Chương 55: Cải Tiến Công Pháp
Thông qua góc nhìn năng lượng, Tần Tranh nhận thấy từng luồng năng lượng cảm xúc từ người Phạm Trung đang tuôn trào ra mạnh mẽ hơn hẳn bình thường, không còn bị kìm hãm hay kiểm soát như trước nữa. Sự thăng hoa về giác quan khi thưởng thức món ăn ngon đã kích hoạt nguồn sóng cảm xúc cực kỳ thuần khiết. Từ phát hiện này, anh nhận ra thêm một phương thức mới đầy tiềm năng để thu thập năng lượng cảm xúc cho hố đen. Tuy nhiên, để hiện thực hóa và khai thác triệt để điều này, anh vẫn cần thêm thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng hơn.
Bên cạnh đó, qua những lần chế biến thực phẩm suốt thời gian qua, Tần Tranh cũng đã tinh ý quan sát được đặc tính của từng loại thịt ma thú. Mỗi loài ma thú đều mang trong mình một thuộc tính nguyên lực hoàn toàn khác biệt, do đó không thể áp dụng chung một công thức hay cách nấu rập khuôn.
Mục tiêu của Tần Tranh là làm sao giữ lại được hàm lượng nguyên lực tối đa trong từng thớ thịt sau khi chế biến. Để làm được điều đó, anh bắt buộc phải tìm ra những loại nguyên liệu thực vật có khả năng Trung Hòa — giúp giữ cho năng lượng thuộc tính trong thịt không bị thất thoát hay phân rã qua nhiệt độ, rồi sau đó mới tính đến chuyện gia tăng mật độ nguyên khí lên cao hơn.
Đó cũng chính là lý do cốt lõi khiến Tần Tranh giao nhiệm vụ cho cô bé Tiểu Liên đi tìm kiếm các mẫu thực vật hoang dại và hoa cỏ có hương vị đặc biệt. Anh muốn từ số mẫu vật đó sàng lọc ra những loại cây có khả năng trung hòa và xúc tiến năng lượng cho từng loại thịt ma thú.
Đối với Tần Tranh ở thời điểm hiện tại, việc ăn uống không đơn thuần chỉ là để thỏa mãn vị giác hay lấp đầy cái bụng, mà đó chính là một phương pháp nạp năng lượng trực tiếp phục vụ cho quá trình tu luyện!
Không biết qua bao lâu, cuối cùng bữa cơm cũng ăn xong. Phạm Trung dọn dẹp chén đĩa, còn Tần Tranh thì trở về phòng.
Lần này, anh bắt đầu nghiên cứu những quyển sách phù khí đổi được từ Công hội Phù Sư. Anh đọc sách rất nhanh, chưa đầy một giây đã xem xong một trang. Mỗi khi anh nhìn vào trang sách, hình ảnh của nó lập tức được in sâu và lưu giữ lại trong vùng "Chân trời sự kiện" để làm dữ liệu nghiên cứu sau này. Rất nhanh, chưa đầy 10 phút, hơn 8 quyển sách đều đã được anh xem xong.
Sau đó, Tần Tranh bắt đầu tu luyện. Nhưng hôm nay anh không tu luyện theo công pháp bình thường nữa, mà áp dụng công pháp do chính mình tự suy diễn trong suốt mấy ngày qua. Anh không chỉ sửa đổi mà còn đang tối ưu hóa nó.
Công pháp trước đây vốn chỉ dẫn dắt năng lượng đi vòng quanh các kinh mạch để từ từ hấp thụ, nuôi dưỡng toàn bộ cơ thể. Mỗi nơi một chút nên dẫn đến việc nuôi dưỡng bị dàn trải, khiến tốc độ tu luyện chậm lại. Do đó, Tần Tranh bắt đầu chỉnh sửa công pháp: không để các nguồn năng lượng đi dàn trải khắp cơ thể nữa, mà tập trung dẫn hướng chúng xoay quanh vùng cơ quan nội tạng để tẩm bổ. Việc này giúp các cơ quan nội tạng trở nên lớn mạnh, tiêu hóa năng lượng nhanh hơn và triệt để hơn.
Khi vận hành công pháp theo lộ tuyến mới — chỉ tập trung dẫn dắt dòng chảy năng lượng xoay quanh ngũ tạng trong cơ thể, Tần Tranh chợt nhận ra một quy luật vô cùng kinh ngạc: Nguồn năng lượng từ thức ăn khi vào cơ thể sẽ phân hòa và tẩm bổ cho từng cơ quan nội tạng hoàn toàn khác nhau, tùy thuộc vào thuộc tính Nguyên khí ẩn chứa bên trong chúng.
Chẳng hạn như Thổ nguyên khí dồi dào đến từ thịt của con Thổ Trư Tam giai vừa ăn khi nãy, dòng năng lượng thuộc tính Thổ này chỉ tập trung chảy về tẩm bổ cho dạ dày cùng lá lách (Tỳ và Vị). Trong khi đó, Mộc nguyên khí tích tụ từ những hạt cơm dẻo thơm lại cuồn cuộn chảy về để nuôi dưỡng cho gan (Cạn). Tiếp đến, Thủy nguyên khí thanh mát được trích xuất từ nước dừa cùng cơm dừa ninh mềm lại tiến thẳng về tẩm bổ cho thận... Cùng với đó là các dạng nguyên khí mang thuộc tính khác nhưng chiếm hàm lượng ít hơn.
