Phạm Gia: Từ Thương Nhân Đến Tiên Môn

Chương 10: Hồng Y Giáng Nhân Gian, Thiên Hỏa Luyện Yêu Xà

Đăng: 20/08/2026 13:39 1,756 từ 2 lượt đọc

Trên sườn núi, Thiên Kỳ đứng chết lặng. Bàn tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, chặt đến mức lòng bàn tay bị cứa rách, máu tươi chậm rãi chảy xuống kẽ ngón. Nhưng hắn không cảm thấy đau.

Bởi hắn hiểu hắn không được phép chết ở đây. Không phải vì hắn sợ chết, mà vì phía sau hắn còn có cả Phạm gia.

Ánh mắt hắn chỉ nhìn chằm chằm vào bóng người đang đứng giữa thôn làng. Thiên Vũ. Em trai hắn. Một mình đối diện với ba con Ác Xà.

Thiên Kỳ muốn xuống, muốn kéo hắn trở lại. Nhưng lý trí lạnh lùng nói cho hắn biết: Không kịp nữa. Cho dù bây giờ hắn lao xuống cũng không cứu được Thiên Vũ. Một con hắn còn không đánh nổi, huống chi ba con. Xuống đó... chỉ là thêm một người chết.

Thiên Kỳ cắn chặt răng, bàn tay cầm kiếm càng siết mạnh, máu chảy nhiều hơn. Hắn nhìn Thiên Vũ nâng rìu, nhìn ba con Ác Xà chậm rãi tiến tới. Trong mắt hắn dần hiện lên những tia máu, một giọt đỏ từ khóe mắt chảy xuống. Không biết là nước mắt... hay máu.

“Thiên Vũ...” Giọng hắn khàn đến mức gần như không còn nghe rõ. “Ta không cứu được ngươi.”

Hai hộ vệ phía sau cúi đầu, không ai dám nói gì.

Thiên Kỳ nhắm mắt một thoáng. Khi mở ra, sự đau đớn trong mắt đã biến thành một thứ lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Nhưng nếu ngươi chết ở đây...” Hắn nhìn xuống ba con Ác Xà. “Ta sẽ nhớ. Ba con súc sinh các ngươi... Ta sẽ giết. Không giết được hôm nay... thì ngày mai. Không giết được một năm... thì mười năm.”

Thiên Kỳ lau vệt máu nơi khóe mắt: “Còn nếu phía sau các ngươi có người...” Hắn siết chặt chuôi kiếm. “Ta sẽ tìm ra. Ta sẽ trả lại từng món nợ máu này.”

Hắn dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía Thiên Vũ lần cuối: “Thiên Vũ... Ta xin lỗi.”

Lần đầu tiên trong đời, Thiên Kỳ cảm thấy trí tuệ của mình hoàn toàn vô dụng. Mọi tính toán, mọi kế sách, mọi đường lui hắn từng chuẩn bị... đều không thể cứu được người trước mắt. Hắn chỉ có thể đứng đó nhìn em trai mình đi vào chỗ chết và ghi nhớ tất cả. Nếu hôm nay Thiên Vũ chết... thì từ ngày mai, hắn sẽ sống chỉ để đòi lại món nợ này.

Phía dưới, Thiên Vũ gầm lên, nâng rìu. Ba con Ác Xà đồng thời lao tới.

Thiên Kỳ mở to mắt. Đúng khoảnh khắc ấy—

Xẹt!

Một vệt sáng đỏ rực xé ngang màn đêm. Ánh sáng phủ xuống cả thôn làng.

Thiên Kỳ ngẩng phắt đầu. Thiên Vũ cũng sững lại. Ba con Ác Xà đồng loạt ngẩng đầu.

Một bóng người váy đỏ... đang từ trên trời hạ xuống.

6.4 — CÔ GÁI VÁY ĐỎ

Xẹt!

Một vệt sáng đỏ rực xé ngang màn đêm. Ánh sáng ấy không giống ánh đuốc, cũng không giống ánh lửa phàm tục. Nó đỏ như ráng chiều, lại sáng đến mức xuyên qua cả màn sương đang bao phủ chân núi.

