Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh

Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm

Chương 47: Hỏa Bẫy Hố Ngầm

Đăng: 16/09/2026 16:18 2,299 từ 3 lượt đọc

Tiếng quát xé toạc không gian ngột ngạt dưới đáy hố mỏ.

Ánh sáng đỏ quạch từ chiếc đèn lồng giấy da trên giàn giáo rọi thẳng xuống nền đá phủ đầy tuyết tro, đóng đinh bóng hình gầy guộc của Thẩm Vân Nhược và cỗ quan tài sắt bọc bạt rách nát vào tầm mắt của ba tên tu sĩ Thiết Cương Môn.

"Phàm nhân?!"

Tên đệ tử đứng bên trái kinh ngạc thốt lên, thanh trường kiếm trong tay hơi hạ thấp xuống: "Một ả đàn bà phàm trần... Sao có thể đi qua rãnh độc Lò số bảy mà không chết cóng?"

"Nhìn đống hàng dưới chân nó!" Tên đứng giữa — kẻ có vạt áo viền ba dải lửa đỏ thêu kim tuyến — gằn giọng ngắt lời. Đôi mắt sắc như ưng của gã không thèm nhìn vào thân xác rách rưới của Vân Nhược, mà găm chặt vào tấm bạt da cá nhám đang rung bần bật trên đường ray sắt: "Huyết Thiết Đinh đang rung! Thứ trong bạt kia... Đang kéo tàn khí về phía nó!"

Dưới chân cọc gai khổng lồ, hàng chục chiếc cọc gang xám cắm rải rác xung quanh đang rung lên bần bật. Giữa hàng cọc gang ấy, vài chiếc đinh dài màu đỏ sẫm — Huyết Thiết Đinh — nổi bật lên như những vệt máu khô cắm ngập vào kẽ nứt địa tầng. Những sợi xích sắt quấn bùa đỏ nối giữa các cọc đinh căng phắt, cọ vào đá phát ra những tiếng rột... rột... khô khốc.

Luồng tàn khí màu tím xám rò rỉ từ vết nứt của cọc cổ bỗng nhiên đổi dòng, không còn bốc thẳng lên trần hang nữa mà uốn lượn là là trên mặt đất, tụ lại quanh bốn bánh xe sắt của cỗ quan tài.

Dưới lớp bạt rách, bốn chiếc Câu Hồn Đinh sau lưng Tạ Vô Nhai nóng ran. Nơi lồng ngực Thẩm Vân Nhược, cánh hoa Bỉ Ngạn thứ nhất siết lại từng cơn, ép nàng phải hít thở từng ngụm khí lạnh buốt để giữ cho huyết mạch không nghẽn lại.

Nàng không trả lời, cũng không ngẩng đầu van xin.

Đôi mắt nàng lia nhanh qua toàn bộ cấu trúc cơ học của hố khai thác:

Giàn giáo gỗ nơi ba tên tu sĩ đang đứng được treo lơ lửng cách mặt đất chừng bốn trượng, néo vào vách đá bằng bốn sợi cáp sắt to bằng bắp tay nối với một cỗ tời quay đặt ở mép sàn treo. Ngay bên dưới giàn giáo, một chiếc gàu xúc quặng bằng gang chứa đầy đá hắc thạch đang treo lơ lửng giữa không trung.

Và quan trọng nhất: ngay sau lưng vật kim loại khổng lồ bị nứt gãy, rãnh thoát nước ngầm khoét sâu vào vách đá Tây Bắc đang mở toang, hơi gió lạnh buốt từ lòng núi hun hút thổi ngược ra ngoài.

Đó là lối thoát duy nhất. Nhưng để tới được rãnh nước ấy, nàng phải băng qua toàn bộ đáy hố mỏ — nơi nằm trọn trong tầm ngắm của ba tên tu sĩ trên cao.

"Không cần tra hỏi!" Tên cầm đầu trên giàn giáo lạnh lùng vung tay: "Lệnh nội môn đã ban, kẻ nào xâm nhập Lò số bảy đều phải diệt khẩu. Bắn hạ nó, kéo cỗ hàng kia lên kiểm tra!"

