Chương 5: Lão Tu Sĩ Thần Bí
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
"Hai vị sư đệ. Ta muốn gốc Huyễn Linh Tiên đó!"
Uy áp bạo phát ra bên ngoài, thuộc về một tên đệ tử ngoại môn. Tên tu sĩ thân vận áo bào màu tím, hơn nữa còn ngự trên một tấm thiết phát sáng, cơ hồ cũng là một loại pháp bảo trân quý. Nhìn dáng vẻ bề ngoài này, không phải tu sĩ thế gia thì cũng có quan hệ không tồi với một số trưởng lão ngoại môn.
Huyền Đông nhìn thấy vị tu sĩ áo quần bóng loáng trước mặt, biết rất ngõ người này chính là họ hàng với trưởng lão ngoại môn. Lúc này hắn chỉ gật gầu, khẽ cúi đầu một cái để bái phỏng: "Sư đệ nghe danh đã lâu! Nay mới được diện kiến Sở sư huynh. Quả là kì tài!"
"Nếu như vị sư đệ này đã nhận ra sư huynh. Vậy ngươi cũng sẽ đồng ý giao ra Huyễn Linh Tiên đó cho sư huynh. Đúng không?" - Sở Bá chỉ cười lên một trận, vỗ tay tán thưởng rồi nói.
Mà tên tu sĩ họ Chương đang đứng bên cạnh Huyền Đông, nghe thấy lời vô sỉ này cũng không giữ được ấm ức. Sắc mặt của hắn trừng trừng, hai tay nắm lại, phô trương ra khí phách để tỏ vẻ bản thân mình không đồng thuận. Nhưng Huyền Đông thì lại khác, thực lực của kẻ này vượt xa hai người. Chỉ là trong ngoại môn Bạch Vân Tông, họ Sở này nổi tiếng là người vô sỉ! Năm đó, dựa vào gia thế bản thân có Kim Văn lão nhi là ngoại môn trưởng lão thì luôn luôn làm phách.. Tất nhiên cũng gắng gượng kìm hãm lại tính tình xốc nổi của sư huynh, tránh chuyện không hay xảy ra với hai người.
Lúc này, lại một luồng uy áp được tu sĩ họ Sở đánh tới. Khuôn mặt xấc láo của hắn nhếch lên. Đối với tình cảnh này mà nói có chút buồn cười:"Dựa vào ngươi? Haha... thật nực cười. Chẳng qua cũng chỉ là một Lục đoạn Ngưng Khí, lại không biết mặt mũi như vậy sao?"
Huyền Đông có chút cảm giác bất an, thấy tình thế giằng co đến nơi đã nhanh chóng đứng ra giải trừ. Khuôn nhan bạch ngọc ngước lên, giả vờ thành tâm: "Sở huynh thật biết đùa. Người có thể tùy tiện vào đan phòng lấy đủ loại đồ tốt như huynh, làm sao lại có hứng thú với một gốc Huyễn Linh Tiên của mấy tiểu đệ chúng ta chứ?"
Nhưng lúc này, thư sinh họ Huyền cũng bắt đầu cắn răng, môi mím chặt lại khó giấu được sự khó chịu. Rõ ràng là gốc Huyễn Linh Tiên đó do hắn và Chương sư huynh ngàn công vạn khổ mới có thể tranh được từ chỗ hai con linh thú kia. Tưởng nghĩ mọi thứ đã xong xuôi, sau hôm nay lại có được một gốc Huyễn Linh Tiên đổi lấy đan dược cho bản thân mình. Nhưng nào ngờ bây giờ lại có thêm một Sở Bá! Loại thủ đoạn này, bỉ ổi đê tiện.
Dừng một chút, Huyền Đông lại run rẩy bước lên, rất đắn đo mới giơ tay phủi phủi, tỏ ý từ chối: "Sư huynh thông cảm. Nhưng gốc tiên thảo này... bọn ta không thể đưa cho huynh!"
"Đúng lắm. Không cần phải đưa cho hắn!" - Chương Hy nghe như vậy thì rất đồng thuận, lập tức tung hứng thêm một câu.
Nghe lời nói của Huyền Đông, họ Sở lập tức nghiến lợi. Mi tâm vô thức co lại, thi thoảng hiện lên một tia sát ý. Sau đó, họ Sở bắt đầu thủ thế. Song thủ đưa lên liền chớp hiện một tia tử sắc lưu quang, y đồ cướp đoạt Huyễn Linh Tiên từ tay hai người Huyền Đông và Chương Hy ở phía dưới.
"Ngươi tên Huyền Đông... Cái đứa mấy không có gốc gác mấy năm trước đã đến ăn bám ở cổng sơn môn sao? Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Muốn đối đầu với sư huynh sao? Nực cười! Hôm nay, sư huynh sẽ giáo huấn các ngươi một phen."
