Chương 3: Khởi Duyên (Hạ)
Tạo Hóa Chi Khởi
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Một đám hắc vụ từ Hỗn Độn quỷ dị lao ra, bao bọc lấy thân thể của Lưu Nguyên khiến hắn chật vật. Dù là tồn tại Siêu Thoát như vậy cũng khó thoát khỏi cảnh tưởng bị Hỗn Độn thôn phệ. Thậm chí ngay cả Long Cơ vốn dĩ cũng không thể đoán được không gian chi môn của Hỗn Độn lại mở ra ngay lúc này. Nếu không phải thần trí của hắn còn tỉnh táo, kết cục đảo chiều cũng rất khả thi!
Long Cơ không nghĩ nhiều, lập tức tranh thủ cơ hội. Tay vung lên, dùng chút sức lực còn lại. Tử Lôi tàn dư lại được triệu hoán về một chỗ, kinh hồn bạt vía đã lao thẳng về phía Lưu Nguyên mới có thể trực tiếp đẩy hắn vào bên trong cõi Hỗn Độn.
"Lão quái vật!" - Lưu Nguyên đến hiện tại đã bị Hỗn Độn thao tóm ba phần tư cơ thể, đạo thể hùng cường đã Siêu Thoát cảm nhận được đe dọa, liên tục biến động bằng ánh sáng kì lạ.
Ngay lúc này, Lưu Nguyên tặc lưỡi một cái rồi cười lên như điên dư dại. Đấu pháp liên tục hơn trăm năm nên hắn biết rõ bản thân đã không còn sức lực: "Haha... Long Cơ, ngươi cứ chờ đó đi! Âm Minh Đoạt Mệnh Tán, độc môn bí pháp của bổn tọa sẽ cắn nuốt hoàn toàn cơ thể ngươi." - Nói xong, Lưu Nguyên dùng cánh tay còn lại tự đâm thủng lồng ngực. Đợi đến khi tinh huyết trào ra, hắn lại dùng chính thứ tinh huyết đó đúc thành tiểu văn trận rồi phóng về phía Long Cơ, trực tiếp kích hoạt thương tổn trên thân thể Long Cơ do độc châm đánh trúng.
Giữa eo Long Cơ ngay lúc này liền hiện ra một đạo hoàn văn huyết sắc, khiến độc dịch cưỡng ép lan ra. Loại tà đạo bí pháp này, một khi dùng tinh huyết thi triển thì sẽ không thể cản phá!
Đến cuối cùng, Lưu Nguyên đã bị đẩy vào cõi Hỗn Độn điệp trùng. Giữa Hư vô nay chỉ còn lại bóng dáng một lão già với kim bào rách tả tơi, tay chân nhem nhuốc đang sừng sững ngự không. Xung quanh trăm vạn dặm, hàng nghìn hằng tinh khác bị âm ba chấn động, vỡ vụn toàn phần, tạo ra cảm giác cô độc đến đáng sợ.
"Muốn đoạt lấy Bổn Nguyên Đan của lão phu. Ăn nói không biết liêm sỉ!" - Trung niên kim bào rách nát họ Long nhìn vào vô định tĩnh lặng mà nói lớn, thanh âm giễu cợt. Phải biết rằng Hỗn Độn là nơi bí ẩn vô cùng, tồn tại qua mấy kỉ nguyên. Trước đó chỉ nghe qua có Vĩnh Hằng Thiên tôn tiến vào mới có thể an nhiên bước ra. Như vậy... Lưu Nguyên cho dù có bản lĩnh chống chọi lại Hỗn Độn xâm thực thì cũng là chờ đợi thêm mấy vạn ức năm nữa cho đến lúc tự mình tha hóa mà thôi.
Đến đây, đột nhiên Long Cơ lại ngưng trọng! Mi tâm hắn chùn xuống, sắc mặt tối đen, tái mét. Thân thể hắn mệt rã, toàn thân cảm giác tê liệt, thậm chí còn có cảm giác đau đớn tột cùng. Nghĩ đến đây, Long Cơ đã vung tay xé rách phần áo vải ngay chỗ đau rát.
Đến khi nhìn xuống thân thể, vết sẹo của độc châm còn đó, văn trận quỷ dị kia từ lời nguyền của Lưu Nguyên để lại đã ức chế độc dịch tiến vào toàn bộ kinh mạch của Siêu Thoát kì. Tạo thành những vết loang lỗ, làm da thịt trở nên tím tái và bắt đầu hoại tử:
"Là độc châm... Đáng chết!"
Oàng!