Thiên Kỳ ngẩng phắt đầu, Thiên Vũ cũng khựng lại. Ba con Ác Xà đồng thời dừng bước, những cái đầu khổng lồ cùng nâng lên, đồng tử đỏ quạch nhìn về phía bầu trời.

Một bóng người đang từ trên cao chậm rãi hạ xuống.

Đó là một cô gái. Nàng mặc váy đỏ như lửa. Tà váy tung bay giữa không trung, từng dải vải đỏ lướt qua gió đêm như những ngọn lửa đang nhảy múa. Nàng không cưỡi pháp khí, cũng không có dây treo, chỉ đơn giản đứng giữa hư không.

Thiên Vũ ngơ ngác nhìn lên, hắn chưa từng thấy một người có thể đứng trên trời như vậy.

Thiên Kỳ cũng chết lặng. Nhưng khác với Thiên Vũ, thứ khiến hắn chấn động không phải dung mạo của cô gái, mà là cách nàng xuất hiện: Không tiếng động, không cần đường núi, không cần cầu thang, không cần bất cứ thứ gì mà phàm nhân có thể hiểu được. Nàng chỉ bước xuống từ bầu trời như thể nơi đó vốn là mặt đất của nàng.

Cô gái váy đỏ nhìn xuống ba con Ác Xà, khóe môi hơi cong lên: “Ba con súc sinh.” Giọng nàng trong trẻo, thanh thúy như tiếng chuông nhỏ giữa núi rừng. “Chạy xuống phàm gian làm loạn còn chưa đủ sao?”

Một con Ác Xà gầm lên: “Grào !”

Âm thanh như sấm nổ. Đất dưới chân Thiên Vũ rung nhẹ, cây cối xung quanh lay động. Nhưng cô gái vẫn đứng yên, thậm chí khóe môi còn nhếch cao hơn: “Ồ.” Nàng nghiêng đầu. “Còn muốn cắn ta?”

Con Ác Xà lớn nhất há miệng, một luồng khí tanh nồng cuộn ra. Nó lao tới, thân hình dài hơn mười trượng xuyên qua rừng cây, tốc độ nhanh đến mức mắt thường chỉ còn thấy một bóng đen khổng lồ.

Thiên Vũ theo bản năng nâng rìu, nhưng Thiên Kỳ lập tức quát: “Đừng động!”

Thiên Vũ khựng lại. Cùng lúc đó Cô gái váy đỏ đưa một ngón tay lên. Chỉ một ngón tay.

Một điểm linh quang màu đỏ cam xuất hiện trên đầu ngón tay nàng. Ánh sáng nhỏ đến mức gần như không đáng kể. Nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo

Ầm!

Linh quang bùng nổ, một biển lửa cuồn cuộn tràn ra. Không phải ngọn lửa của củi khô, không có khói, không có tro bụi bay mù mịt, chỉ có một màu đỏ cam rực rỡ bao phủ cả bầu trời.

“Phong Hỏa Liệu Nguyên.” Giọng nàng nhẹ nhàng vang lên. “Thiên Hỏa Luyện Ngục.”

ẦM!

Biển lửa lập tức nuốt trọn ba con Ác Xà. Tiếng gầm vang lên. Một con muốn quay đầu bỏ chạy, con thứ hai điên cuồng quật đuôi, con thứ ba ngẩng đầu phun ra một luồng khí đen. Nhưng tất cả đều vô ích. Ngọn lửa đỏ như có sinh mệnh, nó bám lấy thân rắn, lan từ đầu đến đuôi chỉ trong vài nhịp thở.

Ba thân hình khổng lồ rung chuyển giữa biển lửa. Rồi im bặt.

Gần như cùng lúc, ngọn lửa dần thu lại. Màn đêm trở về, rừng cây xung quanh vẫn còn nóng rực, trên nền đất chỉ còn lại những dấu cháy đen. Ba con Ác Xà biến mất. Không có một trận chiến kéo dài, không có giằng co, cũng không có cảnh Thiên Vũ phải liều mạng chống đỡ. Từ đầu đến cuối... chỉ là một chiêu.

