Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 21: Điểm Hội Tụ Dưới Đỉnh Đồi

Đăng: 16/09/2026 16:18 2,115 từ 9 lượt đọc

Mười hai cọc tiếp địa cắm sâu vào khối đá nền bên dưới móng công trình đứt phăng gần như cùng một lúc.

Không có khoảng trễ nào để dự phòng. Nền sàn thép của trạm chỉ huy trung tâm giật nảy lên một nhịp thô bạo như thể bị một khối thuốc nổ đặt ngay dưới bản mã kích nổ. Hàng loạt bu-lông neo chân cột chịu lực bị lực kéo cắt ngang, đầu bu-lông gãy tiện văng rào rào vào vách tôn như những mảnh đạn chì. Toàn bộ dàn đèn chiếu sáng trên xà trần tắt ngấm; hệ thống điện phụ trợ lập tức nhảy áp, chỉ còn lại những bóng đèn ắc-quy dự phòng gắn trên tường hắt ra thứ ánh sáng đỏ quạch, chao đảo điên cuồng theo nhịp rên xiết của khung nhà lắp ghép.

"Đứt neo chân móng rồi!" Người kỹ sư địa chất của Monarch ngã nhào xuống sàn bê tông phủ đầy bụi xám, hai tay ôm chặt lấy cạnh bàn máy tính đang nghiêng dần: "Nó không đi từ sườn đồi... Nó đang kéo ngược từ các giếng tiếp địa sâu dưới lòng đá lên!"

Mặt sàn giữa phòng toác ra một rãnh nứt rộng gần nửa mét, kéo thẳng từ chân tường phía nam sang cụm tủ điện phía bắc.

Từ khe nứt sâu hoắm, một khối vật chất đen đặc trào ngược lên. Nó không rò rỉ chậm chạp như dưới cầu cảng, mà phun trào từng dợt theo nhịp giằng cơ học từ đáy sâu. Từng tao sợi dẻo quạnh cắm phập vào các thanh dầm thép hộp dưới sàn nhà, bện chặt vào chân bàn hải đồ rồi gồng lực siết mạnh.

Khung nhà thép rên lên từng hồi ken két chói tai. Các tấm tôn ốp vách bị lực nén ép phồng rộp, đường đinh tán dọc mối nối nổ lốp bốp, để hở ra những khe hở lớn cho gió tuyết bên ngoài thốc vào buồng tác chiến.

"Bỏ trạm chỉ huy! Toàn bộ rút ra bãi đỗ trực thăng trên bãi đá trần!" Vance gầm lên qua micro cổ họng, một tay bám vào khung cửa thép, tay kia rút khẩu súng ngắn dắt bên hông bắn ba phát dứt khoát vào búi sợi đen đang ghì chặt chân cột chính.

Những đầu đạn xuyên thép cắm vào khối vật chất chỉ phát ra những tiếng bục... bục nghẹn đặc. Khối sợi đen nuốt trọn những mảnh kim loại nóng bỏng vào sâu bên trong thớ vật chất trơ lỳ, không hề co rút lại mà tiếp tục siết thêm một vòng, bẻ cong thanh thép chữ I dày dặn thành một góc gãy gập.

Henderson đứng ở ngưỡng cửa khoang y tế dã chiến, lập tức nhận ra sự sụp đổ dây chuyền của kết cấu.

"Rút người ra trước!" Henderson gầm lớn bằng tiếng Anh, giọng đanh thép át cả tiếng còi báo động: "Bỏ lại toàn bộ hòm quân nhu! Hai người xốc nách Miller, đưa cậu ta ra khỏi khối nhà ngay!"

Ba người lính thủy thủ của Nathan James không chần chừ một phần mười giây. Họ tháo nhanh dây cố định, hai người vắt hai cánh tay buông thõng của Miller qua vai mình, người thứ ba yểm hộ phía sau ghì chặt thắt lưng người thương binh để chia sẻ trọng lượng. Người lính quân y Monarch chạy sát bên cạnh, hai tay giữ chặt quả bóng cao su, từng nhịp ép thở ngắt quãng duy trì lượng dưỡng khí ít ỏi vào buồng phổi đang rệu rã của người lính kỹ thuật.

Toán người cắm đầu lao qua cánh cửa thoát hiểm phía đông, nơi nền đá hoa cương trần trụi của bãi đỗ trực thăng vẫn nằm ngoài vùng biến dạng của móng công trình.

Gió bão tuyết ngoài trời lập tức trùm lấy họ, nhưng ở đó không có khung thép, không có đường cáp chôn sâu, không có những thứ để lực giằng từ lòng đất bám vào làm điểm tựa. Sáu tay súng Monarch thuộc đội bảo vệ vòng ngoài cũng đang vừa bắn yểm trợ vừa lùi dần về phía bãi đá trần, thiết lập tuyến phòng ngự dã chiến quanh nhóm thương binh.

