Chương 60: Tu Nghiệp
ẦM!!!
Tây Hoang Châu.
Đại địa khô cằn của vùng cấm địa Khô Cốt Hoang Mạc nứt toác như một phiến ngói giòn. Từ dưới thâm uyên không đáy, một quả cầu huyết thủy khổng lồ đỏ sậm pha lẫn ánh hoàng kim bắn vọt lên, mang theo đất đá và bụi mù che khuất cả nửa bầu trời.
Khi đã đạt đến độ cao ngàn trượng, quả cầu máu đột ngột vỡ tan, hóa thành một cơn mưa huyết sắc rơi lả tả xuống mặt đất, tẩm bổ cho cỏ cây xung quanh sinh trưởng điên cuồng do mang theo một tia sinh cơ của linh huyết Cổ Thần.
Từ giữa cơn mưa máu, một bóng người gầy gò mặc áo choàng trắng rách nát, tay vác thanh Táng Thần Lôi Cốt Mâu bốc lôi quang xanh biếc nhẹ nhàng đáp xuống một mỏm đá.
Bình minh đang ló dạng. Ánh nắng ban mai rọi thẳng vào khuôn mặt chắp vá, vảy sừng tua tủa nhưng lại toát ra vẻ thỏa mãn đến rợn người của Phong Tranh.
Ả hít một hơi thật sâu, đón lấy cơn gió lạnh của mặt đất.
"Ah... không khí ở khoa cấp cứu trên này trong lành quá. Mật độ vi khuẩn thấp hơn hẳn dưới tầng hầm." Ả chép miệng, đưa cánh tay phàm nhân sờ lên lồng ngực trái. Nơi đó, Huyết Hải Tâm Cung đang đập từng nhịp trầm mặc nhưng cuồng bạo như trống trận man hoang, liên tục luân chuyển dòng thần huyết hoàng kim đi khắp châu thân.
Phía sau ả, Hắc Thùng và Độc Cô Tuyệt cùng mười mấy tên ma đầu lảo đảo tiếp đất. Bọn chúng ngã quỵ xuống nền cát, há mồm thở dốc, cảm giác như vừa trở về từ cõi chết. Ánh mắt đám tà tu nhìn Phong Tranh giờ đây không chỉ còn là nỗi sợ hãi thuần túy bị ép buộc, mà đã chuyển thành một loại tín ngưỡng điên cuồng dành cho một Tôn Giả tà dị thực thụ.
Ả chẳng thèm bận tâm đến đám Hộ pháp tơi tả. Phong Tranh thọc tay vào cái túi áo choàng đầy vết máu khô, lôi ra một tấm kim bài sáng loáng. Đây chính là Kim Bài Thông Hành mà ả đã lột được từ xác lũ công tử thế gia ngạo mạn.
Ả đưa tấm kim bài lên soi dưới ánh mặt trời. Mặt trước khắc trận pháp lưu chuyển linh quang, mặt sau khắc hai chữ triện cổ xưa đầy uy nghiêm: Trung Châu.
Phong Tranh nhìn quanh vùng Khô Cốt Hoang Mạc cằn cỗi, xương xẩu rải rác. Ả tặc lưỡi lắc đầu:
"Cơ sở vật chất ở cái vùng biên ải Tây Hoang Châu này tồi tàn quá. Thiếu thốn vật tư đủ đường. Ngay cả một cái nhà xác đàng hoàng cũng không có." Ả lẩm bẩm, gõ gõ mũi cốt mâu xuống tảng đá. "Trái Tim Cổ Thần đã giúp ta nâng cấp thành công hệ thống bơm máu. Nhưng để điều trị dứt điểm 'căn bệnh phản bội ác tính' cho chồng ta... ta cần nhiều hóa chất, dao mổ và thiết bị phòng mổ cao cấp hơn nữa."
Ả quay ngoắt lại, nụ cười rách toạc đến tận mang tai, chĩa thẳng ngọn Cốt Mâu về hướng mặt trời mọc.
"Tất cả nhân sự chú ý! Chuẩn bị gói ghém hành trang! Đã đến lúc đưa đội ngũ y bác sĩ chúng ta đi 'tu nghiệp' ở Bệnh viện tuyến trên!"
