Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh

Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm

Chương 26: Rãnh Nước Chết

Đăng: 11/09/2026 10:34 1,979 từ 11 lượt đọc

Một vệt sáng xanh lơ quét ngang qua các ô cửa đá bazan trên tầng cao, rọi thẳng vào lòng tháp tối tăm.

Bóng của những cây cột đá gãy đổ dài ngoẵng trên nền đá, giật từng nhịp theo chuyển động chậm rãi của chiếc tuần dương hạm ngoài khơi. Mùi sương muối ẩm ướt bị luồng sáng lân tinh xé toạc, để lộ ra những hạt bụi tro bay lơ lửng giữa không trung.

Thẩm Vân Nhược hạ thấp trọng tâm sát mặt đất. Gót chân trần của nàng đạp dứt khoát vào đốm bấc còn sót lại bên xác chiếc đèn vỡ.

Xèo.

Đốm lửa lụi hẳn. Mùi bấc cháy khét bốc lên nồng nặc. Tầng trệt sụp trở lại vào bóng tối đặc quánh ngay trước khi dải sáng trượt qua mép bậu cửa đá bên dưới.

Dưới sàn, A Tam và Đầu Khỉ nằm ép bụng xuống mặt đá, hai bờ vai run lên bần bật. Cơn đau từ khớp cổ tay trật và vết tên tẩm độc ở bả vai khiến trán hai tên vã đầy mồ hôi lạnh, nhưng cả hai đều cắn chặt môi, không dám để lọt ra nửa tiếng thở dốc. Sống nhờ bãi xác tàu ở biển nội địa này, bọn chúng hiểu rõ quy luật của thứ ánh sáng xanh lơ kia: Đó là đèn rà quét luồng lạch của Táng Thần Sơn. Bất kỳ đốm lửa lạ nào xuất hiện trong phạm vi phế tích vào ban đêm đều sẽ bị tuần dương hạm đánh dấu mục tiêu để dàn pháo nỏ trên boong bắn phá.

Luồng sáng trượt qua vòm cổng tháp, quét dần về phía vách đá tai mèo phía đông.

Thẩm Vân Nhược không đứng dậy. Nàng quỳ một gối xuống sàn đá, tay phải ghìm thanh xà beng ngắn, tay trái rút con dao róc cá cắm phập xuống kẽ đá cách sống mũi Đầu Khỉ một lóng tay.

Tiếng sắt va vào đá phát ra một thanh âm keng khô khốc.

"Nó vừa quét qua," giọng nàng thấp, đều đặn: "Bao lâu nữa đèn quay lại?"

Đầu Khỉ nằm nghiêng mặt trên nền đá, một bên tai áp sát mặt sàn dính đầy muội than. Gã khẽ nhúc nhích chiếc cổ gầy gò, mắt liếc ra ngoài vòm cổng:

"Ba hồi chuông đồng trên mũi tàu... Vừa dứt hồi thứ nhất. Chừng nửa khắc nữa nó sẽ bẻ lái xong một vòng cung quanh bãi đá vôi để quay mũi rà lại lần hai."

"Ngươi giữ hải đồ, nói lối thoát," Thẩm Vân Nhược ấn nhẹ sống dao xuống kẽ đá: "Đừng nói những lời thừa thãi."

"Rãnh Cóc Ngậm Đá," gã thợ lặn gù run rẩy thì thào qua kẽ răng: "Ngay sau chân tháp có một lạch nước cạn luồn qua khe đá vôi. Lòng rãnh hẹp, đáy lởm chởm đá ngầm, chiến thuyền lớn không thể vào được... Chỉ có thuyền đáy nông mớn nước dưới năm thước mới lách qua nổi."

"Ra khỏi rãnh đó là đâu?"

"Bãi ngầm Quy Tịch. Nhưng ban đêm nước xoáy dữ lắm, không có người quen tay chèo giữ lái thì thuyền đâm sầm vào vách đá tai mèo nát vụn ngay."

Thẩm Vân Nhược rút con dao lên, giắt lại vào bao da bên hông. Nàng không bàn luận, cũng không hứa hẹn điều gì với hai kẻ dưới sàn.

"Đứng dậy," nàng nói: "Khiêng hắn xuống thuyền. Làm vỡ mạn thuyền hoặc để hắn chìm, các ngươi ở lại đây chịu đợt pháo nỏ thứ hai."

Đầu Khỉ nhìn lưỡi dao vừa rời khỏi kẽ đá, nuốt khan một ngụm nước bọt:

"Ra khỏi rãnh... Cô thả chúng ta chứ?"

Thẩm Vân Nhược đứng dậy, mắt không nhìn gã:

"Nếu còn sống tới đó."

