Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm
Chương 56: Băng Cốt Cự Khôi
Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh
Mục lục
123 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 123/123 chương
Tiếng thở từ khe nứt phía Tây nặng trịch và dồn dập tựa như tiếng một cỗ bễ rèn khổng lồ đang nén hơi dưới lòng đất.
Mỗi nhịp phập phồng từ bóng tối truyền ra đều kéo theo một luồng hàn khí nồng nặc mùi máu tanh lẫn mùi tanh tưởi của xương thịt mục ải lâu ngày. Luồng khí buốt giá quét qua lòng chảo băng ngầm, khiến nhiệt độ vốn đã khắc nghiệt tiếp tục tụt dốc; lớp rêu đá bám trên vách hang lập tức bị phủ một màng sương trắng bợt, giòn vụn ra từng mảng.
RẮC... RẦM!
Trên vòm hang cao hàng chục trượng, chấn động dữ dội làm đứt gãy hàng loạt cột nhũ băng. Những khối đá băng to như thân cây tuyết tùng lao thẳng từ trên cao xuống nền đá tựa như một trận mưa lao nhọn hoắt.
Tạ Vô Nhai phản xạ trong chớp mắt.
Hắn không lùi, bàn tay phải túm lấy vạt áo sau lưng Thẩm Vân Nhược, kéo giật nàng lọt thỏm vào khoảng không bên dưới góc nghiêng của chiếc lồng giam bát giác. Thân lồng bằng huyền thiết dày nửa gang tay đóng vai trò như một mái che kiên cố; những khối nhũ băng nện sầm sầm lên nóc lồng, vỡ tung thành hàng ngàn mảnh vụn sắc lẹm văng rào rào quanh chỗ hai người ẩn nấp.
Vân Nhược ép chặt lưng vào một thanh chấn song sắt vặn vẹo, hai chân ghìm chặt trên nền đá trơn trượt để không bị chấn động hất ngã.
Khớp cổ tay phải vừa nắn lại bị chấn động nhẹ, cơn nhức nhối buốt tận óc lập tức dội ngược lên bả vai. Nàng ngậm chặt môi ngăn tiếng rên rỉ, bàn tay trái vươn ra tì chặt lên bọc vải sau lưng. Khối kim loại đen bên trong lớp vải tằm tuyết lúc này rung lên từng hồi, từng đường vân đỏ sẫm dưới thớ vải chớp nháy như mạch máu đang sôi sục, tỏa ra luồng hơi lạnh đè nặng lên đốt sống nàng.
Bên cạnh nàng, Tạ Vô Nhai quỳ một chân trên thềm đá ẩm ướt, hơi thở nén sâu trong lồng ngực.
Lòng bàn tay phải của hắn máu tươi vẫn rỉ ra không ngừng sau cú trượt xích, nhỏ giọt xuống một phiến băng mỏng. Cánh tay trái buông thõng bên sườn tê dại hoàn toàn, ba vết rạch chữ thập trước ngực rỉ ra những giọt máu bầm đen đặc. Hắn không nhìn vết thương của mình; đôi mắt đen sâu thẳm găm chặt vào bóng tối nơi cửa khe nứt phía Tây.
Từ khoảng tối hun hút ấy, tiếng kim loại cọ xát lạo xạo trên nền đá bắt đầu rộ lên.
Một bóng đen khổng lồ chậm rãi bước ra khỏi khe đá.
Đó không phải là một dị thú bằng xương bằng thịt, cũng không hoàn toàn là một cỗ máy cơ quan.
Thứ đang bước ra cao hơn một trượng, mang hình dáng một hình nhân khổng lồ dị dạng, còng lưng, nửa thân trên phủ kín những phiến giáp thép đen xỉn gỉ sét dày cộm. Những tấm thép ấy không phải được mặc vào, mà dường như đã bị những chiếc đinh sắt cỡ lớn tán thẳng xuyên qua xương cốt. Lớp thịt da bám trên khung xương xám ngoét, khô quắt lại như gỗ mục sau nhiều năm nằm dưới băng, nhưng những bó gân màu tím đen to bằng cổ tay vẫn co rút cuồn cuộn dưới từng cử động.
