Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 7: Gang Tấc

Đăng: 26/07/2026 20:32 2,345 từ 1 lượt đọc

Sau khi cáo biệt vị tiền bối họ Long, Huyền Đông sớm đã trở về ngoại môn. Trên đường đi, tâm tư hắn dao động... Vị tiền bối đó, rốt cuộc là vì lý do gì chứ?

Huyền Đông vốn không hiểu được ý đồ của đại năng, chỉ có thể suy diễn ra rất nhiều lí do để phán đoán.

- "Vị lão nhân gia này..."

Nhưng rồi hắn cũng không đặt nặng, phải mau chóng quay về.

Chết mất!

Hết bị yêu thú đuổi bắt, cho đến tên họ Sở kia làm khó làm dễ đã khiến cho cái giỏ chứa thảo dược của hai người họ đều đã biến mất. Huyền Đông đến lúc này mới nhận ra thì đã quá muộn. Thảo dược, thuốc quý được hai huynh đệ dày công hái về cũng xem như trắng tay!

Nhưng vẫn may mắn cho Huyền Đông, gốc Huyễn Linh Tiên kia vẫn được bảo toàn. Lấy một gốc Huyễn Linh Tiên thay cho số dược liệu bị đánh mất, cũng xem như bù đắp lại được hơn ba phần thu hoạch.

Huyền Đông đi bộ từ sơn lâm trở về ngoại môn cũng phải cần hai canh giờ. Phàm ở mỗi nơi tu tập, tu sĩ sẽ được tổng bộ cấp cho một chiếc am nhỏ để sinh sống nội trú trong tông môn.

Riêng Huyền Đông, hắn lại chọn ở chung một tiểu trang viên với bảy vị đồng học khác. Tất nhiên, không phải chi tiêu quá nhiều linh thạch.

Đợi đến khi họ Huyền trở về tiểu trang viên, trời cũng đã bắt đầu chuyển về đêm muộn. Song, Huyền Đông lại không bước vào trang viên ngay, mà lập tức lại đi tìm vị sư huynh họ Chương kia.

- "Chương huynh!" - Huyền Đông thấy bóng dáng cao lớn thì hối hả gào lên.

Chương Hy sau trận đánh với tên lưu manh họ Sở kia cũng đã nhanh chóng trở về. Nhưng khổ nổi, Sở Bá ra tay thật tàn độc với đồng môn... Chương Hy đã bị hắn đánh cho thương tổn không ít.

Huyền Đông thấy huynh đệ hắn một tay phải chống gậy gỗ bước đi, tâm tạng lúc này vô cùng bực tức. Nhưng khổ nỗi, cả hai hắn chỉ là mấy tiểu tử Ngũ đoạn, Lục đoạn. Căn bản có muốn đánh trả vẫn không thể nào địch nổi một quyền.

- "Tiểu Đông... Ngươi không bị tên vô liêm sỉ kia làm gì chứ?" - Chương Hy thì thào vào tai Huyền Đông, con ngươi luân chuyển đảo qua trên dáng vẻ thư sinh liên tục.

- "Đâu có sao... Huynh xem, chẳng phải ta đều bình an hay sao. Người cần lo là huynh mới phải?"

- "Ầy... Chút thương tích này chẳng nhằm nhò gì ta đâu."

Trong ngoại môn này lạnh nhạt tình người. Để tranh lấy tài nguyên, ai ai cũng đối xử với nhau rất xa cách, thậm chí có phần thù địch. Duy chỉ hai kẻ Chương Hy này và Huyền Đông là thân thiết, bọn hắn cùng trợ giúp lẫn nhau trong môi trường khắc nghiệt này hơn bốn năm qua, sớm đã kết nghĩa huynh đệ.

- "À đúng rồi."

Huyền Đông lúc này mới nhớ lại, hắn lấy từ trong tay áo ra một gốc tiên thảo, đưa cho Chương huynh. Chương Hy vừa nhìn thấy gốc thảo dược phát sáng này liền nhớ ra, đây chính là gốc Huyễn Linh Thảo vào lúc sáng, khi hai người bọn họ lấy được từ chỗ hai con yêu thú hung dữ kia.