"Mục tiêu: Trung Châu!"
...
Cùng lúc đó, cách Tây Hoang Châu ngàn vạn dặm.
Tại trung tâm của đại lục Cửu Châu - mảnh đất linh khí nồng đậm nhất, nơi hội tụ của vô số bậc đại năng và những tông môn chánh phái cường thịnh nhất thiên hạ: Trung Châu.
Sâu bên trong Thái Nhất Tông, thánh địa tu chân đứng đầu đại lục. Tại một ngọn Vô Danh Phong quanh năm mây mù bao phủ, tiên hạc lượn vòng.
Một thanh niên khoác bạch y trắng muốt không nhiễm một hạt bụi trần đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa bên bờ hồ sen. Khí tức của hắn dung hợp hoàn mỹ với thiên địa, thâm thúy tĩnh lặng ở cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ. Hắn chính là Lạc Thanh Hàn - vị tiểu sư đệ trẻ tuổi nhất nhưng lại có tu vi cường đại xếp ở top đầu trong số 108 vị Chân truyền của Thái Nhất Tông. Hắn mang danh xưng "Từ Tâm Tiên Quân" bởi đạo tâm từ bi thương xót vạn vật đến mức cực đoan.
Tuy nhiên, trong giới tu chân cá lớn nuốt cá bé tàn khốc này, sự từ bi của hắn lại bị xem là một sự sỉ nhục. Hắn thà tự chịu phản phệ chứ không nỡ sát sinh, thà chịu nhục chứ không phá giới. Chính vì vậy, các sư huynh đệ đồng môn và tu sĩ khắp Cửu Châu đều âm thầm khinh bỉ, xem hắn là phế vật, là vết nhơ của đại đạo. Thế nhưng, mặc cho thế nhân chê cười, các vị Trưởng lão và Tông chủ Thái Nhất Tông vẫn liên tục dồn ép thiên tài địa bảo vô giá vào người hắn để giữ tu vi của hắn luôn ở ngưỡng đỉnh cao.
Trước mặt hắn là một bệ thờ bằng ngọc tủy thanh khiết. Trên bệ đặt một tấm bài vị không tên. Ba nén nhang trầm cháy tĩnh lặng, tỏa ra mùi hương thanh tịnh.
Hắn đang khóc tang. Lập bài vị cho một ma nữ đã hồn phi phách tán để an ủi vong linh nàng. Giữa hắn và vị "Thánh Nữ" của Huyết Ẩn Môn chưa bao giờ có tình cảm phu thê thực sự. Hắn lập bệ thờ này thuần túy xuất phát từ lòng từ bi thương hại tận cùng, xen lẫn một luồng nhân quả nghiệt ngã vô hình đang siết chặt lấy đạo tâm.
Đột nhiên.
Rắc!
Ba nén nhang trầm làm từ gỗ vạn năm bỗng nhiên gãy gập làm đôi, rơi rụng xuống nền ngọc.
Ngay sau đó, tấm bài vị không tên trên bệ nứt toác một đường thẳng từ trên xuống dưới, phát ra một âm thanh chát chúa phá vỡ sự tĩnh lặng của thánh địa.
Lạc Thanh Hàn đột ngột mở bừng đôi mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm như sao trời của hắn bỗng nhiên co rút lại. Cảnh giới tu vi cao thâm đến mức gần như vô tình vô dục của hắn... vừa bị một luồng sát khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng đánh gãy.
Bầu trời phía trên Vô Danh Phong, vốn luôn rực rỡ linh quang, bỗng xẹt qua một đạo huyết quang tà dị đỏ đen rùng rợn, mang theo thứ ma uy tàn khốc của một tồn tại viễn cổ.
Lạc Thanh Hàn vô thức đưa tay ôm lấy lồng ngực. Trái tim hắn đập lỡ một nhịp. Một linh cảm bất tường, một cơn ác mộng mang nồng nặc mùi hỏa khí huyết nhục vừa trực tiếp khóa chặt lấy nhân quả của hắn.
"Huyết Thánh Nữ... Không thể nào..."
Vị Đạo Tử hoàn mỹ của Thái Nhất Tông run rẩy lẩm bẩm, đánh rơi cả chuỗi Phật châu trên tay.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.