Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 113: Căn Phòng Không Thuộc Riêng Ai

Đăng: 31/07/2026 01:11 2,969 từ 1 lượt đọc

Tiếng cánh quạt của chiếc tủ lạnh cũ vẫn chạy ro ro đều đặn ở góc phòng, thỉnh thoảng lại nấc lên một tiếng cọc cạch như ông già khó tính bị viêm họng. Căn phòng trọ mười tám mét vuông vào chiều thứ Bảy, ngày mười chín tháng mười hai năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu, ngập trong những chiếc thùng carton lớn nhỏ và mùi giấy báo cũ. Sau hơn hai tuần vận hành Hẻm Gần theo mô hình mới kể từ những biến cố dồn dập hồi đầu tháng. Chúng tôi quyết định dành hẳn một ngày để dọn dẹp lại không gian sống, biến một góc phòng thành văn phòng làm việc đúng nghĩa.

Tôi đứng giữa đống đồ đạc hỗn độn, tay cầm xấp hóa đơn đã úa màu, nhìn quanh khoảng sàn lần đầu tiên trống trải đủ để đặt hai chiếc ghế xếp nhựa.

- Để tránh nhập nhằng, tôi đề nghị chúng ta phân chia rõ ràng từ bây giờ. Cái gì thuộc về công ty thì gom vào tủ hồ sơ, còn đồ đạc cá nhân của tôi thì để riêng ra góc tủ quần áo. Như vậy cho dễ quản lý.

Linh đang ngồi bệt dưới sàn, mái tóc cột cao để lộ chiếc gáy thanh tú lấm tấm mồ hôi. Cô ngẩng đầu lên, tay cầm chiếc cọ vẽ bám bụi, chỉ thẳng vào chiếc chân máy chụp ảnh ba chân bằng nhôm đang treo lủng lẳng ngay cạnh móc treo áo khoác của tôi.

- Anh phân chia kiểu gì? Cái chân máy đó là của Minh mua từ năm nhất để chụp bài tập mỹ thuật, nhưng ba tháng nay Hẻm Gần toàn dùng nó để dựng điện thoại chụp hình món ăn cho các quán trong hẻm Bắc Hải. Giờ nó là tài sản cá nhân hay tài sản của hộ kinh doanh?

Tôi gãi đầu, nhìn chiếc chân máy trầy xước. Đúng là ranh giới giữa đời sống cá nhân của Nguyễn Hoàng Minh và hoạt động vận hành của Hẻm Gần chưa bao giờ được vạch ra bằng một nhát dao ngọt xớt.

- Thì... tính khấu hao rồi bổ sung vào danh mục tài sản của Hẻm Gần. Tôi sẽ ghi nhận đây là khoản đóng góp bằng hiện vật của cá nhân tôi vào văn phòng.

Linh lắc đầu, cô đứng dậy phủi bụi trên đầu gối quần jean.

- Không dễ vậy đâu. Nếu anh muốn làm việc chuyên nghiệp thì phải phân loại thành bốn nhóm rõ ràng. Thứ nhất là giấy tờ pháp lý mang tên Nguyễn Hoàng Minh. Thứ hai là những kỷ vật, vật neo liên quan đến ký ức cũ của Minh. Thứ ba là tài sản, chứng từ của Hẻm Gần. Và cuối cùng mới là đồ sinh hoạt chung của căn phòng này. Mỗi nhóm phải có một hộp lưu trữ riêng, có người chịu trách nhiệm và có quy trình sao lưu rõ ràng.

Chúng tôi bắt tay vào việc. Tôi lấy bốn chiếc thùng carton loại vừa, dùng bút lông dầu màu đen viết chữ thật to lên từng thùng.

