Chương 2: Khởi Duyên (Trung)
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Từ bên dưới khoảng không đất đá bị vỡ vụn, huyết vụ tan dần, còn lộ ra một tấm thân rướm máu.
Giữa Hư vô bất tận, Long Cơ cười khan, hơi thở đứt quãng, ngước nhìn về hướng tu sĩ họ Lưu rồi nói:"Lưu đạo hữu, Long mỗ đã nói rồi, chỉ dựa vào ngươi, không đủ để lão Long này phải bỏ mạng. Đừng nói chi đến đoạt lấy Bổn Nguyên đan..."
Nói đến đây, Long Cơ bất giác thổ ra một ngụm máu đỏ thẫm. Ngụm máu này nếu xem kĩ, cơ hồ nhận ra đã xen lẫn vài sợi tử khí quỷ dị. Lấy tu vi Tam kiếp Siêu Thoát kì của Lưu Nguyên ra đấu, Long Cơ cũng có phần miễn cưỡng. Huống hồ lại tồn tại ba tu sĩ khác đi theo gia trì.
"Long lão huynh... Ngươi quả nhiên rất mạnh... Nhưng đáng tiếc, Bổn Nguyên đan ta nhất định phải có được nó." - Tu sĩ họ Lưu ôm cánh tay đã bị đứt đoạn, quát lớn một câu. Trên mặt đã tái nhợt đi rất nhiều.
Nhưng vừa quát xong, thân ảnh tàn tạ của tu sĩ họ Lưu đột nhiên biến mất giữa hư không, trong một cái chớp mắt đã dịch chuyển được hơn một ngàn trượng. Thay vào đó là một đợt uy áp dữ dội dần được tích tụ, ba đạo tử sắc quang ấn với khí thế kinh thiên động địa dần được tạo. Trước tình huống này, Long Cơ chỉ tặc lưỡi phiền hà, cảm ứng rất rõ nguyên thần của tu sĩ họ Lưu kia đang gào thét bên trong đạo pháp kia, rất giống như đang miễn cưỡng thao túng vật gì đó:
"Lưu Nguyên, ngươi cần gì phải làm đến mức này? Hóa Huyết Công tiêu tán chỉ đang ăn mòn nguyên thần của ngươi... Ngươi bây giờ đã thành tựu Siêu Thoát, so với vô số tu sĩ kia càng uy quyền hơn! Ngươi còn chưa mãn ý hay sao? Lưu đạo hữu, đừng sinh tâm ma, quay đầu là bờ!"
"Mãn ý? Thế nào mới gọi là mãn ý? Chỉ cần lấy mạng ngươi, viên Bổn Nguyên đan đó sẽ thuộc về ta. Cơ duyên đạt đến Vĩnh Hằng... so với chút thất thoát này đáng giá hơn gấp trăm ngàn lần. Bổn tọa, không mãn ý! Chu Hoàng, Thôn Thiên!" - Lời từ miệng Lưu Nguyên vừa dứt, ba đạo tử sắc quang ấn vừa được hắn thi triển lại nứt toạc ra. Bên trong khe nứt này chậm rãi bò ra ba con nhện độc rất lớn. Toàn thân nhện độc chi chít gai nhọn. Độc khí từ thân thể ba con nhện độc này tỏa ra đã làm một phạm vi Hư vô bị ăn mòn.
Hai tu sĩ đệ nhất kiếp Siêu Thoát còn lại, Tử Hàm cùng Hoa Công Sương tỏ rõ nét mặt kinh sợ với ba con nhện độc này. Thân đều là Thiên quân tồn tại từ kỉ nguyên trước, cả hai đều biết rất rõ thứ vừa được Lưu Nguyên triệu hoán ra rốt cuộc thâm độc đến như thế nào: "Tử... Tử Vong Chu!? Tên Lưu Nguyên này quả nhiên ghê gớm. Lại có thể khống chế được ba đạo huyễn thân của Cửu giai cổ Yêu trùng... Phải biết rằng năm đó toàn bộ Ngũ Bộ Châu, loại trùng độc này nguy hiểm đến mức Ngũ Châu Liên Minh phải đại biểu ra một vị Thất kiếp Siêu Thoát để diệt tộc Yêu chu! Mười giọt độc của Tử Vong Chu đã đạt đến Hoàng cấp như thế này... nếu ngưng thành độc đan, e rằng đến Tam Cực Cảnh Ly Kiếp đại năng cũng không dám chạm vào!" - Hoa Công Sương run rẩy, miệng lắp bắp với tu sĩ họ Tử bên cạnh.