"Huynh có thể thử." - Huyền Đông cắn răng. Đầu đã nhận ra nguy hiểm cận kề, lập tức thi pháp ấn. Xung quanh thân thể liền phóng ra ba thanh kiếm quang dài hơn năm tấc. Hành động này cũng làm Chương Hy đứng bên cạnh phải kinh ngạc vài phần, trước giờ Huyền Đông vốn dĩ không hề có lá gan đó!?
"Tìm chết!"
Uỳnh.
Sở Bá nham hiểm liếc mắt về phía tu sĩ cường tráng bên cạnh Huyền Đông, lập tức vung tay bắn ra một tia tử quang về hướng đó. Nhìn qua thì chậm, nhưng thực chất tử quang này lại lao đến với một tốc độ cực kì nhanh, trong vòng ba hơi thở đã lao đến trước mặt Chương Hy.
Ầm.
Huyền Đông mưu trí, vẫn nhanh tay hơn một bước. Thanh y phiêu miễu như gió đã nhảy tới, yếu ớt phóng ra một đạo hộ thuần, miễn cưỡng chấn lệch hướng tia tử quang quỷ dị kia. Âm ba vang dội một khoảng không sơn lâm. Ngay cả Huyền Đông và Chương Hy cũng phải chao đảo một chút vì kình lực.
Công kích vừa xong, tu sĩ họ Sở lại điều khiển pháp bảo phi hành lao tới. Sau lưng hắn ngay lúc này bắt đầu xuất hiện ba thanh tử sắc huyễn kiếm, dài hơn nửa trượng. Song chỉ hướng về phía Chương Hy và Huyền Đông. Bằng một tiếng "Huýt" đã làm ba thanh huyễn kiếm đó lao nhanh như gió.
Huyền Đông lúc này cảnh giác, liên tục dùng thần thức theo dõi mấy thanh huyễn kiếm kia, thân thể sẵn sàng kết nhanh thủ ấn. Nếu không phải hai người bọn họ nghèo nàn, bản thân cũng không có được một kiện pháp bảo hộ thuẫn thì việc chạy trốn sẽ dễ dàng biết bao? Huyền Đông khéo léo chạy xung quanh, hai tay đồng loạt kết ấn chỉ. Xung quanh lúc này chỉ có thể tạo ra một đạo lục quang để chống đỡ công kích.
Kít.
Kiếm quang chớp động, hộ thuẫn kia chỉ là tạp thuật, khó có thể công thủ chu toàn. Mà sức lực của một tu sĩ Ngũ đoạn Ngưng Khí như Huyền Đông, căn bản khó địch lại một chiêu của Ngưng Khí đỉnh phong như họ Sở.
Ầm!
Hộ thuẫn của Huyền Đông bị huyễn kiếm đâm nát ra thành từng mảnh vụn, nhanh chóng tan biến. Thân thể của hắn lúc này cũng bị dư chấn đánh ngược ra phía sau, phải lùi lại cự li gần mười trượng. Trên gương mặt đã lấm tấm đất bụi, áo quần xộc xệch.
Chương Hy nhìn thân ảnh Huyền Đông bị đánh bay, đôi mắt cũng nhăn lại tỏ vẻ xót xa. Sau đó mới tức giận, nộ ý hiện rõ. Thân thể cường tráng lúc này bắt đầu tỏa ra một loại kim quang mờ nhạt. Thanh âm "Ồ ồ!" ở yết hầu đang cố gắng gia tăng hết nội công. Trong nháy mắt đã vung quyền thủ, hướng về phía họ Sở mạnh mẽ đấm tới: "Ngụy kiếm tu mà thôi! Đây cũng không phải là kiếm khí!"
Ầm!
Quyền vừa vung tới, kim quang bài xích mạnh mẽ lên thân kiếm quang chỉ trong một lúc đã yếu ớt bị phá vỡ.
Mà Sở Bá lại càng đắc ý, giống như một kẻ tự cao tự đáng đứng trên cao rồi chỉ tay xuống: "Ta đã nói rồi, hai ngươi căn bản không đánh thắng được ta. Đưa cây tiên thảo đó đây!"
Uỳnh!
Giây tiếp theo, bàn tay của Sở Bá lại dùng toàn lực phát động tử sắc linh lực. Huyễn kiếm quỷ dị đã nhẹ nhàng đánh bể hộ thuẫn kim quang bao trên quyền thủ của Chương Hy, khiến hắn bị chấn bay ra xa tít ở mội nơi nào đó tận trong sơn lâm, chẳng còn thấy bóng dáng.
Mà phía Huyền Đông cũng chẳng mấy khá khẩm. Hắn bị tên họ Sở lưu manh đó đánh bay ra tận vách núi cách đó hơn mười trượng, thân thể mắc kẹt vào khe đá. Hắn giẫy giụa một lúc, vô tình khiến vách núi đó bị nứt ra thành một khe mới có thể thoát ra được: "Hôm nay gặp quỷ rồi." - Huyền Đông cắn răng, uất ức bất lực.