Đầu Khỉ im bặt, cắn răng dùng cánh tay lành lặn chống xuống sàn, gượng đứng bằng chiếc chân thọt. A Tam cũng ôm lấy bả vai sưng tấy đen ngòm, lảo đảo bò dậy theo. Bột rễ cây khô chỉ tạm thời giữ cho độc tính không lan nhanh, thớ thịt quanh miệng vết thương vẫn giật nảy từng cơn đau nhức. Cả hai nhìn sang góc tối sau chiếc cột hoa cương bị gãy.

Ở đó, người đàn ông mang theo những cọc đinh đồng trên vai đã chống một tay ngồi dậy tự bao giờ.

Hắn không nói, cũng không nhìn hai tên thợ lặn. Tấm áo da thú phủ hờ trên bờ vai trần vằn vện sẹo. Mỗi nhịp thở của hắn nặng trịch phả vào bóng tối. Khi A Tam run rẩy thò cánh tay lành lặn luồn qua nách hắn, cơ thể người đàn ông trĩu nặng xuống như một khối đá tảng khiến đầu gối gã thợ lặn khuỵu hẳn xuống mặt sàn đá bazan.

"Nặng... Không nhấc nổi..." A Tam thở hắt ra, mặt nhăn nhúm vì bả vai trúng độc bị kéo căng.

Thẩm Vân Nhược bước tới, luồn cánh tay qua mạn sườn còn lại của người đàn ông, ghìm chặt lấy thắt lưng hắn. Vết rách trên vai nàng bị kéo căng toạc miệng, máu tươi rỉ ra thấm ướt một mảng áo gai thô ráp. Cơn buốt nhói chạy dọc sống lưng khiến tầm mắt nàng chao đảo trong thoáng chốc, hai đầu gối phàm trần run lên bần bật dưới sức nặng đè nén.

Nàng cắn chặt môi dưới, dùng lực cơ đùi và hông nâng bổng một phần thân xác đồ sộ ấy lên. Nàng cùng hai tên thợ lặn nhọc nhằn kéo lê người đàn ông về phía cửa vòm thông ra bậc thềm đá sát mép nước.

Tạ Vô Nhai không bước đi theo cách của người bình thường. Gót chân trần của hắn kéo lê trên lớp cát dăm và vỏ hà mục nát, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Nhưng khi cơ thể hắn chao đảo sắp ngã sụp xuống bậc thềm, năm ngón tay thô ráp đầy vết chai của hắn lại vươn ra theo bản năng, bấu chặt lấy vạt áo bên hông Thẩm Vân Nhược.

Lực bấu vụng về, cứng ngắc như một chiếc móc sắt găm vào mép vải. Đó là phản xạ sót lại của một sinh thể đang rơi vào đáy vực, cố tìm kiếm một điểm neo duy nhất để không bị cuốn trôi. Nàng không gạt tay hắn ra; nàng chỉ nghiến răng siết chặt cánh tay quanh thắt lưng hắn, cùng A Tam dồn lực bước xuống từng bậc đá trơn trượt.

Gió biển thốc vào cửa tháp lạnh buốt.

Dưới bậc thềm đá bazan, chiếc thiết mộc thuyền đang dập dềnh theo từng đợt sóng dài. Nước biển đen ngòm dâng lên mấp mé mép ván, bọt sóng đục cuốn theo những mảng rong rêu rách nát vỗ vào thành đá kêu oạp oạp.

"Xuống!"

Thẩm Vân Nhược quát khẽ. Cả ba người cùng dồn toàn lực đẩy mạnh.

Rầm!

Chiếc thuyền chao đảo dữ dội, mạn thuyền dìm sâu xuống nửa gang tay nước. Tạ Vô Nhai ngã sụp xuống đáy khoang lái, trán va vào mạn gỗ phát ra một tiếng đục ngầu, rồi nằm cuộn tròn bất động trong góc tối.

Chấn động dữ dội khiến chiếc sào tre gác bên mạn bị hất văng xuống nước, trôi dạt ra xa chỉ sau hai nhịp sóng. Chưa dừng lại ở đó, bao tải nhỏ đựng nửa phần lương khô bột ngô giắt ở mũi thuyền bị tuột nút dây, lăn tròn qua gờ ván rồi rơi tõm vào khe đá ngầm sâu hoắm.

Tiếng nước bắn lên bùm một cái rồi im bặt. Lương thực chìm nghỉm dưới đáy bùn đen.