Cơn đau chưa kịp nén chịu. Từ phía xa cách đây hơn trăm vạn dặm, Long Cơ đã lấy thần thức quét ra, liền truy tung được hai cỗ khí tức cường đại quen thuộc đang vượt mấy tầng không gian tiến về phía mình. Long Cơ lại tặc lưỡi, bắt đầu ngưng thần, mi tâm thận trọng quan sát: "Là hai lão quái vật kia! Không phải đã chạy trốn rồi sao?"
Quả nhiên đúng như dự liệu của Long Cơ! Từ không gian bị đánh nát cũng bước ra hai tu sĩ Siêu Thoát. Một kẻ y trang lòe loẹt chính là Hoa Công Sương. Kẻ còn lại thì đạo bào già nua chính là Tử Hàm lão tặc:
"Hoa Công Sương, còn có Tử Hàm... Không phải đều đã trốn hết rồi sao? Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại... Các ngươi... đi đi. Lưu Nguyên đã chết rồi!" - Long Cơ chất vấn, trạng thái không giấu được suy kiệt nên mới thử đàm phán một câu mềm mỏng để thăm dò.
Hoa Công Sương nghe như vậy, khóe miệng run lên rồi lập tức đè nén xuống cơn tức. Chậm rãi lấy ra một cái quạt thêu hoa, phe phẩy rồi trả lời: "Long đạo hữu! Lưu đạo hữu kia đã không còn. Hơn nữa... đạo thể của đạo hữu lại bị tổn thương nghiêm trọng như vậy, e rằng sau này có bế quan thêm vạn năm, tu vi cũng sẽ không có cơ hội bảo trì về trạng thái đỉnh phong như lúc trước đâu. Hư vô rộng lớn, Vạn giới cũng muôn ngã, nhớ lúc trước chúng ta tiến ra Ngoại giới này bằng cách nào? Chi bằng đạo hữu hãy giao ra Bổn Nguyên đan, hai người chúng ta sẽ chiếu cố cho đạo hữu trở về mẫu tộc một cách an toàn."
Long Cơ phất áo bào, mặt vẫn thản nhiên, không muốn đáp lại một câu. Mà thân thể lại tùy tiện phát động một chút long uy đánh tới, kim quang tỏa ra đồng thời cũng khiến hai Nhất tinh Siêu Thoát phải khó khăn chống đỡ.
"Thôi vậy. Giao ra Bổn Nguyên đan!" - Hoa Công Sương lập tức đưa mắt ra hiệu về phía tu sĩ họ Tử. Tay chỉ về phía Long lão bối, sắc mặt có chút khó chịu đã đưa ra đàm phán cuối cùng.
"Dựa vào các ngươi sao?" - Long Cơ cười lớn, nhân từ đem long uy thu về. Vẻ mặt miễn cưỡng suy tính một điều gì đó.
Tu sĩ họ Tử đi bên cạnh Hoa Công Sương, lúc này mới nhăn mặt. Quanh thân liền hiện ra một đợt thủy triều, uy áp bá khí vô cùng. Miệng cũng hô ra khẩu khí. "Long Cơ! Ngươi bây giờ khác gì chó nhà có tang... Hai người bọn ta nếu dung hợp toàn lực để trảm sát ngươi, cũng không phải là không có khả năng."
Tưởng nghĩ cả hai kẻ này đều đã trốn chạy khi chứng kiến uy thế từ chiến trận kinh thiên động địa. Nhưng hóa ra sức hút của Bổn Nguyên đan mà Long Cơ đoạt được lại mê hoặc lòng người đến như vậy. Quả thật là một đám kiến hôi chỉ biết đục nước béo cò.
"Muốn đoạt lấy Bổn Nguyên đan? Được... Để bổn Thiên quân xem thử bản lĩnh các ngươi đến đâu!" - Long Cơ hướng mắt về phía hai tu sĩ trước mặt. Chậm rãi lui gót về vài bước. Từ trong ngọc giới chậm rãi lấy ra một viên đan dược hình hài tròn trĩnh đang phát sáng. Cấm chế bên trong nó nhiều vô kể! Đôi lúc lại thoáng ánh lên trăm vạn luồng nguyên khí nồng đượm đang cuồn cuộn. Khí chất vô cùng khó tả!
Bổn Nguyên đan vừa hiện thế, vô tình bạo phát một luồng uy lực của Tạo Hóa Thải Linh, làm cho thiên địa dị tượng nhiễu loạn vô cùng.
