Chương 48: Huyết Tế Chúa Tể
Ọt... ục...
Giữa đài quan sát Trung Tâm đang nứt toác, một chuỗi âm thanh phàm tục vang lên. Thanh âm ấy thô thiển, nhỏ bé, nhưng lại lấn át cả tiếng gào thét của cuồng phong ma khí.
"Hút dịch màng phổi, giải tỏa áp lực lồng ngực."
Phong Tranh lẩm bẩm. Đôi mắt đen ngòm không mảy may gợn sóng, lạnh nhạt như một cái móng vuốt vô hồn.
Bàn tay bọc giáp cốt của ả giật mạnh. Huyết Xà Cốt Tiên - món ma bảo rèn từ cột sống của tà thú viễn cổ - cắm ngập vào lồng ngực chắp vá của Chúa Tể. Cùng lúc đó, Đệ Nhị Động Thiên - Chân Thôn Thiên Thực Uyên sâu trong cơ thể ả bừng tỉnh. Một luồng hấp lực nguyên thủy xé rách không gian, men theo sợi roi cắm thẳng vào Đan Điền đối thủ.
Dòng tinh huyết Hóa Thần đặc sánh, mang theo ma khí cuồn cuộn đỏ rực bị cưỡng ép dứt ra ngoài. Máu tuôn như suối, sùng sục chảy qua thân roi rỗng ruột, tràn thẳng vào vòm họng Phong Tranh.
Ọt... ục... ục...
Tiếng nhai nuốt vang lên rõ mồn một giữa thinh không. Cơ thể phàm nhân của Phong Tranh tĩnh lặng như một vực sâu không đáy. Không có trận pháp luyện hóa bảo hộ. Không có đan dược phụ trợ. Càng không có dấu hiệu bạo thể đứt gãy kinh mạch như lẽ thường. Uy áp Thôn Phệ Tuyệt Đối tàn nhẫn nghiền nát mọi sự phản kháng của linh lực Hóa Thần, biến thứ năng lượng hủy diệt ấy thành luồng tinh nguyên thuần túy.
Hàng vạn Tà Tu trên khán đài nín thở. Đám ma đầu từng moi tim tẩu thú, lột da tu sĩ nay lại thấy hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Ở dãy ghế đá cuối cùng, một gã huyết tu lỡ tay bóp nát chiếc chén sọ người. Mảnh cốt đâm đì"Mang cái này về cho ba tên Tông chủ của ngươi." Phong Tranh tung một cước đá văng lão giả ra ngoài cửa Đấu Trường. "Nói với bọn chúng: Giấy báo tử đã ký. Bệnh viện chuẩn bị tổ chức chiến dịch 'Khám bệnh lưu động'. Bảo bọn chúng tẩy trùng sạch sẽ cổ mà chờ."ởm bắt đầu héo rũ. Làn da nhăn nheo, bong tróc, tuột dần khỏi khớp xương rồi rơi uỵch xuống mặt đá.
"Không! Bản nguyên của ta! Dừng tay! Con ác quỷ này!"
Cái đầu Hắc Viên gầm rống thê lương. Cái đầu Tà Tu vặn vẹo điên cuồng, đồng tử nứt toác những tia máu. Khí tràng Hóa Thần vỡ vụn. Hắn giương cánh tay duy nhất còn sót lại, điên cuồng cào xé hòng bứt sợi Cốt Tiên ra khỏi tim mình.
Lực lượng hấp hối của cường giả tung hoành. Đá đen bị giẫm thành bột mịn. Không gian xung quanh méo mó, nứt nẻ những vệt đen như mạng nhện. Toàn bộ tòa thành chấn động dữ dội.
"Hộ lý. Bệnh nhân lên cơn co giật. Cố định lại." Phong Tranh tặc lưỡi một cái rõ to, nhún vai hờ hững. Bàn tay ả khẽ ngoáy lỗ tai.
"Rõ, thưa Viện trưởng!"
Từ phế tích, Độc Cô Tuyệt đạp nát không khí vọt tới. Kiếm ý đen đặc xé rách cuồng phong. Hắn vung cánh tay Quỷ Ưng khổng lồ, năm móng vuốt mang theo tử khí sắc lẹm găm phập vào bả vai Chúa Tể. Từng thớ thịt tà ma bị đinh chặt vào vách đá.
Cùng lúc, Hắc Thùng phành phạch đập cánh ác dơi. Khối nhục cầu rỉ máu đầy gai nhọn lao vút lên. Đôi tay béo nịch của hắn gồng lên, gân xanh nổi rần rật mang theo cự lực Thể Tu, ôm siết lấy hai cẳng chân đối phương, đè nghiến xuống mặt sàn.
