Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ

Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử

Chương 20: Vành Đai Cô Lập

Đăng: 16/09/2026 08:16 2,672 từ 11 lượt đọc

Động cơ diesel tăng áp của chiếc xe bọc thép Cougar gầm lên từng cơn nghẹn đặc khi leo ngược con dốc ngoằn ngoèo dẫn lên đỉnh mỏm đá.

Bên trong khoang xe chật hẹp nồng nặc mùi dầu máy, mùi cao su khét lẹt từ lốp xe ma sát trên mặt đường đông kết và mùi ẩm mốc của những bộ quân phục sũng nước biển. Ánh sáng đỏ từ ngọn đèn vòm trần hắt xuống những khuôn mặt hốc hác, căng thẳng của những người sống sót. Tiếng rên xiết của hệ thống giảm xóc thủy lực mỗi lần xe đè qua gờ đá hòa cùng tiếng bóp bóng thở oxy thủ công phát ra đều đặn từ người lính quân y Monarch đang quỳ bên cạnh Miller.

Henderson ngồi tỳ lưng vào vách thép, hai chân kẹp chặt khẩu súng ngắn dắt bên hông. Đôi mắt sắc lạnh của người chỉ huy già dán chặt vào khe kính chống đạn hẹp phía đuôi xe.

Dưới ánh đèn pha quét ngang của những chiếc xe tuần tra bám đuôi, mặt đường dốc hiện lên lờ mờ qua làn sương muối buốt giá. Dọc theo mép ta-luy bên phải con đường — nơi chôn tuyến cáp lực và đường ống ngầm nối từ âu thuyền lên đỉnh mỏm đá — một rãnh nứt đen ngòm vẫn đang rạch đôi lớp nhựa đường.

Nó không tụt lại phía sau. Nó cũng không bứt tốc vượt lên.

Thứ chuyển động bên dưới lòng đá duy trì một tốc độ đều đặn, bám sát theo độ dốc của sườn đồi, tựa như một lưỡi dao vô hình đang rạch dọc theo đường gân kim loại của toàn bộ khu căn cứ.

"Đường ống dẫn nhiên liệu phụ chạy thẳng dưới rãnh thoát nước đó," Henderson lên tiếng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong khoang xe. Giọng ông khàn đặc nhưng rành rọt: "Nếu nó tiếp tục men theo các đường ống, trạm cấp phát trên đỉnh đồi sẽ là một trong những điểm nguy hiểm nhất."

Vance ngồi ở ghế phụ phía trước, đầu gắn chặt vào tai nghe bộ đàm, quay đầu lại qua khung cửa ngăn:

"Đỉnh đồi 104 được xây dựng trên một vòm đá hoa cương đặc. Trạm điều hành trung tâm và cụm máy phát điện chính được bảo vệ bởi hào chống cắt tầng đá sâu hoắm. Nền móng ở đó liên kết chặt chẽ hơn khu vực cầu cảng rất nhiều."

"Bê tông dưới boong-ke số ba cũng là loại chịu lực," Henderson đáp trả cộc lốc, ánh mắt không rời khỏi vệt nứt đang trườn theo sau đoàn xe. "Nó dường như không cần tự phá đá. Nó đang men theo những thứ các anh chôn sâu xuống."

Ở góc đối diện, Băng Nguyệt ngồi thu mình trên băng ghế thép, hai đầu gối co sát vào ngực.

Đôi bàn chân trần của nàng đã bầm tím vì ngấm lạnh và mất máu; lớp vải thô nơi gấu quần rách bươm bết vào những vết xước sâu do đá nhọn cào rách. Chân khí trong đan điền nàng cạn kiệt, chỉ còn lại một luồng khí tức mỏng manh lượn lờ quanh tâm mạch để chống chọi với cái lạnh thấu xương đang ngấm dần qua lớp vỏ giáp của chiếc xe bọc thép.

Hai bàn tay rướm máu của nàng ôm chặt khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục trước bụng.

Từ thớ thép lạnh ngắt ấy, một nhịp rung âm ỉ liên tục dội vào xương sườn nàng. Tiếng ngân cơ học rất khẽ, như tiếng một sợi dây thép bị kéo căng dưới đáy giếng sâu, dao động đồng điệu với từng đợt nứt toác của mặt đường bên ngoài. Mỗi khi chiếc xe dằn xóc qua một khúc cua gấp, khối kim loại lại rùng mình một nhịp ngắn, tỏa ra một làn hơi lạnh buốt qua kẽ ngón tay.

