Chương 9: Một Vạn Linh Thạch
Hắc Thủy Phường Thị. Chợ đen khổng lồ giáp ranh Huyết Man Châu.
Tán tu, quỷ tu, đạo tặc chen chúc nhung nhúc giữa những gian hàng lợp bằng xương thú và linh mộc mục nát. Mùi đan dược phế phẩm bốc lên lẫn lộn với mùi máu tanh.
Phong Tranh lết đôi chân mang Trấn Sơn Thạch bước qua cổng phường thị. Ả lẳng lặng vỗ lớp bụi bám trên đạo bào xám tro, giấu mảnh ván Phệ Dương Hủ Mộc ra sau lưng. Con mắt phải trong veo lướt nhìn. Ả chun mũi, lẩm bẩm:
"Bệnh viện tuyến dưới... cơ sở hạ tầng được... Quầy dược phẩm, thú y... phân khu rõ ràng, nhưng vệ sinh dịch tễ lỏng lẻo quá..."
Vài gã tán tu vô tình lướt ngang nghe tiếng lẩm bẩm kỳ quái liền quay lại. Chạm phải con mắt trái đen đặc như hố sâu của ả, mồ hôi lạnh lập tức túa ra. Chẳng ai bảo ai, chúng tự động dạt ra nhường đường. Ả thản nhiên bước vào, mặc kệ dạ dày đang sôi ùng ục tiêu hóa nốt con Bích Hỏa Trư dính đầy tro bụi.
Tại quảng trường trung tâm, một đám đông tu sĩ đang điên cuồng vây quanh khối Cự Ngọc Giản cao bằng tòa lâu ba tầng. Từ ngọc giản phóng ra huyễn quang, hội tụ thành ảo ảnh lơ lửng. Từng dòng chữ đỏ rực như máu tản ra uy áp, khiến đám Luyện Khí kỳ hô hấp đình trệ.
"Một vạn hạ phẩm linh thạch!"
Gã đao khách liếm môi cạn khô, nắm chặt chuôi đao.
"Huyết Ấn tộc phát điên rồi!"
"Mở to mắt ra mà xem tội trạng đi."
Kẻ bên cạnh lạnh lùng hắt gáo nước lạnh.
"Phá hủy Tế Huyết Các, đồ sát trưởng lão, đoạt Thánh Hạp. Tệ nhất là trêu đùa cả Tổ Linh."
"Có kẻ đồn... Nữ Ma Đầu này trên đường tẩu thoát còn rảnh rỗi dùng cả ngọn cự sơn đè nát bấy mấy gã tán tu đang lịch luyện. Không chừa một vụn xương! Man rợ tuyệt chủng nhân tính!"
Đám đông ồ lên. Lòng tham hừng hực vặn xoắn trong đáy mắt, nhưng đôi chân bất giác lùi lại vì hàn khí rợn người.
Phong Tranh lầm lũi vạch đám đông, chen lên hàng đầu. Cổ ả ngước lên nhìn luồng huyễn quang đâm rát võng mạc. Đó là họa đồ truy nã Nữ Ma Đầu.
Ảo ảnh trên ngọc giản là một hình hài vặn vẹo: Một con Ác La Sát ba đầu sáu tay, cưỡi trên một khối hắc thạch dính đầy máu, miệng ngậm tàn chi đứt lìa, quanh thân quẩn quanh sương độc. Đặc điểm nhận diện thực tế hiếm hoi còn sót lại là con mắt trái đen đặc.
Những cú lộn nhào cày nát Huyết Hồn Phong tốc độ cực quang đã bóp méo hoàn toàn nhận thức của những kẻ sống sót, tạo ra bức họa tà môn này.
Gã Trúc Cơ sơ kỳ đứng cạnh ả nuốt nước bọt cái ực:
"Hung tướng bực này, sát khí ngút trời, e là lão quái Nguyên Anh tẩu hỏa nhập ma. Bọn ta vác mặt đến lấy mạng đâu ra mà lĩnh thưởng."