Bóng dáng Sở Bá đứng trên tấm thiết kia bắt đầu tiến gần tới chỗ Huyền Đông đang đứng tại bờ vực vách núi. Gương mặt đáng ghét của hắn vẫn trơ một dáng vẻ khinh thường. Mười hiệp giao đấu, lấy một thân hắn địch hai vẫn không một chút thương tổn:
"Tiểu sư đệ, vị bằng hữu đó của ngươi đã đi đâu mất rồi? Giao ra Huyễn Linh Tiên! Sư huynh sẽ không..."
"Nhưng nếu không thì sao?" - Huyền Đông không đợi họ Sở nói hết đã ngắt lời.
"Vậy sau khi ngươi chết đi rồi thì gốc tiên thảo đó thuộc về ta!?"
Sở Bá nghe lời từ chối của Huyền Đông, mi tâm liền co lại, song thủ bắt đầu tạo một thủ ấn. Đến lúc này đã không còn giấu diếm sát ý của mình nữa. Năm, sáu tia tử quang hội tụ, sau đó xộc lên, dần hình thành một quả cầu sáng chói. Hắn muốn dùng một đòn này kích sát Huyền Đông: "Sơn lâm phía sau ngoại môn yên tĩnh ít người. Cho dù ngươi có chết, mọi người sẽ đều nghĩ ngươi bị linh thú phanh thây! Huống hồ một đứa tạp dịch của đan phòng!?"
Huyền Đông quan sát thấy tình thế bất ổn, bắt đầu cảnh giác hộ thuẫn. Bàn tay lại vụng về, kết thành thủ ấn như lúc trước. Vận dụng gấp hai, ba lần tạp thuật, tạo ra ba đạo lưu quang với hi vọng chống đỡ cho đến lúc có người đi tới.
"Trò vặt." - Sở Bá cười khinh. Tay đã vung quả cầu về phía Huyền Đông. Nơi quả cầu quét qua, không khỏi kéo theo bụi đất.
Sau đó, quả cầu đã mạnh mẽn đánh vào hộ thuẫn của Huyền Đông khiến hắn bị đẩy lùi về sau vài bước. Song thủ Huyền Đông cố gắng giữ vững. Hàm răng cắn lại. Trán tuôn ra mồ hôi lạnh. Toàn thân run run chỉ để chống đỡ một đòn công kích.
Rắc rắc.
Điệp gia hộ thuẫn của Huyền Đông cho dù liên tục gia cố, căn bản không thể chịu được uy áp của họ Sở, dần bể ra từng phần.
Mà trong lúc Huyền Đông tuyệt vọng, họ Sở thì lại đang đắc ý, đột nhiên từ khe nứt bên ngoài vách núi ban nãy phóng mạnh ra một tia kim quang bí ẩn vô cùng. Chỉ một đợt thoáng qua đã triệt tiêu đòn đánh của cả hai người tiêu tán vào hư không, linh khí thất tán tứ phương.
Huyền Đông và Sở Bá đều kinh hãi nhìn về phía vách núi đó. Khí tức phóng ra từ khe nứt đã làm kinh động đến muôn chủng linh trong sơn lâm khiến chúng chạy tán loạn. Ngay cả chim muôn cũng bắt đầu bay tứ tung bởi đại năng thần bí.
Bên trong tâm thức Huyền Đông không ngừng hoảng loạn. Đầu liên tục phán đoán thực hư. Không biết là vị tán tu nào đang bế quan ở nơi này...? Khí tức khủng bố đến như vậy, thực lực lẽ nào lại là Kết Đan kì. Mà cấp bậc cường giả như thế, sao lại xuất hiện ở nơi đây?
"Vãn bối biết tội, vô tình làm kinh động đến tiền bối tĩnh tu. Vãn bối lập tức đi ngay!" - Riêng chỉ có Sở Bá kinh hãi tột độ. Giống như có tật giật mình, thần sắc vì thế đã trắng bệch, nhanh chóng biết điều rời khỏi sơn lâm không một chút chần chừ.
Huyền Đông còn lại tất nhiên cũng sợ hãi vô cùng. Nhưng bản thân hắn đã thương tổn không ít. Huống hồ phi hành pháp bảo cũng chẳng có. Chi bằng cá cược bái phỏng một phen để người kia biết hắn có thành ý. Sau đó bản thân được thả về thì cũng không phải không khả thi. Thế là Huyền Đông mới run rẩy bước tới gần hơn. Thần sắc tái mét, cắn răng lấy ra gốc Huyền Linh Tiên đã cất giấu cẩn thận, trình bày rằng:
"Vãn bối, đệ tử ngoại môn Bạch Vân Tông, Huyền Đông. Hôm nay không biết tốt xấu đã quấy rầy tiền bối tĩnh tu. Xin người thứ tội. Đây là Huyễn Linh Tiên, là thứ giá trị nhất vãn bối đang có. Nếu tiền bối không chê, xin hãy lấy nó làm lễ vật tạ tội."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.