Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm
Chương 38: Khớp Xương Đáy Biển
Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh
Mục lục
100 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 100/100 chương
Gió biển thổi qua Bãi Tiêu Xương không mang theo tiếng gió rít khô khốc của không khí, mà rền rĩ u u tựa như tiếng kèn làm bằng vỏ ốc rạn nứt bị vùi dưới bùn sâu vạn năm.
Màn sương mù xám chì bị dòng đối lưu xé toạc thành từng dải mỏng, để lộ ra một cảnh tượng rợn ngợp. Nhô lên khỏi mặt nước đen nhờn nhụa không phải vách đá vôi hay rạn san hô, mà là những khúc xương sườn khổng lồ của loài thú cổ ngâm trong biển mặn không biết bao nhiêu năm. Từng rẻ xương to như thân gỗ lim, đen nhánh như huyền thiết, bề mặt phủ kín khoáng trắng kết tinh và lớp vỏ hà hóa đá sắc như lưỡi cạo. Chúng cắm xiên xẹo từ lòng biển sâu đâm thẳng lên trời, đan chéo vào nhau thành một mê cung xương xám xịt kéo dài khuất vào màn sương.
Dưới đáy khoang thuyền sắt, cỗ quan tài nghìn năm rung lên từng chặp.
Cang... Cang...
Tiếng gõ kim loại từ bên trong đáy sắt dồn dập hơn theo từng đợt sóng vỗ. Ba cây đinh đồng thau bị gãy ở mép nắp quan tài rỉ ra những luồng khói đỏ tía mỏng manh. Mỗi khi luồng khí đỏ ấy chạm vào hơi nước bốc lên quanh các khúc xương đen ngoài biển, mặt nước sát chân xương lại nổi lên từng mảng bọt trắng xóa, xèo xèo ghê rợn như mỡ sôi trên chảo gang.
Trên nắp quan tài, bốn chiếc Câu Hồn Đinh sau lưng Tạ Vô Nhai lạnh buốt. Một lớp băng mỏng màu tím sẫm lan dần ra khắp da thịt hắn, khiến môi hắn tím tái, lồng ngực phẳng lặng. Mỗi khi tiếng kim loại dưới đáy sắt gõ mạnh một nhịp, bốn cọc đinh neo lại giật nảy lên, kéo theo từng đợt co giật khô khốc nơi sống lưng người đàn ông.
Nơi ngực Thẩm Vân Nhược, sáu cánh Bỉ Ngạn thắt lại buốt nhói.
Cơn co thắt từ cuống tim khiến nàng không thể đứng vững, phải quỳ một gối xuống sàn khoang ướt sũng. Bàn tay quấn đầy vải vụn của nàng áp chặt lên trán Tạ Vô Nhai, năm ngón tay gầy guộc run rẩy bấu chặt lấy đường chân tóc của hắn.
Nàng chỉ có thể rời tay trong vài nhịp ngắn; mỗi lần dứt mối liên kết ấy ra, cơn co thắt nơi cuống tim lại siết chặt như muốn bóp nát lồng ngực phàm nhân, rút cạn từng sợi sinh lực ít ỏi còn sót lại khiến máu tươi rỉ qua kẽ môi. Giữa luồng khí tức dị thường bốc lên từ những khúc xương hóa thạch, nếu nàng buông lỏng mối liên kết quá lâu, cơ cấu cân bằng mong manh trên nắp quan tài sẽ sụp đổ, kéo theo cả thể xác lẫn tàn hồn của hắn chìm nghỉm vào bóng tối.
"Rẽ mạn phải! Ôm sát chân cột xương!"
Tiếng gầm khàn đặc của gã chèo đò một mắt ở đuôi thuyền đột ngột kéo nàng về với hiểm cảnh trước mắt.
Dòng triều nghịch của Vạn Linh Hải đã ập tới.
Không có sóng bạc đầu cuộn trào, mặt biển chỉ nổi lên những xoáy nước đen ngòm cuộn tròn dưới đáy cạn. Sức hút tàn bạo của dòng nước ngầm kéo con thuyền sắt trôi tuột đi. Mép mạn thuyền bọc sắt mỏng chìm sâu xuống, nước biển mặn chát tràn qua gờ đinh tán xối xả vào lòng khoang.
"Múc nước ra!" Lão Thất rú lên, giọng khô khốc vì kinh hãi. Hai tay gã quờ quạng vớ lấy nửa chiếc gáo dừa nứt vỡ dưới đáy sàn, điên cuồng vục từng gáo nước tạt qua mạn: "Nước ngập mắt cá chân rồi! Thuyền chìm mất!"
