Chương 76: Cửa Mỏ Ngậm Sương
Nhân Gian Có Màn
Mục lục
79 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 79/79 chương
Tiếng gà rừng le te cất lên từ vạt nứa bên kia vách núi, tiếng gáy khàn đục, lạc lõng, vừa chạm vào màn sương dày đặc dưới đáy vực Thác Khói đã bị tiếng nước đổ ầm ào xé vụn.
Trời đã rạng, nhưng đáy vực sâu hun hút không đón nổi một sợi sáng mặt trời. Hai dải núi đá vôi dựng đứng kẹp lấy lòng lạch quá khít, ngửa mặt lên chỉ thấy một kẽ trời hẹp mang sắc xám chì ẩm ướt. Mưa đông bắc thổi luồn theo hẻm gió, cuốn theo bụi nước li ti từ ngọn thác cao ba mươi trượng táp ràn rạt vào rèm dây leo rừng ngoài cửa hốc đá, buốt rát như xát muối vào da thịt.
Bên trong lòng hang, tàn than đá của lò rèn đã lụi gần hết, chỉ còn lại một lớp tro xám âm ỉ bốc khói mỏng.
Lão Bùi ngồi bệt trên phiến đá vôi cạnh bệ đe thép đen trũi. Chiếc chân lành của lão duỗi thẳng ra nền hang cho đỡ mỏi, chiếc chân tật teo quắt bọc trong bọc da trâu thô dày thì co rúm lại sát sườn. Lão thợ rèn già dùng một dải dây mây dẻo buộc chặt ba chiếc nêm sắt dài bản vào thân cây gậy gỗ nghiến dùng làm nạng chống. Bên cạnh lão, chiếc túi vải bạt rách vá chằng chịt đựng đầy bột hùng hoàng trộn chu sa, một chiếc búa con mòn vẹt đầu và một bầu dầu trẩu nhỏ dùng để tiếp bấc cho đuốc.
"Mày thật sự muốn vào cái xó ấy?"
Lão Bùi ngước mắt lên, hai tròng mắt đỏ ngầu vằn vện tia máu sau một đêm thức trắng canh lò. Giọng lão khàn đặc, nặng trịch như tiếng đá dăm cọ xát dưới đáy vực:
"Từ cửa vách bạt đá đi sâu vào lòng núi chừng vài chục trượng là bắt đầu đụng ngách mỏ cũ. Chân tao tật nguyền, chỉ gượng chống gậy dẫn chúng mày đến được mép vòm sụt. Còn xuống sâu hơn vào lòng hang tối... lão già này không trèo vách, lội bùn nổi đâu."
"Chỉ cần chỉ đúng lối vào ngách," Vương Quang đáp gọn.
Hắn đứng tựa lưng bên mép cửa hang, nơi luồng gió bấc đang lùa vào lạnh buốt.
Bàn tay trái của hắn giữ chặt lấy thân thanh Thiết Xích Khảo Sát, đầu mũi nhọn chúc xuống lớp cát sũng nước. Cánh tay phải được nẹp sát mạn sườn bằng những dải vải gai nhuộm củ nâu quấn chặt từng vòng; lớp lá chát giã nát trộn tro bùa đắp chặt quanh vết thương sau một đêm đã se lại, mùi thuốc đắng chát xộc thẳng lên cánh mũi. Các đầu ngón tay phải không còn tím tái như lúc vừa tháo dỡ dị vật, nhưng vẫn tê dại; mỗi nhịp co duỗi đều kéo theo một cơn nhức buốt âm ỉ chạy dọc cẳng tay, nơi từng bị dị vật siết chặt.
Hắn dùng bàn tay phải còn run rẩy vụng về giữ lấy cuốn sổ khảo sát bằng da trâu và thỏi than củi nhét sâu vào đai lưng. Thanh đồng Chân Thư Bút sau khi được Lão Bùi mài bạt ba chiếc ngạnh sắc nhọn đã được xỏ qua một chiếc khâu da bò, buộc cố định bên ngoài lớp tay áo chàm phía cổ tay phải. Mũi bút chúc xuống đất, thân kim loại lạnh ngắt tựa vào lớp vải thô, tuyệt đối không chạm trực tiếp vào da thịt trần gian.
Chu Bá Cửu ở góc hang lật đật nhóm một bó đuốc bện bằng rơm khô tẩm mỡ trâu và nhựa trám. Ngọn lửa đỏ quạch bốc lên le lói, nhả từng luồng khói đen nồng nặc mùi mỡ cháy ngai ngái. Gã phu trạm già mặt mũi hốc hác, hai bọng mắt thâm quầng vì khiếp đảm, chiếc sào tre bịt sắt kẹp cứng dưới nách như chiếc phao cứu mạng duy nhất giữa chốn rừng thiêng nước độc.
