Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm
Chương 31: Điều Kiện Dưới Đáy Tàu
Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh
Mục lục
96 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 96/96 chương
Bậc thang bằng đồng thau phủ đầy rong rêu trơn tuột như bôi mỡ cá.
Thẩm Vân Nhược bám chặt mười ngón tay vào tay vịn kim loại lạnh ngắt, từng bước dò dẫm bước xuống lòng tối của Trấn Vực Hạm. Khi bàn chân trái chạm xuống sàn, làn nước mặn tù đọng ngập ngang bắp chân lập tức táp vào miệng vết rách. Muối biển và bùn chua ngấm vào thớ thịt sống rát bỏng như bị than hồng dí thẳng vào da, khiến khớp gối nàng run lên bần bật, suýt nữa khuỵu xuống mặt ván ngập nước.
Nàng nghiến chặt quai hàm thở hắt ra một hơi ngắn, gờ kim loại rỉ sét cào rách da lòng bàn tay, giữ cho thân người không đổ sụp.
Ngay phía sau nàng, Tạ Vô Nhai bước xuống. Sức nặng của hắn dẫm lên bậc đồng phát ra tiếng ken két nặng trịch. Nước mặn dâng lên quanh đùi hắn, những giọt máu thẫm từ bả vai phải nhỏ xuống mặt nước đen ngòm, tan ra thành từng vệt lờ lững trôi trong bóng tối.
Phụt!
Một ngọn đuốc dầu rái được Lão Thất châm lửa phía trên boong rồi mang xuống. Ánh lửa vàng vọt, khét lẹt mùi mỡ hải cẩu bập bùng soi rọi khoảng không gian ngột ngạt dưới đáy tàu.
Khoang đáy Trấn Vực Hạm không có hòm rương hay hàng hóa như các thuyền buôn thông thường. Nơi này là một buồng cơ khí khổng lồ đúc bằng đồng và sắt nguội. Những khung xương sườn kim loại to bằng cột nhà chống đỡ vòm boong phía trên, đóng dày những mảng ten đồng xanh xám và vỏ hà chết cứng. Nước biển rỉ qua các kẽ nứt dưới sống đáy sủi bọt ùng ục, dâng cao dần theo từng nhịp thở.
Nằm ngay chính giữa khoang tàu là một trục xoay bằng gang hình nón cụt, đường kính rộng hơn một trượng.
Quấn quanh trục xoay ấy là một sợi xích sắt khổng lồ, mỗi mắt xích to bằng bắp đùi người lớn, đâm xuyên qua một lỗ thủng gia cố bằng chì ở đáy tàu, cắm thẳng xuống lòng rãnh nứt Đáy Rỗng bên dưới. Sợi xích đang bị kéo căng như dây đàn, phát ra những tiếng rền rĩ cơ học trầm đục truyền thẳng qua lớp nước ngập dưới chân mọi người.
Lão Thất cùng hai tên thợ lặn vạm vỡ lội qua làn nước đục tiến đến trục gang. Gã thợ lặn già vung đuốc soi vào thành trục, nơi có một bánh răng cưa lớn bị chặn lại bởi một then hãm bằng đồng đen:
"Trục xả áp đây rồi!" Mắt Lão Thất lóe lên tia sáng hung hãn: "Bẻ gãy chiếc then hãm này, bánh răng sẽ xoay, nhấc van xả nước dưới đáy lên!"
Gã quay phắt lại nhìn Thẩm Vân Nhược:
"Hải bàn đâu?!"
Thẩm Vân Nhược rút chiếc hải bàn bằng đồng thau bên hông ra.
Cây kim sắt bên trong không hề quay ngang tìm hướng. Lực hút từ khối gang khổng lồ kéo mũi kim chúc chếch một góc bốn mươi lăm độ, chỉ thẳng vào một rãnh khuyết hình bán nguyệt nằm ở chân bệ trục xoay — vị trí thấp nhất, đang ngập chìm dưới lớp nước biển đen ngòm. Gờ rãnh khuyết có kích thước khớp chuẩn xác với phần đế tròn của chiếc hải bàn, tựa như cả hai từng được đúc ra từ cùng một khuôn kim loại.
