Nhân Gian Có Màn

Chương 84: Ánh Đèn Qua Khe Đá

Đăng: 20/09/2026 11:35 1,937 từ 3 lượt đọc

Ánh sáng vàng đục hắt qua khe nứt giữa hai phiến đá hộc, rọi thành một vệt dài cắt ngang nền đất nện ẩm ướt của lán đá.

Trong bóng tối dày đặc, Vương Quang nín thở, lưng ép sát vào vách đá lạnh buốt. Cánh tay phải bị thương nẹp chặt vào mạn sườn nhói lên từng chặp theo nhịp đập của cuống tim; bàn tay trái của hắn nắm chặt thân thanh Thiết Xích Khảo Sát, mũi sắt chúc xuống chạm nhẹ vào lớp đất vụn dưới chân để không phát ra tiếng động. Sau lưng hắn, Chu Bá Cửu ngồi bệt dưới góc hàm ếch, hai bàn tay run rẩy bóp nghẹt lấy thân sào tre bịt sắt, cả người co rúm lại sau lưng Lão Bùi.

Bên ngoài, tiếng móng sắt của con la gõ lách cách trên nền đá dăm bỗng ngưng bặt.

Kẻ lạ mặt không bước thẳng vào cửa lán. Hắn dừng lại ở cự ly chừng ba trượng — một khoảng cách an toàn, đủ để tránh bị đánh lén từ trong góc khuất và có đủ không gian để vung vũ khí.

Qua khe đá hộc rộng cỡ nửa bàn tay, Vương Quang nhìn thấy bóng dáng gã. Hắn khoác một chiếc áo nẹp da màu lam sẫm dày cộp, cổ áo viền lông thú đã bết dính nước mưa. Bàn tay trái giơ cao chiếc đèn bão bọc lụa mờ, ánh lửa le lói chao đảo theo từng cơn gió bấc. Bàn tay phải của gã không buông thõng, mà đặt hờ lên chuôi thanh đao bản rộng giắt bên hông, ngón tay cái khẽ tì vào miệng bao đao bọc đồng thau.

Hơi thở của gã phả ra làn khói trắng đục, hòa vào màn mưa phùn buốt giá.

Gã không lên tiếng quát tháo, cũng không xông xáo phá cửa. Đôi ủng đinh sắt của gã nhích nửa bước trên sỏi đá, tạo ra một chuỗi âm thanh lạo xạo khô khốc. Rồi, một giọng nói trầm khàn, mang âm sắc nặng trịch của vùng hạ lưu sông Bùi cất lên giữa tiếng gió hú:

"Lão Bùi... còn ở trong đó không?"

Thanh âm không mang ngữ điệu hạch hỏi của nha sai, cũng không có vẻ hung hãn của thổ phỉ. Đó là một câu thăm dò cẩn trọng, buông ra lơ lửng giữa đêm đông như đang thử ném một hòn sỏi xuống đáy giếng sâu.

Trong lán đá, Lão Bùi đang mê man bỗng khẽ giật mình, một tiếng rên rỉ yếu ớt bật ra nơi kẽ răng. Chu Bá Cửu hoảng hốt đưa tay bịt miệng lão, nhưng đầu gối gã phu trạm va quẹt vào cán sào tre.

Cắc.

Mũi sắt bịt đầu sào chạm nhẹ vào phiến đá vôi.

Tiếng động nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió bấc nuốt chửng, nhưng gã đàn ông bên ngoài lập tức khựng người lại. Ngón tay cái của gã khẽ đẩy, lưỡi đao bản rộng bật khỏi miệng bao nửa tấc, để lộ một vệt thép nguội lạnh lẽo lóe lên dưới ánh đèn bão.

Hắn hạ thấp ngọn đèn xuống ngang đầu gối, chĩa luồng sáng vàng vọt quét sát mặt đất trước cửa lán.

Ánh đèn lướt qua những tảng đá lổn nhổn, rồi dừng lại trên vệt máu tươi mà Lão Bùi để lại khi bò qua ngưỡng cửa.

Nhưng đúng khoảnh khắc quầng sáng trùm lên vệt máu, Vương Quang bỗng thấy đồng tử mắt trái của mình co thắt lại.

Độ dốc của con đường mòn nghiêng từ đỉnh đèo xuôi dần xuống vực Thác Khói, nước mưa và bùn cát đều theo lẽ tự nhiên mà chảy tràn xuống dưới. Nhưng vệt máu tươi của Lão Bùi trên mặt đá xanh không hề chảy xuôi.