"Không hổ danh là Bổn Nguyên đan! Đan dược có ẩn chứa cơ duyên vượt đạo! Hoàn mĩ! Hoàn mĩ quá! Chả trách Lưu Nguyên lão tặc kia lại nhất quyết đoạt lấy nó từ tay của Long đạo hữu như vậy..." - Tử Hàm trố mắt nhìn lấy viên Bổn Nguyên đan đó, miệng mấp máy không giấu được ham muốn.
"Haha... Long đạo hữu xin cứ yên tâm! Bọn ta sau khi lấy được Bổn Nguyên đan sẽ tha ngươi không chết." - Hoa Công Sương cười tà đạo, song nhãn hư ảo hình dáng Bổn Nguyên Đan, lập tức hô ứng cùng với tu sĩ họ Tử. Đương nhiên cũng lộ rõ dã tâm muốn độc chiếm bảo đan.
Lúc này, tu sĩ kim bào họ Long mới thừa sơ hở. Nhờ lúc này đã thi triển một quyền, vận sức đấm vào giữa bụng của Hoa lão tặc rồi nhanh chóng thu lại Bổn Nguyên đan vào bên trong.
Nhìn thấy đồng bọn bị đánh lén, Tử Hàm liền ngưng trọng, mọi hành động đều thu liễm ngay lập tức! Sắc mặt vô cùng dè chừng trước thủ đoạn của tu sĩ họ Long.
Mà Lưu Nguyên sau khi bị đấm muốn thổ huyết thì tức giận vô cùng. Đến khi định thần lại, ánh mắt đăm chiêu mới lườm về hướng tu sĩ họ Tử cách đó đã khá xa: "Tử đạo hữu... Lão già chết tiệt này đang trọng thương. Đèn đã cạn dầu, hai chúng ta liều mình đoạt mạng lão cũng không phải hoàn toàn bất khả thi. Tạo Hoá Thải Linh bên trong Bổn Nguyên đan về sau sẽ chia đều?"
Tử Hàm cúi đầu xuống, khẽ vuốt râu của mình. Ánh mắt già nua đảo qua liên tục để suy tính khả năng có thể giữ mạng. Nhưng vì cám dỗ của cơ duyên vượt đạo quá lớn, Tử Hàm đã đồng ý với Hoa Công Sương.
Không đợi thêm nữa, từ lộng áo của tu sĩ họ Tử trong gang tấc đã phóng ra vô số mộc đằng với bán kính cự thân to hơn ba mươi trượng. Khi mộc đằng này phóng ra, đến cuối cùng đã hóa thành một đại liềm rất lớn. Nếu lấy một nhát chém ngang cũng làm không gian nứt vỡ.
"Thiên Hoang Tinh Mộc? Tử đạo hữu như vậy mà cũng có bản lĩnh đó!" - Tu sĩ kim bào họ Long nhìn thấy loại cự mộc này, sớm biết là bảo vật của Thiên Hoang Tây Giới. Thân pháp như phù quang nhanh chóng cưỡng ép độc dịch phải trì hoãn, lập tức phóng về hướng thanh đại liềm kia.
Tử Hàm vung tay, song chỉ điểm hóa thành một đạo lam quang giáng xuống. Thanh đại liềm cũng theo đó mà vung đi, trực tiếp hướng về phía Long Cơ.
Nhưng để đối phó với tu sĩ vừa mới Siêu Thoát như Tử Hàm, Long Cơ không khó để hóa giải. Từ lòng bàn tay của Long Cơ thi triển thần thông, năm đầu ngón tay liền bắn ra năm con Chân long lao tới cắn vào thanh đại liềm của Tử Hàm.
Ầm!
Thanh mộc liềm kia bị cắn nát trong ba hơi thở rồi đứt đoạn. Tử Hàm liền bị chấn bay: "Hự.... Hoàng đạo long khí!"
Đại liềm vừa được hóa giải, Long Cơ quay đầu, lại có một đợt dao động của Tạo Hóa chi lực trào ra như sóng dữ. Long Cơ cảnh giác nhìn về phía đó thì thấy Hoa Công Sương đang lao tới. Vì thế, hắn thức thời vượt qua khỏi không gian bằng sức lực còn lại của mình. Trong đầu suy tính vô cùng cẩn trọng! Với tình thế hiện tại, Long Cơ quả thực thảm hại đến mức giao đấu với hai tu sĩ kia cũng chỉ nắm được ba phần.
Đến khi Long Cơ ho khan, nhận ra bản thân mình đã vượt không hơn bảy, tám năm ròng. Thậm chí toàn bộ Hư vô đều đã băng qua hết chín phần mười quãng đường. Thế nhưng hai lão quái vật kia vẫn đang chạy theo ở phía sau!