Chó Con vừa khóc vừa dùng hai bàn tay vốc nước tạt ra ngoài, nước mặn bắn cay xè hai mắt.
Ở khoang giữa, Đầu Khỉ một tay ôm chặt lấy khối sáp cá trám ở lỗ đinh nứt. Áp lực nước biển từ đáy ép lên khiến khối sáp nhào vải gai bắt đầu bị đẩy phồng, rỉ ra những tia nước mỏng:
"Cô nương! Đinh tán sắp bung! Sáp cá không giữ nổi áp lực nước xoáy!"
Thẩm Vân Nhược cắn chặt môi, rút bàn tay khỏi trán Tạ Vô Nhai trong khoảnh khắc. Cơn đau co thắt nơi lồng ngực lập tức quất mạnh vào cuống họng làm nàng ho sặc ra một ngụm máu bọt, nhưng giọng nàng vẫn đanh thép át cả tiếng sóng:
"Lấy bao lương khô đè lên! A Tam, dùng thân mình đè chặt bao lương khô, chặn chết lỗ đinh đó!"
Dứt lời, bàn tay run rẩy của nàng lại lập tức ấn chặt xuống trán Tạ Vô Nhai, ghìm giữ lại nhịp thở đang rệu rã của người đàn ông.
A Tam đang mê man vì cơn sốt hoại tử, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nhưng tiếng quát lọt vào tai như một nhát roi quất thẳng vào thần kinh. Bản năng của kẻ sinh tồn dưới đáy cống ngầm trỗi dậy; gã không màng đến bắp chân đen sì đang bốc mùi thối rữa, trườn cả thân hình gầy guộc lên trên bao lương khô dính bùn, dồn toàn bộ sức nặng nửa thân trên đè nghiến lên khối nêm sáp của Đầu Khỉ.
HỰ!
A Tam hộc ra một búng máu nhớt xuống sàn sắt, cằm đập mạnh vào thanh xà gỗ, nhưng hai cánh tay gã vẫn khóa chặt bao lương khô như một chiếc gông cùm. Dòng nước rỉ lập tức bị ghìm nghẹt dưới ngực gã.
Thế nhưng mũi thuyền vẫn đang lao vun vút theo dòng nước xiết, đâm thẳng vào một khe hẹp giữa hai khúc xương sườn khổng lồ đen nhánh dựng đứng. Dòng nước ngầm tại khúc hẹp cuộn xoáy quanh những gờ xương sắc nhọn nhô ra từ hai bên vách.
Chỉ cần mũi thuyền trượt lệch nửa gang tay, lớp vỏ sắt mỏng manh sẽ bị đâm toạc.
Ở đuôi thuyền, gã chèo đò một mắt hai chân cắm chặt xuống sàn, hai cánh tay vạm vỡ gồng hết gân guốc ghìm giữ chiếc cần lái bằng gỗ nghiến nối với bản lái sắt dưới nước.
RẮC... RẮC...
Lực xoắn từ dòng triều nghịch nện thẳng vào bản lái sắt, truyền ngược lên cần lái những chấn động dữ dội. Bản lái bị kẹt vào một mấu xương ngầm dưới đáy; chiếc cần lái gỗ bắt đầu phát ra tiếng nứt khô khốc.
"Bản lái bị kẹt rễ xương!" Gã chèo đò nghiến răng, tròng mắt trắng dã hằn lên những tia máu.
Hắn cố dồn sức đè xuống, nhưng một con sóng ngầm từ mạn trái bất ngờ thúc mạnh vào đuôi thuyền.
UỲNH!
Cú dội ngược làm chiếc cần lái gỗ nghiến bật tung khỏi ngàm hãm. Cán gỗ đập trúng mạng sườn gã chèo đò, hất văng thân hình hộ pháp của hắn ngã nhào sang một bên mạn thuyền, miệng ộc ra máu tươi.
Cần lái tuột khỏi tay người điều khiển, lập tức xoay tít tự do theo chiều xoáy của dòng nước.
Mất đi sự kiểm soát của bánh lái, mũi thuyền trượt ngang, lao thẳng về phía mũi xương nhọn hoắt bên mạn phải.
"LẬT THUYỀN RỒI!" Lão Thất rú lên, vứt chiếc gáo dừa, ôm chặt lấy đầu co rúm người lại.
Khoảng cách tới khúc xương sườn đen nhánh chỉ còn trong gang tấc.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ở góc tối đuôi khoang, Chột Mắt mở mắt.
