Thiên Đạo Vô Ngân

Quyển 1: Phàm Trần Khởi Mệnh

Chương 12: Kiếm Khí Hoành Không

Đăng: 29/07/2026 21:57 1,167 từ 2 lượt đọc

Sau khi vượt qua khảo nghiệm đầu tiên của Vô Ngân Cốc, Lâm Mặc không lập tức tiến về phía trước. Hắn đứng trước tấm bia đá thật lâu, cảm nhận tia kiếm ý vừa xuất hiện trong cơ thể. So với trước đây, thanh cổ kiếm trong đan điền dường như đã có một chút thay đổi.

Nó không còn giống một vật bị phong ấn lạnh lẽo, mà bắt đầu có một tia liên kết mơ hồ với hắn. Nhưng Lâm Mặc hiểu, bản thân hắn vẫn còn quá yếu. Một người chưa từng tu luyện, dù có được cơ duyên lớn đến đâu cũng không thể lập tức trở thành cường giả.

Con đường tu đạo vốn không phải chỉ dựa vào vận may, mà cần thời gian, ý chí cùng vô số lần sinh tử rèn luyện. Hắn cúi đầu nhìn dấu kiếm trên tay, trong lòng càng thêm quyết tâm.

Nếu Vô Ngân Cốc đã mở ra trước mặt hắn, vậy hắn nhất định phải tìm được đáp án bên trong.

Lâm Mặc tiếp tục tiến sâu vào trong.

Sau tấm bia đá, con đường phía trước trở nên hẹp hơn. Hai bên vách núi dựng đứng, những đường kiếm khắc trên đá ngày càng nhiều. Có những vết kiếm chỉ dài vài tấc, nhưng cũng có những vết kéo dài hơn mười trượng, dù đã trải qua vô số năm tháng vẫn khiến người ta cảm nhận được sự sắc bén.

Lâm Mặc không dám tùy tiện chạm vào những dấu kiếm đó. Hắn hiểu rằng, những thứ còn sót lại ở nơi này đều không phải vật bình thường.

Đi được khoảng một canh giờ, phía trước xuất hiện một vùng đất rộng lớn.

Ở giữa vùng đất đó cắm một thanh kiếm.

Không có chuôi kiếm quý giá, không có ánh sáng chói mắt, thậm chí thân kiếm còn phủ đầy bụi đất. Nhìn qua, nó chẳng khác gì một thanh kiếm bình thường bị vứt bỏ giữa nơi hoang vu.

Nhưng khi Lâm Mặc nhìn thấy nó, thanh cổ kiếm trong đan điền lập tức rung lên dữ dội.

Hắn dừng bước, ánh mắt chăm chú nhìn thanh kiếm trước mặt. Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng hắn, giống như hai người đã xa cách vô số năm, cuối cùng lại gặp nhau.

Lâm Mặc chậm rãi tiến đến gần.

Khi khoảng cách chỉ còn vài bước, một luồng kiếm khí đột nhiên bùng phát.

Ầm!

Mặt đất dưới chân hắn lập tức nứt ra. Một luồng áp lực khủng khiếp ép thẳng về phía hắn, khiến khí huyết trong cơ thể Lâm Mặc cuộn trào.

Hắn lập tức lùi lại, nhưng luồng kiếm khí kia không hề có ý định dừng lại. Nó giống như đang kiểm tra xem người trước mặt có đủ tư cách đến gần hay không.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm, thanh cổ kiếm trong đan điền tự động vận chuyển. Một tia kiếm ý vô hình xuất hiện trước người hắn, chặn lại luồng kiếm khí kia.

Hai luồng kiếm ý va chạm.

Không có âm thanh kinh thiên động địa.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ.

Sau vài hơi thở, luồng kiếm khí kia dần tan biến. Lâm Mặc đứng tại chỗ, sắc mặt hơi tái nhợt. Hắn hiểu rồi, thanh kiếm này cũng giống như Vô Ngân Cốc, nó không chấp nhận kẻ yếu.