Nửa khuôn mặt của nó là một khối mặt nạ sắt đúc liền vào hộp sọ, chỉ chừa lại một hốc mắt trống rỗng cháy rực một đốm lân tinh màu đỏ máu.
Quanh cổ và hai cổ chân của con quái vật vẫn còn tròng ba chiếc cùm sắt nặng trịch đã bị bẻ gãy một nửa; từ cổ chân phải của nó, một đoạn xích sắt to bằng bắp đùi kéo lê trên mặt đất, phát ra những tiếng loảng xoảng chói tai dội vào vách đá.
Ánh mắt Tạ Vô Nhai dừng lại ở những đoạn xích gãy ấy. Hắn khẽ nheo mắt:
"Nó."
Đó chính là thứ đã phá bung cỗ lồng giam bát giác và kéo sợi xích khổng lồ cày nát địa tầng trên mặt đất.
Vân Nhược nhìn những hàng đinh tán cắm ngập vào khung xương và các đường rãnh bùa chú đã mòn vẹt trên giáp ngực của nó, thấp giọng:
"Có người đã đóng thứ này vào xương... Nó không phải sinh vật tự nhiên."
Và ngay trước lồng ngực bằng thép nứt toác của cỗ thi khôi, lộ ra một hốc trống hình thoi sâu hoắm.
Từ hốc trống ấy, từng tia tàn khí tím đen rò rỉ ra ngoài, hòa quyện với luồng khí tức đang rung lên dữ dội trong bọc vải sau lưng Thẩm Vân Nhược.
Đốm sáng đỏ trong hốc mắt con quái vật bỗng nhiên lóe lên. Khí tức từ khối xương đen vừa tràn ra, đốm đỏ trong hốc mắt cỗ thi khôi lập tức bừng lên dữ dội, kích hoạt toàn bộ sự cuồng bạo dồn nén bên trong khung xương đồ sộ.
RỐNG!
Một tiếng gầm xé toạc không khí phát ra từ lồng ngực rỗng tuếch của con quái vật.
Không hề chần chừ, cỗ thi khôi đạp mạnh bàn chân bọc sắt xuống nền đá, cả thân hình lao bổ tới như một bức tường thép đổ sụp. Tốc độ của nó trái ngược hoàn toàn với vẻ nặng nề bên ngoài; chỉ trong một nhịp thở, khoảng cách hơn mười trượng đã bị nó thu hẹp lại.
Cánh tay khổng lồ quấn đầy xích sắt gãy của nó vung lên, nện thẳng xuống nóc lồng giam nơi hai người đang trú ẩn!
ẦM!
Cú đập giáng xuống khiến khung sắt huyền thiết của lồng giam lún sâu thêm nửa thước vào lòng đá. Tám thanh chấn song còn lại vặn vẹo rên rỉ, những mối hàn bằng đồng thau bật tung, tóe ra từng tia lửa rực sáng.
Tạ Vô Nhai đã dự liệu trước điểm rơi của đòn đánh.
Ngay khoảnh khắc nắm đấm thép của con quái vật vừa chạm vào nóc lồng, hắn dùng bàn tay phải đẩy mạnh vào hông Vân Nhược, hất nàng trượt dài trên nền băng sang mép đá bên cánh tả. Cùng lúc, hai chân trần của hắn đạp mạnh vào chân chấn song, thân mình lướt rạp sát mặt đất, thoát ra khỏi phạm vi sụp đổ của chiếc lồng trong đường tơ kẽ tóc.
RẮC... XOẢNG!
Chiếc lồng bát giác bị cỗ thi khôi giẫm nát bấy dưới gót chân, biến thành một đống phế liệu sắt thép bẹp dúm.
Con quái vật không dừng lại. Đốm lân tinh đỏ rực trong hốc mắt nó khóa chặt lấy bóng dáng của Thẩm Vân Nhược vừa tiếp đất bên gờ đá. Bọc vải sau lưng nàng đang rung lắc dữ dội; con quái vật vung cánh tay còn lại, những ngón tay bằng thép sắc như móc câu xé toạc màn sương lam, chém ngang xuống vị trí nàng vừa ngã.
