Chương 75: Xích Sắt Tuần Sông
Nhân Gian Có Màn
Mục lục
79 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 79/79 chương
Sự im bặt đột ngột của gió khiến không gian quanh hốc đá hàm ếch chìm vào một thứ lặng ngắt nặng trịch, quánh đặc. Tiếng nước đổ ầm ào ngoài vực Thác Khói nghe xa xăm, mờ mịt hẳn đi, tựa hồ vừa bị một tấm chăn bông ướt sũng trùm kín lại. Trong lòng hốc đá, ngọn lửa than đang cháy đỏ bên bệ đe thép bỗng chùng ngọn, chuyển sang sắc tím sẫm lờ đờ, rồi rạp sát xuống nền đất sét như thể đang run rẩy trước một sức ép vô hình từ ngoài lòng vực đè nghiến vào.
Mùi than nung và dầu trẩu tôi sắt vừa ngột ngạt lúc nãy bỗng chốc tan biến sạch trơn. Thay vào đó là một luồng khí ẩm buốt, sực mùi bùn rêu rữa mục, mùi rỉ sét lâu năm và hơi tanh thối của thứ gì đã ngâm dưới nước quá lâu tràn qua tấm rèm dây leo, xộc thẳng vào cuống họng ba người.
Xoạt... Loảng xoảng... Xoạt...
Âm thanh kim loại lê trên đá cuội ướt mỗi lúc một rõ.
Đó là tiếng xích sắt nặng trịch, rỉ sét cọ xát vào những mép đá tai mèo nhọn hoắt, phát ra những tiếng nghiến ken két buốt óc. Lẫn trong tiếng kim khí nặng nề ấy là tiếng bước chân bì bõm, chậm rãi lội ngược dòng nước cạn. Từng nhịp, từng nhịp đều đặn một cách máy móc, không hề vội vã, nhưng mỗi bước dẫm xuống đều như gõ thẳng vào màng nhĩ người nghe.
Chu Bá Cửu ngã ngồi bệt xuống nền hang đá, hai tay ôm ghì lấy đầu gối, hàm răng va vào nhau lập cập thành từng tràng dài. Lão phu trạm già dán chặt lưng vào vách đá sau thân bễ gỗ, mắt mở trừng trừng nhìn ra khoảng tối lờ mờ sau rèm lá mục, hai bàn chân co rúm lại không dám cựa quậy dù chỉ nửa phân.
Lão Bùi không lùi. Chiếc chân phải to bè, gân guốc của lão cắm chặt xuống nền đá ngay sát mép vòng tròn tro than củi thông. Tay phải lão hạ thấp cán chiếc búa tạ mười cân, đầu búa chạm sát mặt đất nện; tay trái nắm chặt một nhúm bột hùng hoàng trộn chu sa đỏ quạch. Dù đôi vai còng rạp khẽ rung lên theo từng nhịp thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt lão vẫn găm thẳng vào lối đi hẹp chắn bằng đá tảng phía trước.
"Đừng nhúc nhích," Lão Bùi gằn giọng qua kẽ răng, ngữ điệu chìm sâu xuống đáy họng: "Dương khí của người sống bốc lên trong mắt nó rõ như đuốc. Đứng yên trong vòng tro."
Vương Quang đứng cách Lão Bùi nửa bước chân.
Cẳng tay phải vừa nắn mộng xương vẫn nhức buốt âm ỉ dưới lớp vải gai nhuộm củ nâu quấn chặt. Thuốc chát bọc tro bùa dán chặt vào miệng vết thương, mỗi nhịp tim đập đều kéo theo một cơn giật tê tái chạy dọc màng xương. Tay trái hắn siết chặt lấy thân thanh Thiết Xích Khảo Sát, mũi sắt chúc xuống mặt đất, cơ bắp cánh tay căng cứng thành một đường gân dài.
Hắn nhắm nghiền mắt trái. Con mắt phải mang thương tổn cõi Âm khẽ hé mở.
