Xuyên Thành Phản Diện Ta Chỉ Muốn Sống Nhàn

Quyển 8: Những Kẻ Không Thuộc Về Số Phận

Chương 9: Rò Rỉ Bí Ẩn Trên Đường Phố

Đăng: 20/09/2026 23:08 1,859 từ 6 lượt đọc

Mưa dầm dứt hạt khi màn đêm buông xuống, nhưng hơi ẩm đặc quánh từ vịnh Fuyuki vẫn cuộn tròn theo từng cơn gió buốt giá, len lỏi qua các khối nhà bê tông của khu phố mới Shinto.

Chín giờ ba mươi phút tối.

Sự tĩnh lặng của khu dân cư ven bờ kênh bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng sóng xung kích vô hình. Không có tiếng nổ long trời, không có ánh chớp rực sáng. Đó là một đợt dao động ma lực dị thường, thô ráp và đứt đoạn, tràn qua các kẽ hở kết giới rỉ ra thế giới phàm trần.

Trên ban công tầng năm của khách sạn phương Tây Shinto, Arthur Pendelton đang thong thả nhấp một ngụm cà phê phin nguội ngắt.

Hắn khoác chiếc áo choàng ngủ bằng lụa sẫm màu, cặp kính kim loại phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ bên dưới. Trên chiếc bàn con cạnh lan can, chiếc la bàn đồng thau đang rung nhẹ, kim chỉ hướng lệch khỏi phương bắc rồi giật giật về phía khu kho bãi bờ đông.

Arthur khẽ nhíu mày.

Cách đó ba dãy phố, những hiện tượng bất thường bắt đầu xuất hiện: Đèn đường chớp nháy liên hồi rồi tắt phụt; một người đưa thư đi xe đạp bất ngờ ngã lộn nhào xuống lòng đường; vài cư dân đi dạo đêm đột ngột ngã quỵ, tay chân co giật, hơi thở rối loạn như vừa rơi vào một cơn nghẹt khí đột phát.

"Không giống dao động tự nhiên," Arthur đặt tách cà phê xuống đĩa sứ kêu lách cách. "Một nghi thức đang chạy dở... hoặc một kết giới bị ép quá mức."

Hắn nhìn bản đồ địa mạch trải trên bàn: Điểm phát tán nằm rất gần phân khu kho bãi ven cảng.

Hắn không có ý định mặc áo măng-tô, cầm gậy ba-toong lao xuống phố. Một quan sát viên hành chính không bao giờ giải quyết rủi ro bằng cơ bắp hay lòng trắc ẩn bột phát.

Arthur bước vào phòng, kéo chiếc ghế gỗ ngồi trước bàn làm việc. Hắn rút một tờ biểu mẫu có in sẵn tiêu đề của Ban Giám Sát, chấm ngòi bút máy vào lọ mực đen, nhanh chóng điền từng mục với nét chữ cứng cỏi:

‘THÔNG BÁO VI PHẠM KHẨN CẤP: Quy chuẩn Bảo Mật Bí Ẩn (Concealment of Mystery) — Điều 7 Hiệp ước Viễn Đông.’

‘Tọa độ phát tán: Khu vực tiếp giáp phân khu kho bãi bờ đông Shinto. Hiện tượng: Rò rỉ ma lực gây bất tỉnh và rối loạn thể trạng ở cư dân phàm trần.’

Dưới chân trang giấy, Arthur đóng dấu mộc mực xanh của Ban Giám Sát, kèm theo một dòng cảnh báo theo đúng thẩm quyền:

‘Yêu cầu cơ quan có thẩm quyền sở tại (Thánh Đường Giáo Hội) thực hiện quy trình xử lý hiện trường và khống chế nguy cơ lộ Bí Ẩn theo quy chuẩn. Nếu trong thời hạn hợp lý không có biện pháp can thiệp, Ban Giám Sát sẽ lập biên bản vi phạm bổ sung và chuyển hồ sơ về Luân Đôn.’

Hắn cuộn tờ giấy lại, nhét vào ống kim loại chuyên dụng, mở cửa phòng gọi người bồi bàn trực tầng:

"Gửi hỏa tốc đến Nhà thờ Fuyuki trên đồi Miyama. Nói với họ đây là công văn tối khẩn của Tháp Đồng Hồ."

