Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 17: Đường Dẫn Cáp
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
95 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 95/95 chương
Tiếng gõ thứ ba vừa dứt, không khí bên trong boong-ke số ba dường như bị một áp lực vô hình bóp nghẹt.
Không ai cử động. Những người lính của Nathan James đang ngồi bệt dưới sàn đồng loạt dán lưng vào vách bê tông lạnh buốt, ánh mắt dồn về phía góc trần nơi trục kỹ thuật chạy ngang qua. Đèn vàng cam dự phòng vẫn chao đảo từng nhịp chậm rãi, hắt những vệt sáng lờ mờ lên dãy đinh ốc cố định nắp hộp cáp.
Vance không lãng phí thời gian vào sự do dự.
"Đội Một, lập ranh giới phòng ngự hướng chín giờ!" Vance gằn giọng qua micro, mắt không rời khỏi mảng tường bê tông. "Đội Hai, chốt chặn lối thông buồng ngầm! Nâng súng, khóa chế độ điểm xạ hai viên!"
Sáu người lính Monarch lập tức tản ra thành hình cánh quạt, nòng súng trường hướng chếch lên góc trần. Tiếng kéo chốt lên đạn vang lên lách cách, dứt khoát và lạnh lùng.
Henderson sải bước tới sát cạnh Vance. Bàn tay chai sạn của người chỉ huy già đè thẳng lên mặt bàn thép:
"Mở hòm vũ khí ra, Thiếu tá. Trả lại súng ngắn cho người của tôi."
Vance quay ngoắt lại, chân mày giật mạnh:
"Quy định kiểm soát cách ly không cho phép người lạ mang vũ khí nóng trong boong-ke cấp ba—"
"Căn phòng này có quá nhiều điểm tiếp cận," Henderson cắt ngang, giọng đanh lại như búa gõ đe. "Sáu tay súng của các anh không đủ bao quát khi sự cố xảy ra. Mở khóa ngay!"
Hai ánh mắt của hai người chỉ huy va vào nhau trong một nhịp thở ngắn ngủi. Vance nhận ra sự sắc bén tuyệt đối của một sĩ quan tác chiến từng trải qua sinh tử trong mắt đối phương. Người đàn ông trước mặt ông ta có thể đến từ một thế giới không tồn tại trên bản đồ, nhưng bản năng trận mạc thì không thể giả mạo.
Vance không tranh cãi thêm. Ông ta quẹt nhanh thẻ từ trên vòng cổ tay vào ổ khóa hòm kim loại.
Cạch.
Nắp hòm bật mở. Henderson lập tức chụp lấy khẩu súng ngắn M1911 quen thuộc, kiểm tra nhanh hộp tiếp đạn rồi ném ba khẩu còn lại cho ba người lính thủy thủ dày dạn nhất đang đứng che chắn quanh cáng cứu thương của Miller.
"Bảo vệ Miller và nhóm thương binh," Henderson ra lệnh ngắn gọn bằng tiếng mẹ đẻ, lên đạn dứt khoát. "Không ai được nổ súng bừa bãi khi chưa thấy rõ mục tiêu."
Rắc...
Một tiếng rạn khô khốc vang lên từ phía chân tường.
Lần này không phải tiếng gõ.
Đó là tiếng kim loại bị kéo giãn quá mức. Dọc theo khoảng rỗng kỹ thuật khoét sâu vào lòng đá móng — nơi các đường cáp ngầm được luồn qua — chiếc nắp hộp bảo vệ bằng thép tấm dày bắt đầu phồng lên một mảng cong méo mó. Bốn chiếc đinh tán cắm ngập vào bê tông rên lên ken két, vôi vữa xung quanh nứt toác thành những mảnh vụn rơi lả tả xuống sàn.
Từ kẽ nứt vừa hé ra giữa nắp thép và bờ bê tông, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào buồng ngầm.
Đó không phải mùi tanh của máu hay xác chết sinh học. Nó là sự pha trộn giữa mùi mặn chát của bùn đáy đại dương, mùi lưu huỳnh khét lẹt của đá núi lửa bị nung chảy và một luồng khí buốt giá làm đông đặc hơi thở của những người đứng gần.