Thẩm Vân Nhược không ngoái đầu nhìn lại gói lương khô vừa mất. Bàn chân trần của nàng vừa nhảy xuống sàn gỗ liền va trúng một cụm vỏ hà bám ở góc thuyền, cứa rách mu bàn chân tóe máu. Nàng khụy một chân xuống đáy thuyền ướt sũng, ngực phập phồng dữ dội, phải mất ba nhịp thở dốc mới gượng đứng thẳng dậy được. Các ngón tay nàng run lẩy bẩy vì kiệt sức, gần như không còn cảm giác khi chạm vào cán dao.

Nàng dùng con dao róc cá chặt đứt sợi dây thừng neo vào cọc sắt rỉ trên bậc đá.

"Cầm dầm!" Nàng gằn giọng, đá cây dầm gỗ mun về phía Đầu Khỉ.

Gã gù dùng bàn tay trái kẹp cán dầm vào hõm nách, chiếc chân thọt đạp mạnh vào vách đá bazan đẩy mũi thuyền tách khỏi bến nước. A Tam quỳ rạp ở mũi thuyền, dùng một đoạn gậy gỗ ngắn liên tục chấm xuống mặt nước đen ngòm phía trước để đo mớn nước.

Chiếc thiết mộc thuyền dài chưa đầy ba trượng rẽ nước lướt đi, men sát chân tháp rồi chui tọt vào một khe hở tối tăm nằm giữa hai vách đá vôi sừng sững — rãnh Cóc Ngậm Đá.

Lòng rãnh chỉ rộng chừng một trượng rưỡi, hai bên vách đá dựng đứng như hai bức tường thành đen ngòm che khuất hoàn toàn bầu trời đêm. Dưới đáy rãnh, dòng nước ngầm chảy xiết cuốn con thuyền trôi băng băng về phía trước mà không cần khua dầm.

Và ngay khoảnh khắc đuôi thuyền vừa lọt hẳn vào bóng tối của khe đá...

Phía sau lưng họ, từ mặt biển mở rộng ngoài chân Hắc Cốt Tháp, một chuỗi âm thanh kim loại trầm đục bắt đầu rền vang, vọng qua vách đá như tiếng sấm chạy dưới đáy nước.

Keng... Rầm... Roảng xoảng!

Đó là tiếng xích sắt neo phao của tuần dương hạm Táng Thần Sơn được thả rơi tự do xuống biển. Những mắt xích lớn bằng gang đúc trượt qua lỗ luồn neo trên mũi chiến hạm, cắm phập xuống lớp bùn đáy biển sâu hàng chục trượng. Từng cụm phao xích kết nối với nhau, chăng ngang qua cửa biển tạo thành một hàng rào phong tỏa cơ học, ngăn chặn mọi tàu thuyền lớn nhỏ ra vào khu vực đầm lầy.

Ánh đèn lân tinh xanh lơ lại quét ngược trở lại. Luồng sáng hình quạt rọi thẳng vào thềm đá bazan nơi họ vừa đứng cách đó chưa đầy nửa khắc. Thềm đá trơ trọi, chỉ còn lại mẩu dây neo bị chém đứt nham nhở và vài giọt máu tươi chưa kịp khô bị nước biển liếm sạch dần.

Tuần dương hạm đã khép kín tuyến phong tỏa ngoài khơi theo đúng quy trình tuần tra định kỳ.

Bên trong rãnh ngầm tối đen như mực, con thuyền trôi theo dòng nước xiết với tốc độ mỗi lúc một nhanh.

Rắc!

Một mỏm đá ngầm nhô ra dưới làn nước đen va quệt dữ dội vào mạn thuyền bên phải. Thớ gỗ mun dày cộp bị chém toác một đường dài, nước biển lạnh ngắt bắt đầu rỉ qua khe nứt, chảy tràn vào đáy khoang nơi Tạ Vô Nhai đang nằm mê man.

A Tam ngồi thụp xuống mũi thuyền, một tay ôm bả vai sưng vù, tay kia vội vã vơ lấy mớ giẻ rách nhét chặt vào khe nứt để hãm dòng nước. Đầu Khỉ cắn răng kẹp chặt cán dầm, mồ hôi và nước biển chảy ròng ròng xuống cằm, mắt căng ra nhìn vào những bóng đá tai mèo lởm chởm đang lao vun vút qua mạn thuyền.

Thẩm Vân Nhược dựa lưng vào mạn gỗ ẩm ướt, bàn tay rỉ máu buông thõng bên hông, ngực nghẽn lại vì từng đợt đau nhức sau chuyến tháo chạy. Không còn nơi trú ẩn, mất sạch lương thực, con thuyền rách nát mang theo bốn kẻ thương tật tiếp tục bị dòng nước cuốn thẳng về phía bãi đá ngầm Quy Tịch Nhai.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3