- "Huyễn... Huyễn Linh Tiên? Đệ còn giữ nó sao, tên Sở Bá kia... ta cứ tưởng hắn đã nhân lúc ta bị chấn bay đã trấn lột từ tay ngươi rồi. Ngươi... cũng thật là giấu nghề đó. Vậy mà lại có thể né được sự truy quét của một tên Ngưng Khí đỉnh phong như họ Sở kia." - Chương Hy ngưỡng mộ, ánh mắt nhìn qua khó mà tin được trên người tiểu tử thư sinh này.

- "Không quan trọng. Gốc thảo dược này, tặng cho huynh đó. Xem như là thứ quà giúp huynh mau hồi phục." - Huyền Đông ghé sát vào tai Chương Hy, nói nhỏ.

- "Ầy, thứ này là đệ lấy được. Ta không nhận, không nhận!"

- "Ta tặng cho huynh." - Huyền Đông dúi gốc Huyễn Linh Tiên đó vào tay Chương Hy, giọng điệu lơ đãng.

Giữa đêm tối, nguyệt quang chiếu soi cùng với gió lùa khiến cho không gian ngoại môn tuy đã lạnh nay lại càng lạnh hơn nữa. Tự nhiên, không gian xung quanh hai tên gia hỏa này lại ấm áp lạ thường. Gốc Huyễn Linh Thảo kia trong tay tên này, bất giác lại chuyền về tay tên kia, cứ thế giằng co mãi.

- "Đệ cho ta... vậy là nhận đấy." - Chương Hy hỏi lại, liêm sỉ vừa lấy ra liền vứt bỏ, đối với Huyễn Linh Tiên quả thực ai cũng mong cầu.

- "Tất nhiên."

Chương Hy nhận lấy gốc thảo dược đó từ tay Huyền Đông, có chút trầm mặc. Hắn lấy tay lau nước mắt, miệng bắt đầu mếu máo, hắn khóc ròng như một đứa con nít.

Mà Huyền Đông thấy như thế, vội trong túi áo của mình ra một chiếc khăn tay, đưa cho Chương huynh.

Chương Hy nhận lấy, đưa hai mắt đẫm lệ nhìn về phía nam tu sĩ bạch bào trước mặt: "Tiểu Đông... Lúc nào cũng gọi ta sư huynh này, sư huynh kia. Ai mà nghĩ rằng đệ lại chu đáo như vậy. Haha..."

- "Huynh so với ta càng cần gốc Huyễn Linh Tiên này hơn. Có nó làm dẫn dược, nhất định sẽ tăng tỉ lệ có thể đột phá lên đến Thất đoạn, thậm chí Bát đoạn Ngưng Khí. Đến lúc đó, ta sẽ nhờ huynh làm bảo tiêu sau cũng không tệ."

- "Hah... có lý." - Chương Hy bừng tỉnh, mặt bắt đầu vui mừng.

- "Đúng... đợi huynh có thời cơ đột phá. Trong đám đệ tử ngoại môn Bạch Vân tông, e là cũng không phải không có chỗ đứng đâu."

Sau khi nói xong, Huyền Đông liền đứng dậy, noãn thủ đưa lên phủi phủi hai tay áo một cái: "Cũng khuya rồi. Huynh mau về nghỉ ngơi đi. Gốc Huyễn Linh Tiên này, nhất định phải giữ kĩ lưỡng đó. Công sức hai huynh đệ chúng ta!"

- "Được, tiểu Đông ngươi về thong thả."

Huyền Đông cáo biệt Chương Hy, bắt đầu bước chậm rãi ra khỏi nơi Chương Hy đang ở.

Hắn vừa đi vừa nhớ lại khoảnh khắc Chương Hy khóc lóc ban nãy, không khỏi cười lên bất lực.

Khoảng thời gian này thật tốt. Cũng may có hắn cùng với Chương Hy, đồng cam cộng khổ trong tông môn.

Mà lúc này, hắn cũng lắc đầu cảm thán. Hàn phong vào giữa đêm trăng thổi qua mái tóc của Huyền Đông, khuôn mặt của hắn dạ lên một chút bạch sắc quang mang mờ ảo.