"Thầy Ký... bác rèn..." Chu Bá Cửu run rẩy nuốt nước bọt, giọng nghẹn lại: "Bó đuốc này đượm mỡ trâu, cháy được chừng hai khắc. Tôi còn hai bó nữa giắt sau lưng gùi. Nhưng... liệu trong hang có ngạt khí không?"
"Dòng nước còn đùn ra, nghĩa là bên trong vẫn có chỗ thông với bên ngoài. Nhưng có đủ khí thở hay không thì chưa biết," Vương Quang chỉnh lại đai lưng: "Đi thôi."
Ba người bước ra khỏi ranh giới vòng tro than củi bảo vệ của hốc đá.
Vừa đặt chân ra dải cát ẩm bên ngoài, cái lạnh tê tái của lòng vực lập tức bao trùm lấy toàn thân. Mặt đất sũng nước dưới chân họ vẫn còn hằn in nguyên vẹn những dấu tích ma quái từ đêm qua. Những vết chân trần đen sì như mực tàu in sâu vào thớ cát xám, không hề bị những hạt mưa phùn cuối đông xóa nhòa. Từng vũng nước nhờ nhờ tanh nồng đọng lại quanh gờ đá, nổi lên một lớp váng xám lấp lánh như mỡ cá thối. Và chạy song song với hàng vết chân là một rãnh sâu hoắm kéo dài — vết cày nặng trịch của chiếc mỏ neo đá ba ngạnh bị kéo lê trên nền đá cuội.
Rãnh cày xé toạc rêu xanh, hướng thẳng ngược dòng nước cạn, đâm xiên vào chân vách đá phía tây của vực Thác Khói.
Lão Bùi chống gậy gỗ nghiến đi khập khiễng trên bờ đá lổm chổm. Chiếc chân teo quắt bọc da trâu quét lẹt xẹt trên mặt đá dăm, mỗi lần chiếc chân phải to bè gồng sức bước tới, khớp xương bánh chè của lão lại phát ra tiếng kêu khục khục khô khốc:
"Men theo gờ đá bên tả mà đi. Đừng bước chân sang dải đá vôi có đám rêu màu nâu đỏ đằng kia. Chỗ đó ngậm nước mục lâu đời, nhìn phẳng phiu thế thôi nhưng bên dưới toàn là hộc rỗng thông thẳng xuống luồng nước ngầm. Sụp chân xuống đó là dòng xoáy nó cuốn mất xác."
Vương Quang bước sau lão thợ rèn nửa bước, mắt dán chặt vào từng rãnh cày trên mặt đá cuội.
Càng đi ngược lên phía thượng nguồn, tiếng thác Thác Khói đổ xuống lòng vực càng gầm réo dữ dội. Không gian hẻm núi thu hẹp lại thành một kẽ nứt hun hút giữa trời đất; hai vách đá vôi xám xịt cao hàng chục trượng dựng đứng như bức tường thành khổng lồ ép sát vào nhau, chỉ chừa lại một khoảng không gian ẩm ướt, mờ tối. Dưới đáy hẻm, lòng suối trơ trọi toàn những tảng đá mồ côi to bằng cả gian nhà, phủ kín một lớp bùn trơn nhẫy và bốc lên mùi khoáng chất ngai ngái nồng nặc.
Và rồi, sau khi lách qua một tảng đá chắn dòng khổng lồ, cửa mỏ đá Thác Khói hiện ra trước mắt ba người.
Đó không phải là một vòm hang tự nhiên do nước xói mòn.
Trước mặt họ là một khoảng chân núi đá vôi rộng hơn mười trượng đã bị bàn tay con người bạt phẳng từ thời xa xưa. Bề mặt vách đá nhẵn thó, lộ ra những thớ đá xanh đen đanh chắc như thép nguội. Hàng trăm, hàng ngàn vết đục vuông vức của phu đá thời trước vẫn còn hằn rõ trên mặt vách, lớp này đè lên lớp khác, đều đặn tầng tầng lớp lớp như vảy cá chép.
Dưới chân vách đá bạt phẳng, nằm la liệt hàng chục khối đá tảng hình hộp chữ nhật dài hơn một trượng, dày nửa trượng bị đục đẽo dở dang rồi bỏ mặc qua năm tháng. Dây leo rừng, rêu mục và rễ cây si hoang quấn chặt lấy từng khối đá, trông như những cỗ quan tài đá khổng lồ bị bỏ quên giữa khe núi hoang tàn.
Nhưng thứ kéo giật bước chân của Lão Bùi lại chính là một vòm sụt xé toạc chân vách đá bạt phẳng kia.
Đó là một đường nứt cũ chạy ngoằn ngoèo từ vòm trần hang đâm xiên xuống chân móng, nhưng mép đá bên trong vẫn còn sáng màu, lởm chởm bột đá vôi trắng mịn như vừa bị ngoại lực xé toạc thêm sau những chấn động gần đây. Vết nứt mở rộng chừng nửa trượng, ăn thông vào một vòm hang ngầm tối om như họng thú bên dưới lòng núi đá.