Thiên địa biến đổi, Hư vô đổ nát, Lưu Nguyên đã hóa rồ hơn chín phần. Hóa Huyết Công đang làm nguyên thần của hắn vỡ nát, lại thêm đạo pháp điều khiển Tử Vong Chu càng phải thôn phệ nguyên thần nhiều hơn. Đợi đến khi ba đạo huyễn thân của Tử Vong Chu đã hiện thế, chỉ thấy khẩu quyết của Lưu Nguyên lẩm bẩm một câu. Không gian ngay lúc này liền vặn xoắn, bắt đầu rung chuyển dữ dội. Từng trận bạo khí, bụi đen xộc lên vì luồng uy áp thâu thiên hoán nhật này.
Long Cơ đứng bên dưới, lấy một tinh cầu giữa Hư vô làm bảo tọa. Phong thổ nơi này rít gào thổi qua làm y trang rách rưới sau trăm hiệp đánh của lão cứ bay giật liên hồi. Khuôn mặt nhem nhuốc vài phần đã lão hóa, tóc đen bạc dần, mặt nhăn nhúm, không còn dáng vẻ trung niên vì độc châm đáng chết đang nhẫn tâm tác động vào thẳng nội tại.
"Xem ra... Lão quỷ ngươi lại muốn có được Bổn Nguyên đan đến như vậy? Khống chế Chu Hoàng lại có vẻ không quá thành thục, phải hổ thẹn sử dụng chính nguyên thần đang vỡ nát của mình... Ngươi đúng thực là đã phát điên rồi!" - Long Cơ chỉ tay hai ngón về phía Lưu Nguyên, bộ dáng trượng phu liền giở lời đe dọa.
Tu sĩ họ Lưu ôm bụng ho khan, chấp niệm đã ăn mòn vào lí trí, đáp trả không còn chút lí luận nào nữa: "Long Cơ, chỉ là nguyên thần làm sao có thể so được với Bản nguyên Vĩnh Hằng? Để kích sát ngươi, cho dù là thiêu đốt toàn bộ nguyên thần cũng có thể miễn cưỡng!"
Tu sĩ kim bào họ Long nghe như vậy, xem chừng đã rõ tình thế: "Haha. Nực cười... Ngươi căn bản đã quá mụ mị rồi! Chỉ vì cái gọi là sức mạnh vi tôn mà nửa kỉ nguyên trước không ngần ngại phá vỡ Văn Cổ Giới, thảm sát hơn mấy ngàn tôn phái! Lại sẵn ý đồ riêng, rút đi tinh hạch của Hỗn Nguyên Châu, giúp sức Cổ Tổ Phủ Ám Thần tộc có cơ hội độc chiếm thành Hỗn Vực, đối nghịch Ngũ Châu Liên Minh! Trăm vạn tội ác của ngươi... Máu dính tay đến Thiên Hà cũng không thể rửa sạch! Nay lại dòm ngó đến Bổn Nguyên đan của lão phu quả nhiên là ý đồ nghịch thiên... Nhưng đáng tiếc, viên bảo đan này Long Cơ ta ngàn vạn tuyệt đối không để ngươi đoạt thành!"
"Long Cơ lão nhi! Ngươi sắp chết đến nơi mà còn miệng mồm khoác loác." - Tu sĩ họ Lưu không thèm phí lời, một cước phá vỡ thời không liền lao đến. Song thủ của hắn cũng mạnh bạo điểm hóa ra tia tử quang, ném về phía ba con Tử Vong Chu, lệnh cho chúng vây lấy tu sĩ họ Long trước mặt, không ngừng bắn ra từ bát chi vô số gai độc quỷ dị.
Giữa cánh cửa tử đang cận kề, Long Cơ vẫn giữ tư niệm bình thản. Chậm rãi lấy ra từ trong túi trữ vật một viên minh châu. Minh châu này vừa được lấy ra, bất giác biến hóa. Từng đợt dạ quang tỏa ra xung quanh, thanh tẩy Hư vô vạn dặm!