Bất giác từ đâu đó truyền đến một đạo khí tức cường hãn. Gió đột nhiên càng nổi mạnh hơn. Lá cây, bụi khói bị quét bay mịt mù.

Đạo khí tức đó, lại là tử quang quen thuộc! Huyền Đông cảm nhận được chủ nhân của nguồn uy áp này là ai. Lại là tên Sở Bá vô liêm sỉ! Hắn vậy mà lại dám đến gây chuyện trong ngoại môn Bạch Vân Tông này.

Huyền Đông lúc này hai mắt đảo qua không trung tối mịt. Răng hắn nghiến lại, song chỉ dưới tay áo cũng đưa ra, sớm đã có chuẩn bị.

- "Tiểu sư đệ... chúng ta lại gặp nhau rồi."

Lúc này, thanh âm quen thuộc của Sở Bá đứng trên cao nói vọng xuống chỗ Huyền Đông đang đứng. Đôi mắt nham hiểm của hắn xếch lên, phát sinh một tia tham vọng.

Sở Bá khoanh tay lại, phong thái khinh người. Lại là điệu cười vô sỉ của hắn khé trên môi mỏng nhợt nhạt đó!

Bộ dạng hắn thật khiến người ta cảm thấy khinh bỉ! Nếu không phải vì bối cảnh của hắn trong ngoại môn thâm sâu, có Kim Văn thúc thúc là trưởng lão, ắt hẳn đã bị các đồng học khác ra tay từ lâu rồi.

- "Nguyên lai là Sở Bá sư huynh... Không biết đêm khuya thanh vắng, huynh lại có nhã hứng đến nơi này thưởng ngoạn tới như vậy." - Huyền Đông đứng phía dưới, vẫn cúi đầu một chút cho có lệ.

- "Không cần đa lễ... Dù gì sau hôm nay ngươi cũng phải chết, cả ngươi và tên đó." - Họ Sở vừa nói, vừa đảo mắt tìm kiếm bóng dáng nam tu sĩ cường tráng nào đó.

- "Ngươi dám giết đệ tử của ngoại môn? Sở Bá, dù là huynh trưởng, ngươi cũng đừng phách lối!"

- "Ngoại môn đệ tử? Haha... một đệ tử quèn ở ngoại môn như ngươi, rửa chân cho lão tử còn chưa xứng đáng. Cho dù có tổn thất mười kẻ như ngươi, ngoại môn cũng sẽ không truy cứu đâu." - Sở Bá vung tay, từ song chỉ liền phóng ra hai sợi tử mang đánh tới.

- "Thật hết thuốc chữa." - Huyền Đông vừa nói vừa nghiến răng, dưới uy áp của tử mang chỉ có thể bất lực lùi về phía sau.

- "Ngươi chẳng qua cũng chỉ là... dựa hơi cái lão tặc họ Kim đó mà thôi. Nếu không có lão ta dành lấy hết tài nguyên cho ngươi tu luyện, ép bức các đệ tử khác... Ngươi, e rằng cũng chẳng hơn được phần ai." - Lúc này, Huyền Đông không hiểu vì sao lại đem hết tâm tư trong bụng nói ra. Phong thái vẫn ung dung giễu cợt.

Tuy bản thân chỉ là một Ngũ đoạn Ngưng Khí đệ tử, so với Ngưng Khí đỉnh phong như tu sĩ họ Sở kia căn bản không thể bì được. Nhưng bất bình vốn dĩ là thứ không thể kiềm nén mãi, huống hồ một kẻ như Huyền Đông ngay tại thời điểm này.

- "Mười mấy tuổi đã vào được ngoại môn tu luyện, tất nhiên đã là thiên phú. Nhưng đáng tiếc lại ăn nói ngông cuồng!" - Sở Bá phát tiết, trảo thủ sớm đã hội tụ thành một loại tử sắc quang mang. Mà loại tử sắc quang mang này khi rời tay liền đã biến thành ba thanh kiếm quang. Lúc này đã tùy tiện đánh tới Huyền Đông đang đứng ở phía dưới.