Chiếc hộp đầu tiên tôi dán nhãn: "Nguyễn Hoàng Minh - Hồ sơ cá nhân trước ngày 12/05/2026". Tôi cẩn thận xếp vào đó những giấy tờ tùy thân, thẻ sinh viên, học bạ cấp ba và cả những lá thư tay cũ kỹ. Khi tay tôi chạm vào chiếc hộp nhựa đựng những chiếc chìa khóa cũ không rõ mở cánh cửa nào, tôi khựng lại một nhịp. Bụi bám đầy trên những kẽ kim loại nhỏ xíu. Tôi giao một chiếc chìa khóa tủ hồ sơ mới cho Thảo, người đang ngồi yên lặng ở góc giường phụ giúp phân loại sách vở, và chiếc còn lại cho Linh.

- Tôi dán nhãn phần đời này của Minh và giao khóa cho hai người. Từ nay, bất kỳ ai muốn mở hộp này hoặc sử dụng tài liệu trong đây đều phải có sự chứng kiến của ít nhất hai bên. Tôi sống bằng tên Minh, nhưng tôi không dùng tên Minh để ký nhận luôn những gì cậu ấy chưa trao.

Thảo đón lấy chiếc chìa khóa nhỏ, ngón tay cô siết nhẹ xung quanh phần kim loại lạnh ngắt. Cô nhìn tôi, ánh mắt mang theo sự tôn trọng mà trước đây tôi chưa từng thấy.

- Cảm ơn anh vì đã không xóa sạch những gì cậu ấy để lại. Nhiều người khi có được một cơ hội mới thường tìm cách chôn vùi quá khứ của người cũ để bản thân đỡ cảm thấy tội lỗi.

Trong lúc dọn dẹp đến ngăn kéo dưới cùng của chiếc bàn học gỗ ép bị phồng rộp do nước mưa thấm qua cửa sổ, tôi tìm thấy một xấp giấy nháp A4 đã ngả màu vàng. Trên cùng là một bản phác thảo nguệch ngoạc bằng bút mực xanh. Đó là sơ đồ các con hẻm cắt nhau quanh khu vực cư xá Đồng Nai, với những vòng tròn khoanh đỏ quanh tiệm tạp hóa bà Tư và tiệm cơm cô Lan. Nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát của Minh hiện rõ trên lề giấy: "Gom đơn theo tuyến - tiết kiệm 15 phút chờ".

Tôi cầm tờ giấy lên, lòng bàn tay hơi run nhẹ. Đây chính là bản phác đầu tiên về ý tưởng gom đơn mang nét chữ của Minh, được vẽ ra từ trước khi tôi tỉnh lại trong cơ thể này rất lâu.

- Nhìn này Linh, Minh đã từng nghĩ đến việc này. Tôi định đưa bản phác thảo này vào hồ sơ thiết kế ban đầu của Hẻm Gần để lưu trữ làm tài liệu công ty.

Thảo bước tới, cô nhẹ nhàng đỡ lấy mép tờ giấy từ tay tôi. Giọng cô kiên quyết nhưng không hề gay gắt:

- Không được. Bản gốc này thuộc về hồ sơ di sản của Minh trong chiếc hộp thứ nhất. Hẻm Gần có thể sử dụng ý tưởng này, nhưng anh chỉ được dùng bản sao có ghi rõ nguồn gốc lịch sử. Ý tưởng của Minh là của Minh, còn những gì các anh chị đang vận hành ngoài kia là một câu chuyện khác.

Công từ dưới nhà đi lên, vai vác theo một chiếc kệ sắt lắp ráp mini để đựng tài liệu. Nghe thấy cuộc đối thoại, anh đặt mạnh chiếc kệ xuống sàn nhà làm phát ra một tiếng "rầm" khô khốc, rồi rút từ túi quần sau ra một cuốn sổ tay lò xo màu xanh lá. Đó là cuốn sổ ghi chép tuyến đường hẻm hiện tại mà anh vẫn dùng để điều phối mười hai shipper quen thuộc của nhóm.

Công mở cuốn sổ ra, đặt nó ngay cạnh bản phác thảo cũ của Minh trên mặt bàn carton.

