Thiên Đạo Vô Ngân

Quyển 1: Phàm Trần Khởi Mệnh

Chương 25: Thương Sinh Nhất Kiếm

Đăng: 04/08/2026 00:28 1,343 từ 1 lượt đọc

Ma Thần bước ra một bước.

Khoảnh khắc đó, toàn bộ Đăng Thiên Cổ Đạo chấn động dữ dội. Những phiến đá cổ xưa tồn tại không biết bao nhiêu năm bắt đầu xuất hiện từng vết nứt, vô số phù văn phong ấn dưới lòng đất liên tục lóe sáng rồi dần dần ảm đạm. Uy áp khủng bố từ trên người Ma Thần lan ra, khiến không gian xung quanh như bị đông cứng.

Lâm Mặc đứng phía sau Thủ Đạo Nhân, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch giữa mình và đối phương. Trước mặt Ma Thần, hắn giống như một con kiến đang đối diện với một ngọn núi khổng lồ, chỉ riêng khí tức tản ra cũng đủ khiến linh lực trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn.

Nhưng điều khiến Lâm Mặc càng chú ý hơn chính là Vô Ngân Kiếm trong đan điền.

Từ khi Ma Thần xuất hiện, thanh kiếm này vẫn luôn rung động không ngừng. Nó không giống như đang sợ hãi, mà giống như đang nhớ lại một chuyện đã bị chôn vùi trong dòng thời gian dài đằng đẵng.

"Ngươi biết hắn?"

Lâm Mặc âm thầm hỏi.

Vô Ngân Kiếm không trả lời, nhưng sự dao động bên trong lại càng trở nên mãnh liệt.

Ở phía trước, Thủ Đạo Nhân vẫn đứng yên.

Thân hình ông già nua, mái tóc bạc trắng, khí tức trên người cũng không còn mạnh mẽ như thời kỳ đỉnh phong. Nhưng khi ông đứng trước mặt Ma Thần, bóng lưng ấy lại giống như một ngọn núi không thể vượt qua.

Ma Thần nhìn ông, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.

"Ba ngàn năm rồi."

"Ngươi vẫn lựa chọn con đường này."

Thủ Đạo Nhân nắm chặt Thương Sinh Kiếm, bình thản nói: "Con đường có thể bảo vệ chúng sinh, dù đi thêm ba ngàn năm nữa, lão phu vẫn sẽ lựa chọn."

Ma Thần cười lạnh.

"Vẫn là những lời đó."

"Ba ngàn năm trước, Kiếm Các các ngươi cũng dùng những lời này để đối đầu với ta."

"Nhưng kết quả thì sao?"

"Kiếm Các biến mất, vô số kiếm tu chết trong trận chiến. Thiên hạ này vẫn tiếp tục vận chuyển, cũng không vì mất đi các ngươi mà sụp đổ."

Thủ Đạo Nhân im lặng nhìn hắn.

Một lúc sau, ông mới chậm rãi nói: "Thiên hạ tồn tại không có nghĩa là chúng sinh không cần người bảo vệ. Nếu năm đó không có Kiếm Các đứng ra, ngươi nghĩ hôm nay còn có bao nhiêu người có thể sống sót?"

Ánh mắt Ma Thần dần lạnh xuống.

"Ngươi luôn cho rằng bản thân đang cứu thế."

"Nhưng trong mắt ta, các ngươi chỉ là những kẻ không nhìn rõ thời đại."

"Thế giới này chưa bao giờ thuộc về kẻ yếu."

"Chỉ có sức mạnh mới quyết định tất cả."

Thủ Đạo Nhân khẽ lắc đầu.

"Ngươi sai rồi."

"Sức mạnh không đáng sợ."

"Đáng sợ là người sở hữu sức mạnh lại không còn giới hạn."

Lời vừa dứt, ông chậm rãi nâng Thương Sinh Kiếm lên.

Ngay lập tức, toàn bộ Đăng Thiên Cổ Đạo vang lên tiếng kiếm ngân.

Những thanh kiếm gãy cắm hai bên đường đồng thời rung động, từng đạo kiếm ý cổ xưa từ trong lòng đất tràn ra, hội tụ về phía Thủ Đạo Nhân.

Lâm Mặc nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng chấn động.

Hắn hiểu.

Đây không còn là một thanh kiếm trong tay Thủ Đạo Nhân.

Mà là ý chí của vô số kiếm tu Kiếm Các năm xưa.

Ba ngàn năm qua, bọn họ chưa từng biến mất.

Bọn họ chỉ đang chờ một ngày kiếm đạo lại một lần nữa xuất hiện giữa thiên địa.

Ma Thần nhìn những đạo kiếm ý đang hội tụ, ánh mắt hơi thay đổi.

"Thương Sinh Kiếm."

"Không ngờ sau ba ngàn năm, nó vẫn còn lựa chọn ngươi."