"Tử đạo hữu. Mau giúp ta một phần sức lực."
"Được!"
Cảm thấy truy vết như vậy cũng không khả thi, tu sĩ họ Hoa mới truyền âm về phía lão quái vật tên Tử Hàm kia rồi bắt đầu hấp thụ Tạo Hóa chi lực ở phạm vị vạn dặm xung quanh.
Mà Tử Hàm vị bên cạnh ngay lúc này cũng bắt đầu lấy ra một cái bình ngọc dài hơn ba tấc. Trên thân bình ngọc này có khắc hàng ngàn hình dạng của vô số kì trùng dị chủng, gọi là Thiên Trùng Bình, một pháp bảo đỉnh cấp được luyện khí chín lần. Lập tức truyền tinh khí được tích tụ từ miệng bình sang người của Hoa Công Sương.
Tạo Hóa chi lực của tu sĩ họ Hoa hợp với tinh khí từ bình ngọc, nhanh chóng triệu tập thành một đạo Tạo Hóa Tử Lôi đặc trưng có uy lực cực lớn. Mà Tử Lôi này lại tùy ý biến hóa, quỷ dị tạo thành một con cự mãng dài hơn trăm trượng. Con cự mãng này vừa mang sức mạnh lôi đình cực kì khủng bố, mà xung quanh thân thể cũng tỏa ra độc vụ.
Lôi mãng rít vang vọng Hư vô, nhanh chóng lao thẳng đến phía Long Cơ đang đào thoát.
"Tử Lôi mỗi một vạn năm... Chỉ Siêu Thoát trở lên mới có thể triệu tập được một đạo! Vì một mình ngươi, Hoa Công Sương ta lại hao tổn tận một vạn năm nội tại! Tử Lôi giáng thế, chân chính vay mượn Tạo Hóa đại ân, sinh linh toàn bộ đều hình thần câu diệt! Long đạo hữu, Hoa mỗ tự biết đạo hữu thần thông quảng đại, nhưng ngươi đã dùng hết Tạo Hóa Tử Lôi của mình rồi! Bây giờ, tới lượt Hoa mỗ tiễn đạo hữu lên đường đi!" - Hoa Công Sương nhìn về bóng dáng của Long Cơ, quát lớn. Tay vung lên đã điều khiển lôi mãng lao về hướng đó.
Lôi mãng đó nhe nanh khẩu, chắn chắn nếu trúng một vết cắn mang khí tức Tạo Hóa Tử Lôi của con súc sinh này thì Long Cơ sẽ thật sự toi mạng. Vì thế, Long Cơ bắt đầu liều mình: “Ngu xuẩn! Ba người chúng ta thành tựu Siêu Thoát, được vạn cổ tôn xưng Thiên quân. Nhưng dù sao hai vị đạo hữu hữu cũng chỉ vừa Siêu Thoát được hơn mấy ngàn năm, kinh nghiệm tu đạo Siêu Thoát không có thì lấy gì đối phó với lão phu đây!?"
Tu sĩ họ Long nghiến răng, cố gắng vắt sử dụng tận triệt nội tình còn lại của mình. Thậm chí cả tinh huyết Long tộc cũng lấy ra một giọt, kết hợp với một cái lông vũ kì lạ đã tạo thành một tia quang tiễn nóng như hỏa diễm. Sau đó phóng thẳng đến phía con lôi mãng kia.
Tử Hàm và Hoa Công Sương nhìn rõ thủ đoạn này, lập tức hô kinh: "Lông phượng hoàng? Ngươi lại dùng Niết Bàn Chân Công của Phượng tộc để né tránh sự trừng phạt của Tạo Hóa!?"
Quang tiễn được điệp gia một cơ hội Niết Bàn liền giống như vũ bão. Lập tức đâm vỡ không gian pháp tắc, xuyên thẳng vào cổ của con lôi mãng kia khiến nó hình thần câu diệt. Kì lạ thay, Tạo Hóa Tử Lôi bất diệt lại tan biến! Chỉ có độc khí mất đi Tử Lôi thì thất tán ra xung quanh, tạo thành một vụ nổ lớn đánh vỡ Hư vô. Ngay cả ba đại tu sĩ cũng đồng loạt hộ thuẫn để chống đỡ.