Và bên trong ngực áo, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh vẫn áp sát vào da thịt nàng như một khối đá đặc quánh. Hai mảnh ký tự dang dở đông cứng trên trang giấy trắng không hề tan đi. Băng Nguyệt nhắm nghiền mắt, cố gắng đè nén cơn căng giật của các nhánh kinh lạc sau gáy. Nàng không hiểu ngữ nghĩa trọn vẹn của hai vệt mực ấy, nhưng mỗi khi xe nghiêng dốc, cảm giác về một sự đè nén vô hình lại dội vào thần thức, nhắc nhở nàng rằng sự đứt gãy của mặt đất dưới chân chưa từng dừng lại.

KÍT!

Chiếc Cougar phanh gấp, bánh xe trượt dài trên một vệt băng mỏng trước khi khựng lại hoàn toàn.

Cửa sau chiếc xe bọc thép bật mở với một tiếng va đập khô khốc. Gió núi buốt giá quất thẳng vào khoang xe, mang theo mùi dầu diesel khét lẹt và tiếng gầm rú trầm đục của những tổ máy phát điện hạng nặng đang vận hành hết công suất.

"Toàn bộ xuống xe!" Tiếng Vance quát lớn giữa tiếng gió rít. "Đưa thương binh vào khoang y tế của trạm quan trắc! Đội an ninh chốt chặn cổng số một!"

Khu vực Đỉnh đồi 104 hiện ra dưới ánh sáng trắng của những dàn đèn pha công trường cao áp.

Đây là trung tâm chỉ huy của Tiền đồn 54, tọa lạc trên một mỏm đá nhô cao tách biệt khỏi vụng biển. Không giống như các boong-ke ngầm khoét sâu vào lòng đá dưới cảng, nơi này bao gồm ba khối nhà lắp ghép bọc thép kiên cố, một tháp radar quét sườn dạng vòm tròn và một hệ thống bồn chứa nhiên liệu ngầm cung cấp năng lượng cho toàn bộ bán đảo. Bao quanh khu phức hợp là các lớp hàng rào dây thép gai bùng nhùng gắn cảm biến rung chấn, cắm sâu vào nền đá xám bằng những cọc thép chịu lực.

Những người lính phòng vệ mặt đất của Monarch mang áo khoác dã chiến chống rét đang chiếm lĩnh các vị trí bao cát, họng súng hướng về phía con đường dốc độc đạo. Trên nóc trạm điều hành, chảo ăng-ten vệ tinh quân sự đang quay chậm rãi, phát ra những tiếng rít cơ khí khi cố gắng thiết lập lại đường truyền tín hiệu về đất liền.

Bốn người lính thủy thủ của Nathan James lập tức khiêng cáng của Miller lao qua cánh cửa thép của khoang y tế dã chiến. Henderson sải bước theo sát phía sau, nhưng ánh mắt ông liên tục rà soát địa hình xung quanh.

Vết nứt trên mặt đường nhựa vừa chạm tới chân rào chắn ngoài cùng của đỉnh đồi.

Nó không dừng lại trước lớp rào thép gai.

Ngay khoảnh khắc mép nứt chạm vào trụ cọc đầu tiên của hàng rào, chiếc cọc thép bỗng nhiên rung lên bần bật. Tiếng đinh ốc cắm ngập vào nền đá rên lên ken két, vôi vữa chân móng nứt toác ra thành những mảng vụn.

"Thiếu tá Vance!" Một sĩ quan kỹ thuật mang áo phản quang từ trạm điện lao ra, mũ bảo hộ xộc xệch, hớt hải báo cáo: "Đồng hồ áp suất của tuyến nhiên liệu ngầm số hai tụt về không! Có biến dạng cơ học dọc theo đường ống dẫn từ trạm bơm dưới cảng lên bồn chứa chính!"

Vance dừng khựng lại bên bậc thềm trạm chỉ huy, sắc mặt đanh lại:

"Cắt van chặn khẩn cấp chưa?"

"Hệ thống điều khiển điện tử bị mất kết nối từ lúc boong-ke số ba sập!" Người kỹ sư gào lên giữa tiếng gió thốc. "Van chặn đặt ở trạm phân phối ngoài hàng rào... phải thao tác bằng tay cơ học! Nếu khớp nối ở chân bồn chứa bị kéo đứt, dầu sẽ tràn vào khu máy phát. Chỉ cần gặp một điểm phát lửa, chúng ta sẽ mất cả trạm!"