Cú quét ngang quá rộng, Vân Nhược biết rõ với tốc độ phàm nhân và cánh tay phải đang nẹp gỗ, nàng tuyệt đối không thể tránh khỏi tầm sát thương ấy nếu chỉ đơn thuần lùi bước.
Nàng không chạy lui.
Nàng rút thanh đoản đao bên hông bằng tay trái, chân đạp mạnh vào một tảng đá mồ côi, thân hình ngả rạp sang bên phải, lăn tròn hai vòng trên đống sỏi vụn. Bàn tay thép của con quái vật quét sượt qua đỉnh đầu nàng chỉ trong gang tấc, móng vuốt cào sâu vào vách đá phía sau, làm đá hoa cương nổ tung thành một đám bụi đá mù mịt.
Nhưng phản lực từ cú quét đá đã hất tung một tảng băng nhọn hoắt đập thẳng vào bả vai Vân Nhược!
BỘP!
Vân Nhược bị đánh văng ra xa ba bước, lưng đập mạnh vào vách đá ngầm. Cổ tay phải vừa nắn lại chấn động dữ dội, cơn đau buốt khiến nàng hoa mắt, hơi thở nghẽn lại nơi cổ họng. Thanh đoản đao văng khỏi tay trái, cắm ngập vào một khe nứt cách đó vài trượng.
Con quái vật rít lên một tiếng khô khốc, xoay nửa thân hình lại. Nắm đấm bọc giáp thép của nó giơ cao lên trời, chuẩn bị giáng đòn nghiền nát con mồi xuống nền đá.
Nhưng nắm đấm ấy chưa kịp hạ xuống.
CHOẢNG!
Từ phía sau lưng con thi khôi, một tiếng xích sắt rít lên bén ngót.
Tạ Vô Nhai đã xuất hiện ngay sau gót chân nó.
Cánh tay trái của hắn vẫn buông thõng bất động, nhưng bàn tay phải đẫm máu của hắn đã chộp lấy đoạn xích sắt to bằng bắp đùi đang kéo lê dưới đất. Hắn không dùng sức kéo giật con quái vật — hắn biết rõ thể lực hiện tại của mình không thể đọ lại sức nặng hàng ngàn cân của cỗ máy chiến tranh này.
Hắn vòng đoạn xích sắt hai vòng quanh một cột nhũ đá hắc thạch tự nhiên to bằng hai người ôm cắm sâu dưới đáy vực!
Hắn dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đạp mạnh gót chân trần vào khe nứt của cột đá làm điểm tựa, cánh tay phải siết chặt mắt xích, khóa chết vòng hãm cơ học.
Cỗ thi khôi lao tới trước định đập nát Vân Nhược, nhưng đoạn xích dưới chân nó bỗng nhiên căng cứng như một sợi dây đàn!
UỲNH!
Lực lao cực mạnh của con quái vật bị sợi xích ghìm giật ngược lại. Cổ chân bọc thép của nó bị giằng mạnh về phía sau, khiến toàn bộ trọng tâm đồ sộ mất thăng bằng. Thân hình bằng thép và xương khô ngã sầm xuống nền đá, chấn động dội ngược qua cả lòng chảo.
Cột nhũ đá hắc thạch bị lực kéo kinh hoàng bẻ nứt toác ra từng đường rãnh sâu hoắm.
Tạ Vô Nhai quỳ sụp một gối xuống nền sỏi. Cú ghìm xích bằng một tay khiến toàn bộ cơ bắp bả vai phải của hắn rách toạc da thịt, máu tươi ứa ra ướt đẫm cánh tay. Da thịt lòng bàn tay phải bị xé toạc từng mảng, lộ ra lớp thịt trắng nhợt bên dưới; bốn vết sẹo sau lưng hắn nứt toác miệng da lần thứ hai, máu bầm chảy ròng ròng xuống thắt lưng. Buồng phổi hắn co thắt dữ dội, hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ một mảng băng dưới chân.
Hắn không thể cầm cự được lâu. Cột đá hắc thạch đang bắt đầu nứt vỡ răn rắc dưới sức giãy giụa điên cuồng của con quái vật.
"Vân Nhược!" Tạ Vô Nhai gầm lên, giọng khàn đặc: "Hốc ngực của nó!"