VÚT!

Tên đệ tử bên phải giương lên một cỗ cơ nỏ cầm tay bằng đồng đen. Một mũi tên sắt bọc bùa nổ màu xanh lục xé toạc không khí, rít lên chói tai nhắm thẳng vào yết hầu Thẩm Vân Nhược mà lao xuống.

Mũi tên mang theo linh lực ấy đủ sức xuyên thủng lồng ngực trong chớp mắt. Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay tên tu sĩ đặt lên lẫy nỏ, cơ thể nàng đã phản xạ theo bản năng sinh tồn thuần túy.

Nàng không lùi. Nàng quăng mình trườn rạp sang bên phải, chui tọt vào khoảng trống chật hẹp bên dưới gầm đường ray sắt!

OÀNH!

Mũi tên bọc bùa nổ cắm phập vào nền đá nơi nàng vừa đứng nửa nhịp thở trước, nổ tung thành một quầng lửa xanh lục. Sóng xung kích hất tung đất đá và tàn tro tím mù mịt, những mảnh đá dăm găm vào lưng áo lông cừu của nàng rách toạc, rát bỏng.

Nhưng ngọn lửa bùa chú vừa bùng lên lập tức chạm phải luồng tàn khí tím xám đang cuộn tròn dưới đáy hố.

XÈO... PHÙNG!

Hàn khí buốt giá dưới đáy mỏ gặp phải ngọn lửa linh lực không hề bốc cháy; hai luồng khí lực xung đột dữ dội tạo thành một phản ứng bài xích kịch liệt. Quầng lửa xanh lục bỗng nhiên chuyển sang màu tím sẫm, ngưng kết lại thành hàng ngàn đốm lửa băng rơi lả tả xuống nền đá, làm đông cứng luôn cả thanh ray kim loại xung quanh.

"Bùa nổ không ăn thua với tàn khí dưới đáy!" Tên bắn nỏ biến sắc hô lên.

"Dùng kiếm chém nát nó!" Tên cầm đầu quát lớn.

Gã rút phắt thanh trường kiếm bên hông ra. Linh lực rót vào lưỡi thép phát ra một tiếng ngâm sắc lạnh. Gã nhún chân trên giàn giáo, thân hình lao vút xuống như một cánh chim ưng, mũi kiếm vạch ra một đường sáng trắng lạnh buốt chém thẳng xuống vị trí Thẩm Vân Nhược đang nấp dưới gầm ray.

Linh áp của một tu sĩ giáng xuống đè nặng lên buồng phổi của nàng, khiến xương sườn đau nhói.

Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thẩm Vân Nhược không nhìn mũi kiếm đang lao tới.

Ánh mắt nàng găm chặt vào chiếc Huyết Thiết Đinh đỏ sẫm cắm gần nhất cạnh thân cọc.

Sợi dây xích sắt nối chiếc cọc đinh này với hệ thống ghìm giữ đang căng cứng như dây cung dưới sức bẩy của cọc gai. Và ngay cạnh mắt xích là một chiếc chốt nêm bằng gỗ sắt đã rạn nứt một đường sâu hoắm vì chấn động trước đó.

Vân Nhược không dùng con dao gọt cá cùn để đỡ kiếm.

Nàng dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, đâm ngập mũi dao vào kẽ nứt của chiếc chốt nêm gỗ, dùng thân dao làm đòn bẩy vặn mạnh một cú dứt khoát!

RẮC!

Mũi dao cùn gãy lìa, nhưng cú bẩy cơ học làm chiếc chốt nêm nứt toác trượt khỏi khớp giữ.

Ngay khoảnh khắc điểm tựa bị lệch, chính sức căng khủng khiếp của sợi xích sắt đang bị kéo giật đã làm phần việc còn lại: sợi xích giật phăng chiếc chốt nêm vỡ vụn ra ngoài!

Mất đi một điểm néo chịu lực, thân cọc khổng lồ cắm dưới đáy hố bỗng nhiên nảy bật lên một tấc. Vết nứt trên thân kim loại rỉ sét toác rộng ra, giải phóng một luồng sóng xung kích tàn khí màu tím xám đặc quánh phụt thẳng lên không trung!