Cơn đau buốt như có dằm sắt cắm sâu vào con ngươi lập tức bùng lên nơi thái dương, giật nảy từng chập. Một giọt máu loãng ấm nóng rỉ ra từ khóe mi, chầm chậm lăn xuống gò má lạnh ngắt của hắn. Nhưng qua màng xám đục của Âm Lệnh Nhãn, màn sương mù mịt ngoài cửa hốc đá như bị bóc trần từng lớp một.
Từ lòng suối cạn ngập ngụa bùn xám, một bóng người cao lêu nghêu đang chậm rãi bước lên bãi đá cuội.
Thứ đó cao gần một trượng, khoác một tấm áo tơi lá cọ mục nát bết bùn, nước suối từ gấu áo rỏ xuống từng giọt đặc quánh, rơi tong tòng trên mặt đá. Trên đầu nó sùm sụp một chiếc nón mê rách bươm che khuất nửa thân trên. Dưới vành nón mê mục nát ấy, không hề có lấy một nét mặt của con người bằng xương bằng thịt; nơi đáng lẽ là mắt mũi miệng chỉ là một khoảng tối ẩm ướt, đen ngòm như miệng cống ngầm lâu năm, rỉ ra từng luồng khí đen lãng đãng là là mặt đất.
Quanh hông bóng người quấn ba vòng xích sắt to bản cỡ cổ tay trẻ con. Từng mắt xích bị nước suối ngậm khoáng ăn mòn nham nhở, rỉ sét đóng thành từng mảng nâu đỏ dày cộm. Đầu sợi xích buông thõng xuống đất, kéo lê theo một chiếc mỏ neo đá ba ngạnh thô ráp — thứ neo thuyền chuyên dùng của vạn chài cổ thời trước để găm đáy sông sâu.
Lớp da nhợt nhạt trên đôi chân trần của nó bong ra từng mảng, để lộ những thớ thịt sẫm màu bên dưới. Nó dẫm đến đâu, nước suối đục ngầu cuộn lên đến đó, lớp rêu bám trên đá cuội bị cày bật ra thành từng vệt bùn đen kéo dài.
Nó dừng ở từng vũng nước rò rỉ, cúi đầu ngửi, rồi tiếp tục đi theo vệt nước. Không có vẻ gì là đang tìm người sống. Nó chỉ lặp lại một đường đi cũ, đều đặn đến mức khiến người ta liên tưởng đến một cuộc tuần tra.
Bóng người dừng lại ngay trước tấm rèm dây leo héo úa ngoài cửa hốc đá.
Cả hang đá như rơi tọt vào đáy một hầm băng. Hơi thở phả ra từ khóe môi Chu Bá Cửu lập tức ngưng tụ thành từng luồng khói trắng xóa. Không gian ngột ngạt đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tro than nổ lách tách rất nhỏ nơi đáy lò.
Chiếc nón mê mục nát từ từ ngẩng lên. Trong hốc tối đen ngòm dưới vành nón, hai đốm lân tinh màu xanh mờ bỗng chốc bừng sáng, chĩa thẳng vào khoảng tối tăm bên trong miệng hang.
Cùng lúc đó, thanh Chân Thư Bút giắt bên hông Vương Quang đột ngột lạnh đi một cách bất thường.
Dưới lớp đồng xỉn đã được Lão Bùi mài bạt ngạnh móc, ba chữ triện cổ “Trấn Thủy Mạch” chỉ rung lên một nhịp rất nhẹ. Một độ rung ngân kim khí mơ hồ truyền qua lớp vải bao, chạm vào da thịt hắn. Vương Quang không biết đó là phản ứng đối với thứ đang đứng ngoài cửa, phản ứng với luồng nước lạnh buốt đang rò rỉ từ vách đá sau lưng, hay chỉ là một biến động cơ học của chính thanh đồng sau khi trải qua một trận lửa nung và nước lạnh.
Nhưng thứ quái dị ngoài cửa hang bỗng nhiên co giật mạnh.
Nó bước thêm một bước dài về phía trước. Chiếc mỏ neo đá kéo lê qua gờ đá tảng chắn gió phát ra một tiếng rầm nặng nề, làm rung chuyển cả lớp tro than dưới chân Lão Bùi. Cánh tay khẳng khiu như cành củi khô quấn đầy rễ bèo mục nát vươn ra, xuyên qua tấm rèm dây leo, chực vồ thẳng vào bên trong ranh giới hang.