- Thảo nói đúng đó Minh. Nhìn kỹ đi, cái sơ đồ này là Minh vẽ hồi trước. Nhưng đống mũi tên ngoằn ngoèo chỉ đường tránh kẹt xe giờ cao điểm này là công sức thực địa của tui với mấy anh em shipper chạy trầy mặt ngoài đường suốt mấy tháng qua. Bản phác của Minh là cái móng, còn Hẻm Gần bây giờ là do cả đám mình cùng xây lên. Hai cái này không giống nhau hoàn toàn đâu.

Tôi nhìn hai tài liệu đặt cạnh nhau. Một bên là nét vẽ lý thuyết sạch sẽ trên giấy trắng, một bên là những vệt mồ hôi, vết dầu mỡ và những dòng ghi chú thực tế được sửa đi sửa lại bằng nhiều màu mực khác nhau của Công. Sự khác biệt rõ ràng cho thấy Hẻm Gần không phải một tác phẩm nguyên vẹn được thừa kế từ quá khứ của Minh. Tôi cũng không tự tạo ra nó từ con số không nhờ những ký ức năm hai mươi bốn mươi. Nó là kết quả của sự va đập thực tế, của những đêm thức trắng đối soát sổ sách cùng Linh và những buổi trưa nắng cháy da ngoài đường cùng Công.

Tôi gật đầu, cẩn thận xếp bản gốc của Minh vào chiếc hộp thứ nhất rồi khóa lại.

- Đồng ý. Chúng ta chỉ lưu bản sao quét kỹ thuật số vào hồ sơ công ty và ghi rõ nguồn gốc ý tưởng ban đầu của Nguyễn Hoàng Minh.

Công việc dọn dẹp tiếp tục với việc lập danh sách những nghĩa vụ còn mở của Minh. Tôi ngồi trước máy tính, gõ từng dòng một cách cẩn thận. Danh sách này không phải là những con số tài chính lớn lao, mà là những việc nhỏ nhặt của đời sống sinh viên thường nhật. Liên hệ phòng đào tạo của trường để làm thủ tục xin thi lại môn chuyên ngành bị hoãn từ học kỳ trước. Gọi điện cho một người bạn cùng lớp tên Nam để hẹn trả lại cuốn giáo trình kỹ thuật số đã mượn quá hạn ba tháng, và gửi lại chiếc ổ cứng di động cho một người quen ở câu lạc bộ nhiếp ảnh.

Những việc nhỏ nhặt này, khi được viết ra giấy và thực hiện từng bước một, mang lại cho tôi một cảm giác chân thực và có trọng lượng hơn nhiều so với bất kỳ lời tuyên ba danh tính đao to búa lớn nào. Tôi đang dọn dẹp cuộc đời của Minh không phải để xóa bỏ cậu ấy, mà để trả lại cho cậu ấy sự gọn gàng cần có.

- Còn một việc quan trọng nữa.

Tôi nói, quay sang Linh và Công.

- Tôi muốn thay đổi quyền truy cập tài khoản ngân hàng và tài khoản quản trị của Hẻm Gần.

Linh dừng tay lau chiếc kệ sắt, cô nhíu mày nhìn tôi:

- Tại sao phải đổi? Hiện tại tài khoản vẫn đang đứng tên hộ kinh doanh Nguyễn Hoàng Minh mà anh làm đại diện pháp lý.

- Đúng vậy, nhưng nếu chỉ một mình tôi giữ khóa bảo mật và mật khẩu giao dịch thì quá rủi ro. Lỡ như một ngày nào đó tôi gặp sự cố, hoặc...

Tôi ngập ngừng một chút, tránh dùng những từ ngữ quá nhạy cảm về việc biến mất.