Không phải vì nó muốn giết hắn.

Mà bởi nó đang thử xem hắn có đủ tư cách tiếp tục bước đi hay không.

Lâm Mặc nhìn thanh kiếm trước mặt, chậm rãi bước lên.

Một bước.

Không có chuyện gì xảy ra.

Hai bước.

Vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Đến khi bàn tay hắn chạm vào chuôi kiếm, toàn bộ vùng đất đột nhiên chấn động.

Một luồng ký ức xa xưa tràn vào trong đầu hắn.

Hắn nhìn thấy một người đàn ông mặc áo trắng đứng giữa chiến trường cổ xưa. Xung quanh là vô số thi thể của tu sĩ, trên bầu trời là những tia sét khổng lồ đang không ngừng giáng xuống, như muốn hủy diệt tất cả.

Người đàn ông kia cầm kiếm trong tay, một mình đối mặt với thiên địa.

"Ngươi muốn nghịch thiên?"

Một giọng nói lạnh lùng vang vọng giữa trời đất.

Người đàn ông áo trắng ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh: "Không. Ta chỉ muốn hỏi Thiên Đạo một câu. Vì sao vận mệnh của chúng sinh lại phải do một quy tắc vô tình quyết định?"

Sau đó, hắn chém ra một kiếm.

Một kiếm phá trời.

Một kiếm khiến cửu thiên rung chuyển.

Nhưng cuối cùng, thân ảnh ấy cũng biến mất trong dòng chảy của thời gian, chỉ để lại thanh kiếm cùng một câu hỏi chưa từng có lời giải đáp.

Ký ức kết thúc.

Lâm Mặc mở mắt, hơi thở trở nên nặng nề. Hắn không biết người kia là ai, nhưng hắn hiểu thanh kiếm này từng thuộc về một người dám đối đầu với Thiên Đạo.

Đúng lúc đó, một âm thanh cổ xưa vang lên trong tâm trí hắn.

"Kiếm này tên Vấn Thiên."

"Người cầm kiếm từng hỏi trời, nhưng chưa từng nhận được câu trả lời."

Lâm Mặc giật mình.

Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy âm thanh thật sự từ thanh cổ kiếm.

"Ngươi là ai?"

Hắn lập tức hỏi.

Nhưng bên trong đan điền lại trở về sự im lặng.

Không có câu trả lời.

Chỉ có thanh kiếm trước mặt từ từ hóa thành một luồng ánh sáng, tiến vào trong cơ thể hắn.

Khoảnh khắc đó, Lâm Mặc cảm nhận được một luồng lực lượng hoàn toàn mới.

Không phải tu vi.

Không phải linh lực.

Mà là kiếm ý.

Một tia kiếm ý yếu ớt nhưng vô cùng thuần túy.

Hắn đưa tay ra, một luồng kiếm khí mỏng như sợi chỉ xuất hiện trên đầu ngón tay.

Lâm Mặc nhìn nó thật lâu.

Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sức mạnh thật sự thuộc về mình.

Không phải do người khác ban cho.

Không phải do Thiên Đạo sắp đặt.

Mà là thứ hắn tự mình có được.

Nhưng ngay khi hắn còn chưa kịp vui mừng, sâu trong Vô Ngân Cốc bỗng truyền đến một tiếng gầm trầm thấp.

Mặt đất rung chuyển.

Những cây cổ thụ hai bên đồng loạt nghiêng đổ.

Một luồng yêu khí khủng khiếp từ nơi sâu nhất của cốc lan ra.

Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Trong màn sương, một đôi mắt đỏ như máu chậm rãi mở ra.

Một giọng nói khàn khàn vang vọng khắp Vô Ngân Cốc.

"Không ngờ sau vạn năm..."

"Cuối cùng vẫn có người mang Vấn Thiên Kiếm đến đây."

Lâm Mặc siết chặt tay.

Hắn biết.

Khảo nghiệm thật sự của Vô Ngân Cốc...

Bây giờ mới bắt đầu.

0