Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh

Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm

Chương 35: Thủy Môn Bùn Máu

Đăng: 15/09/2026 08:32 3,910 từ 9 lượt đọc

Mùi máu thải xộc thẳng vào cuống họng tựa như một nắm cát nóng tẩm dấm chua.

Khúc quanh cuối cùng của đường quặng cũ không hề có bờ đá chặn dòng. Dòng nước ngầm màu đỏ tía cuộn trào qua một cống vòm đúc bằng gang rỉ sét, cuốn phăng chiếc bè da cá voi ra một bãi sình lầy ngập ngụa lau sậy đen ngòm dưới chân vách đá sừng sững.

RẮC!

Thanh xương cá voi chịu lực chính dưới đáy bè gãy lìa làm đôi sau chuỗi va đập cơ học liên tiếp. Lớp da cá voi già luộc dầu thông bị xé toạc một đường dài ba thước; bùn đen đặc quánh cùng thứ nước thải lẫn máu tươi của các lò mổ ngập xối xả vào lòng bè. Chiếc bè trĩu nặng sụp lún, trượt phăng thêm một trượng trên lớp bùn lầy rồi mắc kẹt cứng ngắc vào một bãi cọc gỗ mục bên bờ kênh xả thải.

"Nước bùn ngập hết rồi!" Đầu Khỉ ngã nhào ra mép ván, cánh tay gãy thúc mạnh vào thành bè đau điếng. Gã cắn chặt răng, bàn tay trái vội vã bấu chặt lấy một cọc gỗ mục để giữ cho mạn bè không bị lật úp, đồng thời dùng hết sức bình sinh nhoài người tóm lấy vạt áo Chột Mắt kéo giật lên một mô đất cao gần mép nước.

Chột Mắt nằm vật trên mô đất, khớp vai trật rũ rượi, khóe miệng sùi bọt máu tươi lẫn đờm nhớt. Gã thợ lặn tàn phế chỉ còn thoi thóp thở từng cơn đứt quãng, mê man rên rỉ sau khi đã dùng trọn tàn lực của thân trên để ghìm dầm lái suốt khúc quanh ngầm.

Ở khoang giữa, A Tam ngã dúi dụi. Cú va chạm tàn bạo khiến vò sành va vào gờ đá nứt toạc một mảng lớn ở cổ vò, nước ngọt tràn ra ngoài mất hơn một nửa; một trong hai bao lương khô sáp cá còn lại bị bục góc, thứ bột khô bên trong lập tức bị nước bùn đỏ ngấm vào, bốc lên mùi chua mặn nồng nặc. A Tam ôm chặt nửa vò nước còn lại và chiếc bao khô lành lặn duy nhất vào lòng, trán va vào thành bè tóe máu, mắt đỏ hoe thở dốc.

Lão Thất và Chó Con lóp ngóp bò trên mũi bè sụp lún, hai bàn tay siết chặt hai cán dầm gỗ mun. Nhưng khi ngước mắt nhìn qua màn sương mù xám đục của bãi sậy, toàn thân Lão Thất bỗng cứng đờ như bị sét đánh trúng đỉnh đầu.

"Cố... Cố quản sự..."

Gã thợ lặn già thốt lên ba chữ, thanh âm run rẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập.

Cách mũi bè chưa đầy bảy trượng, giữa bãi bùn lầy nồng nặc mùi lưu huỳnh và xác thịt thối rữa dưới chân vách đá Thủy Môn, một cảnh tượng đổ nát đang phơi bày trong màn đêm.

Một cỗ xe sắt bốn bánh khổng lồ, bọc bằng những lớp vải dầu màu tro xám dày cộm, đang nằm lật nghiêng một góc bốn mươi lăm độ giữa lòng kênh xả thải. Bánh xe sau bên trái đã văng hẳn ra ngoài, then bát giác bằng đồng đen gãy làm đôi cắm ngập trong bùn nhớt. Bốn con Hắc Lân Mã to lớn phủ kín vảy thép đang quẫy đạp tuyệt vọng, hai con phía dưới bị sức nặng của thùng xe đè gãy nát chân sau, miệng trào bọt máu đen sì.