Nhưng bên trong gian phòng chỉ huy đang nứt toác, Băng Nguyệt vẫn chưa bước ra khỏi vị trí.

Nàng đứng đơn độc cạnh chiếc hòm đạn gỗ đặt sát vách tây nam. Đôi bàn chân trần quấn tạm dải vải thô rách nát của nàng in hai vệt máu bầm trên mặt sàn nghiêng. Đan điền nàng trống rỗng, kinh lạc toàn thân bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim châm sau chuỗi ngày chịu đựng sự đồng hóa ngôn ngữ và chấn động địa tầng.

Trên hai bàn tay rỉ máu của nàng, khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục bỗng rung lên một nhịp cơ học đanh gọn.

Lớp băng mỏng đóng quanh gáy sổ vỡ vụn thành những hạt bụi li ti. Ký hiệu hình học góc cạnh bên trong rãnh khắc thứ sáu mươi lăm bừng lên một tia sáng màu xám tro lạnh buốt.

Ngay khoảnh khắc tia sáng ấy lóe lên, những dải vật chất đen đang siết chặt chân dầm thép giữa phòng bỗng đồng loạt đổi hướng.

Chúng không tiếp tục giằng xé khung nhà. Hàng chục dải sợi ngoằn ngoèo từ khe nứt dưới sàn cùng vươn cao lên không trung, hướng thẳng về phía nguồn phát ra nhịp rung kim loại trên tay Băng Nguyệt, tựa như hai cực của một từ trường vô hình vừa bất ngờ chạm mặt nhau giữa khoảng không buồng ngầm.

Cùng lúc đó, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh giấu trong ngực áo nàng nóng rực lên như một hòn than nung đỏ áp sát da thịt.

Cơn đau buốt từ lồng ngực phóng thẳng lên thần thức. Vệt mực xám tro trên trang giấy trắng tinh bỗng nối liền những nét đứt đoạn lại thành một dòng chữ cổ xưa, sắc cạnh và câm lặng:

Đất sụt mỏ neo tan.

Chuyển vị.

Trong tầng sâu nhận thức của Băng Nguyệt, hai luồng cảm giác mơ hồ ập đến cùng một lúc, đè nặng lên màng nhĩ và tâm trí nàng:

Một nơi mang theo mùi tro lạnh ẩm ướt, làn sương xám dày đặc bao phủ và những âm thanh thì thầm đứt quãng không rõ nghĩa dội lại từ những công trình đổ nát.

Nơi còn lại vang lên tiếng kim loại va chạm rền vang, tiếng người hô dồn dập trong một cuộc xung đột kéo dài, và một áp lực nóng rát như dòng dung nham cuộn chảy dưới thềm đất.

Băng Nguyệt không biết hai nơi đó thuộc về cõi giới nào, cũng không biết những dấu vết ấy đang chờ đợi điều gì.

Nàng chỉ cảm nhận rất rõ cơ thể mình đang bị kéo giằng về hai hướng đối nghịch. Một lực vô hình từ cuốn Sổ Tay đang cố xé nàng ra khỏi không gian này, trong khi khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục trong tay nàng lại trở nên nặng trĩu một cách bất thường, tựa như một tảng đá ngàn cân đang ghim chặt lấy cánh tay nàng, kéo nàng chìm xuống vết nứt địa tầng đang toác rộng dưới chân.

Sự xung đột giữa hai lực kéo khiến các đốt xương trên cánh tay nàng rạn vỡ từng hồi; một ngụm máu tươi trào lên cổ họng, rỉ qua khóe môi nhuộm đỏ vạt áo thô.

"Băng Nguyệt!"

Henderson vừa bước lùi ra tới ngưỡng cửa phía đông, quay đầu lại nhìn thấy nàng vẫn đứng chôn chân giữa căn phòng đang sụp đổ.

Người chỉ huy già không do dự. Ông buông tay khỏi thanh chắn cửa, lao ngược trở lại gian phòng tác chiến. Đôi ủng quân dụng của ông giẫm qua những mảng bê tông vỡ nát, vượt qua chiếc bàn hải đồ đã đổ nghiêng sang một bên.

"Đi mau! Chỗ này sắp tụt xuống vực rồi!" Henderson gầm lên, bàn tay to bản chai sạn vươn ra, chộp chặt lấy cổ tay trái của nàng, dùng sức giật mạnh về phía cửa thoát hiểm.

Ngay khi ngón tay ông chạm vào da thịt nàng, một luồng phản chấn lạnh buốt từ khối hợp kim lập tức phóng ngược qua cánh tay Henderson.

