Ai Cho Các Ngươi Từ Chối Y Lệnh?

Chương 7: Tẩy Trần

Đăng: 30/06/2026 15:42 899 từ 1 lượt đọc

Vạn Độc Lâm giáp ranh giới Huyết Man Châu quanh năm bao phủ bởi tầng chướng khí đặc quánh màu rêu. Tu sĩ Luyện Khí kỳ hít phải nửa canh giờ sẽ thối rữa lục phủ ngũ tạng. Kết Đan kỳ ngự kiếm bay qua cũng bị ăn mòn linh thuẫn tơi tả. Gia chủ Huyết Ấn tộc đành dừng phi kiếm, trừng mắt nhìn vệt tàn ảnh lăn mất dạng vào thẳm sâu sương độc.

Bình!

Một vệt tàn ảnh phá nát ba gốc linh mộc mục rỗng, cày thành một đường rãnh sâu dưới vùng trũng. Đỉnh đầu đập thẳng vào phiến đá rêu phong ven bờ suối. Phiến đá vỡ vụn.

Chuyến lộn nhào kết thúc.

Ả nằm sấp trên lớp đất ẩm. Một hồi lâu sau, cánh tay gầy guộc lấm lem bùn đen mới chống xuống đất. Ả lồm cồm ngồi dậy. Nhục thể Vạn Tượng Nạp Thể đã bị Trấn Sơn Thạch ép nén đến mức kiên cố như huyền thiết, nhưng sau chấn động cường độ cao, máu mũi vẫn rỉ ra từng giọt.

Ả đưa tay quệt vệt máu trên môi.

'Kẻ cung cấp đôi Giày Vấp Ngã này đáng bị tước giấy phép hành nghề. Gia tốc vi phạm quy chuẩn an toàn, lại không tích hợp hệ thống giảm xóc. Vô Tận Thức Hải vừa hứng chịu chấn động vật lý cấp độ sáu, suýt nữa thì trào ngược dạ dày tống Yêu thú nướng này ra ngoài.'

Tiếng nước róc rách lọt vào tai. Trước mặt ả là một con suối nhỏ. Giữa khu rừng ngập ngụa chướng khí, dòng nước lại trong vắt, tản ra từng luồng linh khí thanh mát bức lui sương độc. Một mạch Linh Tuyền nguyên thủy.

Ả lết tới bờ suối, cúi đầu nhìn bóng mình dưới mặt nước.

Lớp bùn đen Táng Dược Khanh, sên nhớt thi thể và bụi đá đóng vảy thành một lớp áo giáp đen kịt trên cơ thể gầy gò. Thứ mùi tử khí bốc lên nồng nặc.

'Phải khử khuẩn toàn thân trước khi làm thủ tục xuất viện. Đi gặp đồng nghiệp mà mang theo mầm bệnh lây nhiễm chéo thế này là vi phạm y đức trầm trọng.'

Ả lột phăng mấy mảnh y phục rách nát vứt lên bờ, nhảy ùm xuống dòng Linh Tuyền. Nước suối linh khí chạm vào lớp tử khí liền sủi bọt xèo xèo bốc khói.

Lớp sừng đen đúa bong tróc dần, trôi theo dòng nước. Dưới lớp bùn lầy mười năm, cơ thể ả không mang màu ngọc ngà của tiên tử mà nhuốm màu lúa mạch thô ráp. Làn da phản chiếu một tầng ám kim tĩnh mịch. Ngũ quan sắc nét mang theo dã tính.

Điểm dị biệt nhất nằm ở đôi mắt. Mắt phải trong veo tĩnh lặng. Mắt trái lại đen đặc, không có tròng trắng, thâm thúy như một cái hố đen hư vô cắn nuốt vạn vật.

Cách bờ suối không xa là một bộ xương trắng hếu nửa vùi trong cỏ độc. Chủ nhân của nó táng mạng từ lâu, nhưng đạo bào vải thô xám tro trên người vẫn còn nguyên vẹn. Ả bước tới lột bộ đạo bào trùm lên người, xé cụt tà áo vướng víu. Ả tiện tay bẻ một khúc xương sườn sứt mẻ của cái xác, cuộn mớ tóc ướt sũng cài gọn lên đỉnh đầu.

Ả ngồi xếp bằng trên tảng đá, xé đùi Yêu thú nướng nhai ngấu nghiến. Mỡ thú trôi tuột xuống cổ họng.

'Dạ dày bắt đầu tiếp nhận đạm động vật. Cơ năng tiêu hóa đang khởi động lại. Ăn no rồi, phải kiểm kê vật tư y tế.'

'Một đôi Giày Vấp Ngã. Tốc độ di chuyển vi phạm quy chuẩn an toàn, hệ thống cân bằng bị lỗi.'

'Một Khiên Nấm Mốc. Chuyên lây nhiễm nấm da liễu cho bệnh nhân tiếp xúc gần.'

'Một Cục Đá Muối siêu bự. Dùng để bổ sung điện giải và canxi liều cao.'

'Trang thiết bị phòng hộ cũng tạm đủ. Nhưng thế giới bên ngoài khu cách ly này rộng lớn, làm sao biết được đồng nghiệp Lạc Thanh Hàn đang trực ở khoa nào, phòng số mấy?'

Trên đỉnh đầu ả, một tia dương quang chói chang của buổi bình minh tình cờ xé rách tầng sương độc, chiếu thẳng xuống tảng đá. Mười năm sống dưới đáy Táng Dược Khanh u ám, đây là luồng ánh sáng mặt trời đầu tiên chạm vào da thịt.

Tia nắng rọi vào đôi mắt một nửa trong veo, một nửa đen thẳm. Khóe môi nứt nẻ của ả khẽ nhếch lên.

'Nghe đám bệnh nhân phòng bên kháo nhau, hắn trực thuộc Đệ Nhất Tiên Môn. Nơi nào treo biển hiệu y viện to nhất, hoành tráng nhất, nơi đó chắc chắn là khoa nội trú của hắn.'

'Thanh Hàn đồng nghiệp, chờ ta. Dù phải đập nát cái bệnh viện này để lục tung sổ y bạ, ta cũng nhất định tìm ra ngươi.'

Ả xách Khiên Nấm Mốc vác lên vai. Bước chân phải nặng trịch nện xuống nền đất ẩm, lún thành một dấu chân sâu hoắm. Thân ảnh gầy gò lầm lũi bước dọc theo hướng ánh mặt trời rọi xuống, khuất dần vào biển chướng khí màu rêu của Vạn Độc Lâm.

0