"Nó không phải chìa khóa mở then," Thẩm Vân Nhược nói, thanh âm lạnh tanh: "Nó là chốt định vị kiêm hãm trục. Không cắm hải bàn vào rãnh khuyết để khóa đúng góc, then bật ra sẽ khiến bánh răng quay tự do không kiểm soát."
Lão Thất nheo mắt nhìn dòng nước đang dâng mấp mé đầu gối, rồi nhìn con dao róc cá thép đen vẫn cầm chắc trên tay nàng. Gã nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống nước:
"Nói nhảm! Đáy rỉ sét ba trăm năm, cứ nạy chốt ra là thông!"
Gã quát tên thợ lặn cầm xà beng, mắt liếc sang tên thứ hai:
"Chó Con cầm búa tạ đứng chặn! A Sáu, dùng xà beng nạy chốt then ra cho tao!"
Tên thợ lặn tên A Sáu gật đầu, sải bước tiến tới bên trục gang. Gã chèn đầu nhọn của chiếc xà beng thép vào khe hở giữa then đồng đen và bánh răng cưa, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể đè mạnh cán sắt xuống để bẩy chốt.
"Dừng tay," Tạ Vô Nhai cất giọng, khàn đặc và nặng nề.
Hắn đứng chắn ngang giữa luồng sáng của ngọn đuốc, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn chằm chằm vào độ căng của mắt xích sắt dưới nước:
"Then đồng đen đó không phải chốt giữ van. Nó là chốt chặn phản lực của sợi xích dưới rãnh nứt. Bẩy gãy then bằng lực thô, sợi xích sẽ giật ngược lại."
Lão Thất cười gằn, tay nắm chặt chuôi đại đao răng cưa:
"Mày sợ chết à? Hay mày muốn câu giờ chờ triều dâng nuốt sạch bọn tao ở đây?!"
Gã quát A Sáu:
"Nạy mạnh vào!"
Tên thợ lặn nghiến răng, gân cổ nổi cộm, dẫm hai chân lên bệ gang lấy thế bẩy mạnh cán xà beng.
RẮC!
Một tiếng kim loại gãy đanh gọn dội lên. Khớp then đồng đen bị rỉ sét ăn mòn gãy lìa khỏi bệ đỡ.
Thế nhưng, chiếc bánh răng cưa không hề xoay tròn để mở van.
KENG... UỲNH!
Sợi xích sắt khổng lồ nối xuống đáy vực ngầm mất đi điểm hãm, lập tức bị một lực kéo kinh hoàng từ lòng rãnh nứt giật sụp xuống nửa thước!
Cú giật ngược cơ học truyền thẳng lên trục gang, làm thanh xà beng thép trên tay A Sáu bật ngược trở lại với tốc độ xé gió. Đầu cán sắt vung một đường ngang tàn bạo, nện thẳng vào cẳng tay và xương đòn của tên thợ lặn.
Rắc!
Tiếng xương gãy toác giòn rụm vang lên giữa khoang tàu. A Sáu hộc ra một búng máu tươi, thân hình vạm vỡ bị hất văng ra xa hơn một trượng, rơi sầm xuống làn nước buốt giá, quẫy đạp dữ dội rồi chìm dần trong tiếng rên nghẹn ứ.
Cùng lúc đó, cú giật của sợi xích đã bẻ toác mối hàn chì ở sống đáy tàu.
Dưới đáy khoang, áp lực từ rãnh nứt Đáy Rỗng đang nén chặt một khối nước bùn khổng lồ bên dưới, ép nó phun phì phì qua kẽ nứt bung chì. Dòng nước không chảy vào theo cách rỉ thấm thông thường; nó như một cột nước đen bị lòng vực nén phun ngược lên, sủi bọt ùng ục, cuốn theo bùn nhão và khí lưu huỳnh nồng nặc. Nước trong khoang tàu dâng vọt từ ngang gối lên tận thắt lưng chỉ trong vài nhịp thở.
Tên thợ lặn tên Chó Con kinh hoàng buông rơi cả búa tạ xuống nước, cuống cuồng lùi về phía cầu thang đồng.
