Chương 91: Lần Đầu Đi Hoan Đã
Nguyên Hồn Vũ Trụ
Mục lục
91 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 91/91 chương
Hòa theo dòng người đông đúc không lâu, Tần Tranh rốt cuộc cũng tiến đến khu vực Cổng Thành Tây. Đây là lần đầu tiên anh được trực tiếp tận mắt chiêm ngưỡng vẻ uy nghi, sừng sững của bức tường thành cổ kính này.
Toàn bộ bề mặt tường thành được đúc thành một khối liền mạch, khoác lên mình một màu đen bóng u tối và kiên cố. Trải dài trên khắp các mảng tường là vô số những đường nét họa tiết Phù Văn Trận ẩn hiện, tỏa ra thứ uy áp mờ nhạt nhưng đầy uy hiếp.
Đặc biệt nhất chính là thiết kế của Cổng Thành — nó hoàn toàn khác xa so với những hình ảnh mà Tần Tranh từng tưởng tượng hay nhìn thấy qua các bộ phim cổ trang ở thế giới cũ. Cánh cổng này được thiết kế theo cơ chế cửa sập, cấu tạo từ một tấm kim loại nguyên khối nặng tới hàng trăm tấn. Trong trường hợp khẩn cấp khi Thú Triều bất ngờ tấn công, người gác cổng chỉ cần giật chốt cơ quan là cánh cổng nặng ngàn cân ấy sẽ lập tức rơi thẳng xuống chắn ngang lối đi trong chớp mắt, không mất chút thời gian đóng mở rườm rà.
Thế nhưng, ưu điểm phòng thủ đó lại đi kèm với một phiền phức không nhỏ: Việc kéo cánh cổng nặng nề này lên trở lại lại vô cùng vất vả. Mỗi lần muốn mở cổng, thành trì phải huy động một đội ngũ gồm nhiều Cường Giả Tam Giai trở lên cùng phối hợp quay hệ thống bánh xe ròng rọc khổng lồ mới có thể nhích từng thước cửa lên.
Chính vì lý do đó, ngoại trừ những lúc có Thú Triều bùng nổ nguy cấp, Cổng Thành gần như luôn mở rộng quanh năm suốt tháng. Bởi lẽ mục đích tối thượng của toàn bộ hệ thống tường thành và cổng sập này vốn được dựng nên là để ngăn chặn bước chân của cuồng phong Thú Triều tàn phá, chứ hoàn toàn không dùng để gây khó dễ hay cản trở việc đi lại thường nhật của người dân.
Dừng chân chiêm ngưỡng kiến trúc tráng lệ của cổng thành một hồi, Tần Tranh mới tiếp tục cất bước hòa vào dòng người để rời khỏi thành trì.
Đây chính là lần đầu tiên kể từ khi tới thế giới này Tần Tranh đặt chân ra ngoài cánh cổng kiên cố ấy. Lần xuất hành này nằm trong kế hoạch đã được anh tính toán kỹ lưỡng: Anh cần một không gian rộng lớn và thực tế để thử nghiệm hàng loạt những phát minh, kỹ thuật mới chế tạo gần đây, đồng thời chủ động tìm kiếm các loại nguyên liệu cùng thu thập thêm dữ liệu.
Suốt khoảng thời gian dài bế quan trong căn nhà đá vừa qua, lượng dữ liệu có thể trích xuất và phân tích ở khu vực Ngoại Thành gần như đã chạm cực hạng. Nếu muốn thu thập thêm các thông số kỹ thuật đỉnh cao hay những mẫu vật Nguyên liệu cùng tài liệu mới, con đường thứ nhất là tiến vào Nội Thành. Thế nhưng, quy định khắc nghiệt của thành trì lại yêu cầu thực lực tối thiểu phải đạt đến Tứ Giai mới đủ điều kiện xét duyệt cho phép ra vào.
Trực tiếp xông vào Nội Thành lúc này là điều chưa thể làm được. Vì vậy, Tần Tranh chọn giải pháp thứ hai: Tự mình bước ra khỏi vùng an toàn, tiến thẳng vào dã ngoại bao la bên ngoài để tự do khai phá và tích lũy thu thập dữ liệu cho mình.