Không có ánh sáng kỳ tích, chỉ có con mắt duy nhất đỏ ngầu đục dại vì cơn đau xé thịt. Tiếng nước xoáy rít qua kẽ ván và tiếng bánh lái trượt khớp lọt vào màng nhĩ gã. Ba mươi năm ngụp lặn dưới đáy bùn Vạn Linh Hải khiến gã hiểu rõ hơn bất kỳ ai: khi bản lái quay tự do giữa dòng xoáy, chiếc thuyền sẽ vỡ nát trước khi người kịp rơi xuống nước.
Gã không nghe thấy tiếng Lão Thất gào thét. Gã chỉ nhớ câu nói trầm lạnh của Thẩm Vân Nhược khi ghé ngụm nước ngọt vào môi gã:
“Chưa tới lúc chết, không được phép buông tay.”
"Khực..."
Một tiếng thở nghẹn bật ra từ lồng ngực dập nát.
Bằng cánh tay trái lành lặn và cùi chỏ tóe máu, Chột Mắt lết thân mình qua vũng nước mặn ngập ngang sàn sắt. Khớp gối vỡ vụn của gã cọ xát trên mặt kim loại, để lại một vệt máu loãng bị nước biển rửa trôi.
Gã lao mình vào hốc bánh lái.
Chiếc cần lái gỗ nghiến đang quay cuồng điên loạn. Chột Mắt không cố dùng sức tàn để giằng co với cần gỗ — một phế nhân không bao giờ địch nổi sức nước của cả dòng biển.
Gã quờ tay tóm lấy sợi cáp gân thú buộc dầm mạn thuyền, vung cánh tay trái quấn nhanh hai vòng dây quanh trục bản lái để ghìm cự ly. Đoạn, gã quăng trọn nửa thân trên vào khe hẹp giữa cần lái và khung sườn sắt.
Gã dùng lồng ngực và bờ vai tàn phế của mình làm một chiếc chốt hãm sống.
RẮC!
Cần gỗ nghiến quay giật ngược lại, thúc thẳng vào ngực Chột Mắt khiến xương sườn gã gãy vụn. Nhưng cú chèn thân chuẩn xác của một tay lặn dạn dày kinh nghiệm đã khóa chết góc quay của cần lái; sợi cáp gân thú siết căng, cưỡng ép bản lái sắt dưới nước nằm nghiêng theo dòng chảy.
Chính lực đẩy của dòng triều nghịch tạt vào bản lái bị khóa cứng đã bẻ ngoặt mũi thuyền sắt sang mạn trái.
XOẠT... RÈN RẸT!
Mũi thuyền sắt lướt sát qua khúc xương Cổ Thần nhọn hoắt trong đường tơ kẽ tóc.
Vỏ sắt mỏng cọ vào lớp vỏ hà hóa thạch, bắn ra một chuỗi tia lửa rát mặt kèm theo tiếng rít đanh đục chát chúa.
Nhưng con thuyền không thể thoát hiểm mà không phải trả giá.
Cú va quẹt tàn bạo xé toạc một mảng tôn mỏng bên mạn phải thuyền dài hơn ba thước. Lớp gỗ dâu rừng gia cố bên trong bị lực ép bẻ cong vênh, hai chiếc đinh tán đồng thau bật tung rơi tõm xuống nước, để lại một khe hở mới khiến nước biển mặn chát lập tức phun thành vòi nhỏ vào khoang đuôi. Bản lái sắt dưới đáy thuyền sau khi chịu lực va đập cũng bị kẹt chết ở góc nghiêng mười lăm độ, vĩnh viễn mất đi độ linh hoạt cơ học ban đầu.
Dẫu vậy, con thuyền không bị đâm toạc hoàn toàn.
Chiếc thuyền sắt lách trọn qua khe hẹp, nương theo lực nước trôi vào vùng lạch sâu phẳng lặng phía sau Bãi Tiêu Xương.
Sóng gió dần lắng lại.
Mặt nước đen phía trước êm ả trở lại, sương mù xám chì lại buông xuống bao bọc lấy thân thuyền đang rỉ thêm nước ở mạn phải.
Trong khoang, ngoài tiếng nước rỉ tí tách chỉ còn lại những hơi thở dốc run rẩy.
Lão Thất ngồi phịch xuống sàn, mặt cắt không còn giọt máu. Chó Con gục trán vào đầu gối nấc nghẹn. A Tam vẫn nằm sấp đè lên bao lương khô, hơi thở yếu ớt đứt quãng.
