Chương 1: Vạn Tượng Nạp Thể
Mười năm trước...
Táng Dược Khanh không chỉ là một cái hố rác.
Nó là một vết thương hở hoác, xé rách thảm thực vật cằn cỗi của Huyết Ấn tộc, sâu thẳm đến mức ánh sáng mặt trời cũng bị nuốt chửng vào màn sương đục ngầu.
Dưới đáy vực sâu vạn trượng, lớp bã linh dược thối rữa qua ngàn năm lên men quện thành một thứ bùn nhão nhoét, tỏa ra mùi hôi thối đặc quánh có thể ăn mòn cả lớp bảo khí hạ phẩm. Trôi nổi trên bề mặt thứ súp độc ấy là hàng vạn bộ tàn thi linh thú trương phình, đan điền vỡ nát, cùng vô số những bộ bạch cốt của tu sĩ bị mổ moi lục phủ ngũ tạng, nằm ngổn ngang phơi mình dưới cơn toan vũ triền miên.
Tiếng gió rít qua những khe đá lởm chởm nghe như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn không lối thoát. Khí lạnh thấu xương len lỏi vào từng lỗ chân lông.
Vù! OẠCH!
Một hài nhi đỏ hỏn bị ném thẳng từ trên vách đá xuống bãi bùn độc sền sệt. Lực va đập khiến thân thể nhỏ bé nảy lên, nhưng tiếng thét chưa kịp cất khỏi cổ họng đã bị luồng hàn khí bóp nghẹt.
Trên vầng trán yếu ớt của đứa trẻ hằn sâu hai vết cháy xém bằng sắt nung tứa máu: "Nguyên Liệu".
Đám ma tu đứng trên mép vực đạm mạc phủi tay quay đi. Nữ nhi phàm thai vô linh căn, cất tiếng khóc liền định sẵn kiếp làm dược dẫn. Luyện dược thất bại, thì vứt cho chó ăn.
Khí lam độc vụ dưới đáy vực cuộn trào như bầy thú đói, điên cuồng vây lấy hài nhi. Bùn lầy ăn mòn phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn, chuẩn bị hòa tan chút sinh cơ nhỏ nhoi cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc kịch độc chạm vào làn da mỏng manh, một dị tượng lặng lẽ giáng lâm.
Không có hào quang chói lóa, cũng chẳng có tiếng gầm sấm sét. Mọi thứ chỉ đột ngột đình trệ.
Tựa như một giọt nước rơi vào hố đen vũ trụ, luồng tử khí cuồn cuộn lập tức bị hút tuột vào một khoảng không vô hình bên trong nhục thân hài nhi. Lực thôn phệ cưỡng chế khởi động, cắn nuốt sạch sẽ toàn bộ tạp chất và độc tính mà không lưu lại nửa điểm dấu vết. Vòng tròn tử khí ba thước xung quanh đứa trẻ bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, trong vắt đến rợn người.
Đám ma tu vĩnh viễn không hay biết. Cỗ nhục thân tàn tạ chúng vừa vứt bỏ, vô đan điền, vô kinh mạch, tự thân lại đang biến đổi thành một phương thiên địa tham lam vô độ.
...
Mười năm sau.
Đáy thâm uyên vẫn là chốn tĩnh mịch của cõi chết. Bùn độc đặc quánh sủi bọt ùng ục, phả ra hơi nóng hầm hập mang theo mùi hoại tử bóp nghẹt mọi luồng sinh khí.
Vù! RẦM!
Một tu sĩ Luyện Khí kỳ vỡ nát nhục thể đập thẳng xuống vách đá, cày một đường dài trước khi nện xuống bãi lầy sền sệt.
Tiếng kêu thảm thiết chưa kịp bật ra khỏi cuống họng, bùn đen dưới thân gã đã như có sinh mệnh đột ngột sủi bọt. Độc vụ bùng lên bao trùm lấy con mồi. Trong một sát na, nhục thân tu sĩ lẫn bầy Nhất chuyển Thực Thi Thú vừa háu đói lao tới cắn xé đều bị mài mòn sạch sẽ, chỉ còn lại một vũng huyết thủy bốc khói xèo xèo.
Cạnh vũng máu loãng, bề mặt bùn độc nứt toác.
Một bàn tay khô gầy, mười ngón đen ngòm cắm ngập vào vũng lầy, dùng sức kéo một thân ảnh nhỏ gầy lết ra khỏi đống tàn thi. Bùn đen bám chặt lấy ngũ quan, chỉ để hở ra một đôi mắt đục ngầu, vô hồn.
Nó liếc nhìn vũng huyết thủy đang sôi sục, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười cứng đờ.
Phía bờ đá đối diện, ba đệ tử ngoại môn Huyết Ấn tộc chậm rãi tiến tới. Tên đi đầu đang nhét một gốc Huyết Linh Chi đỏ rực vào túi trữ vật, nụ cười đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt.
Ngay lúc ấy.
Kẻ đi ngay phía sau đột ngột vung tay. Thanh Trủy Thủ Xích Hắc vô thanh vô tức đâm xuyên lồng ngực đồng môn.
Máu nóng phun sương.
Tên đi đầu trợn trừng đồng tử, thất khiếu rỉ máu. Gã sát nhân đạm mạc rút đao, thuận thế bồi thêm một cước tàn độc đạp thi thể văng thẳng xuống bùn độc.
Gã bình thản đoạt lấy túi trữ vật, lấy chính vạt áo bào của cái xác lau sạch vệt máu dính trên tay, ánh mắt vô bi vô hỉ. Tên thứ ba đứng cạnh chỉ khẽ chắp tay sau lưng, tựa hồ chuyện đồng môn tương tàn chỉ là bọt bèo cỏ rác, một lẽ thường tình ở cái chốn ma tu này.
