Chương 49: Phong Thành - Truyền Pháp
Giữa bình địa Huyết Đấu Trường, một luồng tử khí trầm mặc bao trùm lấy hàng vạn Tà Tu. Khi sự rung chuyển của thiên địa qua đi, dục vọng cầu sinh của đám ma đầu trỗi dậy. Vài tên Tà Tu cấp cao liếc mắt nhìn nhau. Đấu Trường đã sụp đổ, cường giả Hóa Thần đã chết. Bọn chúng tuyệt đối không có ý định nán lại nơi đây.
"Trốn!"
Hàng trăm đạo ma ảnh đồng loạt bùng nổ tu vi, xé gió hướng về phía những cánh cổng khổng lồ của Tử Lao. Đám ác đồ đạp lên xác đồng đạo, hòng đoạt mệnh tẩu thoát khỏi Táng Thần Thành.
Phong Tranh tĩnh lặng đứng trên phế tích, khẽ tặc lưỡi.
"Ý thức cách ly dịch bệnh kém quá. Bệnh viện vừa mới tiếp quản, làm sao có thể để mầm bệnh chạy rông ngoài đường được?"
Một khúc mộc điêu mục nát, tản ra khí tức hủ bại nồng nặc được lôi ra. Món ma vật thu thập từ quê nhà: Phệ Dương Hủ Mộc.
Ả ném khúc mộc độc lên không trung. Cẳng chân tủy nhện gõ mạnh xuống nền đá. Cơ thể ả mượn lực vọt lên. Chân phải mang theo cự lực vạn cân của Trấn Sơn Thạch vung lên, giáng một cú đá tựa như cự phủ phá sơn vào thẳng thân gỗ.
RẦM!
Phệ Dương Hủ Mộc vỡ vụn thành tỷ vạn hạt bụi mốc li ti. Lực đạo kinh hoàng cuộn số lượng bụi độc khổng lồ ấy thành một cơn bão mù mịt, khuếch tán tàn nhẫn, bít kín toàn bộ các lối thoát hiểm của Huyết Đấu Trường.
"Đang tiến hành phun khử khuẩn toàn viện. Ai không đeo khẩu trang, tự chịu trách nhiệm."
Sóng âm truyền qua linh khí khuếch đại, đâm thẳng vào màng nhĩ vạn người.
Những tên Tà Tu vừa lao vào vùng bụi lập tức khựng lại. Đám bụi mốc li ti xuyên thủng linh lực hộ thể, chui rúc vào từng lỗ chân lông.
"Ngứa! Ngứa quá! Ngứa tận trong cốt tủy!"
Tiếng gào thét thảm tuyệt nhân hoàn vang vọng. Mộc độc thượng cổ điên cuồng cắn nuốt dương khí. Đám ma đầu lăn lộn trên mặt đất, móng tay điên cuồng cào rách da thịt chính mình. Từng mảng huyết nhục bị bóc trần. Có kẻ cào đến trơ cả bạch cốt, móc cả nội tạng ra ngoài mà hai tay vẫn không ngừng cào xé.
Chứng kiến hàng trăm đồng đạo tự tay xé xác mình trong vũng máu, đám Tà Tu phía sau lập tức phanh gấp. Bọn chúng lùi lại, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên khán đài đá. Không một kẻ nào dám vung tay hay hó hé nửa lời. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên những khuôn mặt hung ác.
Phong Tranh gật đầu. Ả đáp xuống mặt đất, chuyển dời tầm nhìn sang ba mươi hai tên thủ hạ đang đứng thẳng tắp nơi góc tường.
"Cơ sở vật chất đã cách ly an toàn. Bây giờ là lúc đào tạo lại năng lực nghiệp vụ cho nhân viên y tế."
"Viện trưởng định dạy chúng ta tà thuật sao?" Hắc Thùng hưng phấn hỏi, đôi cánh dơi khẽ vẫy.
"Tà thuật là thứ rác rưởi." Phong Tranh hừ lạnh. Ả giơ cao Táng Thần Lôi Cốt Mâu. Lôi quang xanh lục nổ lách tách. "Ta sẽ dạy các ngươi bài 'Vật Lý Trị Liệu Phục Hồi Chức Năng'."