Người bồi bàn nhận lấy ống kim loại cùng một đồng tiền boa hào phóng, vội vã chạy xuống cầu thang.

Arthur quay trở lại ban công. Hắn rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc ống nhòm quang học vỏ đồng của hải quân phàm trần — hoàn toàn không chứa một tia ma lực nào để tránh bị phát hiện bởi các kết giới trinh sát — rồi tựa tay lên lan can, hướng tầm nhìn về phía con hẻm tối bên bờ kênh.

Hắn đã làm xong phần việc của mình: Đặt một dấu mộc trách nhiệm rõ ràng lên bàn của Giáo Hội. Việc điều động lực lượng dọn dẹp hiện trường là nghĩa vụ của phía sở tại, và Giáo Hội sẽ phải tự tính toán cái giá của việc để mặc cho sự cố lan rộng.

Trong khi đó, ngay tại rìa khu vực phát tán ma lực.

Elise Vance đang nép mình sau một thùng container rỉ sét ở bìa phân khu kho bãi F-07.

Không khí xung quanh nồng nặc mùi hăng hắc của kim loại bị nung chảy. Những đợt sóng ma lực hỗn loạn tràn qua khiến các Ma thuật lộ tuyến vốn đang bị tổn thương trong cơ thể nàng giật nảy lên đau đớn. Đốt sống cổ C3 buốt giá như bị một lưỡi dao băng cắm vào rễ thần kinh.

Nàng cắn chặt môi, tay siết chặt con dao găm.

Nàng có mặt ở đây không phải vì sự cố ma lực. Sau khi tìm thấy mẩu hồ sơ mang ký hiệu F-07 ở nhà kho cũ, nàng đã lần theo các bản lưu vận tải và phát hiện ra một lão quản kho già — kẻ duy nhất còn giữ chìa khóa và sơ đồ lưu trữ của phân khu niêm phong này.

Nàng vừa bám theo lão đến khúc quanh bờ kênh thì đợt dao động bất thường ập tới.

Lão quản kho trúng phải luồng khí ô nhiễm, ngã quỵ xuống cạnh đống phế liệu, ôm ngực thở dốc. Nhưng mối nguy hiểm không dừng lại ở đó.

Từ trong bóng tối của dãy nhà kho, một bóng người mặc áo choàng xám trùm kín đầu lướt ra.

Kẻ đó di chuyển không giống một ma thuật sư đang thi triển thuật thức. Hắn bước đi vô cảm, cơ thể cứng nhắc tựa như một kẻ được huấn luyện chỉ để hoàn thành đúng một mệnh lệnh duy nhất. Nhận thấy có người phàm chứng kiến hiện tượng rò rỉ, gã áo xám rút ra một thanh đoản kiếm rỉ sét, tiến thẳng về phía lão già. Hắn muốn tiêu hủy nhân chứng.

Elise nhìn thanh đoản kiếm đang giơ lên nhắm vào cổ họng lão quản kho.

Nếu lão già kia chết, cuốn sổ ghi chép và chùm chìa khóa mở cổng phân khu F-07 sẽ bị thất lạc hoặc tiêu hủy. Nàng sẽ mất dấu vết thực tế duy nhất dẫn tới gốc rễ của mã số V-09.

Nàng không thể để đối phương ra tay.

Elise dồn ma lực xuống hai gót chân, đạp mạnh vào mép container. Thân hình gầy guộc của nàng phóng ra như một mũi tên xé toạc màn sương mù, tiếp cận đối phương từ góc mù chếch ba mươi độ phía sau vai phải.

Tên áo xám vừa kịp cảm nhận được luồng gió sắc lẹm thì bàn tay gầy gò của Elise đã chụp lấy cổ tay cầm kiếm của hắn. Không dùng sức mạnh cơ bắp đơn thuần, nàng dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể xoay tròn một góc chín mươi độ, mượn chính quán tính vung kiếm của đối phương để bẻ ngược khớp cổ tay hắn ra sau!

Rắc!

Một tiếng gãy giòn tan vang lên trong đêm. Thanh đoản kiếm rơi xuống, bị mũi giày của Elise đá văng xuống lòng kênh tối tăm.