- Hoặc tôi không thể trực tiếp điều hành được nữa, Hẻm Gần không thể bị đóng băng. Tôi muốn phân quyền truy cập cho Linh với vai trò kiểm soát chứng từ và Công với vai trò vận hành thực địa. Ngưỡng năm trăm nghìn cho khoản chi ngoài danh mục thì giữ nguyên như biên bản cũ, vẫn hai chữ ký tay của tôi và Linh. Cái tôi muốn thêm là ngưỡng cho chữ ký số trên giao dịch ngân hàng: mọi lệnh chuyển tiền từ tài khoản vận hành vượt năm triệu đồng đều phải có hai trong ba chữ ký số xác nhận.

Công xua tay liên tục:

- Thôi thôi, tui chỉ biết chạy ngoài đường với điều phối shipper thôi. Tiền bạc nhức đầu lắm, giao cho bà Linh giữ đi.

- Không được, Công.

Tôi nghiêm giọng.

- Ông là người phụ trách thực địa. Ông phải có quyền quyết định trong phạm vi ca trực của mình và phải có quyền tiếp cận tài khoản dự phòng để xử lý các sự cố khẩn cấp như bồi hoàn đơn hàng hoặc tai nạn của anh em shipper. Tất nhiên, mọi chi tiêu của ông đều phải ghi log rõ ràng để Linh đối soát vào cuối tuần. Đây là cơ chế tự vận hành của nhóm, không phụ thuộc vào việc tôi có mặt ở đây hay không.

Linh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt cô có chút dao động. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động từ bỏ quyền kiểm soát tuyệt đối đối với dòng tiền của Hẻm Gần. Một điều mà trước đây tôi luôn cố nắm giữ vì nỗi sợ hãi chưa rõ về việc mất đi chỗ đứng trong thân phận này.

- Được rồi.

Linh nói, cô lấy cuốn sổ biên bản nội bộ ra ghi chép.

- Tôi sẽ soạn thảo biên bản phân quyền này. Trong đó tách rõ hai ngưỡng để sau này không ai nhớ lộn: năm trăm nghìn là ngưỡng hai chữ ký cho khoản chi ngoài danh mục, năm triệu là ngưỡng hai chữ ký số cho giao dịch ngân hàng. Chiều nay chúng ta sẽ ra ngân hàng làm thủ tục đăng ký chữ ký số phụ cho tôi và Công.

Khi căn phòng đã bắt đầu ngăn nắp hơn, Linh ngồi xuống chiếc ghế xếp đối diện tôi. Cô cầm trên tay tờ khai thông tin đăng ký thuế ban đầu của hộ kinh doanh mà chúng tôi chuẩn bị nộp bổ sung cho chi cục thuế quận mười.

- Minh này, em muốn hỏi anh một câu nghiêm túc. Trên các hồ sơ pháp lý và hợp đồng thương mại sau này của Hẻm Gần, anh sẽ ký tên gì?

Tôi nhìn vào dòng chữ "Nguyễn Hoàng Minh" in sẵn trên tờ khai thuế. Đó là cái tên đã đi cùng tôi suốt nhiều tháng qua, cái tên đã giúp tôi có được một cơ hội sống thứ hai, nhưng đồng thời cũng là cái tên mang theo những gánh nặng ký ức của một người khác.

- Tôi sống và chịu trách nhiệm trước pháp luật bằng tên Nguyễn Hoàng Minh, vì đó là danh tính của thân thể này và đời sống hiện tại của tôi ở năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu. Nhưng trong hồ sơ nội bộ của chúng ta, hồ sơ mang tên Nguyễn Văn Tùng vẫn sẽ được lưu giữ như một sự thật riêng tư giữa những người đang ngồi ở đây. Tôi sống bằng tên Minh, nhưng tôi không dùng tên Minh để ký nhận luôn những gì cậu ấy chưa trao. Tôi không cho phép mình nhận tình cảm, công lao hay bất kỳ lời tha thứ nào thay cho cậu ấy.

Linh im lặng một lúc, ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ ép. Cô không tỏ ra xúc động hay ngạc nhiên, chỉ lẳng lặng dùng bút ghi lại câu nói đó của tôi vào biên bản họp nội bộ của nhóm.