Thủ Đạo Nhân nhẹ nhàng vuốt thân kiếm.

"Kiếm này tồn tại không phải vì ta."

"Mà vì thương sinh."

Vừa dứt lời, khí tức trên người ông đột nhiên thay đổi.

Nếu trước đó Thủ Đạo Nhân giống như một lão nhân bình thường, thì giờ phút này, ông giống như một thanh kiếm đã ngủ say hàng ngàn năm vừa thức tỉnh.

Kiếm ý sắc bén xé rách tầng mây.

Bầu trời phía trên Đăng Thiên Cổ Đạo xuất hiện vô số vết nứt.

Ma Thần nhìn ông, lần đầu tiên trong mắt xuất hiện sự nghiêm trọng.

"Ngươi muốn dùng một kiếm này đối phó ta?"

Thủ Đạo Nhân không trả lời.

Ông chỉ bước lên một bước.

"Thương Sinh Kiếm Quyết."

Một tiếng kiếm ngân vang vọng thiên địa.

"Thương Sinh Nhất Kiếm."

Trong khoảnh khắc đó, Thủ Đạo Nhân chém xuống.

Không có vạn đạo kiếm quang.

Không có cảnh tượng hủy thiên diệt địa.

Chỉ có một đạo kiếm khí đơn giản bay về phía trước.

Nhưng đạo kiếm khí ấy lại khiến tất cả mọi người cảm thấy linh hồn run rẩy.

Bởi vì trong đó không chỉ có sức mạnh.

Mà còn có ý chí của vô số kiếm tu đã từng chiến đấu vì thiên hạ.

Ma Thần đưa tay lên.

Ma khí vô tận trong nháy mắt hóa thành một bàn tay khổng lồ che phủ bầu trời, trực tiếp chặn trước đạo kiếm khí kia.

Ầm!

Hai luồng lực lượng va chạm.

Cả Đăng Thiên Cổ Đạo lập tức rung chuyển.

Không gian xung quanh xuất hiện từng tầng sóng gợn, những ngọn núi phía xa lần lượt sụp đổ dưới dư chấn.

Ba hắc y nhân của Huyết Nguyệt bị ép lùi liên tục, sắc mặt tái nhợt.

Bọn họ không thể tưởng tượng được.

Đây chính là cuộc chiến giữa những tồn tại đứng trên đỉnh thiên địa.

Một bên là người giữ kiếm cuối cùng của Kiếm Các.

Một bên là Ma Thần đã từng khiến cả thiên hạ khiếp sợ.

Sau vài nhịp thở.

Ma khí tan biến.

Bàn tay khổng lồ của Ma Thần xuất hiện một vết thương.

Một giọt máu đen từ trên tay hắn rơi xuống mặt đất.

Người áo đen phía sau kinh hãi.

Hắn biết rõ sức mạnh của Ma Thần.

Nhưng hắn không ngờ sau ba ngàn năm bị phong ấn, người đầu tiên khiến Ma Thần bị thương lại chính là Thủ Đạo Nhân.

Ma Thần nhìn vết thương trên tay, im lặng hồi lâu.

Sau đó hắn bật cười.

"Thú vị."

"Ba ngàn năm qua, ngươi là người đầu tiên khiến ta chảy máu."

Thủ Đạo Nhân không đáp.

Nhưng sắc mặt ông trở nên nghiêm trọng hơn.

Bởi vì chỉ có ông biết.

Một kiếm vừa rồi đã là kiếm mạnh nhất mà ông có thể thi triển trong tình trạng hiện tại.

Còn Ma Thần...

Vẫn chưa thật sự ra tay.

Đúng lúc này, ánh mắt Ma Thần vượt qua Thủ Đạo Nhân, một lần nữa rơi xuống người Lâm Mặc.

"Nhưng điều khiến ta tò mò hơn."

"Là vì sao Vô Ngân Kiếm lại lựa chọn ngươi."

Ngay khi câu nói ấy vang lên, Vô Ngân Kiếm trong cơ thể Lâm Mặc đột nhiên rung động dữ dội.

Một luồng ký ức xa xưa như xuyên qua thời gian tràn vào trong tâm trí hắn.

Trong bóng tối vô tận.

Một bóng người mặc áo trắng chậm rãi bước tới.

Trong tay hắn là một thanh kiếm.

Một thanh kiếm giống hệt Vô Ngân Kiếm.

Giọng nói của người đó vang lên giữa thiên địa.

"Thiên đạo vô ngân."

"Nhưng kiếm của ta..."

"Phải lưu lại một dấu vết."

Lâm Mặc đột nhiên mở mắt.

Bởi vì hắn nhận ra. Người áo trắng trong ký ức ấy...

Không chỉ là người đã để lại Vô Ngân Kiếm.

Mà còn là người từng đối mặt với Ma Thần năm đó.

0