Chương 3: Đêm Thâm Sơn
Sau khi hai đứa nhỏ Thạch Đầu và Tiểu Nữu ăn uống no nê, chào tạm biệt để ra về, gian bếp ngôi nhà sàn bỗng chốc trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó. Trần Lập mỉm cười nhìn bóng dáng hai anh em khuất dần sau lũy tre ngõ, rồi bắt đầu thong thả dọn dẹp bát đũa mang ra vại nước rửa sạch sẽ. Anh cầm chiếc chổi tre quét dọn lại một lượt chiếc sân đất, gom những chiếc lá khô rụng đầy sau một ngày lộng gió vào một góc để tiện nhóm bếp cho ngày mai.
Xong xuôi mọi việc, Trần Lập trở lại bàn đá dưới gốc cây cổ thụ, nhóm lại bếp than nhỏ để đun nước pha một ấm trà ấm. Đêm ở vùng cao xuống rất nhanh, hơi sương lạnh từ những ngọn núi xa bắt đầu tràn về, bao phủ lấy sườn đồi một màn sương mỏng nhẹ.
Trần Lập rót một chén trà nóng, hơi nước nghi ngút mang theo hương thơm thanh nhẹ của lá chè rừng lan tỏa trong không gian. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận cái vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi rồi dần chuyển sang vị ngọt hậu nơi cổ họng. Thưởng trà xong, anh tựa lưng vào chiếc ghế dài, hai mắt khẽ khép lại để nghỉ ngơi như thói quen hằng ngày.
Thế nhưng lần này, một hiện tượng kỳ lạ đã xảy ra mà chính anh cũng không hề hay biết. Bình thường, Trần Lập phải mất một khoảng thời gian khá lâu để gạt bỏ những tạp niệm trong đầu thì mới có thể chạm vào trạng thái yên ả. Nhưng đêm nay, ngay khi bờ mi vừa khép lại, tâm thần anh liền lập tức chìm sâu vào một cõi tĩnh mịch tuyệt đối. Anh nhập định một cách nhanh chóng và tự nhiên đến mức thần kỳ, như thể tâm thức của anh đã được một bàn tay vô hình nào đó mở sẵn lối đi, không còn một chút trở ngại hay vướng bận nào của hồng trần có thể làm phiền được nữa.
Trong trạng thái nhập tĩnh thâm sâu ấy, khái niệm về thời gian hoàn toàn biến mất đối với Trần Lập. Anh giống như một khúc gỗ mục, hòa quyện làm một với màn đêm và cỏ cây xung quanh. Giữa lúc linh hồn đang trôi dạt trong cõi vô vi, sâu trong cơ thể Trần Lập bỗng nhiên dâng lên một cảm giác đói bụng một cách kỳ lạ. Cơn đói ấy cồn cào và mãnh liệt hơn bình thường rất nhiều lần, giống như mọi năng lượng trong người vừa bị rút cạn sạch sau một ngày làm việc nặng nhọc, khiến từng tế bào trong cơ thể anh đang đồng loạt đòi hỏi được tiếp tế thức ăn. Chính cảm giác đói cào quặn thắt này đã cưỡng ép tâm thần của Trần Lập phải thoát khỏi trạng thái định mệnh sâu thẳm.
Trần Lập giật mình mở bừng mắt ra. Không gian xung quanh đã tối đen như mực, tiếng ve ban ngày đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích đêm khuya. Anh hơi ngơ ngác, vội vàng nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Ánh kim quang nhẹ từ mặt số chỉ rõ mười một giờ đêm. Trần Lập không khỏi ngẩn người, trong lòng ngập tràn sự hoang mang không hiểu tại sao. Rõ ràng anh nhớ mình vừa mới ăn bữa cơm chiều no nê cùng hai anh em Thạch Đầu cách đây không lâu, tính ra cũng chỉ mới có vài tiếng đồng hồ. Hơn nữa, bữa tối đó anh ăn không hề ít, cá suối chiên giòn cùng cơm nóng hổi, vậy mà tại sao lúc này bụng dạ lại trống rỗng và đói cồn cào hơn hẳn mọi khi thế này?
