Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 6: Cự Tuyệt

Đăng: 26/07/2026 20:32 2,309 từ 1 lượt đọc

Huyền Đông cúi đầu, tay cầm gốc tiên thảo đưa về phía khe nứt trên vách đá.

Bên trong đó mãi im ắng, bắt đầu phát ra tiếng động.

- "Tiểu tử, qua đây." - Một tiếng nói thều thào, trầm sâu như tận đáy vực từ trong khe nứt truyền ra.

Huyền Đông sau âm thành nãy cũng không khỏi kinh chấn một vài phần. Thần sắc tái xanh, chậm rãi bước đến vách núi đó, tay phía trước vẫn giữ gốc Huyễn Linh Tiên, hoàn toàn cứng như tượng.

Từ trong không gian tối tăm, chỉ duy nhất một khe hở vừa đủ để diệu quang thái dương lọt vào lại tỏa ra kim quang mờ nhạt.

Song nhãn vị tu sĩ thần bí mở ra đã cảm ứng được một lực lượng thần bí quét qua toàn bộ sơn lâm trong hơi thở, không khỏi làm tòa núi to lớn đó rung chuyển dữ dội. Đất đá cứ thế rơi xuống, phá hoại kiến trúc bởi thứ uy áp kinh khủng kia.

Huyền Đông bị ánh mắt đó làm cho kinh hãi. Tự nhiên từ trước đến giờ hắn chưa từng cảm nhận được loại uy áp nào kinh khủng đến mức này!

Huyền Đông gục xuống mặt đất, hô hấp khó khăn, cơ hồ đã bị bóp nghẹt. Noãn thủ hắn cũng vô thức đưa lên thủ ở trước ngực, cố giữ cho ngũ tạng được nguyên vẹn.

- "Tiền… tiền bối..." - Huyền Đông nói bằng một giọng âm yếu ớt. - "Ta... thật sự... không có ý động chạm... đến... người bế quan tĩnh tu!"

Xung quanh Huyền Đông năm thước bán kính, mảng đất đá bị tầng áp lực đè nén bị lún xuống gần nửa tấc. Chỉ là một Ngưng Khí tu vi, khó để giữ được bình tĩnh trước loại trấn áp thông thiên này của vị tu sĩ thần bí đó.

Huyền Đông trong một ý niệm đã nghĩ đến đại nạn. Tiềm thức hắn hoảng loạng, nhận thức mơ hồ nhận ra thực lực vị này thậm chí còn mạnh hơn Kết Đan tu sĩ một bậc!

Mà lúc này, đột nhiên khí tức áp bức kia yếu dần, khiến cơ thể hắn như được sống dậy, lại có thể dễ dàng cử động.

Huyền Đông run rẩy đứng lên, song nhãn kinh hãi, vào khe nứt đen trên vách núi.

Bất giác, hắn trông thấy khe nứt kia bắt đầu vỡ ra. Đất đá thô cứng bị lực lượng nào đó chia tách, thoáng đã đem khe nứt đó đánh nát ra thành một cửa động to lớn đủ để năm người bước vào.

Huyền Đông chứng kiến cảnh tượng đó, mặt lại tái nhợt, mồ hôi trên trán như tuôn, đầu không ngừng cúi xuống giữ phận trước vị cường giả bí ẩn.

- "Ngươi tên là gì? Ban nãy nói... lão phu không nghe thấy" - Từ bên trong động phủ tối om, một giọng nói già dặn cất lên.

- "Vãn bối tên Đông, họ Huyền... là đệ tử ngoại môn Bạch Vân tông."

- "Huyền Đông...? Tên hay!"

- "Tiền bối quá lời." - Huyền Đông bắt đầu bình tĩnh hơn một chút, cư nhiên nét mặt vẫn còn chút dè vị tu sĩ đang lẫn khuất bên trong động phủ.

Mà thanh âm trầm đục ở bên trong lúc này cũng vang lên, mang theo uy áp vẫn chưa thất tán: "Qua đây."