Chỉ sau vài giây cưỡng ép phát lực, cơn đau từ đốt sống C3 lập tức bùng nổ dữ dội. Toàn bộ cánh tay trái của nàng tê dại đi trong tích tắc, hô hấp nghẹn lại. Nhưng bản năng sinh tồn không cho phép nàng dừng lại. Bằng tay phải, Elise rút con dao găm giáng mạnh sống dao bằng thép đặc vào thái dương tên áo xám.

Bốp!

Gã áo xám đổ sụp xuống đống bao tải rác bên đường như một khúc gỗ mục.

Elise lảo đảo lùi lại nửa bước, lưng đập vào vách tường gạch ẩm ướt. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, hơi thở nàng đứt quãng. Magic Circuits trong cơ thể đang co thắt dữ dội; nếu đối phương còn một người nữa ở gần đây, cơ thể nàng sẽ không thể chịu đựng thêm một đợt phát lực nào khác.

Lão già vẫn còn thở. Elise kiểm tra nhanh rồi lập tức thò tay vào túi áo lão, rút chùm chìa khóa sắt hoen gỉ và cuốn sổ tay bọc vải bạt có ghi sơ đồ kho bãi.

Từ đầu con phố phía tây, tiếng động cơ xe hơi rền rĩ cùng tiếng bước chân gấp gáp bắt đầu vọng lại.

Đội xử lý hiện trường của Thánh Đường Giáo Hội — những người mặc áo chùng đen mang theo bùa thanh tẩy — đã ập tới khu vực phong tỏa. Họ lập tức căng dây cách ly và bắt đầu kiểm soát những thường dân nằm la liệt trên mặt đường.

Elise kéo cao dải khăn che kín cổ, lách mình qua một khe hàng rào sắt hẹp rồi biến mất vào bóng tối sâu thẳm của khu bến cảng trước khi ánh đèn của Giáo Hội quét tới.

Trên ban công tầng năm khách sạn Shinto.

Arthur Pendelton vẫn giữ nguyên chiếc ống nhòm quang học trước mắt.

Qua thấu kính tròn, hắn quan sát toàn cảnh: Đội xử lý của Giáo Hội đang khẩn trương phong tỏa, cách ly khu vực và thu dọn hiện trường. Họ phản ứng rất nhanh, đúng như những gì hắn đã dự liệu sau tờ thông báo vi phạm khẩn cấp.

Nhưng ánh mắt Arthur không dừng lại ở đám người mặc áo chùng đen.

Hắn điều chỉnh tiêu cự ống nhòm, hướng thẳng vào góc hẹp của con hẻm tối tiếp giáp bờ kênh.

Hắn nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn lướt qua ánh đèn đường leo lét: Cách chuyển hướng trọng tâm dứt khoát, đòn bẻ khóa khớp dựa hoàn toàn vào đòn bẩy cơ học, và khoảnh khắc người đó thoáng khựng lại sau đòn đánh, đưa tay ôm lấy bả vai trái trong sự đau đớn bị ghìm chặt.

Không có vòng tròn ma thuật. Không có niệm chú. Một phong cách cận chiến thực dụng, tiết kiệm động tác và mang nặng tính thương tổn.

Arthur chậm rãi hạ ống nhòm xuống, ngón tay trỏ gõ nhịp nhẹ nhàng lên thân kim loại mát lạnh:

"Đúng là cô ta."

Hắn khẽ thở ra một hơi dài, ánh mắt nhìn về phía khu nhà kho hoang phế ven bờ kênh.

Cô ta không có vẻ gì đang can thiệp vào nghi thức. Mục tiêu của cô ta nằm ở khu kho bãi.

Arthur quay người bước vào phòng. Hắn đặt chiếc ống nhòm lên mặt bàn gỗ, cầm lấy cây bút máy rồi kéo một mẩu giấy trắng lại gần.

Hắn nắn nót viết ba chữ lên đầu trang giấy:

Elise Vance.

Ngòi bút máy dừng lại trong một nhịp thở. Arthur khẽ nhíu mày, rồi đặt ngòi bút viết tiếp một dòng ngắn ngủi ngay phía dưới:

F-07 — cần xác minh.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3