Gã chèo đò một mắt ôm mạng sườn bị rạn, gượng đứng dậy, tập tễnh lê từng bước về phía đuôi thuyền.
Hắn cúi người nhìn vào hốc lái.
Chột Mắt vẫn nằm đó.
Thân hình gã ép chặt vào cần gỗ, cánh tay trái vẫn khóa cứng sợi cáp quanh trục sắt. Mười đầu ngón tay chai sần bấu sâu vào thớ dây gân thú, móng tay cắm ngập vào sợi bện đến mức bật máu.
Nhưng con mắt duy nhất của gã đã đứng tròng, đục ngầu, không còn gợn sóng, nhìn trừng trừng về phía khoảng trống phía trước mũi thuyền — nơi chiếc thuyền vừa lách qua khe xương tử thần.
Lồng ngực gã không còn phập phồng. Cơ thể gã đã lạnh ngắt, cứng đờ như một thanh gỗ ngâm nước mặn.
Gã đã trút hơi thở cuối cùng ngay khi chiếc thuyền vượt qua mỏm xương thú.
Gã chèo đò một mắt đứng lặng một lúc lâu trong làn khói sương mờ mịt.
Bàn tay thô ráp đầy sẹo của hắn vươn ra, nhẹ nhàng khép lại mí mắt của người đã khuất, giọng khàn đặc vang lên giữa thinh không:
"Một tay lái ra trò."
Hắn đứng thẳng dậy, quay sang Thẩm Vân Nhược — người vừa rút bàn tay run rẩy khỏi trán Tạ Vô Nhai khi dao động từ quan tài tạm thời lắng xuống:
"Hắn xong phần việc của mình rồi. Thuyền của U Minh Thương Minh không chở người chết qua biển lớn. Để hắn lại đây với Bãi Tiêu Xương."
Thẩm Vân Nhược nhìn thi thể Chột Mắt.
Đôi mắt sâu thẳm của nàng khẽ lay động, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản lạnh lùng. Nàng quỳ xuống, dùng dao găm của Đầu Khỉ cắt đứt sợi cáp gân thú, nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay cứng đờ của gã thợ lặn ra khỏi trục sắt.
"Hắn là người của Thiềm Cốt Bang," nàng cất giọng trầm thấp: "Người của biển sâu... Thì để biển sâu chôn cất."
Nàng ngẩng đầu nhìn Lão Thất và Đầu Khỉ:
"Đến khiêng hắn lên."
Lão Thất lảo đảo bước tới, cúi gằm mặt không dám nhìn vào mắt người huynh đệ. Cùng với Đầu Khỉ, hai gã phu lặn nâng thi thể Chột Mắt đặt lên thanh dầm gỗ mun mục nát, dùng dây da cá buộc chặt lại.
Hai người hợp lực đẩy thanh ván trượt qua mép mạn thuyền sắt.
TÕM.
Tiếng động trầm đục chìm vào lòng biển sâu.
Thanh gỗ mang theo thi thể Chột Mắt chìm nhanh xuống dòng nước lạnh buốt, để lại vài bọt khí nhỏ rồi tan biến hoàn toàn vào bóng tối thăm thẳm dưới chân Bãi Tiêu Xương.
Chiếc thuyền khẽ bồng bềnh theo nhịp sóng.
Trên thuyền lúc này còn lại bảy người: gã chèo đò, Thẩm Vân Nhược, Tạ Vô Nhai đang bất tỉnh trên nắp quan tài, cùng bốn tên phu ngầm Lão Thất, Chó Con, Đầu Khỉ và A Tam. Mạn phải thuyền móp méo rỉ nước, bản lái bị kẹt lệch; nửa vò nước ngọt chỉ còn lại một phần ba; và bao lương khô duy nhất đã bóc sạch sáp bảo vệ, ngấm hơi muối ẩm mốc.
Gã chèo đò một mắt quay trở lại mũi thuyền. Bản lái đã kẹt, hắn buộc phải gồng một bên sườn đau nhói, dùng chiếc sào sắt dự phòng cắm sâu xuống mặt nước đen để nắn dòng.
Con thuyền sắt thương tích đầy mình lại lầm lũi trôi đi giữa màn sương xám chì đặc quánh.
Phía sau lái, Bãi Tiêu Xương mờ dần rồi biến mất hoàn toàn vào cõi mịt mùng. Nhưng dưới đáy khoang thuyền tối tăm, sâu bên trong lớp vỏ sắt nguội của cỗ quan tài, tiếng gõ kim loại khô khốc vẫn âm ỉ vọng lên từng nhịp rời rạc:
Cang...
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.