Từ trong vòm hang ấy, một dòng nước xám đục ngầu đang cuồn cuộn đùn ra ngoài, mang theo những mảng váng mỡ bốc mùi tanh đến lợm giọng. Nước suối ở đây không chảy êm ả mà cuộn xoáy thành từng đợt sóng nhỏ, sủi bọt trắng xóa quanh mép đá vôi nứt nẻ.
Rãnh cày sâu hoắm của chiếc mỏ neo đá ba ngạnh biến mất ngay tại mép nước đen ngòm dẫn vào vòm sụt.
"Thứ đêm qua... dấu của nó mất ngay ở cái hốc này!" Chu Bá Cửu giơ cao bó đuốc tẩm mỡ trâu, hai đầu gối gã va vào nhau lộp cộp, giọng run rẩy thụt lùi lại một bước.
Lão Bùi chống cây gậy gỗ nghiến đứng sững bên mép đá, mắt nhìn chằm chằm vào dòng nước sủi tăm xám ngoét đang đùn ra từ lòng núi. Bàn tay thô ráp của lão nắm chặt lấy những chiếc nêm sắt, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay ngăm đen đầy sẹo bỏng:
"Cửa hang này từng bị đá hộc lấp kín từ ba mươi năm trước sau cái vụ sụt giếng. Mùa mưa năm ngoái vách ngoài sạt lở một trận, nhưng đường nứt này... mép đá còn mới lắm. Người làm đá đời trước nói trong ngách bên hữu có một giếng sâu. Tao chưa từng xuống đến đó. Có người bảo cách cửa mỏ hơn năm chục trượng, có người lại nói xa hơn. Người xưa chỉ nói bên trong có một lối đi, nhưng qua bao lần sạt lở, nó còn nguyên hay đã sụt thành nhiều hộc thì chẳng ai biết."
Lão nhìn sang dòng nước đục đang cuộn xoáy dưới chân, giọng chùng hẳn xuống:
"Nếu lời người xưa là đúng, thì dòng nước này có thể đang thoát ra từ phía cái giếng cổ đó. Đá ngầm ở đây không đáng tin. Trượt chân một cái, người có thể rơi xuống chỗ rỗng không ai tìm thấy xác."
Vương Quang không đáp lời. Hắn đứng bất động trước miệng vòm sụt, nhắm nghiền con mắt trái lại.
Âm Lệnh Nhãn bên mắt phải khẽ giật giật, mở ra một đường hẹp.
Cơn đau buốt như kim châm quen thuộc lập tức bùng lên nơi thái dương, kéo theo một vệt máu loãng âm ấm rỉ ra khóe mắt. Hắn cắn chặt môi nén đau. Qua màn xám đục của Âm Lệnh Nhãn, cảnh tượng trong vòm hang tối om trước mặt dần hiện lên những dị dạng kỳ quái.
Những vùng tối trong hang không hề phân bố đồng đều. Một số dải ẩm ướt trên trần đá vôi đen đặc hơn hẳn phần còn lại, kéo dài thành những vệt ngoằn ngoèo tựa như rễ cây mục bám sâu vào thớ đá. Dưới mặt nước đục ngầu đang đùn ra từ ngách hang, thỉnh thoảng lại lóe lên vài đốm lân tinh màu xanh lục nhợt nhạt rồi tắt lịm ngay khi dòng bùn non xoay chuyển.
Và từ sâu trong vòm hang tối om hun hút, vẳng ra những thanh âm va đập trầm đục, đứt quãng:
Cộc... keng... cộc...
Tiếng kim loại va vào đá ngầm dưới đáy nước, lẫn trong tiếng gió quẩn rên rỉ qua các hốc rỗng. Rồi một âm tiết méo mó, đứt rời vọng ra, chìm nổi giữa tiếng nước réo:
...cọc... nứt...
Âm tiết méo mó ấy lọt vào tai Vương Quang, lạnh buốt như có vật gì chạm vào tận màng nhĩ.
Cùng lúc đó, thanh Chân Thư Bút buộc bên ngoài cổ tay áo chàm của hắn khẽ rung lên một nhịp rất khẽ. Nhịp rung lần này yếu ớt hơn đêm qua, nhưng lại kéo dài dai dẳng một cách kỳ lạ. Vương Quang không biết nó phản ứng với dòng nước lạnh buốt mang theo hơi khoáng, phản ứng với những chữ triện mờ đỏ trên thân bút, hay với thứ gì đang nằm sâu hơn trong lòng đá.