Tấm vải dầu màu tro bị xé toạc một mảng lớn, để lộ một góc chiếc quan tài bằng sắt nguội nghìn năm.

Bề mặt cỗ quan tài đen nhánh cắm chi chít ba mươi sáu cây đinh đồng thau rỉ sét, và quấn quanh thân nó là những vòng xích sắt to bản đang đỏ rực lên như thanh sắt nung trong lò rèn, tỏa ra luồng nhiệt lượng hầm hập nung sôi lớp nước bùn xung quanh réo lên sùng sục.

Mảnh tàn hồn này vốn từng bị khóa chặt dưới năm sợi xích thần tại tầng sâu nhất của Đấu Trường Huyết Sa. Nhưng trước khi trật tự Hắc Cốt Thành rạn nứt vì vết nứt Hư Không, Cố Sênh đã bí mật dùng cấm thuật tách nó khỏi trận khóa trung tâm, niêm phong vào chiếc quan tài sắt nghìn năm này hòng tuồn ra ngoài biển lớn.

Bên cạnh cỗ xe lật, xác một tên Khôi Lỗi Nhân bọc giáp sắt đã bị đánh vỡ nát lồng ngực nằm gục trong vũng máu. Tên Khôi Lỗi Nhân còn lại đang đứng chắn trước càng xe, thanh đoản đao thép đen trong tay mẻ răng cưa, toàn thân sắt thép run lên bần bật theo từng nhịp cơ quan bên trong.

Đối diện với hắn là Hôi Nhạn.

Gã đàn ông của Vô Danh Chi Địa đứng trần chân trên mặt bùn, vạt áo bào xám rách toạc để lộ một vết chém sâu hoắm ngang bả vai đang rỉ máu tươi. Trên tay hắn, mảnh phù chú bằng xương thú cổ phát ra những luồng sáng màu xám tro chập chờn, đôi mắt xanh xám sau chiếc mặt nạ nửa mặt bằng gỗ mục găm chặt vào chiếc quan tài sắt nguội.

Và ngồi bên bờ đá cạnh chiếc bánh xe gãy... Là Cố Sênh.

Vị quản sự của Phường Giao Dịch Hắc Lân ngồi tựa lưng vào một tảng đá xám, vạt cẩm bào màu tro lấm lem bùn đất. Chiếc lò sưởi bằng đồng thau chạm rỗng hoa văn ba vảy cá ngược văng cách hắn ba bước, tro than đỏ ối rơi vãi xèo xèo trên mặt nước bẩn. Hắn một tay buông lỏng trên gối, tay kia cầm chiếc khăn lụa trắng muốt áp nhẹ lên khóe miệng, bờ vai khẽ rung lên theo từng cơn ho khan ngắt quãng.

Khục... Khục...

Khi chiếc khăn rút ra, trên nền vải trắng in đậm một vệt máu đen sẫm. Gương mặt hắn nhợt nhạt, mỏng manh, mái tóc dài xõa xượi không buộc rủ xuống che khuất nửa gò má. Hắn trông như một kẻ bệnh tật có thể trút hơi thở cuối cùng bất cứ lúc nào giữa ngọn gió lạnh hoang nguyên.

Thế nhưng, khoảnh khắc chiếc bè nát của nhóm thợ lặn trồi lên từ cống ngầm, Cố Sênh khẽ nâng mi mắt.