Sau âm thanh, Huyền Đông bị kéo vào bên trong không gian động nhớp nháp, cả khoảng lặng đen như mực vậy màlaij sáng dần. Trên vách hắc thạch của gian động không ngừng hiện lên vài tia kim quang ẩn hiện, khiến cả nơi này rõ thấy được bóng dáng đại tu sĩ.

Huyền Đông cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn nhan của vị tiền bối bí ẩn kia. Là một khuôn mặt già nua, lắm lem bụi đất đang ẩn dưới tóc bạc như tuyết trắng phủ xuề xòa. Tự nhiên, lão vẫn còn khí chất cường giả! Cơ hồ đang bị ngoại lực khiến tôn dung cưỡng ép già đi. Ngoài mặc kim bào, đôi lúc còn tỏa ra quang mang ẩn hiện.

- "Tiền... tiền bối." - Huyền Đông sợ hãi cúi đầu hành lễ như một kẻ cung kính với bề trên.

- "Phép tắc với chả quy củ... miễn đi miễn đi." - Lão giả liền xua tay.

Huyền Đông thấy được lão xua tay cũng nhanh chóng lùi lại, tự nhiên mặt vẫn cúi gầm xuống. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất an đến như vậy, càng chưa bao giờ có cơ hội được diện kiến một đại tu sĩ ngay trước mắt mình.

Ngoại môn, duy chỉ Trúc Cơ trưởng lão cũng đã khiến hắn cảm thấy kiêng kị! Mà tu sĩ có tu vi thâm hậu nhất mà hắn từng biết, chính là Hóa chưởng môn!

Trong lòng Huyền Đông cơ hồ đang bấn loạn. Mọi hành động đều chần chừ, không dám tùy tiện.

- "Sợ cái gì, lão phu đã chứng kiến ngươi lên núi này hết thảy hơn mấy trăm lần rồi... kể từ bốn năm trước, tên tiểu tử ngươi cứ mỗi ngày như khuôn, đều lên sơn lâm hái thảo dược." - Vị lão nhân kia nói, thanh âm thất trách vang lên.

- "Người nói... là đã quen biết ta từ trước?"

- "Không sai. Lão phu... tên là Long Cơ."

- "Nguyên lai… là Long tiền bối." - Huyền Đông liền hồi đáp, hành động tự nhiên vẫn giữ dáng vẻ quy tắc.

- "Ta bị lưu lại ở tòa động phủ này... chắc cũng đã hơn hai trăm năm gì đó. Trong hai trăm năm này, ta đã chứng kiến biết bao sự đổi thay của cái nơi gọi là ngoại môn gì gì đó. Trong đó có cả ngươi, ta đã quan sát ngươi ít nhiều gì cũng phải bốn năm nay rồi."

Huyền Đông nghe Long lão tử nói ra, trong lòng bất giác cảm thấy nhẹ nhõm. Thì ra Long lão tiền bối căn bản với hắn không hề dụng sát ý.

Huyền Đông lúc này mới hạ thấp cánh tay đang giữ lễ, mặt bắt đầu thận trọng ngước lên.

Hắn nhìn thấy một khuôn mặt già nua, song nhãn cũng yếu ớt híp lại, ẩn sau những sợi tóc trắng bết lại vì vết bẩn. Thân thể lão ta khoác một bộ kim bào rách nát. Tự nhiên thân thể vẫn xuất hiện một loại uy áp vô cùng thâm tàng bất lộ, sớm đã tự thân đoạt đạo.

Lẽ nào người này là một tản tu?

- "Hự..." - Long Cơ bất giác ôm bụng, ho lên một tiếng, hơi thở lão yếu ớt, thân thể vô thức nằm quỵ xuống nền đá lạnh.

- "Tiền.. tiền bối không sao chứ?" - Huyền Đông hốt hoảng, theo bản tính lương thiện vốn có đã chạy đến nâng đỡ lão ta.