Henderson bước tới cạnh Vance, khẩu súng ngắn trong tay hạ thấp xuống:

"Trạm van đó nằm ở đâu?"

Vance chỉ tay về phía một cụm nhà van bằng kim loại sơn màu vàng nằm chênh vênh sát mép taluy đá, cách hàng rào bảo vệ một đoạn ngắn:

"Ngay chân cột ăng-ten tiếp sóng. Nhưng con đường dẫn ra đó đã bị nứt."

"Để người của tôi đi cùng các anh," Henderson nói, giọng dứt khoát. "Một mình đám kỹ thuật viên của anh không đủ bình tĩnh để xoay cái van đó trong đêm tối đâu."

Vance nhìn người chỉ huy già, nhận ra sự từng trải không thể phủ nhận trong ánh mắt đối phương, liền gật đầu ngắn gọn:

"Đội Hai, trang bị cờ lê thủy lực và đèn pin dã chiến! Xuất phát!"

Băng Nguyệt bước xuống bậc xe bọc thép, đôi chân trần đặt lên nền đá dăm buốt giá của đỉnh đồi. Gió núi quất qua vạt áo thô mỏng manh, làm tung bay những lọn tóc đen bết bụi xám. Nàng không đi theo toán người đang chạy vào khu y tế. Nàng bước từng bước chậm rãi theo sau nhóm của Vance và Henderson.

Bàn tay trái của nàng áp chặt khối hợp kim sáu mươi lăm vết đục trước ngực.

Rãnh thứ sáu mươi lăm trên gáy khối thép bỗng lạnh buốt theo một hướng nhất định, khiến nàng vô thức nhìn dồn về phía trạm van màu vàng ngoài mép vực. Mỗi khi nàng xoay người lệch khỏi hướng đó, nhịp rung âm ỉ trong khối kim loại lại đổi nhịp, giật cục và rời rạc như một sự cảnh báo gắt gao.

"Cẩn thận chỗ đó," Băng Nguyệt cất tiếng, giọng khàn đặc nhưng rành rọt xuyên qua tiếng gió hú.

Henderson thoáng khựng lại, quay đầu nhìn nàng. Nhưng người kỹ sư Monarch và hai người lính đi đầu đã lao tới trạm van màu vàng.

Người kỹ sư quỳ rạp xuống nền đá, hai tay chộp lấy chiếc vô-lăng cơ học bằng gang dày cộm để khóa dòng nhiên liệu. Hai người lính dùng đèn pin dã chiến rọi luồng sáng trắng gắt vào cụm van đang run rẩy.

Băng Nguyệt siết chặt khối hợp kim trong tay. Cảm giác lạnh buốt nơi đầu ngón tay nàng đột ngột chuyển thành một xung lực giật nảy. Không chần chừ, nàng lướt nhanh về phía trước, bước chân trần đạp qua những gờ đá sắc lạnh không hề phát ra tiếng động.

Nàng vươn tay túm chặt lấy quai áo dã chiến của Henderson, đồng thời dùng vai húc mạnh vào lưng người kỹ sư đang cố sức vặn vô-lăng van:

"Tránh ra!"

Lực xô bất ngờ khiến người kỹ sư ngã ngửa ra sau mặt đá dăm. Cùng lúc đó, Henderson theo quán tính kéo mạnh cả hai người lùi giật về phía sau ba bước.

RẮC!

Một tiếng nổ kim loại chát chúa xé toạc màn đêm.

Cụm van bằng gang không hề xoay chuyển. Nó bị một lực kéo cơ học từ lòng đất giật bật khỏi bệ đỡ. Đường ống dẫn dầu rung bắn lên dữ dội, rồi một đoạn khớp nối bằng thép tôi bị giật bật khỏi thân ống, văng tung tóe những mảnh ren sắt sắc như mảnh lựu đạn. Luồng khí nén hỗn hợp dầu diesel lạnh ngắt phụt thẳng lên trời, trùm kín khoảng không nơi người kỹ sư vừa quỳ cách đó một tích tắc.

Dưới miệng hở vừa toác ra ở chân trạm van, một lớp vật chất đen đặc trào lên quanh chân móng cột ăng-ten, không rõ là bùn, khoáng chất hay thứ gì khác. Nó không vươn ra thành hình hài quái dị, cũng không đuổi theo những người vừa lùi lại.

Thứ vật chất trơ lỳ ấy chỉ lặng lẽ kéo chìm cụm khớp nối bằng kim loại và thanh neo chịu lực của chân cột vào lòng khe nứt sâu thẳm.