RẦM... RẮC!

Luồng tàn khí bùng nổ cuốn phăng tên cầm đầu Thiết Cương Môn ngay giữa không trung.

Hắn chưa kịp chạm mũi kiếm tới nàng thì lớp linh khí hộ thân mỏng manh quanh người đã bị khí lạnh phủ kín thành một lớp tinh thể tím ngắt. Tên tu sĩ kêu lên một tiếng nghẹn ứ, thân hình bị hất văng ngược trở lại, đập sầm vào giàn giáo treo trên vách đá.

Cú va chạm nặng nề khiến giàn giáo gỗ rung chuyển dữ dội.

Một trong bốn sợi cáp néo sàn treo bỗng đứt phăng, giàn giáo nghiêng giật sang một bên khiến hai tên đệ tử còn lại ngã nhào, chật vật bám lấy những thanh lan can sắt. Chiếc đèn lồng rơi xuống nền đá vỡ tan tành, nhấn chìm toàn bộ không gian vào màn tro mờ ảo.

Dưới đáy hố, Thẩm Vân Nhược cũng bị luồng tàn khí hất văng ra xa ba thước, đập lưng vào sườn cỗ quan tài sắt.

Nàng ho sặc sụa ra một ngụm máu bọt, lồng ngực đau buốt.

Hàn khí buốt giá quét qua da thịt khiến toàn bộ cánh tay phải và nửa thân trên của nàng tê dại, huyết dịch như muốn đông đặc lại, hơi thở nghẽn ứ nơi cuống họng. Cánh hoa Bỉ Ngạn thứ nhất nơi cuống tim rung lên bần bật, giữ cho tâm mạch chưa ngừng đập; nhưng cánh tay phải vẫn tê cứng, một bên vai mất hoàn toàn cảm giác.

"Ả đàn bà đó... Phá chốt xích rồi!"

Trên giàn giáo nghiêng ngả, tên cầm đầu ôm lấy cánh tay trái đã bị đông cứng đen sì, gào lên: "Chặt cáp gàu quặng! Đè chết nó!"

Một tên đệ tử còn lại trên sàn lập tức vung kiếm chém đứt sợi xích néo chiếc gàu xúc quặng khổng lồ.

KENG... ÙNG!

Chiếc gàu bằng gang nặng trịch chứa đầy đá hắc thạch mất điểm tựa, rơi tự do từ độ cao bốn trượng xuống thẳng vị trí cỗ quan tài.

Không có đường né tránh.

Vân Nhược không cố kéo cỗ quan tài — nàng biết sức mình không thể lay chuyển khối kim loại nặng nề ấy trong chớp mắt. Nàng dùng bàn tay trái còn cử động được, vớ lấy một thanh xà beng gãy nằm dưới sàn ray, nện thẳng vào thanh nêm gỗ đang chèn dưới bánh xe sắt!

CẠCH!

Thanh nêm gỗ văng ra.

Mất chốt hãm, cỗ quan tài sắt nằm trên đoạn dốc nghiêng của đường ray lập tức trôi đi theo trọng lực.

Bốn bánh xe sắt cày qua lớp đá vụn, lao nhanh về phía trước nửa trượng — trượt thẳng vào khoảng trống dưới chân cọc cổ.

OÀNH!

Chiếc gàu quặng bằng gang nện sầm xuống nền đá, chỉ cách mép sau cỗ quan tài chưa đầy nửa gang tay.

Cú va chạm dữ dội làm vỡ vụn nền đá đáy mỏ, đất đá hắc thạch bắn tung tóe. Cả đáy hầm rung chuyển theo, kéo theo sự sụp đổ dây chuyền của những thanh dầm gỗ chống vách xung quanh.

Và ngay khoảnh khắc cỗ quan tài sắt trượt vào sát chân cọc cổ...

CANG... CANG... CANG!

Bốn chiếc Câu Hồn Đinh sau lưng Tạ Vô Nhai đồng loạt rung bật lên.