Dưới ánh đèn lụa mờ, một sợi máu sẫm màu, mảnh như sợi chỉ đỏ, đang chầm chậm men ngược lên trên. Nó bò ngoằn ngoèo qua từng thớ đá gồ ghề, đi ngược lại hoàn toàn với dòng nước mưa đang xối xả, nhích từng tấc một hướng về phía chân tường đá của lán phu mỏ.

Nó chuyển động không giống chất lỏng. Nó dập dềnh như một sinh vật có sự sống, bám chặt vào thớ đá vôi ẩm lạnh.

Gã đàn ông áo nẹp da đứng sững sờ ngoài cửa.

Đôi mắt gã trừng trừng nhìn vào vệt chỉ máu đang bò ngược dốc. Bàn tay đang nắm chuôi đao của gã bỗng siết chặt lại đến mức gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay. Đôi ủng đinh sắt dưới chân gã không hề bước tới, mà theo phản xạ lùi lại nửa bước.

Gã không phải sợ một kẻ phục kích giấu mặt trong bóng tối.

Ánh mắt ấy là nỗi kinh hoàng thuần túy trước một thứ dị tượng mà gã biết rõ không thuộc về cõi sống. Kẻ đi đêm trên đỉnh đèo dường như hiểu rằng: khi máu của kẻ bị thương bắt đầu bò ngược thế dốc, ranh giới dưới lòng đất nơi này đã không còn nguyên vẹn.

Một thoáng chần chừ chết chóc bao trùm lấy không gian. Gã đàn ông liếc nhìn con đường dốc dẫn lên Đèo Gió phía sau lưng, rồi lại nhìn vào khoảng tối đen ngòm của lán đá. Bản năng muốn quay đầu tháo chạy hiện rõ trong từng thớ cơ bắp đang căng cứng của gã, nhưng nhiệm vụ kiểm tra dường như vẫn giữ chân gã lại thêm một nhịp.

Gã hít sâu một hơi rét buốt, rút phăng thanh đao bản rộng ra khỏi vỏ.

XOẸT!

Ánh thép xé toạc màn mưa, gã bước dồn hai bước thật nhanh tới sát cửa lán, vung một nhát đao chém thẳng vào khe cửa đá hộc nhằm bức ép kẻ bên trong phải lộ diện!

Nhát đao chưa kịp chém xuống thì bóng tối trong lán đã nổ tung.

Vương Quang không chờ đợi. Ngay khoảnh khắc gã áo nẹp da vừa nhấc chân, bàn tay trái của hắn đã vục một vốc tro củi trộn lẫn đất nện ẩm ướt nhặt sẵn dưới nền, hất tung qua khe đá hộc nhắm thẳng vào mặt gã!

Bụi tro và đất cát táp ràn rạt vào ngọn đèn bão bọc lụa và mắt gã đàn ông.

Ngọn đèn bão chao đảo dữ dội, mặt lụa bị tàn tro bám đen kịt, ánh sáng bỗng chốc tối sầm lại. Bị bụi cay xè xộc thẳng vào mắt, gã đàn ông gầm lên một tiếng giận dữ, đường đao trong tay chém chệch hướng, bổ sầm vào góc tường đá hộc!

CHOANG!

Đá vôi vỡ vụn, tia lửa xòe sáng lóa soi rõ khuôn mặt vuông vức đầy sẹo của gã lạ mặt.

Không gian cửa lán quá hẹp, thanh đao dài bản rộng bị vướng vào khe đá, không thể quét ngang. Tận dụng đúng khoảnh khắc đó, Vương Quang bước xéo một bước chân trái, đưa thanh Thiết Xích Khảo Sát luồn dưới sống đao của đối phương, dùng ngàm đá làm điểm tựa, gạt mạnh một đòn bẩy cơ học sang bên hữu!

Lực đòn bẩy truyền qua thanh sắt lạnh ngắt hất văng lưỡi đao trượt sâu vào kẽ nứt vách đá.

Cùng lúc đó, Chu Bá Cửu từ trong góc tối lấy hết can đảm gào lên một tiếng kinh hồn bạt vía, hai tay cầm chiếc sào tre bịt sắt đâm bừa qua khe cửa!