Chiếc cột ăng-ten thép cao nghễu nghện rên lên một tiếng nặng nề. Phần chân đế bằng bê tông nứt toác; toàn bộ thân cột kim loại nghiêng hẳn sang một bên rồi đổ vật xuống vực biển sâu trong một tiếng va đập khô khốc vọng lại từ đáy vực.

Màn hình hiển thị trên nóc trạm chỉ huy tắt ngấm. Chảo vệ tinh quân sự gục xuống một góc vô dụng.

Toàn bộ đường truyền thông tin liên lạc và dữ liệu vệ tinh của Tiền đồn 54 về đất liền chính thức đứt gãy hoàn toàn.

Người kỹ sư Monarch ngồi bệt dưới đất, toàn thân run rẩy nhìn vào miệng hố vừa nuốt chửng cụm van kim loại. Vance lao tới, khẩu súng ngắn trong tay siết chặt, nhìn chăm chăm vào vệt nứt đang từ từ khép lại trên nền đá hoa cương:

"Nó... nó vừa làm đứt khớp nối bằng một lực giằng cơ học."

Henderson thở hắt ra một hơi dài, buông tay khỏi áo người kỹ sư, rồi quay đầu nhìn Băng Nguyệt. Ánh mắt người chỉ huy già dán chặt vào khối hợp kim đang tỏa khói lạnh mỏng trên tay nàng:

"Cô biết trước nó sẽ giật cái van đó."

"Tôi chỉ thấy khối sắt này rung mạnh hơn về hướng đó," Băng Nguyệt đáp cộc lốc bằng thứ ngôn ngữ thô ráp của thế giới này. Nàng lùi lại một bước, tựa vai vào một khối đá tảng ven đường, lồng ngực phập phồng đè nén cơn nhức nhối đang dội lên từ kinh lạc: "Nó lấy đi những thứ neo vào đá. Con đường dẫn lên đây không còn an toàn nữa."

Vance đứng thẳng dậy giữa luồng gió buốt giá. Viên chỉ huy Monarch nhìn quanh đỉnh đồi 104.

Ăng-ten tiếp sóng đã rơi xuống biển. Radar quét sườn mất nguồn cấp dữ liệu. Dưới chân con dốc, vết nứt vẫn đang âm ỉ cày nát con đường nhựa duy nhất nối lên đỉnh đồi. Tiền đồn 54 không chỉ mất boong-ke ngầm, mà giờ đây toàn bộ khu vực mặt đất đã bị cô lập hoàn toàn khỏi hệ thống chỉ huy của tổng bộ.

Vance giật bộ đàm dã chiến, chuyển sang tần số nội bộ khẩn cấp:

"Toàn bộ các đơn vị chú ý. Đây là Thiếu tá Vance."

Giọng ông ta đanh thép, lạnh lùng và dứt khoát như một phán quyết không có đường lui:

"Tuyến cáp quang và ăng-ten vệ tinh đã bị phá hủy. Chúng ta mất toàn bộ liên lạc với bên ngoài. Hủy bỏ mọi nỗ lực kết nối lại hạ tầng dưới chân đồi."

Ông quay sang nhìn người đội trưởng an ninh mặt đất:

"Kích hoạt quy trình Vành Đai Cô Lập. Cho nổ khối thuốc phá đá cắt đứt đoạn cầu cạn ở khúc cua số ba. Chặn đứng hoàn toàn con đường độc đạo dẫn lên đỉnh đồi 104. Rút toàn bộ lính gác ngoài hàng rào về bên trong cụm nhà điều hành. Từ thời điểm này, Tiền đồn 54 chuyển sang chế độ tự quản biệt lập."

"Rõ, thưa Thiếu tá!"

Hai phút sau, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sườn đồi phía dưới. Khối thuốc nổ dã chiến đánh sập đoạn cầu cạn bằng bê tông, hất hàng trăm tấn đất đá chắn ngang con đường dốc duy nhất, cắt đứt hoàn toàn đỉnh đồi với khu vực bến cảng tan hoang bên dưới.

Gió rít gào qua những hàng rào dây thép gai bùng nhùng.

Trên đỉnh đồi 104, những ngọn đèn pha dã chiến quét từng vệt sáng cô độc vào màn đêm đen ngòm của đại dương. Tiền đồn 54 đã chính thức bị phong tỏa thành một ốc đảo biệt lập giữa bão tuyết, trong khi thứ đang chuyển động trong lòng thềm đá vẫn câm lặng lẩn khuất dưới chân họ.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3