Bốn chiếc cọc đinh nóng rực. Luồng tàn khí màu tím xám đang xộc ra từ vết nứt của cọc gai bỗng nhiên bẻ ngoặt hướng, cuộn xoáy quanh thân quan tài sắt.

Thân cọc kim loại khổng lồ cắm dưới đáy mỏ — vốn đã rạn nứt và mất đi điểm néo của Huyết Thiết Đinh — nay chịu chấn động va đập từ cú rơi của gàu quặng và sự dao động kim loại, bỗng nứt toác ra thành từng mảng lớn.

RẮC... ẦM!

Cọc cổ gãy đôi, đổ sập xuống nền đá.

Sự sụp đổ của khối kim loại kéo theo toàn bộ mảng vách đá Tây Bắc phía sau nó vỡ vụn.

Lộ ra sau đống đá hắc thạch là rãnh thoát nước ngầm khoét sâu vào lòng núi, nơi một dòng nước ngầm bị dồn qua khe đá hẹp đang cuồn cuộn chảy xiết về phương Tây Bắc.

Trên giàn giáo, tên cầm đầu Thiết Cương Môn trừng trừng nhìn cọc gai đổ sụp, mặt cắt không còn một giọt máu:

"Cọc gãy rồi... Mau... Báo về nội môn! Gửi tín phù về trạm..."

Hắn run rẩy thò tay vào túi áo lôi ra một ống tín hiệu bằng đồng.

Nhưng tiếng đất đá gầm rú đã nuốt chửng câu nói của hắn.

Cú nổ của bùa trước đó cộng với việc chiếc cọc bị đổ đã phá vỡ toàn bộ cấu trúc chịu lực của trần hang. Hàng trăm tấn đá hắc thạch trên đỉnh vòm mỏ bắt đầu rạn nứt ra thành những vết nứt chằng chịt.

ÙNG... ÙNG... RẦM!

Vòm đá Lò số bảy sụp đổ.

Những tảng đá khổng lồ rơi ập xuống giàn giáo treo, nghiền nát sàn gỗ. Một tên đệ tử bị đá tảng đè trúng rơi thẳng xuống đáy vực; tên cầm đầu bị thanh dầm gãy đập mạnh vào lưng, văng vào một hốc đá sạt lở ngập đầy tro tuyết, chiếc ống tín hiệu tuột khỏi tay lăn lóc giữa đống đá vụn. Hắn nằm thở thoi thóp giữa khe đá, máu tươi trào ra khóe miệng, mắt trừng trừng nhìn xuống đáy vực ngập khói.

Dưới đáy hố, Thẩm Vân Nhược không ngoái đầu nhìn lại.

Đá dăm đang rơi rào rào quanh người. Nàng nghiến chặt hàm răng chịu đựng cơn đau buốt ở bả vai, bàn tay trái bám lấy sợi cáp gân thú rồi dùng chân đạp văng những mảng đá nhỏ đang chèn ngang bánh xe sắt.

Độ dốc của nền đá nứt cùng sức hút từ rãnh nước ngầm lập tức phát huy tác dụng. Dòng nước xiết tràn qua mép vách đá kéo lệch cỗ quan tài; bốn bánh xe sắt cày qua đá vụn, trượt thẳng xuống lòng dẫn ngầm.

ROẠT... TÕM!

Bốn bánh xe sắt lao xuống rãnh nước ngầm đang chảy cuồn cuộn.

Dòng nước lạnh buốt như băng tuyết lập tức dâng lên tới ngang ngực Vân Nhược. Sợi cáp gân thú cuốn chặt quanh vai kéo nàng dính liền với cỗ quan tài, và sức nước cuồn cuộn dồn qua khe hẹp lập tức cuốn phăng cả hai trôi sâu vào lòng dẫn ngầm đen ngòm của rặng Thiết Lĩnh.

Ngay phía sau lưng họ, một khối đá hắc thạch khổng lồ từ trần hang đổ sầm xuống, lấp kín hoàn toàn miệng hầm Lò số bảy trong tiếng nổ rền vang.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3