Mặt Lão Thất biến thành màu xám tro. Con mắt ti hí của gã nhìn thi thể A Sáu đang dập dềnh trên mặt nước đen, rồi nhìn cột nước đang xối xả ộc lên từ vết rách hàn chì, thanh đại đao trên tay gã run rẩy thấy rõ. Cấu trúc của Trấn Vực Hạm không vận hành theo quy luật cạy phá gỗ thông thường; mỗi chi tiết kim loại ở đây đều gắn chặt với lực kéo của vực thẳm bên dưới.
Thẩm Vân Nhược bước tới một bước, mũi dao róc cá thép đen kề sát vào ngực Lão Thất. Nước ngập ngang hông lạnh buốt như băng, nhưng ánh mắt nàng nhìn thẳng vào gã thợ lặn già lại rực lên một ngọn lửa sắc lạnh:
"Sáng mắt ra chưa?"
Lão Thất nuốt khan một ngụm nước bọt, hàm răng va vào nhau lập cập:
"Giờ... Giờ làm sao?!"
"Trục xoay đã lệch ba tấc, sợi xích đang kéo nghiêng vỏ tàu," nàng nói, từng chữ đanh thép: "Chỉ có chiếc hải bàn này mới khớp vào ngạnh hãm dưới đáy để giữ bánh răng không trượt thêm. Nhưng muốn đẩy trục gang ngược lại nửa vòng để mở cửa xả áp mà không làm bật tung mối hàn dưới sống tàu, cần hai người ghìm đòn bẩy trợ lực."
Nàng chỉ sang tên thợ lặn đang co rúm ở chân cầu thang:
"Bảo nó lội xuống đây, cùng ngươi giữ cán sắt trợ lực cho Tạ Vô Nhai. Và một điều kiện nữa."
"Điều kiện gì?!" Lão Thất gằn giọng trong cuống họng.
"Toàn bộ bè da cá voi và lương thực trên boong, chia đôi. Sau khi mở được van xả, Đầu Khỉ và A Tam lên một bè đi cùng các ngươi ra đường ngầm. Nếu các ngươi dám giở trò vứt bỏ họ lại khoang tàu..." Nàng ấn nhẹ mũi dao khiến lớp da ngực Lão Thất rỉ máu: "...Ta chỉ cần rút chiếc hải bàn này ra, sợi xích sẽ kéo toàn bộ con tàu này cùng tất cả chúng ta xuống đáy rãnh nứt trong ba nhịp thở."
Lão Thất nhìn chiếc hải bàn, rồi nhìn bàn tay đang giữ chuôi dao của nàng. Gã hiểu điều kiện ấy không phải lời thương lượng; đó là sợi dây thòng lọng mà nàng đã quấn quanh cổ tất cả mọi người.
"Được! Tao thề trước Thần Biển!" Gã gật đầu, nhưng ngón tay chai sạn vẫn siết chặt chuôi đao. Lời thề trước Thần Biển chỉ là thứ rẻ tiền nhất gã còn có thể ném ra lúc này.
Gã quay sang gầm lên với tên đàn em:
"Chó Con, lội xuống đây! Lấy cây xà beng thứ hai chèn vào ngạnh dưới!"
Tên thợ lặn run lẩy bẩy mò mẫm dưới làn nước đục nhặt cây xà beng rơi, lội tới chân bệ trục.
Thẩm Vân Nhược không nhìn họ nữa. Nàng lội về phía Tạ Vô Nhai đang đứng cạnh trục gang.
Nước mặn đã ngập đến gần xương sườn hắn. Bốn lỗ thủng do Câu Hồn Đinh để lại dọc hai bên vai và tỳ bà cốt của hắn ngâm trong nước xót buốt khiến các thớ thịt quanh miệng vết thương co giật liên hồi. Máu từ dưới lớp nước đen trồi lên thành từng sợi mảnh.
Tạ Vô Nhai cúi đầu nhìn nàng. Bàn tay thô ráp của hắn đã đặt lên gờ sắt của trục xoay. Ánh mắt hắn sâu thẳm, dừng lại trên gương mặt tái nhợt và đôi môi thâm tím vì ngâm nước lạnh của nàng:
"Cắm hải bàn vào, áp lực xích giật sẽ dội thẳng vào xương vai của ta."