"Thật là quái lạ, dạo này cơ thể mình bị làm sao thế này?" – Trần Lập khẽ lẩm bẩm, tay xoa xoa chiếc bụng đang không ngừng phát ra những tiếng kêu biểu quyết đầy bất mãn. Không thể chịu đựng nổi cơn đói đang cào xé, anh đành đứng dậy, bật chiếc đèn pin cá nhân rồi bước xuống cầu thang nhà sàn để đi vào gian bếp.
Giữa đêm khuya thanh vắng, Trần Lập không muốn mất thời gian nhóm lại bếp củi, anh liền cắm phích chiếc ấm siêu tốc để nấu một ấm nước sôi. Anh lục tìm trên chạn bát và lấy ra một gói mì tôm ăn liền – thứ nhu yếu phẩm hiếm hoi mà anh dự trữ sẵn cho những ngày mưa gió không tiện ra vườn. Khi nước vừa sôi sùng sục, anh nhanh chóng xé gói mì cho vào tô, đổ nước ngập mặt rồi đậy kín lại bằng một chiếc đĩa sứ. Chỉ vài phút sau, mùi thơm đặc trưng của mì tôm hảo hạng đã bay lên ngào ngạt khắp gian bếp nhỏ. Trần Lập ngồi bên bàn bếp, hai tay bưng tô mì nóng hổi, vừa thổi vừa ăn một cách ngấu nghiến. Kỳ lạ thay, tô mì bình dị ấy dưới cơn đói này lại trở nên ngon lành một cách đặc biệt, anh ăn sạch sẽ không chừa lại một sợi mì nào, ngay cả phần nước súp đậm đà cũng được anh húp cạn sạch.
Sau khi ăn xong tô mì nóng hổi, cảm giác đói cào xé ban nãy mới dần dần dịu xuống. Thế nhưng, ngay khi cơn đói vừa qua đi, Trần Lập lập tức nhận ra một điểm bất thường khác. Đáng lý ra sau khi ăn no vào lúc nửa đêm, cơ thể con người sẽ dễ rơi vào trạng thái buồn ngủ và uể oải. Nhưng lúc này, Trần Lập lại cảm thấy tinh thần của mình minh mẫn và tỉnh táo một cách kỳ lạ. Đầu óc anh thanh thản, nhẹ nhõm, không còn một chút cảm giác buồn ngủ hay mỏi mệt nào của một người đã thức đến gần nửa đêm. Ngược lại, trong người anh dường như đang tràn đầy một nguồn năng lượng sung mãn, khiến anh có cảm giác muốn vận động tay chân thay vì lên giường đi ngủ.
Ngồi một mình giữa gian bếp yên tĩnh, tai Trần Lập chợt lắng nghe tiếng nước chảy rầm rì từ phía con suối vọng lại. Âm thanh quen thuộc ấy bỗng gợi nhắc cho anh nhớ đến một công việc quan trọng. Nghĩ là làm, Trần Lập đứng dậy đi tới góc nhà, lấy ra một chiếc xẻng nhỏ, một chiếc bao bố tời và một chiếc đèn pin chuyên dụng đội trên đầu để hai tay được thảnh thơi hành động. Anh quyết định đi ngược dòng suối, dọc theo đường ống dẫn nước của hệ thống thủy điện mini để kiểm tra tình hình trước khi đi ngủ.
Hệ thống thủy điện mini này chính là một "công trình vĩ đại" do một tay Trần Lập thiết kế và chủ trì xây dựng cách đây vừa tròn một năm. Trước khi anh đến, bản làng vùng cao này quanh năm chịu cảnh tối tăm khi màn đêm buông xuống. Mặc dù trước đó trong thôn cũng có người tự lắp đặt một vài tuabin nhỏ dọc suối, nhưng do hệ thống quá thô sơ, đường ống lắp đặt không đúng kỹ thuật nên lượng điện sinh ra cực kỳ ít ỏi và phập phù, hoàn toàn không đủ để thắp sáng cho cả thôn, chứ chưa nói đến việc sử dụng cho các thiết bị khác.