Chỉ một cái liếc nhìn phẳng lặng, không gợn sóng từ đôi mắt thâm quầng u uất ấy, cả bãi bùn lầy Thủy Môn bỗng chốc như rơi vào một hầm băng câm bặt. Lão Thất nuốt nghẹn hơi thở, Chó Con dí chặt mặt xuống sàn bè run bần bật; ngay cả Hôi Nhạn đang cầm mảnh phù chú xương thú phía đối diện cũng vô thức siết chặt ngón tay, bước chân lùi lại nửa tấc trong bùn nhớt.

Cố Sênh không nhìn đám thợ lặn. Ánh mắt hắn lướt qua khoảng không ngột ngạt, dừng lại ngay hai bóng người đang đứng giữa vũng bùn đỏ ngập ngang bắp chân:

Thẩm Vân Nhược và Tạ Vô Nhai.

THỊCH!

Một chấn động trầm đục, vô hình đột ngột truyền qua lớp bùn đen.

Cơn chấn động không phát ra âm thanh dội vào màng nhĩ, mà đâm thẳng vào xương tủy.

Dưới đáy lòng bè nát, Tạ Vô Nhai bỗng nhiên khựng lại. Bốn chiếc Câu Hồn Đinh đồng loạt rung lên dữ dội; phần bản nguyên bị khóa sâu sau bốn chiếc đinh sắt nơi tỳ bà cốt của hắn bỗng nhiên bị một lực hút vô hình kéo giật về phía trước! Miệng vết thương quanh bốn chiếc đinh toác ra, máu tươi đỏ thẫm ứa ra đầm đìa, hòa vào dòng nước bùn dưới chân.

Hắn gập người xuống, quai hàm nghiến chặt đến mức khóe môi bật máu.

Cùng lúc đó, ba mươi sáu cây đinh đồng thau cắm trên nắp chiếc quan tài sắt nguội trong cỗ xe lật đồng loạt phát ra những tiếng rít chói tai:

U... U... U...

Những sợi xích sắt đỏ rực quấn quanh quan tài giật nảy lên bần bật, từng mảng rỉ sét bung ra rơi lả tả. Bên trong cỗ quan tài, luồng tàn hồn từng bị đè nén dưới đáy Đấu Trường Huyết Sa đang điên cuồng va đập vào vách sắt như muốn phá lồng chui ra, kéo ngược thể xác mang bốn chiếc Câu Hồn Đinh về phía nó!

Nhận thấy phong ấn quan tài chao đảo, Hôi Nhạn chớp lấy thời cơ. Gã không nhắm vào Cố Sênh; thân hình gã lướt nhanh như chim cắt qua mặt bùn, vung mảnh phù chú bằng xương thú cổ quét mạnh một đường sắc lẻm vào mép nắp quan tài, toan cạy gãy một cây đinh đồng thau để kích nổ hoàn toàn khối oán khí bên trong!

KENG!

Thanh đoản đao mẻ của tên Khôi Lỗi Nhân vung ra kịp thời, chém bạt mũi phù chú xương thú ra ngoài nửa gang tay, bùn đất bắn tung tóe.

Nơi lồng ngực Thẩm Vân Nhược, sáu cánh Bỉ Ngạn khô héo cắm rễ nơi cuống tim bỗng co thắt dữ dội.

"Ư..."

Nàng cắn chặt môi, máu tươi từ khóe miệng trào ra ướt đẫm cằm. Là điểm neo duy nhất giữ cho linh hồn Tạ Vô Nhai không phân rã, nàng phải gánh chịu toàn bộ phản lực giằng xé của lực hút bản nguyên. Xương sườn nàng đau buốt như bị kẹp sắt ép chặt. Nàng bước lên nửa bước, tách khỏi mép bè nát, hai bàn chân trần dẫm ngập trong bùn lạnh buốt, đôi mắt găm chặt vào Cố Sênh.

Không ai nói một lời trong ba nhịp thở.

Không gian quanh bãi bùn Thủy Môn ngưng trệ đến mức nghe rõ từng giọt máu rỉ từ khăn lụa của Cố Sênh rơi xuống vũng nước bẩn: Tách... Tách...