"Lùi lại!"
Lão Bùi quát lớn một tiếng, nhúm bột hùng hoàng và chu sa trong tay trái lão lập tức hất mạnh ra phía trước, tạo thành một làn bụi đỏ rực chắn ngang khoảng không trước cửa hốc đá.
Cánh tay vừa chạm vào làn bụi thuốc liền co giật. Một lớp khói đen mỏng bốc lên từ những mảng da tróc lở, kèm theo tiếng xèo xèo rất nhỏ. Mùi tanh thối xộc vào mũi khiến Chu Bá Cửu ngồi phía sau nôn thốc nôn tháo ra cả nền đá. Bàn tay khẳng khiu lập tức rút giật trở lại sau rèm lá mục.
Qua màng xám đục của con mắt phải, Vương Quang nhìn thấy trên cổ tay của nó có buộc một sợi dây gai mục. Đầu dây rủ xuống một tấm thẻ gỗ hình thoi, các góc cạnh đã mòn vẹt vì va đập vào đá suối. Nhờ ánh lân tinh chập chờn từ hốc mắt nó, hắn chỉ đọc được mấy chữ Hán chân phương khắc chìm trên mặt gỗ:
“Hộ Thủy Đinh — Bính Thân Niên”.
Hắn không biết “Hộ Thủy Đinh” là chức danh của một viên dịch lại cấp cơ sở, tên gọi của một toán phu đắp đê giữ nước thời trước, hay chỉ là ký hiệu đánh dấu những kẻ từng bị sung vào việc đào mỏ bên dòng sông Bùi. Nhưng ít nhất, tấm thẻ gỗ cho thấy thứ quái dị trước mặt từng được ghi dấu bằng một danh phận nào đó của thế giới con người.
Cái đầu dưới chiếc nón rách ngoẹo sang một bên theo một góc gãy gập quái đản.
Từ trong hốc tối đen ngòm của nó, một thanh âm ục ục vang lên, tựa như tiếng bọt khí độc vỡ tung dưới đáy ao tù:
...Thước... gãy... cọc... nứt...
...Nước... tràn... về... rồi...
Nó không xông tới nữa. Không rõ là làn bụi thuốc, ngọn lửa, tiếng ngân của thanh đồng, hay chính dòng nước dưới chân đã khiến nó dừng lại.
Thứ tuần sông từ từ hạ cánh tay xuống. Cả thân hình lêu nghêu của nó bắt đầu giật lùi từng bước một, thối lui về phía bãi đá cuội ướt sũng ngoài lòng suối.
Xoạt... Loảng xoảng...
Sợi xích sắt cùng chiếc mỏ neo đá lại bị kéo lê trên nền đá lổm chổm, phát ra những âm thanh rền rĩ chìm dần vào bóng đêm. Tiếng bước chân bì bõm nặng nề quay đầu, men theo dòng nước cạn trôi ngược về phía màn sương mù mịt của vực Thác Khói.
Gần nửa khắc đồng hồ sau, tiếng xích sắt nhỏ dần rồi chìm hẳn vào tiếng thác đổ rì rầm ngoài xa.
Không khí ngột ngạt trong hốc đá lúc này mới giãn ra đôi chút. Ngọn lửa than đá trong lò nung bốc cao trở lại, hắt ánh sáng đỏ ấm áp xua tan lớp sương giá vừa đóng mỏng trên mặt các phiến đá.
Chu Bá Cửu ngã vật người ra sau phiến đá vôi, hai tay ôm chặt lấy ngực thở dốc từng hồi:
"Nó... đi rồi... Lạy trời lạy đất..."
Lão Bùi hạ chiếc búa tạ mười cân xuống đất nện, chiếc lưng còng rạp tựa vào cạnh đe thép. Lão đưa bàn tay thô ráp quệt ngang trán, chùi đi lớp mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi than đen nhẫm, giọng nói trầm hẳn xuống:
"Nếu đúng là thứ người già vùng Cửa Rào gọi là Hộ Thủy Đinh... thì chuyện xưa không hẳn là bịa. Người ta đồn về một đời cũ đắp kè nắn dòng sông Bùi, cả đội phu tuần chết chìm dưới chân kè, từ đó đêm nào nước suối đổi dòng cũng nghe tiếng xích sắt kéo lê dưới đáy vực."