Lưu Nguyên nhìn thấy viên dạ châu này, hai mắt híp lại, trong bụng kiêng nể vô cùng: "Không ổn!? Toái Trùng Châu, khắc chế trùng? Long Cơ... Ngươi rốt cuộc cũng lấy ra được Ngụy dị bảo của chính mình?"
Biết rõ năng lực dị thường của bảo vật kia, tu sĩ họ Lưu chỉ đành lấy ra ba tấm phù lục, trực tiếp trấn yếm vào đầu của ba con Tử Vong Chu này. Đợi đến khi an bài xong, hắn mới tiếp tục thao túng nó chiến đấu.
Bên phía còn lại, Long Cơ đang bình tĩnh trấn nhiếp minh châu, nhìn thấy hành động vội vã của Lưu Nguyên chỉ nhếch mép một cái đắc ý vô cùng. Mà Toái Trùng Châu đến thời điểm này, uy lực thuần khiết đã tỏa ra xung quanh, khiến ba con nhện độc kia kinh hãi tột độ. Điều này phải kể đến thần thông độc nhất của Toái Trùng Châu đó chính là khắc chế trùng nguyên của các loại yêu trùng. Đứng trước Toái Trùng Châu có thể khiến cho huyết mạch yêu trùng bị đình trệ, thần thông trùng đạo bị suy yếu, độc dịch mất đi tính ổn định, khả năng tái sinh lột xác bị hạn chế. Thậm chí, đến thần hồn và thân thể xuất hiện cảm giác bản nguyên đang bị nghiền nát! Huống hồ đây chỉ là huyễn thân còn sót lại của nó!
Long Cơ chờ đợi cơ hội đã lâu, liền trảm không lao nhanh đến ba con Tử Vong Chu. Thủ quyền nhanh nhẹn lấy ra một thanh đại chùy đánh tới, chấn nát một trong ba huyễn thân của Tử Vong Chu. Tàn hồn của yêu chu hòa với gió dữ, dư chấn dễ dàng làm không gian xung quanh nứt vỡ.
Nhìn thấy cảnh tưởng này, hai con Tử Vong Chu còn lại rít lên kinh sợ. Tuy chỉ là mấy sợi tàn hồn đã bị khống chế, chung quy vẫn còn có linh trí vượt trội đã đạt đến Cửu giai. Tụi nó giống như đã cảm nhận được cái chết cận kề, nhanh chóng hóa trở về bản chất lí trí của chính mình, thiêu đốt nửa phần tàn lực còn sót lại để phá bỏ xiềng xích của tu sĩ họ Lưu, lẫn khuất vào thiên địa trước sự ngỡ ngàng của hắn.
Hộc.
Không kịp đắc ý, tu sĩ họ Long lại thổ huyết. Tóc đã chuyển sang bạc hoàn toàn, tuế nguyệt biến chuyển, sớm đã không còn dáng vẻ trung niên trước đó nữa. Mà những giọt máu đen thẫm đã chậm rãi chảy ra từ khóe mắt, càng lúc càng sinh ra nhiều tia tử sắc quỷ dị. Là độc dịch từ đoạn ngân châm kia đã tràn vào huyết quản!
Lưu Nguyên tức giận run người. Vừa nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Long Cơ đã lấy lại được một chút dũng khí. Rất nhanh sau đó, thân ảnh của hắn đã biến mất giữa không trung, trực tiếp bay thẳng lên cửu trùng thiên đang mờ mịt huyết khí còn sót lại của Ti Thiên Khốn Linh Trận lúc trước. Thanh âm quỷ dị của hắn không biết từ đâu đã vọng ra: “Vạn pháp thiên địa, dùng uy linh âm văn tộc ta. Bổn tọa hôm nay, lấy Kinh Song Phệ Hóa Kiếm, khiến đầu ngươi mãi mãi nằm dưới đất vụn của Hư vô này!”
Chỉ trong nửa hơi thở sau thời khắc này, tu sĩ họ Lưu đã xuất hiện một cách vô cùng cổ quái bên cạnh Long Cơ. Một tay còn lại của hắn thi pháp ấn, trảo thủ giữ chặt ra một nhúm máu tươi. Bên trong lòng bàn tay từ đó cũng lóe lên một tia tử quang, đủ khiến Hư vô trong nháy mắt đã bị xé rách. Từ vết rách lại mạnh mẽ đâm xuống phía Long Cơ một thanh kiếm quỷ dị!