- Nói được. Giữ được bao lâu mới là phần em cần biết.

Cô gấp cuốn biên bản lại, kẹp bút vào gáy sổ rồi đứng dậy đi lấy chiếc thùng carton tiếp theo. Tôi định mở miệng hỏi thêm một chuyện khác, chuyện tôi đã nói ra vào cái đêm cuối tháng mười một và vẫn chưa nhận được câu trả lời. Nhưng hôm nay là ngày dọn phòng, giữa sàn nhà còn ngổn ngang thùng giấy và bụi, và tôi thấy mình chưa có gì mới để đặt lên bàn ngoài mấy lời hứa. Tôi ngậm câu hỏi lại, cúi xuống dán nốt nhãn cho chiếc hộp thứ ba.

Đến cuối ngày, căn phòng trọ mười tám mét vuông đã hoàn toàn lột xác. Chiếc kệ sắt của Công được dựng ngay ngắn sát tường, bên trên xếp đầy những chiếc hộp nhựa màu xanh đựng hồ sơ chứng từ của Hẻm Gần. Chiếc tủ quần áo được dọn dẹp lại, nhường chỗ cho một kệ hồ sơ trống dành riêng cho công việc tương lai.

Thảo đứng dậy, cô cầm lấy bản báo cáo rà soát lịch sử vận hành mà Linh vừa in ra từ chiếc máy in cũ của tiệm tạp hóa bà Tư. Đây là bản báo cáo tóm tắt tình hình tài chính của Hẻm Gần tính đến thời điểm hiện tại.

Tôi nhìn vào những con số trên bảng báo cáo. Hẻm Gần đã có hai tháng đủ toàn bộ chi phí không liên tiếp bằng tiền khách trả thật. Tháng ở giữa ghi nhận kết quả lỗ nhẹ do chi phí sửa xe và bồi hoàn đơn hàng cho các quán ăn trong hẻm Bắc Hải. Nhưng toàn bộ số lỗ đó đã được xử lý dứt điểm bằng quỹ thử nghiệm kinh doanh, không có bất kỳ khoản nghĩa vụ nào bị treo lại hay chuyển sang tháng sau. Báo cáo ghi rõ bằng một dòng chữ in đậm ở phần kết luận: "Đây là baseline lịch sử để mở kỳ theo dõi mới, chưa đủ cơ sở để kết luận mô hình đã bền vững".

Thảo đọc kỹ từng dòng, đối chiếu các con số với những ghi chép trong cuốn sổ tay cũ của Minh mà cô đang giữ. Sau khi xác nhận mọi số liệu đều khớp với thực tế vận hành và không có bất kỳ khoản trợ giá ngầm nào từ số tiền trúng số của tôi, cô khẽ gật đầu.

- Điều kiện để bàn giao trang sổ cuối cùng đã hoàn tất. Các bạn đã chứng minh được rằng các bạn không dùng tiền thưởng để làm giả khả năng sống của Hẻm Gần. Tôi sẽ mang bản gốc trang giấy này tới cho mọi người vào cuối tuần sau, sáng thứ Bảy, ở Hạt Mây.

Tôi tiễn Thảo và Công ra về. Khi cánh cửa phòng trọ khép lại, chỉ còn tôi và Linh ở lại trong không gian yên tĩnh của căn phòng mới dọn. Tiếng tủ lạnh vẫn kêu ro ro, nhưng khoảng sàn trống giữa phòng lúc này trông thật rộng rãi dưới ánh đèn tuýp màu trắng ấm. Tôi biết, tương lai phía trước vẫn còn nhiều thử thách và ký ức năm hai mươi bốn mươi của tôi đang mờ dần đi mỗi ngày. Nhưng ít nhất, chúng tôi đã có một điểm khởi đầu rõ ràng, trong một căn phòng không còn thuộc về riêng ai.

0