Thiên Vũ đứng chết lặng, thanh rìu trong tay hắn vẫn còn giơ lên. Hắn nhìn mặt đất, rồi nhìn cô gái trên không, trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Ba con Ác Xà mà hắn vừa rồi còn nghĩ mình chắc chắn không thể chống lại... đã chết. Chỉ bằng một chiêu.

Thiên Kỳ cũng không nói được gì. Hắn nhìn cô gái, sau đó nhìn ba vùng tro bụi dưới đất. Trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất khác: Không phải tuyệt vọng, mà là... khao khát.

Nếu phàm nhân có thể dùng mưu kế để thắng người, nếu một võ giả có thể dùng sức mạnh để thắng vài người, thì người trước mắt... đã vượt khỏi tất cả những thứ hắn từng biết. Đó mới là sức mạnh thật sự, một sức mạnh có thể thay đổi hoàn toàn thế cục chỉ trong một khoảnh khắc.

Cô gái váy đỏ đưa tay. Ba điểm sáng từ trong đống tro bay lên, ba viên cầu nhỏ màu đen đỏ lơ lửng trước mặt nàng. Yêu hạch. Nàng khẽ phất tay, ba viên yêu hạch lập tức bay vào lòng bàn tay.

Đến lúc này, ánh mắt nàng mới vô tình lướt xuống. Nàng nhìn thấy Thiên Vũ một thiếu niên tay cầm rìu đứng giữa thôn làng còn chưa hết hoảng loạn, ánh mắt vẫn còn ngơ ngác. Cô gái nhìn hắn vài nhịp, sau đó hơi nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười rất nhẹ.

Rồi nàng nhìn sang phía sườn núi, ánh mắt vô tình chạm vào Thiên Kỳ. Hai người nhìn nhau từ xa. Thiên Kỳ không biết nàng đang nghĩ gì, hắn chỉ biết... mình hoàn toàn không nhìn thấu được nàng.

Cô gái không hỏi, không nói thêm, chỉ phất nhẹ tay áo. Thân hình nàng từ từ bay lên, vạt váy đỏ cuốn theo một dải ánh sáng rực rỡ. Trong chớp mắt, nàng đã ở trên cao.

Thiên Vũ vô thức bước lên một bước: “Cô...”

Nhưng lời còn chưa nói hết, một tiếng cười thanh thúy đã vang xuống: “Thú vị...”

Tiếng cười theo gió bay xa. Bóng áo đỏ hóa thành một vệt hồng quang.

Vút!

Chỉ trong vài hơi thở, nàng đã biến mất giữa tầng mây.

Thiên Vũ đứng bất động rất lâu không nói, ánh mắt hắn vẫn dõi theo hướng vệt sáng biến mất.

Thiên Kỳ bước xuống từ sườn núi, hắn đi đến bên cạnh em trai. Không ai nói gì.

Một lúc sau, Thiên Vũ mới thấp giọng: “Anh...”

“Ừ.”

“Đó là tiên nhân sao?”

Thiên Kỳ nhìn lên bầu trời: “Ta không biết.” Hắn dừng một chút. “Nhưng ít nhất... đó là sức mạnh mà chúng ta chưa từng chạm tới.”

Thiên Vũ cúi đầu nhìn thanh rìu trong tay, rồi nhìn ba khoảng đất cháy đen trước mặt. Bàn tay hắn chậm rãi siết chặt cán rìu. Lần đầu tiên... hắn không còn thỏa mãn với sức mạnh hiện tại của mình. Hắn muốn mạnh hơn, muốn một ngày nào đó khi đứng trước những tồn tại như ba con Ác Xà... hắn không còn phải nghĩ đến chuyện bỏ chạy.

Còn Thiên Kỳ đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn hướng về bầu trời. Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ: Phạm gia không thể mãi sống trong huyện Thuận Hải. Tiền bạc có thể mua được lương thực, quan hệ có thể đổi lấy bình an, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối... tất cả những thứ ấy đều có giới hạn.

Đêm nay, hai anh em lần đầu nhìn thấy cánh cửa của một thế giới khác. Và cũng từ đêm nay, con đường của Phạm Gia bắt đầu thay đổi.

0