Vân Nhược đang dựa lưng vào vách đá lập tức bừng tỉnh.
Ánh mắt nàng quét nhanh qua thân thể đang lồng lộn của cỗ thi khôi trên mặt đất.
Khi con quái vật ngã sấp xuống, lớp giáp ngực nứt nẻ của nó hé mở ra một khoảng trống rộng bằng bàn tay. Bên trong hốc trống hình thoi ấy không có tim thịt, mà chỉ có một chiếc then cài bằng đồng đen đã gãy mất một nửa, cắm sâu vào cuống xương sống của nó. Chiếc then cài ấy đang liên tục phát ra những tia tàn khí tím đen, kéo theo từng cơn co giật chạy dọc các bó gân cơ học.
Vân Nhược lập tức hiểu: đó là thứ đang duy trì sự vận hành của khung xương này.
Không chần chừ nửa khắc, bàn tay trái của Vân Nhược lập tức chạm vào mẩu then đồng thau hình bát giác vẫn được nàng giữ kỹ bên hông từ sau trận biến ở cỗ quan tài sắt.
Nàng lao vút qua đống băng vụn, trượt gối trên mặt đá, lọt thẳng vào khoảng trống dưới nách con quái vật đang quằn quại.
Con thi khôi rống lên một tiếng chói tai, bàn tay sắt của nó vung ngược ra sau định tóm lấy nàng. Nhưng Tạ Vô Nhai ở phía sau nghiến chặt hàm răng, dồn chút tàn lực cuối cùng vào cánh tay phải, giật mạnh sợi xích khóa chặt chân nó lại thêm một nhịp!
RẮC!
Cột đá hắc thạch gãy đôi, nhưng một nhịp giằng ấy đã kéo lệch cánh tay con quái vật đi nửa thước.
Đúng khoảnh khắc đó, Vân Nhược vươn cả hai tay về phía trước.
Cổ tay phải đau đến mức gần như mất cảm giác, cơn buốt rát khiến các ngón tay nàng run lên bần bật, nhưng nàng vẫn cắn răng ép chặt hai bàn tay quanh thân mẩu then đồng thau, cắm mạnh nó vào hốc trống hình thoi trước ngực cỗ thi khôi!
CHOẢNG!
Mẩu then vừa chạm vào rãnh gãy bên trong khung xương, toàn bộ thân cỗ thi khôi bỗng rung lên dữ dội.
Một luồng phản lực cơ học khủng khiếp từ bên trong bật ngược trở lại! Những bó gân màu tím đen co rút điên cuồng như muốn đẩy bật vật thể lạ ra ngoài; chấn động truyền qua mẩu kim loại khiến xương khớp hai cánh tay Vân Nhược tê dại, mẩu then chỉ tiến vào được quá nửa rồi khựng lại cứng ngắc.
"Không phải khóa..." Tạ Vô Nhai phía sau thở dốc từng hơi ngắt quãng, gắt lên: "Là ép nó dừng lại!"
Vân Nhược nghiến chặt răng, máu tươi từ khóe môi rỉ ra do cắn quá mạnh. Bất chấp cổ tay phải đang nứt rạn đau đớn, nàng dồn toàn bộ trọng lượng nửa thân trên, hai lòng bàn tay đè nghiến lên đuôi mẩu then đồng thau, dập mạnh xuống bằng một lực dứt khoát!
RẮC... XOẠCH!
Mẩu then đồng thau bị ép lún sâu vào rãnh gãy, bẻ gập chốt chặn bên trong.
Một tiếng nghiến kim loại khô khốc vang lên từ cuống họng cỗ thi khôi. Đốm lân tinh đỏ rực trong hốc mắt nó chớp giật liên hồi ba cái, giãy giụa một nhịp cuối cùng rồi đột ngột tắt ngấm.
Toàn bộ những bó gân màu tím đen quanh khung xương lập tức mềm nhũn ra như những sợi dây đứt đoạn. Thân hình khổng lồ cao hơn một trượng rớt sầm xuống nền đá đục ngầu, bất động hoàn toàn tựa như một đống sắt vụn vô hồn.