Mũi sắt nhọn hoắt của chiếc sào xé toạc lớp áo nẹp da trước ngực gã đàn ông, đâm trúng vào một miếng nẹp sắt bảo hộ bên trong, phát ra tiếng keng chói tai. Dù không xuyên thủng được da thịt, nhưng lực đẩy bất ngờ của một người đàn ông to béo liều mạng khiến gã lạ mặt lảo đảo ngã bật ra phía sau bậc cửa.

Lưng gã đập mạnh vào bờ đá bên ngoài, chiếc đèn bão trên tay tuột rơi xuống đất, lăn lông lốc vào vũng bùn rồi tắt ngấm.

Cả khoảng đất trước lán đá chìm nghỉm vào màn đêm đen kịt.

"Có người giữ lán... Lại có đồ sắt..." Gã đàn ông lồm cồm bò dậy giữa màn mưa, hơi thở dồn dập đầy vẻ kinh nghi.

Trong bóng tối mù mịt, gã không thể biết trong lán có bao nhiêu người, tay cầm thứ vũ khí gì. Nhưng quan trọng hơn cả, vệt máu bò ngược lúc nãy cùng cảm giác buốt lạnh bất thường đang bốc lên từ lòng đất khiến gã không còn chút tâm trí nào để nán lại giao chiến trong góc chết.

"Hí... lạch cạch!"

Con la tải hàng đứng bên ngoài ngửi thấy mùi máu và tro bụi, lại bị tiếng kim khí va đập làm cho hoảng loạn. Nó giậm móng bần bật trên nền đá trơn trượt, hí lên những tiếng tắc nghẹn rồi quay đầu tháo chạy thục mạng lên con dốc dẫn ra Đèo Gió.

"Khốn kiếp!"

Gã đàn ông áo nẹp da gầm gừ trong cổ họng. Gã không dám liều mạng xông vào lán đá một lần nữa, liền xoay người đuổi theo dây cương con la, tiếng ủng đinh sắt đạp sỏi đá gấp gáp xa dần trong màn sương mù mịt.

Nhưng con la trong cơn hoảng loạn đã va quẹt cả thân mình vào một tảng đá tai mèo nhô ra bên mép đường.

RẦM!

Dây chằng bằng da trâu buộc trên lưng nó bị mép đá sắc cứa đứt phăng. Một chiếc hòm gỗ dài nặng trịch bị hất văng khỏi lưng con la, lăn lông lốc qua mấy bậc đá dốc đứng rồi đập sầm vào bờ tường đá hộc chắn trước cửa lán.

Tiếng gỗ vỡ toác vang lên khô khốc giữa tiếng gió hú.

Sau cú va chạm dữ dội, bước chân của gã đàn ông và tiếng móng sắt con la chìm hẳn vào bóng đêm sâu thẳm của đỉnh đèo, không hề có dấu hiệu quay lại nhặt đồ. Kẻ đó dường như chỉ muốn rời khỏi khúc ngoặt này càng nhanh càng tốt.

Mưa phùn vẫn rây buốt giá. Gió bấc từ vực Thác Khói thổi thốc lên, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt lùa qua khe cửa đá.

Trong lán, Chu Bá Cửu vẫn ôm chặt cán sào tre, ngực phập phồng kịch liệt, hai bắp chân run lẩy bẩy đến mức không đứng vững nổi, từ từ trượt ngồi bệt xuống đất.

Vương Quang vẫn đứng bất động bên khe tường.

Hắn chờ đợi trong bóng tối suốt mấy chục nhịp thở, lắng nghe từng tiếng rít của gió và tiếng nước chảy róc rách qua các kẽ đá. Khi chắc chắn kẻ lạ mặt đã thực sự bỏ đi, hắn mới thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng bờ vai trái đang gồng cứng. Khớp vai bên phải của hắn lại giật thắt lên một cơn đau buốt xé thịt; lớp vải băng bó bên trong tay áo chàm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn lách người bước ra ngoài cửa lán.

Dưới chân bờ tường đá hộc, chiếc hòm gỗ dài hơn ba thước nằm nghiêng trên một vũng nước mưa. Một góc nẹp sắt của hòm đã bị va đập bung ra, để lộ một khe nứt to tướng trên nắp gỗ sồi đen sì.

Mùi thuốc súng thô, mùi dầu thông và một mùi tanh nồng xa lạ từ bên trong khe nứt theo gió lạnh bốc thẳng vào cánh mũi người Ký lục.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3