Cố Sênh chậm rãi gấp chiếc khăn lụa dính máu đen lại làm tư, nhét sâu vào trong ống tay áo cẩm bào tro.

Hắn khẽ chống một ngón tay lên mỏm đá bên cạnh, từ từ đứng thẳng dậy. Dáng người hắn gầy gò trong gió, nhưng ánh nhìn sắc lẹm phủ xuống người Tạ Vô Nhai lại lạnh lẽo tựa như một lưỡi dao mổ:

"Thẩm Vân Nhược..."

Giọng Cố Sênh mỏng manh, nhẹ bẫng như tơ tằm lướt qua mặt nước, nhưng từng chữ rơi xuống đều khiến không khí đặc quánh lại:

"Hải bàn ba vảy ngược dưới đáy Trấn Vực Hạm... Ta bỏ lại đó để xem ai đủ bản lĩnh xoay vần dòng chảy. Nhưng kẻ mở van đáy, lại tự mình vác cái xác này chui thẳng vào đường cống xả của ta."

Khóe môi tím tái của hắn khẽ giật một nhịp:

"Hai phần bản nguyên chạm nhau trong cự ly mười trượng. Ngươi nghĩ chiếc rọ sắt này chịu nổi lực kéo của chúng sao?"

"Phong ấn mất thăng bằng. Vết nứt Hư Không xé toạc Thủy Môn," Thẩm Vân Nhược cất tiếng, giọng khàn đặc vì máu tươi ứ nơi cổ họng: "Nhưng ngươi sợ điều đó hơn ta, Cố quản sự."

Cố Sênh không chớp mắt, con ngươi đục ngầu không lộ ra nửa tia cảm xúc:

"Ngươi nghĩ ta sợ chết?"

"Ngươi không sợ chết, ngươi chỉ không muốn chết trắng tay," nàng bước thêm một tấc qua bùn sình: "Nếu muốn đồng quy vu tận, cỗ xe này đã nổ tung từ lúc lật bánh. Ngươi muốn đem chiếc quan tài này rời khỏi Hắc Cốt Thành để tự tìm đường lui."

Nàng giơ bàn tay đẫm máu lên, chỉ thẳng lên đỉnh vách đá phía sau lưng hắn:

"Nhưng trát lệnh trên đầu ngươi đã rơi xuống rồi."

BOONG... BOONG... BOONG...

Chín tiếng chuông đồng nặng nề từ đài cao Thiên Cơ Lâu giữa trung tâm thành đột ngột vang vọng qua màn đêm, xé toạc sự tĩnh lặng của Hắc Cốt Thành!

Ngay trên đỉnh vách đá Quy Tịch Nhai, mạng lưới kính đồng khổng lồ của trận bàn Huyền Thiên Giám bỗng nhiên rực sáng. Luồng ánh sáng bạc sắc lạnh quét ngang qua màn sương mù, trong chớp mắt đã khóa chặt tọa độ dị động bạo phát tại khúc Thủy Môn Tây Nam. Tọa độ vừa định hình, kiếm trận tối cao của Vạn Đạo Cung lập tức giáng đòn chấp pháp!

OÀNG!

Một đạo kiếm quang màu vàng rực rỡ, rộng tới mười trượng, mang theo uy áp nghiền nát vạn vật từ trên chín tầng mây đánh thẳng xuống bãi bùn Thủy Môn! Đó là một đòn kiếm diện rộng, không phân biệt người hay vật, chỉ nhằm xóa sạch toàn bộ vùng dao động vừa vượt khỏi giới hạn mà cấm chế cho phép!

"Rút lui!" Hôi Nhạn biến sắc, biết rõ nhát cạy đinh vừa rồi bất thành, thân hình lập tức lùi nhanh về phía các khe nứt chân vách đá, phù chú xương thú phát ra ánh sáng xám tro hộ thân.