Lão quay đầu nhìn sang Vương Quang, mắt dừng lại ở vệt nước đen đang rỉ ra từ kẽ nứt sau lưng lò rèn:
"Nếu mấy tiếng 'thước', 'cọc', 'nứt' mà nó phát ra thật sự chỉ cùng một chuyện... thì dưới lòng Thác Khói có thứ gì đó đã nứt rồi. Còn đó là cọc kè, mạch đá hay một công trình cũ, chưa ai biết được."
Vương Quang đưa vạt áo chàm lau đi vệt máu khô bên khóe mắt phải. Cơn đau nơi mắt phải đã dịu xuống đôi chút, nhưng vệt nhức buốt vẫn giật từng cơn sau thái dương.
Hắn thử co nhẹ những ngón tay phải dưới lớp băng vải đắp thuốc. Cơn tê buốt chạy dọc cổ tay khiến các ngón tay hắn chỉ khẽ giật lên một nhịp rồi lập tức buông lỏng xuống. Cánh tay này có thể còn đủ sức cầm bút hoặc lật giở giấy tờ, nhưng không thể trông cậy vào nó trong một cuộc giằng co.
Hắn cầm thanh Thiết Xích Khảo Sát bằng tay trái, bước từng bước chậm rãi lại gần miệng hốc đá, nhìn xuống dải cát ướt bên ngoài rèm lá mục.
Trên mặt cát sũng nước, nơi bàn chân thứ kia vừa dẫm qua, in sâu những vệt chân trần đen sì như mực tàu, xung quanh từng vết chân rỉ ra một thứ nước nhờ nhờ đặc quánh, bốc mùi hôi thối và tuyệt đối không ngấm vào lòng cát. Cạnh vệt chân là một rãnh sâu hoắm kéo dài — dấu vết của chiếc mỏ neo đá ba ngạnh bị kéo lê trên bùn đất.
"Dấu kéo của mỏ neo hướng về phía mỏ đá Thác Khói," Vương Quang cúi người quan sát hướng các vệt nước đọng và rãnh trượt trên đá cuội.
Lão Bùi im lặng đứng nhìn theo hướng mũi thước sắt.
Vương Quang đứng thẳng người dậy, giọng phẳng lặng không gợn một tia dao động:
"Nó men theo dòng nước từ hướng mỏ đá Thác Khói. Nếu thứ vừa rồi thật sự men theo dòng nước ngầm để tuần tra, thì mỏ đá phía trên là nơi đầu tiên chúng ta phải kiểm tra."
Hắn dừng lại một nhịp thở, đưa mắt nhìn lại vệt nứt đen ngòm sau lưng lò rèn:
"Nếu dưới lòng hang còn những thứ khác giống như nó... thì lớp tro than của lò rèn này cũng không giữ được lâu. Khi vỉa đá sau lưng sụp xuống, cả hốc đá này sẽ thành nơi chôn sống cả ba người."
Lão Bùi nhìn chiếc đe thép đen trũi, rồi nhìn vệt nứt đang rỉ nước đen trên vách đá, khẽ thở dài một tiếng nặng trịch:
"Mày nói đúng. Lò rèn này sắp không chịu nổi nữa rồi. Mạch nước đã vỡ thì lửa lò có đượm mấy cũng đến lúc bị dập tắt."
Vương Quang cài chặt thanh Thiết Xích Khảo Sát vào đai lưng da trâu bên hông tả, con mắt trái nhìn thẳng vào màn sương đen kịt đang cuộn xoáy ngoài cửa vực:
"Sáng mai, ngay khi trời hửng sáng, chúng ta vào mỏ đá."
Lão Bùi nheo mắt nhìn hắn:
"Vào đó tìm gì?"
Vương Quang nhìn vệt nước đen đang rỉ rả dưới chân vách:
"Tìm chỗ dòng nước đổi hướng. Và tìm xem dưới đó có còn cọc nào đang giữ nó hay không."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.