Nhìn thấy cảnh tượng người dân chất phác nơi đây phải sống trong ánh đèn dầu mù mịt, Trần Lập – với tư cách là một người có kiến thức và tiềm lực kinh tế còn sót lại – đã quyết định đứng ra thay đổi điều đó. Anh đã tự mình bỏ ra tới hơn 70% tổng chi phí để mua sắm trang thiết bị chất lượng cao, từ máy phát điện tuabin chuyên dụng cho đến hệ thống đường ống nhựa chịu lực cỡ lớn. 30% kinh phí còn lại cùng với toàn bộ sức người là do bà con trong thôn cùng nhau chung tay hùng vào. Suốt gần một tháng trời của năm ngoái, cả bản làng rộn ràng như trẩy hội, người già người trẻ cùng nhau lên rừng đào đất, xẻ đá, khênh những đường ống nặng trĩu để lắp đặt theo bản vẽ kỹ thuật chính xác mà Trần Lập đề ra. Kết quả của sự đồng lòng đó là một hệ thống thủy điện mini có công suất hơn 5 kW được khánh thành ngay bên dòng suối chảy qua sườn đồi. Đối với một bản làng miền núi chỉ có vài chục hộ dân, công suất ấy đã đủ để cung cấp điện chiếu sáng ổn định và đáp ứng phần lớn nhu cầu sinh hoạt thường ngày. Kể từ đó, những ngọn đèn điện đầu tiên đã xuất hiện trong từng ngôi nhà sàn, thay thế cho ánh đèn dầu leo lét tồn tại suốt bao năm qua.
Trần Lập chỉnh lại dây đeo, bật chiếc đèn pin đội đầu lên, luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ ngay lập tức xé toạc màn đêm tĩnh mịch, rọi rõ lối mòn nhỏ dẫn ngược lên rừng. Anh thong thả bước đi, ánh mắt chăm chú quan sát dọc theo đường ống nhựa cỡ lớn đang nằm im lìm dưới những lùm cây bụi cỏ. Đêm thâm sơn lạnh lẽo, sương xuống mờ mịt làm cho những phiến đá bên bờ suối trở nên trơn trượt vô cùng. Thế nhưng bước chân của Trần Lập hôm nay lại vững chãi và nhẹ nhõm đến lạ lùng, anh dễ dàng né tránh các chướng ngại vật trên đường mà không tốn chút sức lực nào mà chính bản thân anh cũng không hề hay biết.
Đang chậm rãi tiến bước, khi đi qua một bụi rậm rạp nằm sát bên đường ống nước, một luồng gió lạnh thình lình từ bên cạnh ập tới. Do ánh đèn pin đội đầu đang rọi thẳng về phía trước, khoảng không gian bên sườn hoàn toàn chìm trong bóng tối. Ngay trong khoảnh khắc ấy, một bóng đen dài thượt bất ngờ lao vút ra khỏi bụi cây, mang theo tiếng "phì phì" đầy nguy hiểm, nhắm thẳng vào cánh tay phải của Trần Lập mà cắn tới. Bản năng sinh tồn khiến toàn thân anh lập tức căng cứng. Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt bỗng bùng lên trong đầu, khiến từng sợi lông tơ trên người dựng đứng. Gần như không cần suy nghĩ, Trần Lập đưa ra phản xạ nhanh hơn bình thường rất nhiều, anh nghiêng người sang một bên một cách chuẩn xác. Con rắn độc lao sượt qua vị trí anh vừa đứng, hai chiếc răng nanh sắc nhọn chỉ cách cánh tay anh chưa đầy một gang tay.