Sâu trong thức hải của ả, những dòng phù văn vàng rực của bộ Công Pháp Thiên Giai tàn khuyết đang cuộn trào: Cửu Trọng Diệt Thế Quyết. Tầng thứ nhất: Dẫn Lôi Chấn Mạch. Dùng lôi đình thiên địa rèn giũa kỳ kinh bát mạch, ép cực hạn nhục thân bùng nổ. Bản thân ả mang Phàm Thể Vô Linh, chỉ xem đây là cách gồng cơ bắp thuần túy. Nhưng đám thủ hạ dị dạng này là tu sĩ, kinh mạch vẫn còn nguyên vẹn.
"Tất cả tĩnh tọa! Giải khai toàn bộ huyệt đạo!" Ả ra lệnh.
Ngay khi ba mươi hai tên ác đồ vừa khoanh chân hạ tọa, thân ảnh Phong Tranh đã hóa thành một vệt tàn quang.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Không có thẻ ngọc truyền thừa. Không có bí kíp khẩu quyết. Ả vung mũi giáo sấm sét, đâm phập thẳng vào hàng loạt tử huyệt trên thân thể bọn chúng.
"Á á á!"
Tiếng rống thê lương đứt ruột xé gan vang lên. Nhưng lần này không phải thanh âm của kẻ sắp chết, mà là tiếng gầm rú khi kinh mạch bị lôi đình thiêu rụi rồi cưỡng ép khuếch trương. Phong Tranh dùng Lôi Cốt Mâu cắm sâu vào da thịt, truyền lôi quang cường độ cao chạy dọc theo lộ trình vận công của Cửu Trọng Diệt Thế Quyết.
Sấm sét chẻ dọc cơ thể. Tạp chất trong cốt tủy bị thiêu thành tro bụi. Lôi đình ép những mảng thân thể dị thú chắp vá phải dung hợp hoàn toàn với huyết nhục nguyên bản.
Độc Cô Tuyệt cắn nát viền môi, cố gắng không ngất đi khi luồng sét chạy qua cánh tay Quỷ Ưng. Từng là Kiếm Tôn đại năng, nhãn lực của hắn chưa từng phai mờ. Khi lôi quang chạy đủ một đại chu thiên, một luồng sức mạnh mang theo uy áp hồng hoang viễn cổ cuồn cuộn nổ tung trong Đan Điền hắn.
Hắn trợn trừng hai mắt.
"Đây... Đây là lộ trình vận công của Công Pháp Thiên Giai?!" Giọng Độc Cô Tuyệt vỡ nát. Ở Cửu Châu, một quyển Công Pháp Địa Giai đã đủ để quần hùng dấy lên huyết kiếp. Vậy mà kẻ mang danh Viện trưởng này lại dùng cách thức tàn bạo, nguyên thủy nhất, cắm giáo vào tử huyệt để điêu khắc thẳng Công Pháp Thiên Giai vào kinh mạch của họ!
"Bớt ồn ào. Bài tập vật lý trị liệu này yêu cầu các dây thần kinh phải luôn căng cứng. Kẻ nào lơi lỏng nhịp tim, ta nướng chín kẻ đó." Phong Tranh gõ mũi giáo xuống mặt đá. Bụi đá vỡ nát bay tứ tung.
"Tuân lệnh Viện trưởng!" Độc Cô Tuyệt cùng ba mươi con quái vật đồng thanh gầm rống. Âm thanh mang theo sát khí xung thiên. Nhờ lôi đình của Diệt Thế Quyết rèn luyện, nhục thân chắp vá của chúng nay đã hòa làm một thể, vững chãi vô khuyết.
Phong Tranh quay lưng. Ả nhìn qua khung cửa sổ vỡ nát của đài quan sát. Nơi xa xa, khu vực lõi của Táng Thần Thành rực lên những quầng sáng ma mị của vô vàn các thế lực cự phách.
*Bệnh viện đã khánh thành. Nhân sự đã được nâng cao nghiệp vụ chuyên môn.*
"Đã đến lúc gửi giấy mời khám sức khỏe định kỳ cho các thế lực lớn nhất ở trung tâm Táng Thần Thành rồi."
Ả lẩm bẩm. Khóe môi nhợt nhạt từ từ nhếch lên, nụ cười kéo dài đến tận mang tai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.