Thanh kiếm này tên là Kinh Song Phệ Hóa Kiếm, trấn tộc chi bảo của Man Tiên tộc. Chui kiếm khảm hơn chục cái khô lâu của chư vị Quy Đạo kì đại danh đỉnh đỉnh. Lưỡi kiếm đúc bằng Hỗn Độn Tinh Thiết thai nghén từ Thượng Cổ kỉ nguyên. Uy lực đủ để trường tồn vạn cổ.
Nhìn thấy Lưu Nguyên vung kiếm về phía mình, tu sĩ kim bào họ Long cũng không dễ dàng chịu chết! Lão cũng vung tay lên, đánh vỡ cái vòng màu đen đang đeo trên cổ. Từ đó triệu hoán ra một cây thương dài hơn năm trượng đánh một kích rất mạnh đễ cản trở chiêu thức của kẻ đối diện.
Mà khi cây thương vừa hiện thế, Lưu Nguyên liền cảm ứng được long ngâm uy áp tỏa ra kinh khủng vô cùng. Ngay cả thiên địa cũng khiếp đảm trước long ngâm uy lực. Mũi thương sắc bén được làm từ long cốt bản nguyên của một con Hắc long. Trên thân của trường thương có phác họa hàng thêm mấy ngàn con Chân long khác. Xen lẫn chút hắc quang tỏa ra còn mạnh hơn cả thảy, che phủ một giới vực rộng lớn!
Giữa khoảnh khắc hai thanh bảo binh va chạm, một cỗ kình lực bạo liệt vạn dặm nơi này. Cả hai thân ảnh nhem nhuốc sau chiến trận kia đều bị dư chấn đánh bay ra xa. Thực lực của Siêu Thoát cường giả... e rằng nếu còn tiếp diễn chiến cục, cả Hư vô này sẽ bị bóp nát.
"Thái Cổ Huyền Long Cực Mặc Thương? Đại thương được làm từ bản nguyên của các vị tộc trưởng Long tộc đời trước!? Đến một trong ngũ đại trấn tộc bảo binh cũng lấy ra rồi... Ngươi quả nhiên là người của Long tộc Thượng cổ!?"
Lưu Nguyên tức giận, thuấn di phía Long Cơ, vẫn còn sức lực để chiến tiếp một trận bằng cực phẩm bảo binh. Hai bên giao đấu kịch liệt, kéo theo cả một khoảng không gian như bị xé ra hàng vạn mảnh. Nơi Hư vô khép kín giờ đây lại dễ dàng nhìn thấy được Ngũ Châu giữa vũ trụ bao la.
Oàng.
Kẻ vung kiếm xé toạt bầu trời, người khống thương trảm đôi thiên địa. Cường giả Siêu Thoát cảnh giới luôn ở đẳng cấp ghê sợ đến như vậy!? Xem hậu chấn của hai đại tu sĩ này, không chừng đủ giết chết hàng trăm tu sĩ Quy Đạo đỉnh cấp. Vô số tiếng nổ như sấm vang lên khi hai đại bảo binh đập vào nhau. Hàng ngàn đại tinh cầu bên trong Hư vô đều bị đánh nát thành cát bụi.
"Hah... Tam kiếp Siêu Thoát đại viên mãn quả nhiên là có sức mạnh ghê gớm như vậy! Bị đánh đến tan tả nhưng vẫn đủ sức khiến bổn tọa chật vật. Hơn vạn năm nay rồi, đây là lần đầu tiên có kẻ khiến ta phải tổn hết bao nhiêu tâm sức như thế. Long lão nhi! Hôm nay, cả ngươi và Bổn Nguyên đan cũng đều lưu tại Hư vô này đi!" Lưu Nguyên vừa đánh, miệng vừa niệm pháp quyết. Lập tức, một thủ trảo to chục trượng được Lưu Nguyên đánh tới, nhanh nhẹn lao đến chỗ Long Cơ đang thủ thế trên không.