Bước qua cánh cổng sập kiên cố, khung cảnh mở ra trước mắt Tần Tranh là một vùng đất hoang sơ và trải dài ngút ngàn. Trong bán kính vài nghìn mét xung quanh tường thành, thảm thực vật chủ yếu chỉ là cỏ dại cùng những bụi cây tầm thấp nằm rải rác. Các cây cổ thụ cao lớn dường như đã bị cư dân trong thành đốn hạ và khai thác sạch sẽ từ lâu để làm vật liệu, chỉ còn lại lắc đắc vài thân cây thưa thớt sót lại trên mặt đất cằn cỗi. Muốn tiến vào khu vực rừng thưa thực thụ, anh phải di chuyển thêm ít nhất 5 km nữa.
Thế nhưng Tần Tranh hoàn toàn không vội vã tăng tốc. Mục đích cốt lõi của chuyến đi này là thu thập thêm bộ dữ liệu về các loại nguyên liệu và tài liệu còn thiếu chưa được thu thập, và những thảm cỏ dại ngay dưới chân anh lúc này lại chính là một kho báu bị bỏ quên.
Bình thường, những thứ được mạo hiểm giả hay thợ săn thu gom đem về thành giao dịch đều là những mặt hàng phổ thông mà mọi người đều biết rõ giá trị. Còn ở ngoài hoang dã này lại tồn tại vô số nguyên liệu hoàn toàn bị ngó lơ — không phải vì chúng vô dụng, mà bởi vì người dân nơi đây hoàn toàn không biết cách khai thác hay chế biến chúng sao cho đúng. Tiêu biểu nhất chính là củ cải đường: Một nguồn nguyên liệu làm đường dạt dào nhưng đối với họ lại chẳng khác nào loài củ dại vô giá trị.
Trên đường tiến về phía rừng thưa, Tần Tranh vừa đi vừa chăm chú quét dữ liệu thực vật. Anh phát hiện ra xung quanh có vô số loài cây cỏ hoang dại sở hữu phần lá hoàn toàn có thể ăn được, nhưng đòi hỏi phải biết cách phối hợp chúng lại với nhau một cách khoa học.
Lúc này, trong sâu thẫm ký ức của anh, những tri thức ẩm thực từ linh hồn Trần Lập ở An Nam Quốc — một quốc gia vốn nổi tiếng với nền ẩm thực đạt đến độ cân bằng đỉnh cao trên toàn Lam Mộc Tinh.
Sự tinh tế trong văn hóa ẩm thực ấy nằm ở nghệ thuật phối hợp nhịp nhàng giữa các loại rau rừng cùng nước chấm, tạo nên sự giao thoa hoàn hảo giữa vị ngậy của thịt và độ tươi mát của rau xanh.
Tiêu biểu như có những loại lá cây dại sở hữu vị chua vô cùng gắt; thế nhưng khi đem nấu hầm chung với thịt, chính hàm lượng axit tự nhiên trong lá lại trở thành chất xúc tác tuyệt vời giúp từng sợi thịt mềm ra một cách nhanh chóng.
Khi vị chua thanh ấy hòa quyện cùng vị mặn đậm đà của muối, vị ngọt sâu từ thịt hầm và một chút ngọt dịu của đường, tất cả tạo nên một hương vị thăng bằng, tròn trịa đến kinh ngạc. Nhờ góc nhìn ẩm thực đầy tinh tế này, trong mắt Tần Tranh, vùng đất hoang sơ ngập tràn cỏ dại vốn bị người đời coi khinh lại hiện lên như một kho tàng nguyên liệu gia vị vô giá đang chờ được khai phá.
Tần Tranh thu hái không ít các loại rau dại rồi tiện tay cất gọn vào Không Gian Tùy Thân. Mỗi loại anh chỉ hái một lượng vừa đủ để khi trở về sẽ thử nghiệm chế biến các món ăn mới.
Khi bước ngang qua những bụi cây rậm rạp che khuất tầm nhìn, tranh thủ lúc không ai để ý, thân hình Tần Tranh bắt đầu nhạt dần rồi biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết. Nói chính xác hơn, anh đã vận dụng năng lực Huyễn để bóp méo ánh sáng và khí tức, hòa tan bản thân trọn vẹn vào môi trường xung quanh. Ở trạng thái này, ngay cả những kẻ có thần thức nhạy bén cũng cực kỳ khó phát hiện ra sự hiện diện của anh.
Thế là, Tần Tranh bắt đầu thong dong đi dạo. Đối với thực lực của anh hiện tại, vùng đất hoang dã bao quanh thành phố trong bán kính vài nghìn mét này có thảm thực vật nơi đây toàn là các loài thực vật cấp thấp hoặc cây cỏ bình thường, tốc độ rà quét và trích xuất thông tin của anh diễn ra rất nhanh vì tình tương đồng về cấu tạo.