Giọng hắn khàn đặc:
"Có thể gãy xương. Có thể toác thịt đến chết. Nàng... Vẫn muốn mở?"
Thẩm Vân Nhược nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cổ họng nàng khô rát. Hai đầu gối run rẩy dưới làn nước buốt giá. Mỗi lần nghĩ đến việc bị nhấn chìm trong khoang tàu tối tăm ngập bùn này, lồng ngực nàng lại co thắt như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Nàng nhìn thấy những sợi máu mỏng manh của hắn đang tan dần vào dòng nước đen ngòm quanh eo; những ngón tay đã lạnh đến mất cảm giác của nàng vẫn siết chặt chiếc hải bàn, móng tay bấu vào mép đồng đến bật máu.
Nàng không nhìn hắn như nhìn một người cần được cứu. Nàng nhìn hắn như nhìn kẻ duy nhất còn có thể cùng mình sống sót ra khỏi con tàu này.
"Ta không để chàng chết," nàng nói, giọng đanh lại: "Nhưng ta cũng không ở lại đây làm mồi cho cá. Giữ chặt trục gang."
Tạ Vô Nhai nhìn nàng. Khóe môi khô nứt của hắn khẽ giật một nhịp trước sự kiên quyết tàn nhẫn trong đáy mắt người phụ nữ.
"Được," hắn thốt ra một chữ.
Tạ Vô Nhai không dùng sức kéo ngược sợi xích. Hắn tỳ trọn bờ vai và lồng ngực vào thanh xà beng thứ nhất, lấy toàn bộ sức nặng xương cốt làm chốt hãm chèn cứng vào khớp bánh răng, ngăn không cho trục xoay trượt thêm dù chỉ nửa phân. Hai đầu gối hắn ghim chặt xuống sàn gỗ ngập nước.
Lão Thất và tên thợ lặn dồn toàn lực đè nghiến lên thanh xà beng thứ hai ở ngạnh đối diện.
Thẩm Vân Nhược hít sâu một hơi, nín thở ngụp hẳn người xuống làn nước biển đen ngòm buốt giá.
Dưới đáy nước tối tăm, bàn tay nàng lần theo rãnh khuyết hình bán nguyệt ở chân bệ trục xoay. Mũi kim sắt bên trong hải bàn rung lên dữ dội theo từng rung chấn của khối gang. Nàng dùng toàn bộ sức lực của hai cánh tay, ấn phập đế đồng của chiếc hải bàn vào rãnh khuyết!
KỊCH!
Một tiếng khớp cơ học ăn chặt dội lên từ đáy nước.
Gờ khóa của hải bàn lập tức ghim chặt vào bánh răng ngầm, hãm đứng đà trượt tự do. Bánh răng cưa của Trấn Vực Hạm rung chuyển dữ dội, bắt đầu xoay ngược lại từng tấc một dưới lực đòn bẩy của ba người phía trên.
Thế nhưng, trục gang vừa xoay ngược được nửa gang tay—
RĂNG RẮC... UỲNH!
Toàn bộ thân tàu Trấn Vực Hạm bỗng nhiên trượt nghiêng dữ dội về phía miệng rãnh nứt! Cú chấn động cơ học khiến mặt sàn vát dốc hiểm hóc, hất văng Lão Thất và tên thợ lặn quỳ sụp xuống làn nước đen.
Dưới đáy nước, chiếc hải bàn trong hai bàn tay Thẩm Vân Nhược rung lên bần bật, mép kim loại sắc lẹm cứa rách toạc lòng bàn tay nàng, áp lực xoáy ngầm từ rãnh nứt chực giằng phăng nó khỏi rãnh khóa.
Và từ sâu thẳm bên kia mối hàn chì vừa toác miệng, một chuỗi tiếng kim loại khổng lồ va đập chậm rãi dội ngược lên bụng tàu — nặng nề, dồn dập, báo hiệu thứ bị xích dưới đáy vực đã bắt đầu siết chặt lấy vỏ Trấn Vực Hạm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.