Lòng chảo băng ngầm chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Vân Nhược ngã ngồi trên nền băng, hai bàn tay buông thõng run rẩy, cổ tay phải sưng vù và tê dại hoàn toàn. Toàn thân nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh hòa lẫn với bụi đá xám xịt, hơi thở ngắt quãng phả ra từng luồng khói mỏng giữa không gian buốt giá.
Cách đó mười bước chân, Tạ Vô Nhai buông lỏng sợi xích sắt trong tay.
Hắn trượt dài xuống chân cột đá gãy, tựa lưng vào mỏm đá nhô ra, buồng phổi rít lên từng hồi nặng nhọc. Cánh tay phải của hắn máu me be bét, da thịt lòng bàn tay rách toạc từng mảng lớn; cánh tay trái tím tái vẫn buông thõng vô lực. Hắn cúi đầu, máu từ khóe môi nhỏ từng giọt đặc quánh xuống phiến đá lạnh ngắt, cơ thể run lên từng cơn co giật do kiệt sức.
Sau lưng Vân Nhược, bọc vải quấn đoạn xương đen lúc này cũng từ từ lắng dịu lại. Luồng tàn khí tím đen rò rỉ qua lớp vải tằm tuyết ngưng chớp sáng, chỉ còn lại một lớp sương muối mỏng bao quanh.
Vân Nhược chống tay trái gượng đứng dậy, bước từng bước nặng nề lại gần Tạ Vô Nhai.
Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, xé một mảnh vải lót còn sạch trong vạt áo, cẩn thận quấn chặt lấy lòng bàn tay phải của hắn để cầm máu. Ánh mắt nàng nhìn sâu vào khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông:
"Thứ then cài này... Ép chết được chuyển động của nó."
Tạ Vô Nhai khẽ mở mắt, nhìn mẩu then đồng thau bát giác đang cắm chặt trước ngực cỗ thi khôi bất động cách đó không xa. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn lộ ra vẻ trầm mặc:
"Cỗ quan tài bằng sắt... Và cỗ thi khôi này... Đều mang dấu vết cơ học của cùng một nguồn gốc."
Hắn dừng lại một nhịp thở, giọng nói khàn đặc và yếu ớt:
"Có người đã tạo ra chúng để giam giữ một thứ gì đó."
Đúng lúc đó, từ phía miệng hố sụt sâu ba mươi trượng trên đỉnh đầu họ, bỗng vang lên những tiếng nổ bùa chú dồn dập.
ẦM... ẦM!
Ánh sáng của những đạo phù trinh sát màu vàng và màu xanh lam bắt đầu le lói quét qua vòm hang băng, kèm theo tiếng bước chân và tiếng kim loại va chạm của hàng chục tu sĩ đang lần mò tụt xuống theo sợi xích sắt khổng lồ.
Vân Nhược ngẩng đầu nhìn lên khoảng tối phía trên, đồng tử co lại:
"Phù quang màu vàng và lam đang tụ xuống theo miệng hố... Bọn chúng tìm tới rồi."
Lối quay lại đã hoàn toàn bị bịt kín.
Nàng đưa mắt nhìn sang khe nứt sâu hoắm phía sau cỗ thi khôi — nơi con quái vật vừa bước ra lúc trước.
Từ sâu trong khe nứt tối tăm ấy, một luồng khí ẩm ấm áp hiếm hoi giữa lòng Hàn Uyên đang thổi ngược lên. Và trong luồng gió ấy, nàng nghe thấy tiếng nước chảy — không phải tiếng rỏ giọt đơn thuần, mà là âm vang trầm đục của một dòng chảy lớn đang bị đáy vực nuốt lấy ở nơi rất sâu bên dưới địa tầng Cực Viễn Lãnh.
Vân Nhược cúi xuống, đỡ lấy bả vai phải còn lành lặn của Tạ Vô Nhai:
"Chúng ta phải đi tiếp."
Tạ Vô Nhai gật đầu. Hắn nghiến răng bấu chặt vào vai nàng, gượng đứng thẳng dậy bằng hai bàn chân trần đẫm máu.
Hai bóng người không ngoái nhìn lại cỗ thi khôi bằng thép phía sau, bước từng bước lảo đảo tiến thẳng vào bóng tối của khe nứt phía Tây.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.