Thứ đang tiến vào không chui bên trong các sợi dây. Nó đang trườn qua khoảng không gian rỗng chạy dọc theo đường hầm kỹ thuật xuyên qua lớp đá móng.
"Áp suất đường ống ngầm tăng vọt!" Kỹ thuật viên âm học hét lên, hai tay bám chặt lấy bàn điều khiển. "Có vật chất đang đội ngược từ dưới móng lên!"
BÙM!
Hai chiếc đinh tán chịu lực ở góc dưới của nắp hộp thép đứt phăng.
Đầu đinh tán văng ra như đạn bắn, cắm phập vào vách tủ hồ sơ đối diện, để lại một lỗ thủng sâu hoắm. Nắp thép bị một lực đẩy khổng lồ từ bên trong đội bung ra, mở toạc một khoảng trống đen ngòm ăn thông thẳng xuống giếng kỹ thuật xuyên lòng đá.
Một khối vật chất đen sẫm trào ra ngoài sàn bê tông.
Nó đặc quánh như hắc ín nguội, nhưng bề mặt lại chuyển động liên tục thành những đường vân xoắn ốc. Không có nhịp co bóp của cơ thịt. Không có tiếng thở. Khối vật chất đen chỉ tự trườn về phía trước bằng một lực đẩy đều đặn, nặng nề và câm lặng từ bên trong, ép các bó cáp trong đường dẫn vỡ vụn dưới sức nặng của nó.
Ngay khi tiếp xúc với không khí trong boong-ke, lớp ngoài của nó lập tức đông kết lại thành những dải sợi cứng cáp, sắc nhọn. Nó vươn thẳng phần đầu dẹp về phía chiếc bàn chỉ huy — nơi khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục đang tỏa ra hàn khí buốt giá.
"Khai hỏa!" Vance gầm lên.
Súng trường của lính Monarch đồng loạt nhả đạn.
Những vệt đạn vạch đường xé toạc làn khói mờ trong boong-ke, găm thẳng vào khối vật chất đen. Tiếng đạn nổ chát chúa dội vào các vách bê tông kín mít làm màng nhĩ mọi người ong lên dữ dội.
Nhưng những đầu đạn cắm ngập vào khối vật chất chỉ tạo ra những tiếng bục... bục nghẹn đặc, như bắn vào một tảng cao su non dày đặc. Động năng của loạt đạn chỉ làm chậm bước tiến của nó trong chớp mắt; những vết rách nhanh chóng bị các dải sợi đen khác đan kết lại, nuốt trọn những mảnh kim loại nóng bỏng vào sâu bên trong thớ vật chất trơ lỳ.
Một dải sợi đen bất ngờ quất mạnh sang ngang. Cú va chạm cơ học hất văng người lính Monarch đứng gần nhất vào góc tường, khiến anh ta ngã quỵ xuống sàn, nòng súng biến dạng.
"Tản ra!" Henderson quát lớn, giơ khẩu M1911 lên, bắn hai phát dứt khoát vào điểm tiếp giáp giữa dải sợi đen và mép ống đá.
Đầu đạn nặng ở cự ly gần băm vỡ một mảng bê tông quanh miệng ống, làm đứt lìa một tao sợi mỏng. Dải sợi bị đứt giật mạnh trên sàn như một sợi cáp bị kéo đứt dưới sức căng, cào rách một đường sâu hoắm trên lớp sơn chống rỉ của nền nhà.
Khối vật chất đen không hề khựng lại lâu. Phần thân chính của nó tiếp tục trườn tới, các dải sợi mở rộng ra thành một mảng lưới chụp thẳng về phía mặt bàn nơi khối hợp kim đang nằm.
Giữa lúc mạng lưới sợi đen chỉ còn cách mép bàn một sải tay, Băng Nguyệt chuyển động.
Nàng không lùi bước. Đôi bàn chân trần lướt nhanh trên mặt sàn bê tông phủ đầy vỏ đạn và vụn vữa. Nàng chộp lấy một thanh giằng thép hộp vừa bị chấn động giật rơi khỏi khung giá trần lúc trước, cắm thẳng một đầu thanh thép vào khe nứt dưới chân sàn bê tông, dùng toàn bộ trọng lượng thân người ghì chặt lấy đầu còn lại để chặn đứng đà tiến của khối vật chất.