Cả hai khựng lại trước mép lầy. Pháp ngoa đê giai dưới chân chúng lóe lên linh quang yếu ớt, phát ra tiếng xì xèo vì không chịu nổi uy lực ăn mòn cực mạnh của tử khí bốc lên từ đầm lầy.
Sát nhân cau mày, hướng mục quang lạnh lẽo xuống hố sâu tĩnh mịch:
"Bắc cầu!"
Thân ảnh nhỏ gầy dưới hố lầm lũi tiến tới.
"Quỷ bùn! Ngươi vẫn còn sống đấy nhỉ?"
Không một tia phản kháng, cũng chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Nó ngoan ngoãn úp mặt xuống bùn độc, gồng cứng tấm lưng tàn khuyết gầy trơ xương lên, tự nguyện hóa thân thành một nhịp cầu nhân thể nối liền hai bờ.
Rắc!
"..."
Gót pháp ngoa sắc lẹm không chút nương tình đạp thẳng xuống gáy ả. Âm thanh đốt sống cổ nứt toác lạo xạo dội lên vách đá. Máu đen ứ đọng rỉ ra từ khóe miệng. Tứ chi ả khẽ co giật vì cơn đau xé rách tủy tạng, từng thớ thịt như bị cắn xé.
Đằng sau lớp tóc rối bết bát bùn lầy, trong đôi mắt lờ đờ kia lại lóe lên một tia thỏa mãn dị hợm. Ả nằm im lìm, hít sâu mùi bùn thối, tận hưởng cảm giác xương cốt bị chà đạp.
"Nghe đồn Đệ Nhất Tiên Môn vừa làm ầm ĩ một trận."
Gã đệ tử còn lại dẫm mạnh lên hõm vai ả để mượn lực, lăng không vút sang bờ đối diện.
"Cái tên Lạc Thanh Hàn? Đệ tử Chân Truyền ngu xuẩn đó lột Thất Thải Pháp Y nhường cho một đầu Bích Nhãn Linh Hầu sắp chết. Lại còn quỳ gối tạ tội thiên địa, chỉ vì lỡ đạp nát tổ Kim Cương Nghĩ!"
"Kẻ thù không trảm, độ hóa súc sinh."
Sát nhân cười lạnh. Mũi ngoa điên cuồng nghiến thêm một cước bẻ gãy sườn ả, rồi xé gió phi độ rời đi.
"Phế vật từ tâm. Rơi vào tay bổn tọa, nhục thể đã sớm bị lăng trì ném vào đỉnh lô!"
Hắc ảnh tan biến vào sương vụ. Táng Dược Khanh trở lại vẻ tĩnh mịch vạn cổ.
Một lúc lâu sau, nó lồm cồm lết dậy. Xương cốt nát vụn. Kinh mạch bất thông. Tứ chi rệu rã lảo đảo trong bùn.
Dưới lớp bùn bị gót giày đạp nát, từ thi thể đồng môn xấu số kia văng ra nửa viên Tích Cốc Đan xanh lè nấm mốc. Nó ghim chặt ánh nhìn vào viên đan dược. Bàn tay gầy guộc chộp lấy tàn đan, nhét thẳng vào khoang miệng nhai lạo xạo như nhai xương vụn.
Đột nhiên động tác nhai của nó chợt đông cứng.
Khóe mắt cay xè. Một giọt lệ trong vắt, lạc lõng giữa cõi chết chóc, tĩnh lặng lăn dài trên gò má rữa nát. Thức hải cuộn trào. Một đoạn ký ức bị phong kín đột ngột dội về.
Một nam nhân mặc bộ đồ sọc xanh trắng. Lột chiếc áo khoác ủ ấm cho một con chó hoang ghẻ lở. Sau đó, hắn cung kính gập người chín mươi độ, nghiêm túc chào hỏi một khúc gỗ mục nằm ngoài hành lang.
"Khoa tâm thần... là người của khoa mình..."
Nó lầm bầm, trong khi vẫn nhai tàn đan lạo xạo thì đồng tử kịch liệt co rụt.
Giữa tu chân giới tuế nguyệt vô tình, đạo tâm vặn vẹo cá lớn nuốt cá bé này, lại tồn tại một người mang hành vi lâm sàng đồng điệu với mình! Một kẻ thanh thuần sẽ không chê bai thứ mùi hoại tử nguyên thủy bốc ra từ thân xác này.
Nó phải tìm được vị đạo hữu đồng bệnh tương lân ấy. Nó phải đi tầm phu!
Oanh!
Sát na khát vọng mãnh liệt bạo phát cuộn trào trong huyết dịch, sâu dưới đáy bùn, một luồng hắc quang mang theo cỗ tang thương viễn cổ đâm thẳng vào thức hải. Một tiếng gầm rống không rõ âm tiết của Thần Ma vang lên chấn động linh hồn:
"TUÂN LỆNH CỦA TA... PHONG TRANH... THỨC TỈNH VẠN TƯỢNG NẠP THỂ ĐI..."
Nó từ từ nâng cánh tay tàn tạ, giơ hai bàn tay dính đầy huyết bùn lên bưng chặt hai tai, cáu bẳn gắt gỏng:
"Loa viện trưởng... ồn quá."
Thảo luận
Bình luận chương
1 bình luận
Nương Nương
12/08/2026 00:51
Mình đang thực hiện cải cách lại văn phong cho đúng tinh thần truyện (Từ chương 1 - 17), nên sẽ xuất hiện những phần sai xót không mong muốn. Mong mọi người hãy đưa ra cảm nhận để Nương Nương có thể nhanh chóng khắc phục.