Một khi Nguyên khí mang đúng thuộc tính tương ứng tìm về chuẩn xác từng cơ quan nội tạng của nó, tốc độ hấp thụ của cơ thể lập tức gia tăng vượt bậc. Các thớ cơ quan nội tạng tham lam nuốt chửng lấy dòng năng lượng thuần khiết ấy một cách nhanh chóng và triệt để đến không ngờ!
Thời gian tu luyện trôi qua thật nhanh chóng. Phương pháp tu luyện theo lộ tuyến mới này giúp tốc độ tiêu hóa thức ăn trong bụng Tần Tranh gia tăng nhanh hơn trước gấp nhiều lần. Nhờ các cơ quan nội tạng liên tục được tẩm bổ và tăng cường sức mạnh, việc trích xuất cũng như hấp thụ dinh dưỡng cùng nguyên khí từ thực phẩm trở nên vô cùng hiệu quả.
Khi Tần Tranh dừng chu trình vận hành công pháp, trời bên ngoài cũng đã nhá nhem tối. Đúng lúc này, từ cổng ngoài vang lên tiếng gõ cửa cộc cộc.
Phạm Trung tiến ra mở cửa thì nhìn thấy cô bé Tiểu Liên dắt theo con ma sói A Lang đang đứng chờ bên ngoài. Ông liền ôn tồn hỏi:
— Có chuyện gì thế cô bé?
Nghe Phạm Trung hỏi, Tiểu Liên lễ phép cúi đầu đáp:
— Dạ thưa ngài, cháu mang những thứ mà ngài Phù sư yêu cầu tới rồi ạ.
Lúc này, Phạm Trung liếc mắt nhìn về phía con ma sói A Lang thì thấy hai bên sọt mây trên lưng nó đã chất đầy vô số các loại thực vật, hoa cỏ và củ dại. Ông gật đầu với cô bé một cái:
— Được rồi, cháu chờ một chút nhé!
Nói xong, Phạm Trung quay người bước vào nhà cất tiếng gọi Tần Tranh. Nghe thấy tiếng gọi của Phạm Trung, Tần Tranh liền dừng hẳn công việc, phủi áo bước ra ngoài. Vừa mở cửa, anh vừa cất giọng hỏi:
— Có việc gì thế Trung thúc?
Phạm Trung mỉm cười chỉ tay ra ngoài cổng đáp:
— Đồ vật cậu giao cho cô bé tìm kiếm đã mang tới rồi này. Cậu ra kiểm tra xem thế nào, có đúng như ý cậu muốn không.
Vừa thấy Tần Tranh bước ra, cô bé Tiểu Liên liền vội vàng cúi đầu lễ phép chào anh rồi nói:
— Đại nhân, những thứ này ngài xem thử giúp tiểu nhân xem có đúng loại ngài đang tìm không ?
Tần Tranh mỉm cười gật đầu thay cho lời đáp, rồi thong thả tiến lại gần con sói A Lang. Ánh mắt anh dừng lại ở củ cải dại có kích thước to lớn vượt trội nằm trong sọt mây. Thông qua Giới Vực Không Gian quét qua, Tần Tranh lập tức nắm bắt được cấu trúc dinh dưỡng bên trong — hàm lượng đường tích tụ trong củ cải này đạt mức cực kỳ cao, dao động từ 20% đến 25%!
Tuy nhiên, hàm lượng đường là một chuyện, còn mùi vị thực tế ra sao thì bắt buộc phải nếm thử.
Tần Tranh đưa ống tay áo phủi qua lớp đất cát còn bám trên vỏ củ cải. Anh khẽ vận nguyên lực tụ nơi ngón tay, ngưng tụ thành một lưỡi dao vô hình xắt thẳng một mảng to bằng bàn tay ra khỏi củ cải dại. Đưa miếng củ cải lên sát mũi ngửi thử, một mùi hăng nồng đặc trưng lập tức sộc thẳng vào khứu giác.
Tần Tranh cố gắng nén chịu mùi hăng ấy, nhẹ nhàng đưa lưỡi liếm qua lớp chất lỏng ứa ra trên mặt cắt. Ngay lập tức, vị ngọt thanh mát đậm đà bùng nổ nơi đầu lưỡi! Nhưng ngay sau đó, một luồng khí hăng nồng dữ dội lại xông thẳng lên tận não, tạt một gáo nước lạnh lấn át đi cả niềm vui sướng khi vừa tìm ra vị ngọt.
Đến đây, Tần Tranh đã có thể khẳng định chắc chắn 100%: Đây chính là giống Củ cải đường hoang dại! Trong đầu anh lập tức nảy ra hàng loạt phương pháp kỹ thuật để lọc bỏ tạp chất, khử mùi hăng và kết tinh nó thành những hạt đường tinh khiết.