Ầm.

Huyền Đông nhanh nhẹn dùng thân trữ né tránh, tốc độ hôm nay vượt xa lúc trước.

Thanh âm của kiếm quang đâm xuống nền đất vang lên, làm rúng động cả một phạm vi trang viên tĩnh lặng. Họ Sở ngưng trọng, vẻ mặt lãnh đạm nhìn xuống, tâm tư dao động: "Ban nãy sớm đã cho người thủ hộ xung quan... Nếu không, ngay chính ta cũng không dám vọng động."

Mà sau khi né tranh được kiếm quang, Huyền Đông vô thức nhìn xuống hai chân của mình, có chút bất ngờ với năng lực hiện tại: "Đột nhiên lại nhanh đến như vậy..."

Quả nhiên là kì tích!

- "Thủ đoạn vặt vãnh." - Sở Bá quát lớn.

Sở Bá quan sát thân ảnh di chuyển nhanh nhẹn kia. Sau đó, bắt đầu phi thân xuống áp sát, song thủ quỷ dị đột nhiên hóa thành kiếm quang chém tới phía nam tu sĩ thư sinh họ Huyền: "Vùng vẫy vô ích."

Hắn vung kiếm quang quỷ dị về phía Huyền Đông. Từng kiếm quang đánh tới đều phá nát thực vật sinh trưởng xung quanh đó bán kính hơn năm trượng.Thật sự muốn đưa Huyền Đông về với cửu tuyền.

- "Tên này... hắn lẽ nào lại coi thường môn quy Bạch Vân tông đến như vậy sao?"

- "Ỷ thế hiếp nhỏ!" - Huyền Đông quát lớn.

Đột nhiên, một kiếm quang quỷ dị khác vung đến trước mặt khiến Huyền Đông. Ngay thời khắc này, noãn thủ hắn cũng mau chóng lấy ra một lá linh phù cấp thấp để hộ thuẫn. Huyền Đông dẫn động linh lực, liền tạo ra một lá chắn, miễn cưỡng bảo hộ được hắn toàn vẹn trước thanh kiếm quỷ dị của Sở Bá.

Tiếp đến hơn mười linh phù khác được Huyền Đông phóng ra công kích, cư nhiên đều bị Sở Bá dễ dàng hóa giải.

Uỳnh!

Huyền Đông lại bị chấn bay ra xa. Hắn đau đớn thổ ra một ngụm máu đỏ thẫm. Quả nhiên dù có nhanh đến mấy, muốn so với một Ngưng Khí đỉnh phong cũng là khó. Mà bản thân hắn cùng Chương Hy lại không có kẻ chống lưng, không có được nhiều pháp bảo như Sở Bá... Càng chỉ là một tên đệ tử ngoại môn bình thường.

Hắn không cam tâm!

Huyền Đông cố gắng đứng dậy, lau đi giọt máu chảy đang nhỏ ra từ khóe môi. Một thân bạch y vẫn đứng đó, bắt đầu toan tính một cái gì đó để chống lại tên họ Sở.

- "Thế nào...? còn đứng dậy được cũng xem như là bền bỉ. Có thể chết dưới tay ta, chính là phúc ba đời tổ tông ngươi rồi tiểu tử." - Sở Bá đắc ý, liên tục dùng lời lẽ để khiến đối phương thịnh nộ.

- "Vì một gốc tiên thảo... mà ngươi lại dụng sát ý lên đồng môn của mình. Được... Quả nhiên..." - Huyền Đông run lên, tự nhiên khó để hình dung nguyên căn sự tình này chỉ bởi vì gốc tiên thảo đó.

- "Đồng môn? Đồng môn cái thá gì? Ngươi không xứng." - Sở Bá cười nhạo, lại tiếp tục hội tụ tử quang về trước ngực, dần mờ nhạt xuất hiện một đoạn huyễn kiếm khác.

- "An tâm đi chết đi."

Sở Bá nở nụ cười quái ác, tử sắc kiếm quang lúc này liền bắn ra, lao đến chỗ Huyền Đông như một cơn gió.

Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.