KENG!
Tiếng kim loại va chạm chói gắt vang lên. Thanh thép bị lực kéo uốn cong thành một đường vòng cung méo mó, nhưng nó đã giữ chặt được dải sợi đen trong một tích tắc then chốt.
Sự va chạm trực tiếp ấy lập tức phải trả bằng một cái giá nặng nề.
Xung lực dội ngược từ thanh thép truyền thẳng qua cánh tay nàng. Vết toác sâu trên ngón trỏ bàn tay trái vừa khép miệng bỗng rách toạc ra, máu tươi túa ra chảy ròng ròng dọc theo thân thép lạnh ngắt. Chân khí cạn kiệt không đủ che chở kinh lạc khiến lồng ngực Băng Nguyệt nghẽn đặc lại, khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu mỏng.
Cùng lúc đó, lực giằng xé của khối vật chất dưới giếng kỹ thuật đã nghiền nát cụm cáp nguồn phụ. Một tiếng nổ điện lẹt đẹt vang lên sau góc phòng; bảng điều khiển máy lọc oxy dã chiến cạnh cáng của Miller chập cháy, tắt ngấm màn hình hiển thị.
"Hỏng đường cấp nguồn phụ rồi!" Nhân viên quân y Monarch hốt hoảng kêu lên, vội vã tháo mặt nạ máy, chuyển sang dùng bóng bóp thở bằng tay để duy trì từng nhịp thở ngắt quãng cho Miller.
Trong ngực áo Băng Nguyệt, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh bốc lên một luồng nhiệt nóng rực.
Cơn đau buốt từ mạn sườn nhói lên dữ dội. Trong tầng sâu nhận thức của nàng, vết rạn vô hình trên trang giấy trắng không vỡ thêm, nhưng vệt mực xám tro rỉ ra từ vết nứt bắt đầu uốn lượn, kéo dài thành hai mảnh ký tự rời rạc, gãy khúc và sắc cạnh.
Đó không phải là một dòng chữ hoàn chỉnh, mà chỉ là hai ý niệm dang dở đè nặng vào tâm trí: một mảnh mang hình bóng của vị trí, của điểm dừng chân; một mảnh mang sức nặng trĩu nặng của sự đổ sụp.
Ngay khoảnh khắc hai mảnh ý niệm ấy hình thành, khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục trên bàn chỉ huy bỗng phát ra một tiếng gõ khô khốc:
CỘC.
Âm thanh vang lên từ chính bên trong khối hợp kim, dội thẳng qua không khí buồng ngầm.
Khối vật chất đen đang bám trên thanh thép bỗng nhiên khựng lại. Toàn bộ các dải sợi đang vươn ra run rẩy dữ dội như vừa nhận được một lực kéo đồng bộ từ sâu dưới lòng đất. Thay vì tiếp tục chụp lấy khối kim loại hay tấn công những người xung quanh, những dải sợi đen bắt đầu co rút ngược trở lại miệng giếng kỹ thuật. Chúng bện chặt vào nhau, quấn lấy những cọc neo móng ngầm bằng thép tôi chôn sâu trong đá, rồi bắt đầu gồng lực siết chặt.
Toàn bộ sàn bê tông dưới chân hai mươi tám con người tụt xuống vài centimet trong một tiếng rên xiết nặng nề của kết cấu chịu lực.
Trên trần vòm, một vết nứt dài xé toạc lớp bê tông cốt thép ngay phía trên đầu mọi người, làm rơi xuống những tảng vữa lớn bằng bàn tay.
Henderson hạ nòng súng ngắn còn bốc khói mỏng, mắt trừng trừng nhìn vết nứt đang kéo dài trên trần rồi nhìn sang Băng Nguyệt:
"Nó không nhằm vào chúng ta."
Băng Nguyệt buông tay khỏi thanh giằng thép đã bị xoắn vặn biến dạng. Bàn tay rỉ máu của nàng run lên một nhịp khẽ, hơi thở dồn dập dưới vạt áo thô đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng nhìn xuống miệng giếng kỹ thuật đang phát ra những tiếng răng rắc gãy vỡ của nền móng:
"Nó đang kéo cả cái hang này xuống."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.