Lão Thất và Chó Con rú lên kinh hoàng, ôm đầu chúi rạp xuống bùn đen bên mép bè chờ chết.

Gió bão cuồng loạn thổi tung vạt áo cẩm bào tro và mái tóc dài của Cố Sênh. Hắn đứng đó giữa vầng kiếm quang chói lòa, hai bàn tay giấu trong tay áo rộng, không hề né tránh, ánh mắt nhìn lên vệt sáng hủy diệt bằng một vẻ lạnh nhạt, sâu thẳm.

Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Vân Nhược đảo mắt qua cỗ quan tài, nhìn thấy bốn điểm xích đang rung bần bật cùng một nhịp với bốn lỗ thủng Câu Hồn Đinh sau lưng Tạ Vô Nhai. Nàng chỉ tay hét lớn:

"Nhìn những chiếc đinh kia! Chúng phản ứng cùng nhịp với bốn cọc sắt sau lưng hắn! Cấu trúc khóa của chúng tương thích — dùng hắn làm điểm neo!"

Đôi mắt thâm quầng của Cố Sênh khẽ liếc qua nàng một cái. Hắn không nói một lời thừa thãi, chỉ nhàn nhạt buông ra một câu mỏng như gió thoảng:

"Hắc Thiết Vệ, nâng càng xe."

Tên Khôi Lỗi Nhân duy nhất còn lại không chút do dự, đạp mạnh chân xuống bùn lầy, lao vút tới ghìm chặt càng xe lật, dùng toàn bộ khớp thép gồng lên nhấc thùng xe sắt khỏi mặt sình lầy nửa thước, mở rộng khoảng trống quanh nắp quan tài!

Lực hút bản nguyên từ ba mươi sáu cây đinh đồng thau lúc này đã kéo căng các thớ thịt quanh bả vai Tạ Vô Nhai.

Không cần ai đẩy, sự giằng xé của cùng một nguồn gốc cổ xưa giật phăng hắn về phía trước! Tạ Vô Nhai đạp mạnh một chân xuống bùn lầy, mượn chính lực hút tàn bạo ấy lao mình qua mép nước, đập sầm thân thể nặng nề lên nắp cỗ quan tài sắt đang rực lửa!

XÈO... XÈO!

Nhiệt lượng kinh hoàng từ nắp quan tài lập tức đốt cháy lớp vải gai rách rưới trên ngực hắn, da thịt khét lẹt, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Tạ Vô Nhai cắn chặt răng, dùng cánh tay trái lành lặn khóa chặt vào gờ sắt. Bốn chiếc Câu Hồn Đinh sau lưng hắn chạm vào nắp quan tài, lập tức ăn khớp hoàn hảo vào bốn điểm giao nhau của các sợi xích sắt quấn quanh thân nắp!

CẠCH... RÙNG!

Và ngay khoảnh khắc ấy... Đạo kiếm quang mười trượng của Vạn Đạo Cung giáng xuống!

OÀNG... BÙM!

Thiên địa mù mịt trong một quả cầu ánh sáng vàng rực.

Bốn chiếc Câu Hồn Đinh không chặn đứng được nhát kiếm. Khi lưỡi kiếm khổng lồ nện xuống lưng Tạ Vô Nhai, kết cấu ăn khớp giữa bốn cọc sắt và nắp quan tài đã cưỡng ép toàn bộ lực đánh kinh thiên động địa truyền thẳng qua thân thể hắn, đâm sâu vào bốn điểm khóa trên thân quan tài rồi phân tán sang hai vòng xích sắt to bản quấn quanh sườn xe!

RẮC!

Tiếng xương sườn Tạ Vô Nhai rạn nứt vang lên khô khốc dưới sức ép tàn bạo. Lực tải quá lớn truyền qua kim loại khiến nắp quan tài sắt rung lên bần bật; ba cây đinh đồng thau trên mép nắp nứt toác rồi gãy ngang thân, một vòng xích sắt quấn quanh quan tài nổ tung thành từng đoạn ngắn văng cắm phập vào vách đá!