Về phía Long Cơ, Tử Lôi đánh tới tuy chỉ là tàn lực đã được Niết Bàn Chân Công chống đỡ nhưng cũng mạnh mẽ đến nổi chấn nát ba phần kinh mạch. Còn lại lão già nho sam Tử Hàm và Hoa Công Sương vì nhanh nhẹn lấy ra một tấm trúc giản có vẽ vô số hoa sen, gọi là Vạn Liên Thanh Giản, một món pháp bảo được luyện khí hoàn mĩ chín lần ra mới có thể gắng gượng chống đỡ uy áp.
Nhưng chỉ trong một sát na sau, không đợi Tử Lôi hoàn toàn tiêu tán, quang tiễn chưa tiêu biến lại tiếp tục lao về phía Hoa Công Sương và Tử Hàm. Chớp mắt một cái đã thấy nó phóng đi vạn dặm, đâm xuyên qua Vạn Liên Thanh Giản khiến bảo vật lập tức nứt vỡ.
"Hự..." - Tử Hàm ho khan. Vốn dĩ đã bị Tử Lôi hù chết, nay lại tiếp tục bị quang tiễn phá vỡ hộ thuẫn. Sinh lực đến giờ đã cạn hết năm phần!
Mà Hoa Công Sương, do Vạn Liên Thanh Giản là pháp bảo được thông linh với nguyên thần bị vỡ nát. Cho nên nội tại của hắn liền trọng thương! Căn nguyên cũng tiêu tổn sáu phần, miệng rỉ máu, tứ chi gân cốt gãy đoạn.
Thừa cơ hội này, Long Cơ không biết từ chỗ nào đã lấy ra cột trận bàn truyền tống. Thời gian này đã đủ để kích hoạt truyền tống trận, vì thế đã sớm biến mất không thể truy tung.
Tu sĩ họ Hoa run lẩy bẩy, cảm giác như nguyên thần của mình bị vỡ tan. Kẻ còn lại miễn cưỡng ôm lấy ngực đang đau nhói, nhục thân không còn nguyên vẹn, đảo mắt tìm kiếm hình hài của Long Cơ đang lẫn khuất trong linh lực mờ nhạt, khi đó đã hoàn toàn biết rõ thủ đoạn cao siêu của họ Long này: "Lão quái đó vậy mà lại sở hữu Biến Cổ Truyền Tống Trận! Đáng chết!"
Hư vô bất định rộng không thể tả, xen lẫn một chút lôi quang Tạo Hóa Tử Lôi vẫn còn. Phải biết đã gọi là trận bàn truyền tống từ Biến Cổ kỉ nguyên, chỉ trong nháy mắt đã có thể du tẩu đến bất cứ nơi nào trong vũ trụ. Khác hoàn toàn với các trận truyền tống thông thường! Vì thế, Long Cơ đã hoàn toàn vô ảnh vô tung trong mắt hai tu sĩ họ Hoa và họ Tử kia, ngậm ngùi bỏ qua cục tức này!
Mãi khi Long Cơ nhận ra ý thức, đích thị đã được truyền tống khỏi Hư vô. Hắn ra xuyên qua tiếp điểm Vạn Giới, lại thông qua Ngũ Châu tại Ngũ Châu Liên Minh liên tục như thế hơn năm mươi năm đã chân tại một khu vực phía Đông ở Trung du Thiên Hà đại châu.
Thình thịch...
Chưa kịp suy nghĩ điều gì, nhịp tim của Long Cơ bắt đầu chậm dần, đạo thể đã run lên. Từng nhịp, từng nhịp ngày càng trở nên nặng nề, như bị một lực vô hình nào đó chèn ép làm hắn ta không thể thở nổi.
Cho đến lúc Long Cơ nhận ra, nhìn xuống thân thể đang dần hoại tử của mình. Đó là nơi độc từ ngân châm kia đã phát tán ra khắp kinh mạch! Nó tạo ra từng đợt ăn mòn để thôn phệ hết sinh mệnh.
Long Cơ đã kéo thời gian giải độc ra quá dài! Hơn nữa sức lực hao mòn từ chiến trận, căn bản không đủ để duy trì trạng thái minh mẫn. Hiện tại đã tiến rất gần tới đại nạn!
Long Cơ không cam tâm. Thân thể rách rưới của một cường giả ngự tại đỉnh phong Trường Sinh đạo bắt đầu mất kiểm soát, vô thức rơi dần từ không trung. Hắn không còn sức nữa... Thân thể kiệt quệ vì hao hụt linh lực, cơ thể bị ăn mòn bởi độc dịch quái ác làm hắn ta thiếp đi ngay cả trong lúc đang rơi xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.