Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 22: Phía Sau Ranh Giới

Đăng: 16/09/2026 16:20 2,108 từ 10 lượt đọc

Vết rách không gian khép lại bằng một tiếng nổ chân không nghẹn đặc.

Luồng áp suất đột ngột bị triệt tiêu tạo thành một cơn gió giật quét ngược vào tâm hố sụt, quất tung lớp tro tuyết và bụi đá vôi trên bãi đỗ trực thăng của Đỉnh đồi 104. Vance bị hất văng ra xa ba bước, ngã đập đầu gối xuống nền đá trần, khẩu súng ngắn tuột khỏi tay văng loảng xoảng trên mặt đá dăm.

Khi viên chỉ huy Monarch gượng dậy, trước mắt ông chỉ còn lại một khoảng trống toác hoác.

Một phần căn nhà lắp ghép, chiếc bàn hải đồ, khối dầm thép chữ I và hai con người vừa đứng ở đó đã biến mất hoàn toàn. Không có vết tích của một vụ nổ hóa học, không có máu thịt vương vãi. Không có bất kỳ mảnh kim loại nào của khối hợp kim nằm lại bên mép vực. Nơi mép đá bị đứt gãy phẳng lì như vừa bị một lưỡi cưa khổng lồ gọt ngọt qua lớp đá nền.

Và ngay khoảnh khắc vết nứt biến mất, mặt đất dưới chân họ đột ngột ngừng rung chuyển.

Những dải vật chất đen nhánh đang bám quanh các cọc tiếp địa dưới lòng nứt bỗng mất đi toàn bộ lực giằng cơ học. Chúng co giật vài nhịp ngắn ngủi rồi đông cứng lại, nứt rạn thành từng mảng tro xỉ xám xịt trơ lỳ, trước khi bị gió bão tuyết cuốn bay từng dợt ra phía biển. Nhịp gõ cơ học từng ám ảnh toàn bộ Tiền đồn 54 suốt nhiều giờ qua chính thức tắt lịm.

"Thiếu tá..."

Người đội trưởng an ninh mặt đất loạng choạng bước tới mép vực, họng súng trường chúc xuống đáy sâu mù mịt, giọng lạc đi giữa tiếng gió rít:

"Họ... rơi xuống biển rồi sao?"

Vance không trả lời ngay. Ông bước tới sát mép đá gãy, cúi nhìn xuống lòng vực thẳm.

Bên dưới chỉ có những cột sóng biển đen ngòm đang cuộn trào bọt trắng đánh vào chân vách đá, cùng làn sương mù dày đặc bốc lên từ mặt vịnh. Tín hiệu của Titan Alpha ngoài khơi cũng đã hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi theo dõi của các trạm quan trắc ven bờ.

Không có mảnh vụn của căn nhà trôi nổi trên mặt nước. Hai con người bằng xương bằng thịt vừa đứng trước mặt ông đã bốc hơi khỏi tầm mắt mà không để lại bất kỳ dấu vết vật lý nào.

"Không phải rơi xuống biển," Vance trầm giọng, cúi xuống nhặt khẩu súng ngắn dắt lại vào bao da. Ánh mắt ông đanh lại, quét qua toán lính sống sót đang đứng chôn chân trên bãi đá: "Họ không còn ở trên hòn đảo này nữa."

Phía sau lưng họ, ba người lính thủy thủ của Nathan James đang đứng che chắn quanh cáng thương của Miller bỗng khựng lại. Một người lính trẻ buông thõng hai tay, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào khoảng không vô định nơi vị chỉ huy của mình vừa biến mất. Người lính quân y Monarch vẫn đều đặn bóp bóng dưỡng khí; từng nhịp thở yếu ớt của Miller là âm thanh duy nhất còn duy trì trật tự giữa sự hoang tàn của đỉnh đồi.

"Tập trung lại!" Vance quay phắt người, giọng dứt khoát lấy lại quyền chỉ huy: "Chuyển thương binh lên chiếc xe thiết giáp còn lại! Thu gom toàn bộ các cuộn giấy ghi nhận địa chấn và ổ cứng độc lập! Chúng ta bỏ Đỉnh đồi 104, rút về trạm kiểm soát duyên hải phía nam để chờ vận tải cơ đón!"

Viên sĩ quan an ninh Monarch nhìn ra mặt biển tối tăm lần cuối cùng.

Mọi thứ đã kết thúc trong sự câm lặng. Sự cố tại Tiền đồn 54 sẽ được lập biên bản theo cách gọn gàng và lạnh lùng nhất của một tổ chức nghiên cứu bí mật: Một sự cố dị thường không thể phân loại. Hai cá nhân mất tích. Một cấu trúc vật chất chưa xác định biến mất cùng họ.

