày lập tức bị nghiền nát, phân giải và đồng hóa. Thôn Thiên Thực Uyên điên cuồng tước đoạt thuộc tính của vạn vật, cưỡng ép nhục thể phàm nhân phải thay đổi để thích ứng với tử lao này.
Và kết quả của sự đồng hóa đó chính là: Toàn bộ nhục thân ả bắt đầu chuyển hóa thành lưu ly pha lê.
"Chết đi! Chết đi cho bổn tọa!" Các Chủ hét lên, song mâu vằn vện tơ huyết, điên cuồng dồn toàn bộ chân nguyên còn lại vào linh trượng. Uy áp trong điện lại bạo trướng.
Phong Tranh lảo đảo. Đệ Nhị Động Thiên đã bảo vệ ả hoàn hảo. Để triệt tiêu lượng kịch độc kinh hoàng này, Thôn Thiên Thực Uyên đã cưỡng ép toàn bộ nhục thân phàm nhân - từ da thịt, gân cốt cho đến ngũ phủ tứ tạng - đồng loạt kết tinh thành pha lê, biến ả thành một pho tượng điêu khắc vạn tà bất xâm.
Ba đại Động Thiên đã thức tỉnh vẫn vận chuyển trơn tru bên trong hình hài thạch điêu. Nhưng thể chất chắp vá này lại bộc lộ một nhược điểm chí mạng. Khác với tỳ vị hay tâm can có thể tạm thời bế quan tỏa cảng, Phế Phủ lại bắt buộc phải thổ nạp liên tục để duy trì sinh mệnh.
Khi nhục thân bị đồng hóa, song phế phàm nhân cũng biến thành hai khối thạch lưu ly cứng ngắc. Không thể co giãn. Không thể phình xẹp. Càng không thể thu nạp thêm bất kỳ luồng sinh khí nào.
Trong lồng ngực, Huyết Hải Tâm Cung vẫn điên cuồng đập rầm rập, bơm ra luồng Thần Huyết mang theo sức ép dời non lấp bể. Nhưng thiếu đi hô hấp từ song phế để xoa dịu và cân bằng, dòng huyết dịch nóng hổi vừa trào ra lập tức mất đi chu thiên tuần hoàn, nhanh chóng đông cứng lại ngay bên dưới những đường gân pha lê lưu ly.
Ả chậm chạp nhấc chân phải lên. Trấn Sơn Thạch nặng vạn cân giờ đây kết hợp với khối lượng riêng của nhục thân lưu ly, tạo thành một trọng lượng đè nghiến ả xuống nền ngọc.
Khuôn mặt ả vô cảm, chỉ có độc nhãn vẫn ánh lên sự cố chấp bệnh hoạn. Ả siết chặt cán Táng Thần Lôi Cốt Mâu.
'Tác dụng phụ của thuốc... Phản ứng đông máu cấp tính...' Ả lầm bầm trong thức hải.
Khi hữu thủ vừa đưa lên cao, một tiếng 'rắc' chói tai vang lên từ trong bả vai. Khớp xương ả không chuyển động được nữa.
Cơn bão Bụi Linh Kim rơi xuống lả tả, phủ kín lớp bạch y rách nát. Lớp tinh thể pha lê do chính Thôn Thiên Thực Uyên đồng hóa đã lan rộng đến đỉnh đầu, phong ấn hoàn toàn từng tấc da thịt phàm nhân vào một bức thạch tượng lưu ly vĩnh cửu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.