"Khốn kiếp! Ta nguyền rủa các ngươi!"
Chúa Tể vùng vẫy trong tuyệt vọng. Làn sóng ma khí cuối cùng bùng nổ càn quét bốn phương. Xương sườn Độc Cô Tuyệt kêu răng rắc. Khóe miệng Hắc Thùng ộc máu tươi. Nhưng hai tên ác đồ tuyệt đối không lùi nửa bước. Đáy mắt chúng rực lên những tia huyết quang hưng phấn đến điên dại.
"Tiến hành tiêm thuốc an tử."
Phong Tranh dời gót giày tủy nhện. Ả khoan thai bước tới sát mặt kẻ cai trị đang bị khóa chặt trên vách đá. Tay phải giơ cao Táng Thần Lôi Cốt Mâu. Lôi quang xanh lục bùng lên, mang theo hơi thở diệt thế chói lòa chiếu sáng cả khoảng không u ám.
Đồng thời, Tuyến Thanh Quản Hồn Tu dưới cổ ả căng phồng lên những đường gân đen nhánh. Một luồng sóng ma âm được nén lại đến mức không gian xung quanh lõm xuống. Ả đâm thẳng mũi giáo rực sét vào giữa ấn đường cái đầu Tà Tu.
ĐÙNG!!!
Một cột sáng chói lòa xuyên thủng tầng thượng, rọi thẳng lên đám sương mù oán khí che phủ Táng Thần Thành. Sóng xung kích bẻ gãy mọi kết cấu trận pháp phòng ngự, san phẳng đài quan sát thành một mớ gạch vụn.
Sọ não Chúa Tể nổ tung. Huyết mạt lẫn óc trắng hóa thành một cơn mưa đỏ sậm trút xuống hàng vạn khán giả. Khối thân xác khổng lồ cạn kiệt tinh huyết vỡ vụn thành vô số khúc xương khô lả tả rơi rụng. Một đời cường giả Hóa Thần, kẻ từng dậm chân khiến Cửu Châu chấn động, triệt để tan biến khỏi thế gian.
Độc Cô Tuyệt và Hắc Thùng buông tay, quỳ rạp xuống nền đá đứt quãng thở dốc. Trên mặt chúng bê bết sương máu, nhưng hai khóe môi lại kéo căng đến tận mang tai.
Bụi mù tản đi.
Phong Tranh tĩnh lặng đứng giữa tâm vụ nổ. Tà bạch y rách nát thấm đẫm huyết dịch bay phần phật trong cuồng phong. Một con huyết dơi bay ngang qua lỡ chạm phải luồng sát khí rỉ ra từ thân thể ả liền cứng đờ màng cánh, rớt thẳng xuống vực sâu.
Cẳng chân tủy nhện gõ nhịp nhàng lên mảng sọ vỡ vụn dưới đất.
Toàn bộ Huyết Đấu Trường rộng lớn chìm trong câm lặng tĩnh mịch. Không một tiếng thở. Chỉ có thanh âm cuồng phong rít qua khe nứt. Hàng vạn ánh mắt đờ đẫn khóa chặt vào bóng dáng phàm nhân nhỏ bé đang đứng trên thi hài kẻ thống trị.
Phong Tranh ngước mắt. Tầm nhìn của ả chậm rãi lướt qua cái phễu khán đài chứa vạn Tà Tu. Ả khẽ gật đầu đánh giá.
"Không gian rộng rãi, quy trình vô trùng yếu kém nhưng cơ sở vật chất tạm ổn. Đặc biệt, lượng bệnh nhân tiềm năng vô cùng dồi dào."
Ả cúi người, từ đống thi thể của gã trọng tài nhặt lên một kiện pháp bảo khuếch âm. Ả đưa lên miệng, ngón tay bọc giáp gõ gõ vào thân pháp bảo. Sóng âm truyền qua linh khí, khuếch đại gấp trăm vạn lần, giáng thẳng xuống màng nhĩ quần hùng khiến tất cả đồng loạt rụt cổ.
"Kể từ giờ phút này, Huyết Đấu Trường Tu La bị tước giấy phép hoạt động."
Giọng nói của ả phẳng lặng, vô tình như thiên đạo quét qua nhân gian.
"Chào mừng các bệnh nhân đến với... Bệnh Viện Đa Khoa Táng Thần."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.