Cơn co giật cơ học dữ dội xé rách ống tay áo dạ của người chỉ huy, thiêu cháy một mảng da thịt nơi cẳng tay ông thành vệt đen sạm. Cơn đau thấu xương khiến hàm răng Henderson nghiến chặt lại, nhưng người hạm trưởng từng chứng kiến chiến hạm của mình gãy đôi giữa đại dương không hề buông lỏng ngón tay. Ông đạp gót ủng vào gờ thép chịu lực còn sót lại dưới chân, dùng toàn bộ trọng lượng thân người ghìm chặt nàng lại giữa căn phòng đang nghiêng dốc.

Sức giằng của Henderson không thể kéo nàng thoát ra ngoài, nhưng cú ghìm bất ngờ ấy đã làm chậm đà trượt của Băng Nguyệt trong đúng ba giây then chốt.

"Vance! Dùng nhiệt cắt dải liên kết dưới sàn!" Henderson hét lớn qua làn gió tuyết đang gào rú qua vách tường vỡ.

Vance đứng ở ngưỡng cửa ngoài, hai mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng giữa phòng: những dải sợi đen từ miệng nứt đã bò lên tới mép chân Băng Nguyệt, đan chặt vào nhau quanh phần dưới của khối hợp kim, kéo cả hai người về phía họng vực sụt lún.

Viên sĩ quan an ninh Monarch không hỏi thêm lời nào. Ông giật phăng quả lựu đạn nhiệt nhôm treo bên hông áo dã chiến, rút chốt an toàn rồi ném thẳng vào điểm tiếp giáp nơi búi sợi đen trào lên từ khe nứt bê tông.

XOÈ!

Một quầng sáng trắng rực bùng lên chói lòa giữa không gian buồng ngầm.

Nhiệt lượng cực hạn từ phản ứng hóa học bốc lên ngùn ngụt, làm không khí xung quanh giãn nở thành một tiếng nổ nghẹt. Dưới sức nóng gay gắt, lớp vật chất đen tại điểm va chạm lập tức co rúm lại. Một đoạn sợi ngắn cháy bùng thành tro trắng rồi đứt phựt ra.

Lực kéo cơ học ghì chặt trên khối hợp kim đột ngột đứt đoạn.

Nhưng sự giải phóng áp lực một cách bất ngờ, kết hợp với các đứt gãy địa tầng bên dưới, đã phá hủy hoàn toàn trạng thái cân bằng cuối cùng của khối đá nền.

RẮC... RẦM!

Một mảng đá lớn dưới chân móng phía nam của đỉnh đồi 104 đứt gãy hoàn toàn.

Nửa gian phòng tác chiến — nơi Băng Nguyệt và Henderson đang đứng — sụp thẳng xuống bóng tối sâu thẳm. Nền sàn bê tông vỡ vụn thành hàng trăm mảnh lớn nhỏ, trút xuống họng vực như một dòng thác đá.

Ngay tại khoảng không nơi khối hợp kim và cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh chạm nhau giữa làn khói nhiệt nhôm, một vết rạn không gian đen ngòm mở toạc ra.

Trọng lực biến mất trong một tích tắc.

Ánh sáng đỏ từ ngọn đèn sự cố và quầng lửa trắng của lựu đạn bị lực hút méo mó bẻ cong thành một vòng xoáy dị dạng. Henderson cảm thấy mặt đất dưới chân hụt hẳn đi, cánh tay ông vẫn siết chặt lấy cổ tay Băng Nguyệt khi cả hai người bị một lực vô hình kéo tuột vào tâm điểm của khoảng tối đang xoáy tròn.

Phía trên bờ vực, trên nền đá trần của bãi đỗ trực thăng, Vance và những người lính sống sót chỉ kịp nhìn thấy một vệt sáng xám bạc lóe lên rồi tắt lịm giữa màn bão tuyết mù mịt. Nửa căn nhà lắp ghép trôi tuột xuống đáy vực sâu, không để lại một tiếng va đập nào của kim loại chạm đất.

Cách đó hàng hải lý ngoài cửa vịnh, giữa những ngọn sóng lừng đen ngòm đang cuộn trào bọt trắng, bóng lưng sừng sững của Godzilla nhô lên khỏi mặt nước lần cuối cùng.

Những phiến gai trên lưng nó le lói ánh xanh lam mờ nhạt giữa cơn mưa tuyết, trước khi sinh vật khổng lồ lặn sâu xuống tầng nước lạnh của đại dương, để lại một vùng biển hoang tàn và câm lặng.

Bên trong vết nứt, tiếng gió hú và ánh sáng của thế giới MonsterVerse bị bẻ gãy, chìm dần vào một sự tĩnh lặng lạnh buốt.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3