Phong Tranh đứng cạnh gã, đưa bàn tay đầy bùn khô lên sờ cằm, điềm nhiên nhìn bức họa rồi cau mày càu nhàu:
"Phòng hành chính y viện làm ăn tắc trách! Lấy nhầm phim chụp X-quang hỏng ra làm lệnh truy tìm bệnh nhân trốn viện. Hình ảnh nhòe nhoẹt gớm ghiếc, dị tật đa chi thế này làm sao lột tả được nhan sắc thanh tú của ta? Xúc phạm nhãn quan!"
Ánh mắt ả hạ xuống con số "10.000" đỏ chói lập lòe bên dưới bức họa. Dù không rõ linh thạch là vật phẩm gì, trực giác mách bảo ả đó là một khoản bồi thường cực lớn. Ả xoa hai tay vào nhau, hớn hở lẩm bẩm thành tiếng:
"Mười nghìn đơn vị tiền tệ... Hay là tự trói mình đem nộp cho phòng hành chính lĩnh thưởng? Lĩnh tiền xong, lại kích hoạt Giày Vấp Ngã lộn nhào trốn viện. Trục lợi bảo hiểm y tế quay vòng! Phương án tài chính thiên tài... Khè khè khè..."
Gã Trúc Cơ sơ kỳ đứng cạnh nãy giờ vẫn dỏng tai nghe. Ban đầu gã thấy con ả điên rồ này lải nhải nhảm nhí, nhưng khi từ "nhan sắc thanh tú của ta" và kế hoạch "tự trói mình đem nộp" tuôn ra, cổ gã cứng ngắc như bị rỉ sét.
Gã thở đều quay đầu lại, trán lấm tấm mồ hôi lạnh chầm chậm nhìn sang.
Đập vào mắt gã là con mắt trái đen ngòm không có tròng trắng, thâm thúy như hố đen đang nhìn chằm chằm vào Quỷ Lệnh. Gã cúi xuống, nhìn mảnh ván mục hôi thối dắt bên hông, rồi lại nhìn cái hố sụt gồ ghề dưới chân ả...
"Ư... ư..."
Một luồng hàn khí chạy dọc xương sống bắn thẳng lên đỉnh đầu. Trái tim gã Trúc Cơ như bị bóp nát. Sắc mặt gã trắng bệch, khớp hàm đánh vào nhau lập cập nhưng không rặn nổi một tiếng la. Hai chân gã mềm nhũn, ngã bệt xuống đất, đũng quần ướt sũng.
Phong Tranh chắp tay sau lưng, nhàn nhã gật gù mặc kệ gã đang chết điếng.
Đột nhiên, một luồng âm khí buốt thấu xương quét qua phường thị.
Một quái nhân thân khoác áo tơi bện từ da người lướt tới sạp hàng lớn nhất. Kẻ đó không có khuôn mặt, chỉ có một hốc thịt lõm sâu chằng chịt chỉ khâu. Từ hốc thịt, một chùm râu tua tủa như xúc tu vươn ra, tóm lấy một đoạn xương đùi Tam chuyển Đại Lực Cự Viên tàn rớt hắc khí quăng lên bàn.
"Bản đồ Cửu Châu! Cho ta bản chi tiết nhất!"
Giọng nói the thé phát ra từ lồng ngực gã, lạnh lẽo như từ cõi âm ty.
Chủ sạp run lẩy bẩy, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã vội vã thò tay vào gầm bàn, run rẩy rút ra một cuộn da thú nguyên vẹn. Trên cuộn da vẽ chi tiết địa hình, hiểm địa và vị trí các đại tiên môn, run rẩy đẩy về phía quái nhân.
Ánh mắt Phong Tranh chậm rãi dịch chuyển. Ả chỉ tay vào cuộn da thú, cười rạng rỡ nói vống lên:
"Bản đồ phân khu bệnh viện tổng hợp! Tốt quá, phải mượn tạm một tấm xem khoa nội trú của Thanh Hàn đồng nghiệp nằm ở tòa nhà nào!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.