Hắn mở mắt trái, hạ mí mắt phải xuống để giấu đi vệt sáng mờ xám, đưa mu bàn tay áo chùi đi giọt máu rỉ ra nơi khóe mi.
Sau chuyện ở bến Cổ Am, Vương Quang không còn tin vào những bước chân đặt xuống mà không thử trước nền đá bên dưới. Hắn cần tìm điểm dòng nước đổi hướng, đồng thời xác định khoảng rỗng dưới nền đá kéo dài đến đâu trước khi bước vào nơi không có ánh mặt trời.
Tiến sát mép nước đục, Vương Quang giơ thanh Thiết Xích Khảo Sát lên bằng bàn tay trái. Hắn dùng đầu mũi nhọn hoắt gõ mạnh ba nhịp xuống mép gờ đá ngầm dẫn vào vòm sụt.
Cộc... Cộc...
Hai tiếng đầu vang trầm đục, cho thấy lớp đá bên dưới vẫn còn đặc; nhưng đến nhát gõ thứ ba đưa xa hơn nửa thước vào vùng nước xoáy, mũi sắt chạm vào một khoảng rỗng hoác. Âm thanh kim loại va đập bị tiếng nước chảy ầm ầm nuốt chửng hoàn toàn, đầu thanh khảo sát hẫng đi gần một gang tay.
"Nền đá ở đây đã bị khoét hàm ếch," Vương Quang lùi lại nửa bước, quan sát kỹ lưỡng độ nghiêng của vỉa đá.
Hắn thò tay vào túi vải bạt, rút ra một chiếc nêm sắt dài bản to cỡ hai ngón tay. Đặt mũi nêm vào một khe nứt tự nhiên trên phiến đá khô ráo ngay trước cửa vòm sụt, Vương Quang dùng chiếc búa con bên hông nện ba nhát dứt khoát:
Chan... chan... chan!
Mũi nêm sắt ngập sâu hai tấc vào khe đá, cắm chết trong phần đá còn liền khối.
Hắn ra hiệu cho Chu Bá Cửu tháo cuộn dây gai buộc bên hông gùi, buộc chặt một đầu dây vào chiếc khâu sắt của nêm, rồi thả mối dây còn lại lần theo mép vỉa đá đặc tiến dần vào trong vòm tối. Rút thỏi than củi từ đai lưng bằng bàn tay phải còn quấn băng, Vương Quang tì đầu than quẹt một vạch ngang đậm nét trên thân nêm sắt làm mốc đối chiếu mực nước và độ rung chấn.
"Đánh dấu đường về," Vương Quang quay sang dặn Chu Bá Cửu, giọng trầm thấp, rành rọt từng chữ: "Ngươi đi sau ta đúng năm bước, tay giữ chặt lấy thân sợi dây này. Nếu đuốc tắt, dòng nước bất ngờ dâng nhanh hay đổi hướng, hoặc nghe thấy tiếng đá rạn trên đầu, lập tức men theo dây quay trở ra cửa mỏ. Không cần chờ ta."
Chu Bá Cửu run rẩy nắm chặt lấy sợi dây gai thô ráp, bàn tay gã ướt đẫm mồ hôi lạnh:
"Còn thầy... lỡ bên trong có chuyện thì sao?"
"Ta sẽ cố quay ra trước khi đường về biến mất," Vương Quang đáp phẳng lặng.
Hắn quay sang nhìn Lão Bùi đang đứng tựa người vào cây gậy gỗ nghiến, chiếc lưng còng của lão in một bóng đen xiêu vẹo lên vách đá bạt phẳng:
"Chúng ta sẽ cố trở ra trước canh trưa. Nếu quá giờ mà chưa thấy bóng người, lão cứ chèn thêm đá và nêm sắt vào phần mép cửa đã rạn. Đừng đập đá lúc này, cả vách ngoài sẽ đổ sập."
Lão Bùi nhìn vệt than củi đánh dấu trên chiếc nêm sắt, rồi nhìn khuôn mặt bình thản đến lạnh lùng của người thanh niên áo chàm. Đôi mắt đục ngầu của lão thợ rèn khẽ lay động, lão không nói những lời can ngăn sáo rỗng, chỉ gật đầu một cái thật chậm:
"Tao giữ đầu dây ở đây. Bên trong tối tăm nước lạnh, liệu mà giữ lấy cái mạng còm."
Vương Quang không nói thêm nửa lời. Hắn cầm chắc thanh Thiết Xích Khảo Sát bằng bàn tay trái chai sần, mũi sắt rà trên từng phiến đá ngầm để dò độ lún, cất bước tiến thẳng vào vòm sụt ngập tràn hơi lạnh của lòng mỏ Thác Khói. Chu Bá Cửu nuốt khan một tiếng, giơ cao bó đuốc cháy bập bùng, cắn răng bước theo sau lưng hắn vào cõi tối tăm mịt mùng dưới lòng đất.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.