Lão giả họ Long cùng với hơi thở cực nhọc, đưa vào vết thương ở phần bụng dưới thân. Là kết quả của thương tổn từ chiến trận năm đó với Lưu Nguyên để lại khiến cho lão khổ sở đến tận lúc này. Long Cơ thở mạnh, đôi lúc lại ho lên vài cái. Lão cố gắng gượng sức, đưa cánh tay già nua run rẩy của lão lên, vỗ nhẹ vào vai Huyền Đông vài lần: "Không cần lo lắng. Chút đau đớn này ta đã chịu đựng hơn hai trăm năm nay rồi, sớm cũng đã không còn cảm giác đau như trước nữa."

- "Tiền bối... quả nhiên nghị lực." - Huyền Đông ậm ờ.

Mà phía tu sĩ họ Long... lão cũng bình tĩnh lại. Quả thật mà nói thương tổn do độc khí để lại không hề dễ chịu một chút nào. Huống hồ, kẻ hạ thủ lại là một đại năng Tam tinh Siêu Thoát ở kỉ nguyên trước. Song, tất cả sự tình này, Long Cơ vẫn không kể ra.

Gió lạnh bên ngoài ùa vào động phủ, mục quang đục ngầu của Long Cơ dần di về một hướng vô định, thanh âm chậm rãi: "Hai trăm năm trước, lão phu vốn là một tán tu. Bên trong Nghênh Thiên Thần Mộ đã may mắn đoạt được một món bảo vật. Nhưng không ngờ rằng... chính bảo vật này lại là thứ trực tiếp làm ta xảy ra tình cảnh như hiện nay... Ta bị bốn tên tu sĩ khác vây bắt, bọn họ ý đồ ám kình ta hòng đoạt lấy trân bảo làm của riêng cho bản thân mình. Ta vốn dĩ có thể kháng cự... nhưng lại bị một đòn chí mạng của kẻ kia đánh trúng khiến thân thể không thể kìm chế, hắn đã ám toán lão phu!"

- "Lão phu cứ như vậy, bị đẩy từ phía Tây Trung du cho đến nơi này. May mắn đọa lạc ở một nơi địa mạch ổn định như sơn lâm đây. Linh khí yếu ớt nơi này đã miễn cưỡng nuôi dưỡng cơ thể vốn dĩ như đã chết của ta cho đến tận bây giờ... Hai trăm năm sao, cuối cùng cũng gặp người thích hợp." - Càng về cuối, thanh âm Long lão càng nhỏ lại, cho đến tư niệm sau cùng đã hoàn toàn trở thành suy nghĩ vu vơ.

- "Trung du?" - Huyền Đông nhắc đến Trung du vậy mà có phần vô tri, không biết là nơi nào.

- "Có được một đại năng như người đại giá quang lâm, vốn là phúc của ngoại môn chúng vãn bối."

- "Ầy..."

Long Cơ lão giả cứ thế nằm trên gò đất cao bên trong động phủ, yếu ớt trả lời từng câu hỏi của tên tu sĩ thư sinh họ Huyền.

Đột nhiên, Long lão giả liền ngồi dậy, sau đó dùng bàn tay thô nhám đầy vết xước, bất ngờ ấn định một đạo chỉ tay vào giữa thái dương của Huyền Đông.

Từ bên trong thức hải của tu sĩ thư sinh này, lão hoàn toàn đều nhìn thấy rõ kinh mạch và cốt tủy. Trên mỗi đoạn cốt tủy, thi thoảng Long Cơ còn cảm ứng ẩn hiện rất nhiều văn tự phát sáng. Đôi lúc, loại văn tự còn bạo loạn vài tia ý chí đang mãnh liệt chống lại thám trắc của Long Cơ trên thân thể Huyền Đông: "Đây là... Tạo Hóa chân lực?"