Lực kiếm bị phân tán sang hai bên chém nát vụn bãi sậy, khoét sâu vào vách đá Thủy Môn những rãnh nứt sâu hoắm dài hàng trượng, hất tung một bức tường bùn máu cao ngút trời.

Chiếc bè nát dưới chân đám thợ lặn bị sóng xung kích đánh tan thành từng mảnh dăm gỗ vụn; Lão Thất, Chó Con, Đầu Khỉ và A Tam bị hất văng nhào xuống lớp sình lầy ven bờ.

Tạ Vô Nhai hộc ra một ngụm máu đen sẫm, toàn thân mềm nhũn, ngất lịm ngay trên nắp quan tài.

Bốn chiếc Câu Hồn Đinh sau lưng hắn đã đông đặc lại thành những vảy máu màu tím thẫm, khóa chặt thân thể hắn vào khối kim loại. Toàn bộ dao động bản nguyên bạo phát lúc trước bị tiêu tán vào lòng đất, chìm sâu vào sự câm lặng.

Trên đỉnh vách đá, ánh sáng của trận bàn Huyền Thiên Giám dần thu hồi khi các chỉ số dao động tại Thủy Môn hạ xuống dưới ngưỡng nguy hiểm. Mây vàng của Vạn Đạo Cung từ từ tản đi.

Tro tàn và khói đen lắng xuống bãi sậy.

Hôi Nhạn từ trong hốc đá nứt bò ra, chiếc mặt nạ gỗ mục trên mặt đã vỡ mất một góc. Gã nhìn cỗ quan tài sắt còn nguyên vẹn và Tạ Vô Nhai đang nằm bất động bên trên, đôi mắt xanh xám thoáng qua một tia kiêng dè sâu sắc. Kế hoạch kích nổ oán khí đã hoàn toàn đổ bể; tiếp tục nán lại dưới chân Thủy Môn khi tai mắt của các thế lực sắp kéo tới là hành vi tự sát. Gã không nói một lời, vung tay áo xám lẩn nhanh vào màn sương đêm dọc vách đá, biến mất không dấu vết.

Bãi sình lầy chỉ còn lại những tiếng thở dốc nặng nhọc.

Lão Thất và Chó Con lóp ngóp bò dậy, cả người phủ kín bùn đen và tro xám. Đầu Khỉ một tay ôm chặt lấy Chột Mắt đang mê sảng trên mô đất, kiểm tra thấy hơi thở của gã thợ lặn tàn phế vẫn còn duy trì liền thở hắt ra một hơi. A Tam ngồi bệt dưới vũng bùn, đau xót nhìn vò sành chỉ còn nửa vò nước ngọt và bao lương khô duy nhất còn ăn được; bao còn lại đã biến thành một đống bột nhão chua loét.

Chiếc bè da cá voi đã hoàn toàn bị xóa sổ.

Cố Sênh vẫn đứng cạnh tảng đá cháy xém. Mái tóc dài của hắn rủ xuống trước ngực, vạt cẩm bào tro rách thêm vài chỗ vì đá dăm văng trúng, nhưng vệt máu nơi khóe môi đã được hắn lau sạch từ lúc nào. Tên Khôi Lỗi Nhân duy nhất còn lại lặng lẽ bước đến sau lưng hắn, cắm thanh đoản đao gãy xuống bùn, đứng canh gác như một pho tượng sắt.

Thẩm Vân Nhược bước từng bước tập tễnh qua lớp bùn than nóng bỏng.

Bàn chân trần của nàng bỏng rát, lòng bàn tay rách toạc vì mảnh sành rỉ máu tong tỏng, nhưng nàng vẫn đi thẳng tới bên cỗ quan tài. Hơi nóng trên mặt sắt đã rút xuống quá nửa, chỉ còn âm ỉ tỏa nhiệt dưới lớp kim loại đen nhánh. Nàng đưa bàn tay run rẩy áp lên cổ Tạ Vô Nhai.