"Rắn!" – Trần Lập giật mình toát mồ hôi lạnh. Tuy nhiên, điều khiến anh kinh ngạc hơn là bản thân mình lại có thể né tránh được cú tập kích bất ngờ ở cự ly gần như vậy. Con rắn vừa đáp xuống đất liền cuộn mình lại, chiếc cổ dẹt từ từ bạnh ra, phát ra những tiếng phì phì đầy đe dọa dưới ánh đèn pin. Đó là một con rắn hổ mang núi hung dữ đang đi săn đêm. Trần Lập không dám chần chừ, tay phải lập tức siết chặt cán xẻng sắt, ánh mắt khóa chặt từng cử động của con vật. Điều kỳ lạ là mặc dù mọi chuyện diễn ra vô cùng đột ngột, nhưng lúc này đầu óc anh lại tỉnh táo và minh mẫn một cách khác thường. Từng động tác ngóc đầu, co mình hay dịch chuyển của con rắn đều bị hệ thần kinh nhạy bén của anh nhìn rõ mồn một.
Con rắn hổ mang núi bất ngờ phóng tới lần thứ hai. Lần này Trần Lập đã có sự chuẩn bị từ trước, anh nhanh chóng lùi lại nửa bước để kéo giãn khoảng cách an toàn, đồng thời vung mạnh chiếc xẻng trong tay đập chính xác xuống. Một tiếng "bốp" vang lên dứt khoát, mặt xẻng sắt đè chặt lấy phần cổ con rắn, ghim cố định nó xuống nền đất ẩm. Con vật bị dính đòn liền điên cuồng quằn quại, thân mình dài thượt đập liên hồi vào mặt đất phát ra những tiếng lộp bộp nhằm tìm đường thoát thân. Trần Lập ghì chặt cán xẻng để giữ khoảng cách an toàn, kiên nhẫn đợi cho nó yếu dần đi. Kế đó, anh cúi người nhặt một cành cây khô chắc chắn bên cạnh, khéo léo ghim thêm phần đầu con rắn một lần nữa để cố định hoàn toàn, rồi mới lấy chiếc bao bố mang theo bên mình trùm xuống. Mất gần một phút vật lộn một cách cẩn thận, cuối cùng anh cũng khống chế và bỏ gọn được con rắn độc vào trong bao.
Đứng giữa màn đêm tĩnh mịch, nhìn con hổ mang núi đang bị nhốt an toàn trong bao bố tời, Trần Lập vẫn còn cảm thấy tim mình đập nhanh. Nếu là trước kia, đối mặt với một tình huống bất ngờ và nguy hiểm như vậy, e rằng anh đã bị dọa đến luống cuống tay chân hoặc không kịp phản ứng từ lâu. Thế nhưng vừa rồi, từ lúc phát hiện nguy hiểm cho đến khi khống chế được con rắn, mọi phản ứng và phản xạ của anh đều nhanh nhạy, bình tĩnh hơn bình thường rất nhiều. Sự chính xác trong từng động tác né tránh hay vung xẻng cứ như thể anh đã có kinh nghiệm đối phó với loài bò sát này từ rất lâu rồi.
"Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra với mình vậy?" – Trần Lập khẽ lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc khó hiểu. Trực giác mách bảo anh rằng sự thay đổi đầy tích cực này chắc chắn có liên quan mật thiết đến trạng thái nhập định kỳ lạ lúc đầu tối và cơn đói bụng dữ dội ban nãy. Tuy nhiên, giữa rừng sâu đêm muộn không phải là lúc để đứng suy ngẫm sâu xa. Trần Lập nhanh nhẹn buộc chặt miệng bao bố lại, món quà bất ngờ này của núi rừng nếu đem về ngâm rượu thì sẽ là một vị thuốc quý rất bổ dưỡng cho xương khớp. Thu xếp xong xuôi, anh xốc lại chiếc xẻng sắt, chỉnh lại ánh đèn pin đội đầu rồi tiếp tục vững bước đi ngược dòng suối, hướng thẳng về phía khu vực đầu nguồn – nơi đặt cửa xả lấy nước của con suối để hoàn thành công việc kiểm tra hệ thống thủy điện của mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.