Mặt biển ngoài vịnh dần trở lại trạng thái tối sẫm, chỉ còn tiếng gió đông rít từng hồi qua những mỏm đá trơ trọi.

Cú rơi không có điểm tựa.

Không có cảm giác gió rít bên tai, cũng không có trọng lực kéo ghì cơ thể xuống dưới. Đó là một trạng thái chao đảo tột cùng, nơi mọi giác quan bị bẻ gãy thành những mảnh vụn rời rạc.

Băng Nguyệt cảm thấy toàn bộ gân cốt trong cơ thể mình bị một sức ép vô hình nén chặt lại. Cơn đau buốt từ các huyệt đạo sau gáy phóng thẳng vào tủy sống; hơi lực mỏng manh còn sót lại trong lồng ngực nàng bị xung lực lạ xé vụn thành từng đợt hỗn loạn, tràn ra tứ chi làm các đầu ngón tay tê buốt.

Bàn tay trái của nàng vẫn siết chặt lấy gáy khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục.

Khối kim loại lúc này lạnh buốt đến mức đóng băng cả các khớp ngón tay nàng, lớp da thịt nơi lòng bàn tay dính chặt vào thớ thép tôi. Vết khắc thứ sáu mươi lăm trên gáy sổ đã hoàn toàn câm lặng, không còn ánh sáng xám tro, chỉ còn lại một ký hiệu hình học góc cạnh sắc như dao cạo hằn sâu vào kim loại.

Và trên cổ tay nàng, những ngón tay thô ráp, chai sạn của Henderson vẫn bấu chặt như một chiếc kìm sắt.

Người chỉ huy của Nathan James không buông tay dù chỉ một khoảnh khắc. Cánh tay phải của ông bị quầng nhiệt cực hạn thiêu cháy thành một mảng đen sạm, mùi da thịt cháy khét hòa lẫn trong không gian vô trọng lực, nhưng hàm răng ông vẫn nghiến chặt, đôi mắt vằn tia máu trừng trừng nhìn vào khoảng tối tăm đang vặn xoắn quanh hai người.

Trong ngực áo Băng Nguyệt, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh tỏa ra một hơi ấm tàn lụi.

Dòng chữ đen nhánh trên trang giấy trắng đã ngừng rực sáng. Mực xám tro đông cứng lại thành một nét chém vĩnh viễn, đánh dấu sự kết thúc của một chu trình di dời cưỡng bức:

Chuyển vị.

Rồi một lực hút khổng lồ bất ngờ giáng xuống.

Trọng lực quay trở lại với một gia tốc tàn bạo. Cả hai người bị hất tung ra khỏi khoảng không vô định, rơi mạnh xuống một mặt đất cứng ngắc, lạnh buốt và ướt sũng.

ẦM!

Lưng Henderson đập mạnh xuống một bề mặt gồ ghề bằng đá tảng. Cú va chạm cực mạnh khiến người cựu binh hộc ra một ngụm máu bầm, thân hình trượt dài trên một lớp bùn nhão lạnh ngắt trước khi dừng lại bên một chân tường gạch ẩm mốc.

Băng Nguyệt lăn tròn trên mặt đất, lồng ngực co thắt dữ dội vì chấn động. Khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục văng khỏi tay nàng, đập vào một tảng đá lát đường phát ra tiếng keng chói tai rồi nằm im lìm trong một vũng nước đục ngầu.

Nàng nằm sấp trên nền đá, từng ngụm khí lạnh tràn vào buồng phổi khô rát.

Mùi vị đầu tiên xộc vào khoang mũi nàng không phải là mùi mặn chát của biển cả, cũng không phải mùi lưu huỳnh của tro núi lửa hay phóng xạ.

Đó là một mùi vị hoàn toàn xa lạ:

Mùi than đá cháy dở nồng nặc bốc lên từ vô số ống khói, mùi rỉ sét ẩm ướt của những đường ống sắt, mùi rác rưởi hữu cơ đang thối rữa dưới đáy những con rãnh lộ thiên, và trên hết — là một làn sương mù màu vàng xám dày đặc, ngột ngạt và mang theo hơi lạnh buốt giá của một đô thị đang chìm trong đêm đông.

Băng Nguyệt cắn chặt môi, chống hai bàn tay rách nát xuống nền đất, gượng nhấc nửa thân trên dậy.

Dưới lòng bàn tay nàng không phải là lớp nhựa đường dã chiến hay khối đá của Tiền đồn 54.