Mạch đập của hắn rất chậm, yếu ớt và nặng nề. Hắn đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu sau khi bốn chiếc Câu Hồn Đinh tạm thời khóa chặt với nguồn lực trong quan tài. Cỗ quan tài sắt dù giữ được cấu trúc chính nhưng đã có ba cây đinh đồng bị gãy, một vòng xích đứt lìa, và sâu bên trong đáy sắt, thi thoảng vẫn phát ra những tiếng cang... cang... rất nhỏ như tiếng gõ móng tay của một kẻ đang ngạt thở.

Nàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào Cố Sênh:

"Cho ta một đường ra khỏi Thủy Môn."

Cố Sênh nhìn nàng. Đôi mắt hắn sâu hoắm, tĩnh lặng như mặt nước giếng không đáy:

"Ba bản khế ước ở Phường Giao Dịch... Ngươi không chọn bản nào."

Hắn nhàn nhạt nói, giọng mỏng manh như sương sớm. Ánh mắt hắn lướt qua thân thể bất động của Tạ Vô Nhai trên nắp quan tài sắt:

"Ngươi không ký. Nhưng ngươi vừa dùng món hàng của ta để giữ mạng, phá hỏng cỗ xe sắt của ta, rồi ép ta phải nuốt trọn sự việc đêm nay vào bụng. Với một kẻ buôn bán như ta... Thế là đủ để tính thành một món nợ."

Cố Sênh thò bàn tay gầy guộc vào trong tay áo rách, rút ra một chiếc thẻ đồng xỉn màu hoen ố — mặt sau khắc tinh vi một vòng tròn bị chém làm đôi — ném tách một tiếng xuống mặt nắp quan tài, ngay cạnh bàn tay đẫm máu của Thẩm Vân Nhược:

"Cầm lấy nó. Xuôi theo con kênh xả thải này thêm ba dặm nữa về phía Nam, có một bến cá hoang của U Minh Thương Minh. Đưa thẻ này cho gã chèo đò một mắt."

Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một tia giễu cợt mơ hồ:

"Đưa thẻ cho hắn, hắn sẽ đưa các ngươi lên một chiếc thuyền đáy sắt để ra khỏi cửa biển. Nhưng nhớ cho kỹ: gã chèo đò một mắt không làm phúc. Chiếc thẻ này chứng minh các ngươi đang vận chuyển hàng của Hắc Lân Phường; một khi hắn nhận thẻ, món nợ máu của cỗ xe sắt này... Sẽ chuyển thẳng lên đầu các ngươi."

Hắn phất nhẹ tà áo cẩm bào tro, xoay người về phía bóng tối của vách đá Thủy Môn:

"Mang cái xác và cỗ quan tài này cút đi... Trước khi những con kền kền của Thiên Cơ Lâu lần theo tiếng chuông mà ngửi thấy mùi máu ở đây."

Thẩm Vân Nhược vươn bàn tay đầy máu, nhặt lấy chiếc thẻ đồng lạnh ngắt.

Nàng không nói thêm một lời. Bãi bùn Thủy Môn đã bắt đầu râm ran những luồng gió lạ từ hướng thành trì thổi tới.

Phía trước họ không còn chiếc bè da cá voi quen thuộc, chỉ còn một cỗ quan tài sắt nứt đinh đang âm ỉ tỏa nhiệt, một người đàn ông bất tỉnh mang lưng ghim bốn chiếc Câu Hồn Đinh với hơi thở nặng như kéo từng sợi khỏi đáy vực, nửa vò nước ngọt, một bao lương khô dính bùn, và một chiếc thẻ đồng mang theo món nợ chết chóc của Phường Giao Dịch Hắc Lân.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3