Long Cơ trước sự xuất hiện của trảo thủ to lớn kia, lập tức ngưng trọng. Trong đầu nhận ra ngay, đây chính là Thiên Độc Thủ, một thần thông được trích lục bên trong Quỷ Tinh Bí Thuật! Tay của Long Cơ lập tức thu lại chiến thương, vội vàng ngưng tụ ra ba tia tử lôi chống đỡ. Mà tử lôi này không ngờ lại chính là Tạo Hóa Tử Lôi. Phải biết rằng Tạo Hóa Tử Lôi là uy năng của thiên đạo, chỉ một tia đánh ra đã dễ dàng nghiền nát giới vực pháp tắc.
Oàng.
Hư vô nhiễu loạn, gió lớn cuồng quét, dễ dàng xé vụn xương khô. Một khung cảnh chưa từng tái hiện lại ở mảnh Hư vô bất tận này kể từ Viễn cổ.
"Tạo Hóa Tử Lôi... Ba đạo?" - Lưu Nguyên căm phẫn, nhìn thấy thần thông này thì lại càng căm phẫn hơn.
Phía còn lại, ba tu sĩ đệ nhất kiếp Siêu Thoát đi theo Lưu Nguyên là Hoa Công Sương, Tử Hàm, Hải Minh. Đây đều là ba cường giả lẫy lừng các phương, nay chỉ còn sống sót lại hai kẻ. Chính vì còn sống, nên khi đứng một bên chịu đựng uy áp tỏa ra từ trận chiến kia, Tử Hàm e sợ không dứt, sắc mặt không khỏi cả kinh: "Lưu đạo hữu, Tử mỗ xin đi trước! Với thực lực nhất kiếp Siêu Thoát như ta, e rằng không thể tiếp tục đương đầu nữa!?" - Nói xong, Tử Hàm liền bóp nát không gian, trực tiếp thi triển thần thông vượt kiếp để trốn thoát.
Nhìn thấy đồng bọn đã tháo chạy trước, Hoa Công Sương thấy thế cũng sợ hãi rút lui bằng phương thức tương tự. Bây giờ khắp Hư vô này chỉ còn sót lại duy nhất hai tu sĩ cường hãn nhất.
Lưu Nguyên một tay trấn nhiếp thần thông, Kinh Song Phệ Hóa Kiếm tạm thời thu về. Khi nhìn thấy hai tu sĩ kia chạy trốn, một miệng loe loét máu tươi quát lớn, thanh âm đủ mạnh để truyền qua tiếp điểm không gian: "Sâu kiến chết nhát! Nếu bổn tọa lấy được Bổn Nguyên đan, trăm vạn năm sau nhất định sẽ thoát khỏi ràng buộc Tạo Hoá, lưu danh vạn cổ. Thứ quà này, đáng để hi sinh tất cả nội tình!"
Long Cơ quát lớn một tiếng "Đi!", Tạo Hóa Tử Lôi từ ba đạo hợp nhất thành một. Từ một tia tử lôi mạnh nhất này, biến chuyển một chút lại mạnh mẽ tỏa ra hàng vạn tia lôi đình, công kích thẳng vào nhục thân, thần hồn và ý chí của Lưu Nguyên.
Không gian pháp tắc vỡ nát vô cùng thảm hại! Tại nơi giao thoa giữa Tử Lôi và Hư vô bất giác biến dạng, hiện ra một lỗ hổng đen kịt, thông trực tiếp đến nơi vô định ở không gian trong đó, lạnh lẽo và ảm đạm.
"Đây là... Hỗn Độn?"
Long Cơ nhận ra ngay điểm kì dị đó! Đây là không gian chi môn của Hỗn Độn, mà bên trong là những gì từ thuở Hỗn Độn đã bị Tạo Hóa lãng quên rồi nhồi nhét vào bên trong. Có thể vào, không thể ra! Nghĩ đến đây, Long Cơ lập tức sinh ra một tia toan tính từ sâu trong mắt. Long Cơ vung tay, đã dùng hết sức lực còn lại của Tạo Hóa Tử Lôi, đẩy mạnh thân thể Lưu Nguyên vào nơi hố đen kia. Miệng chế giễu:
"Lưu đạo hữu, chơi vui vẻ bên trong Hỗn Độn đi!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.