Đó là những phiến đá cuội đen bóng, trơn trượt vì rêu mốc và bồ hóng than đá, được xếp khít vào nhau theo quy cách của một con đường lát đá kiên cố. Nước mưa hòa lẫn muội than đọng lại thành từng vũng đen ngòm dưới các rãnh thoát nước hẹp chạy dọc theo chân những dãy nhà cao tầng xây bằng gạch xám xịt.

Cách đó vài bước chân, một ngọn đèn đường bằng sắt uốn kiểu cổ đang phát ra thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn qua lồng kính bám đầy bụi than.

Bên cạnh chân tường, Henderson ôm chặt cánh tay phải, hơi thở đứt quãng và dồn dập. Vết bỏng sâu trên cẳng tay người chỉ huy đã bắt đầu phồng rộp, lớp da cháy đen dính chặt vào sợi vải dù của ống tay áo, khiến cánh tay phải của ông hoàn toàn buông thõng như một khúc gỗ chết. Cơn đau giật từng hồi làm trán ông vã mồ hôi lạnh, đôi môi tái nhợt vì hạ thân nhiệt và mất sức.

"Henderson," Băng Nguyệt bò tới gần, giọng khàn đặc.

"Tôi... còn thở được," người chỉ huy già nghiến răng qua kẽ môi dính máu, tay trái bấu chặt vào gờ tường gạch để giữ mình không gục xuống. Ông ngước mắt nhìn quanh, đồng tử co lại trước khung cảnh xa lạ: "Đây là... đâu?"

Băng Nguyệt không trả lời. Nàng vươn tay vớt khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục khỏi vũng nước bẩn, lau vội lớp bùn đen bám trên bề mặt rồi nhét sâu vào vạt áo thô.

Khối kim loại giờ đây hoàn toàn nguội ngắt, không còn rung chấn, không còn hàn khí. Nó chỉ là một khối sắt nặng nề, câm lặng.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên khoảng không phía trên con ngõ hẹp.

Không có bầu trời đêm quang đãng với những vì sao vùng cực. Không có tiếng máy nổ quân sự hay ánh đèn pha quét ngang mặt vịnh.

Chỉ có những mái nhà dốc đứng bằng đá phiến đen kịt san sát nhau, những rừng ống khói bằng gạch nhả từng luồng khói xám vào màn sương, và ở một góc trời xa xăm, bóng mờ của một tháp đồng hồ khổng lồ bằng sắt thép đang sừng sững vươn lên giữa tầng mây đùng đục.

Từ phía đầu ngõ lớn, tiếng móng ngựa gõ lách cách trên mặt đường đá dội lại đều đặn, mỗi lúc một gần. Hòa lẫn trong đó là tiếng còi hơi trầm đục của một chiếc tàu thủy đang rẽ sóng trên một con sông vô hình nào đó phía sau những dãy nhà cao tầng.

Có tiếng người nói lao xao vọng lại từ con phố chính — thứ ngôn ngữ mới mẻ, mang âm điệu nặng nề và phát âm tròn vành của cư dân đô thị, hoàn toàn khác biệt với thứ tiếng Anh quân sự mà nàng vừa vất vả học cách hiểu ở bờ biển trước.

Họ không thể ở lại đây.

Bộ quân phục rách nát sũng nước biển của Henderson, cánh tay cháy đen bốc mùi khét lẹt, cùng đôi bàn chân trần nhuốm máu và vạt áo thô của Băng Nguyệt sẽ biến họ thành tâm điểm chú ý ngay khoảnh khắc ánh đèn xe ngựa quét qua con ngõ này.

"Đứng dậy," Băng Nguyệt luồn cánh tay trái dưới nách Henderson, dùng toàn bộ sức nặng của thân mình làm điểm tựa để nâng người chỉ huy già đứng lên.

Henderson rên lên một tiếng nghẹn đặc vì vết bỏng bị cọ xát, nhưng ông cắn răng ghìm lại, dồn trọng lượng sang chân trái, cùng nàng lảo đảo bước đi.

Làn sương mù vàng xám bò qua mặt đường đá cuội, len lỏi vào từng thớ vải rách, mang theo cái lạnh ẩm ướt của một vùng đất chưa từng biết đến. Băng Nguyệt dìu Henderson bước sâu vào bóng tối của một ngách hẻm phụ nằm khuất sau dãy thùng gỗ mục nát, nơi ánh đèn đường bằng khí ga không thể chạm tới.

Một thế giới hoàn toàn xa lạ đang thở nặng nề xung quanh họ trong đêm đông.

[HẾT QUYỂN VII: VỰC THẲM NGUYÊN TỬ]

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3