Sau khi xem kĩ lưỡng, Long Cơ thu tay về. Huyền Đông lại như thức tỉnh trong cõi mộng điệp. Hắn ngỡ ngàng, nhìn vị tiền bối kia với vẻ mặt khó hiểu.

Loại thần thể này của tiểu tử họ Huyền chính là Thiên Sinh Cốt Văn, thứ mà vạn năm chỉ xuất hiện một lần. Quả nhiên tiểu tử trước mặt là một kẻ phi thường! Hơn nữa lại có tính cách tốt như vậy... Thật không hổ danh là kẻ mà Long Cơ nhìn trúng!

Lão ta hài lòng, miệng lại cười khanh khách.

- "Tiểu bối... lão phu hơn bốn năm nay quan sát ngươi. Thấy ngươi không như các đệ tử khác... Rất hợp ý lão phu."

- "Tiền bối quá lời." - Huyền Đông nghe đến lời khen, bất giác liền cảm thấy có gì đó không đúng, lời nói ra liền ậm ờ.

Long lão giả bất ngờ hóa thành một tia kim sắc độn quang. Chớp mắt đã thấy lão thuấn di đến trước cửa động phủ: "Vào thẳng vấn đề đi... Hôm nay lão phu phá động tìm ngươi, chính là có mục đích!"

- "Tiền bối cứ nói. Không biết là mục đích gì? Nếu trong khả năng, vãn bối nhất định sẽ tận lực, chỉ là thực lực vãn bối..." - Huyền Đông không khỏi khó hiểu. Đường đường là một đại năng, vậy mà lại nhờ vả đến một vô danh tiểu tốt như hắn.

- "Ngươi... có muốn bái lão phu vi sư?"

- "Tiền bối đây là ý gì?" - Huyền Đông từ cảnh giác liền biến thành nét mặt ngây ngốc, vội vàng hỏi lại.

- "Không giấu gì ngươi. Lão phu quan sát ngươi mấy năm nay, vô cùng thưởng thức. Nếu ngươi đồng ý làm học trò của lão già này. Lão phu không đảm bảo, nhưng sau này nhất định sẽ có thành tựu!" - Lão ra vuốt râu.

- "Tiền bối quá đùa... Chuyện bái sư không phải là chuyện nói một là một. Hơn nữa, vãn bối cũng đã có Bạch Vân Tông làm chỗ dựa..." - Huyền Đông ấm úng. Tự nhiên rất run rẩy trước dụng ý của đại tu sĩ. Song, miệng vẫn vô thức nói ra lời cự tuyệt.

Long lão giả nghe họ Huyền ta đáp lời, mặt cư nhiên vẫn bình thản. Cơ hồ đều đã lường trước được sự việc này. Lão không tức giận, ngược lại chỉ cười khanh khách, tiến đến vỗ vai tên tiểu tử Huyền Đông kia.

- "Lão già này có bảo ngươi phải rời tông mới có thể bái lão phu vi sư?"

- "Thôi được rồi. Lão phu hiểu ngươi khó xử. Nhưng lão phu sẽ chờ đến lúc ngươi thay đổi ý định. Còn gốc Huyễn Linh Tiên này.. lão phu không nhận. Đi đi, mau đi đi." - Long Cơ xua tay, thanh âm vừa nói xong lại cố tình ho khan vài cái yếu ớt.

- "Vậy... vãn bối xin cáo từ." - Huyền Đông ấp úng khó xử. Nhưng rồi vẫn xin lại gốc tiên thảo đang rũ dưới nền đất. Chậm rãi cúi đầu trước vị kia rồi nhanh chóng trở về tông môn.

Mà Long Cơ vẫn luôn đảo mắt nhìn bóng dáng thư sinh kia. Đột nhiên, lão lại ôm bụng ho khan vài tiếng, sau lại nhìn về phía xa cười cười. Bên trong sớm đã có toan tính từ trước: "Tên gia hỏa này, cự tuyệt cũng thật khẳng khái..."


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.