Sau đó, Tần Tranh chuyển ánh mắt sang quan sát vô số mẫu thực vật khác mà Tiểu Liên mang về. Chúng đều được cô bé cẩn thận gói riêng lẻ từng loại vào trong những chiếc lá cây rừng to bản. Tuy nhiên, lướt qua một lượt, anh nhận ra không có loài cây nào có hình dáng hay đặc tính trùng khớp với các loài thực vật trong ký ức vốn có ở quê nhà.
Quay sang nhìn cô bé Tiểu Liên đang hồi hộp đứng chờ, Tần Tranh cất giọng ôn hòa:
— Những ngày tới, cứ cách khoảng 1 ngày muội lại mang tới cho ta thêm vài củ như thế này nữa.
— Anh vừa nói vừa chỉ tay về phía củ cải đường lớn, rồi bồi thêm: — Ta sẽ trả cho muội 2 giọt tinh huyết Nhất giai cho mỗi củ. Còn đối với toàn bộ số mẫu thực vật hoa cỏ được gói cẩn thận này, ta trả cho muội 1 viên ma hạch Nhất giai. Muội thấy thế nào?
Nghe mức giá hào phóng mà Tần Tranh đưa ra, cô bé Tiểu Liên vô cùng vui mừng, vội vàng cúi đầu sát ngực cất giọng xúc động:
— Cảm ơn Phù sư đại nhân! Cảm ơn đại nhân rất nhiều ạ!
Đối với Tiểu Liên mà nói, số tiền kiếm được này vừa dễ dàng lại vô cùng ổn định, giúp cô bé cùng tỷ tỷ có nguồn thu nhập vững vàng mà không còn phải đi lang bạt khắp các khu vực giao dịch trong phường thị để mòn mỏi tìm người thuê khuân vác nữa.
Thấy cô bé vui vẻ đồng ý với mức thù lao, Tần Tranh bước lại gần bắt tay vào dỡ hàng hóa xuống khỏi sọt mây. Hai củ cải đường hoang dại này có kích thước cực kỳ ấn tượng, tổng trọng lượng nặng khoảng 35kg.
Thế nhưng, ngay khi nhấc hai củ cải đường to lớn ra ngoài, ánh mắt Tần Tranh chợt khựng lại. Anh phát hiện ở đáy sọt mây, bên dưới lớp củ cải, có hai món vật phẩm kỳ lạ đang nằm chìm lấp.
Món thứ nhất là một củ khá giống với củ lạc (đậu phụng) khổng lồ có chiều dài gần 30cm, đường kính to bằng cổ tay người lớn. Trên vỏ củ lạc phồng lên 4 đốt rõ rệt, ước tính nếu tách ra sẽ thu được 4 hạt đậu bên trong.
Món thứ hai là một hạt đậu màu trắng ngà xát chút sắc vàng, to bằng nắm tay trẻ con. Tần Tranh lập tức kích hoạt Giới Vực Không Gian quét qua để phân tích cấu trúc dinh dưỡng. Kết quả phân tích thành phần hóa học cùng hàm lượng đạm/chất béo bên trong hoàn toàn trùng khớp với củ Lạc và Đậu nành!
Dù vậy, điều khiến anh có chút tiếc nuối là trong sọt hiện tại chỉ có duy nhất một hạt đậu nành này. Nhưng bù lại nó cũng cho anh biết thế giới này cũng có được loài thực vật này. Sẽ giúp ít cho anh trong tương lai.
Tần Tranh ngẩng đầu nhìn Tiểu Liên, một tay cầm củ lạc khủng, một tay cầm hạt đậu nành to bằng nắm tay, cất giọng hỏi:
— Hai món này muội thu thập từ đâu ra thế?
Tiểu Liên nghe hỏi liền ghé mắt nhìn qua hai vật thể Tần Tranh vừa chỉ. Cô bé ngây thơ chỉ tay vào củ lạc trước, giải thích:
— Dạ thưa đại nhân, cái củ này lúc tiểu nhân đào củ cải lớn thì thấy nó nằm ngay kế bên dưới lòng đất, nên tiểu nhân tiện tay nhặt bỏ vào sọt luôn ạ.
Rồi cô bé lại chỉ sang hạt đậu nành to bằng nắm tay, thật thà kể tiếp:
— Còn hạt màu vàng này thì lúc trên đường dắt sói trở về, nó nằm trên một cây bụi có quả đã khô đét. Đúng lúc tiểu nhân đi ngang qua thì quả khô đó tự nổ tung ra, hạt này văng thẳng vào sọt mây lúc nào không hay đấy ạ!
Nghe xong câu trả lời, mắt Tần Tranh sáng rực lên. Anh nhìn cô bé Tiểu Liên, gật đầu dặn dò kỹ lưỡng:
— Tốt lắm! Sau này nếu ra ngoài mà bắt gặp hai loại này nữa, muội cứ việc thu thập hết về đây cho ta!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.