Có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc việc thu thập dữ liệu nguyên liệu cây cỏ dại này rốt cuộc có tác dụng gì?
Cần phải hiểu rằng, Hạch Tâm Hố Đen bên trong Thức Hải của Tần Tranh sở hữu năng lực tính toán và mô phỏng siêu việt đến mức cho tới nay chính anh vẫn chưa thể dò tới giới hạn cuối cùng. Thế nhưng, dù một bộ máy tính toán có mạnh mẽ và thông minh đến đâu, nếu không có cơ sở dữ liệu đầu vào thực tế để đối chiếu, phân tích và tham khảo, nó cũng chỉ là một cỗ máy rỗng tuếch không thể phát huy tác dụng.
Chính vì vậy, việc thu thập trọn vẹn từng mẫu vật nhỏ từ thế giới bên ngoài đối với Tần Tranh lại là một mắt xích tối quan trọng, làm nền tảng cho mọi sự sáng tạo và mô phỏng công nghệ trong tương lai.
Không biết trôi qua bao lâu, Tần Tranh rốt cuộc cũng tiến đến được khu vực rừng thưa cách thành 5 km.
Ngay khi bước chân vào rìa rừng, đập vào mắt anh là vô số những con đường mòn đan xen chằng chịt tỏa đi khắp mọi hướng. Đây hẳn là thành quả do các tốp thợ săn cùng mạo hiểm giả di chuyển qua lại liên tục suốt thời gian dài giẫm đạp tạo thành.
Có những con đường mòn khá rộng rãi, bề ngang mở rộng đến tận 2m. Điều này chứng tỏ đây là những tuyến đường huyết mạch, sở hữu lưu lượng người qua lại cực kỳ đông đúc và tần suất sử dụng vô cùng lớn. Trái lại, cũng có những lối nhỏ chật hẹp, gập ghềnh chỉ vừa đủ cho một người độc hành lách qua.
Đặc biệt, qua tầm mắt rà quét của Tần Tranh, anh phát hiện ra một khoảng đất trống rộng lớn hiện lên giữa rừng cây. Quan sát sơ qua, anh liền nhận ra đây chính là điểm trung chuyển và là nơi cắm trại quen thuộc của các đoàn thợ săn. Bằng chứng là cả một khu vực rộng hàng ngàn mét vuông trơ trụi, hoàn toàn phẳng lì và không có lấy một cọng cỏ dại nào mọc nổi. Chính tác động giẫm đạp liên tục cùng các hoạt động sinh hoạt, dựng lều, đốt lửa trại của con người với tần suất dày đặc đã khiến thảm thực vật nơi đây không thể nào đâm chồi sinh trưởng.
Cạnh khu đất trống là một con suối lớn với lòng suối rộng hơn ba mét. Dòng nước chảy thong thả, trong vắt đến mức có thể nhìn rõ các loài cây thủy sinh đung đưa dưới đáy cùng vô số loài thủy sản đang bơi lội.
Người dân ở thế giới này gọi tôm là Sâu Nước và rất ít khi ăn chúng, phần vì ngoại hình kỳ lạ, phần vì họ chưa từng biết đến cách chế biến sao cho thơm ngon.
Nhìn con suối, Tần Tranh lại nhớ đến một quy tắc đi săn cực kỳ đặc biệt ở thế giới này. Không biết đã lưu truyền từ bao giờ, nhưng giới thợ săn luôn khắc ghi một luật ngầm nghiêm ngặt: Người đi săn chỉ được phép săn bắt đủ dùng, tuyệt đối không được lạm sát động vật hay ma thú hàng loạt.
Nếu bất kỳ ai bị phát hiện vi phạm quy tắc này, những thợ săn khác có quyền đánh hắn trọng thương hoặc thậm chí kết liễu ngay tại chỗ.
Nguyên nhân bắt nguồn từ một bài học xương máu được truyền qua nhiều thế hệ: Một khi con người tàn sát ma thú vô tội vạ và lãng phí tài nguyên của rừng rậm, sự tàn sát đó sẽ kích động đến các quần thể ma thú hùng mạnh ở sâu trong vùng rừng rậm. Chúng sẽ kết bầy, kết đàn, hợp lực tạo thành những đợt Thú Triều cuồng nộ trả thù lại cánh thợ săn nhân loại. Có những trận thú Triều siêu lớn nó có thể càn phá luôn cả toàn thành. Chính vì lẽ đó, quy tắc bảo tồn sinh thái bất thành văn này đã trở thành ranh giới sống còn mà không ai dám bước qua.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.