Trúng Số Vẫn Hết Tiền Trà Sữa

Chương 12: Ranh Giới Bằng Một Tấm Rèm

Đăng: 31/07/2026 01:11 3,916 từ 1 lượt đọc

Linh đứng trên chiếc ghế nhựa màu đỏ, hai tay giơ cao để chỉnh lại sợi dây kẽm căng ngang phòng trọ. Tiếng kim loại cọ sát vào khoen rèm vang lên những tiếng sột soạt khô khốc trong không gian chật chội. Tấm rèm vải hoa văn lập thể màu xanh úa, vốn đã bạc màu vì nắng hướng Tây chiếu thẳng vào cửa sổ. Được cô kéo mạnh một đường dứt khoát từ vách tường bên này sang tận mép tủ quần áo gỗ ép ở góc đối diện. Đường phân chia này cắt đôi căn phòng mười tám mét vuông thành hai nửa không đều nhau. Phần của Linh có cửa sổ và bàn vẽ sát góc sáng, phần của tôi nằm phía cửa ra vào, sát cạnh chiếc tủ lạnh cũ đang chạy ro ro.

Bước xuống khỏi ghế, Linh phủi hai bàn tay dính đầy bụi vôi cát. Cô cầm một tờ giấy Roki khổ A3 vốn là mặt sau của một bài tập ba cụm màu sắc ở trường mỹ thuật, dùng băng keo giấy dán chặt nó lên cánh tủ quần áo. Trên mặt giấy, Linh đã dùng bút kim ngòi lớn vẽ sẵn một sơ đồ phòng trọ chi tiết đến từng centimet.

- Nhìn cho kỹ đi.

Linh chỉ đầu bút vào sơ đồ.

- Đây là bàn vẽ của tôi, đây là chỗ ngủ, góc này là kệ màu và giá treo cọ. Phần bên kia rèm là của ông. Tôi đã đánh dấu đỏ những khu vực tuyệt đối không được chất đồ đạc lấn qua. Nhất là cái đống giấy nháp của ông.

Tôi nhìn xuống tờ giấy phân loại ký ức mà mình vừa hì hục viết lúc chập tối. Trên tờ giấy đó, sau khi gạch bỏ toàn bộ những con số nhiễu từ số điện thoại tổng đài cho đến hóa đơn tiền bia của bà Tư, chỉ còn trơ trọi số đầu tiên là 04 nằm cô độc ở góc trên. Tờ giấy này lúc nãy nằm mấp mé bên phần bàn gỗ của Linh, ngay sát khay pha màu acrylic còn ướt.

- Được rồi, tôi dời nó qua đây.

Tôi cầm tờ giấy của mình đặt lùi lại phía sau chiếc đèn bàn bảo vệ mắt, nằm hoàn toàn bên ranh giới của tôi.

- Nhưng còn lối đi chung ra nhà vệ sinh và chỗ phơi đồ thì sao?

Linh khoanh hai tay trước ngực, nét mặt không chút thỏa hiệp.

- Lối đi chung rộng đúng sáu mươi centimet dọc theo mép tường bên phải. Quần áo ướt của ông phải vắt khô bằng tay trước khi treo lên dây phơi ngoài ban công nhỏ, tuyệt đối không được treo sát bàn vẽ của tôi. Nước nhỏ xuống làm hỏng giấy vẽ là ông phải đền tiền mua giấy mới đó.

Cô chỉ tay vào bảng lịch trình được viết bằng bút lông bảng ở góc dưới tờ sơ đồ.

- Giờ dùng nhà tắm buổi sáng của tôi là từ sáu giờ mười lăm đến sáu giờ bốn mươi lăm, để kịp đi xe buýt tới trường. Ông muốn tắm rửa hay giặt giũ gì thì né khung giờ đó ra. Ai về muộn sau mười một giờ đêm phải nhắn tin báo trước năm mươi phút để người kia chốt cửa trong.

Tôi nhìn bảng quy tắc chi tiết đến mức đáng kinh ngạc này, gật gù thừa nhận Linh có óc tổ chức rất tốt. Dù vậy, sống trong một không gian chật hẹp thế này với một người đang nghi ngờ mình từng giây từng phút không phải chuyện đơn giản. Tôi bước tới gần bảng sơ đồ, chỉ ngón tay vào ổ cắm điện ba chấu duy nhất nằm gần chân cột.

- Tôi bổ sung hai điều. Thứ nhất, tấm rèm này khi kéo lại không được che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ cửa chính vào phòng. Lỡ có sự cố cháy nổ hay người ngoài đột nhập, chúng ta cần nhìn thấy lối thoát hiểm ngay lập tức. Thứ hai, cái ổ chia điện kia đã cũ lắm rồi, lúc nãy tôi cắm sạc điện thoại thấy nó hơi ấm lên. Quy tắc là không được cắm đồng thời nồi cơm điện và ấm đun siêu tốc vào chung cái ổ đó. Muốn nấu cơm thì đợi nước sôi xong đã.

Linh nhìn ổ cắm điện, khẽ nhíu mày như đang tính toán độ an toàn, rồi gật đầu.

- Đồng ý. Ghi thêm phần an toàn điện vào góc dưới đi.

Cô đưa cho tôi cây bút lông màu xanh. Tôi viết nhanh hai dòng quy định an toàn điện vào bên cạnh sơ đồ. Bản quy tắc sống chung lúc này trông giống như một hiệp ước hòa bình giữa hai quốc gia nhỏ bé đang phải chia sẻ một nguồn tài nguyên eo hẹp.

- Bây giờ tới phần quan trọng nhất.

Linh kéo chiếc ghế xoay của cô lại gần bàn học chung, ngồi xuống và nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Quy tắc về dữ liệu cá nhân.

Tôi kéo chiếc ghế gỗ của mình đối diện với cô. Tấm rèm vải lửng lơ ngay sát vai hai đứa, thỉnh thoảng lại đung đưa nhẹ mỗi khi cánh quạt máy trên trần quay qua.

- Tôi nói trước.

Linh lên tiếng, giọng cô trầm xuống nhưng rõ ràng.

- Ông không được tự ý chạm vào điện thoại của tôi, không được mở sổ phác thảo cá nhân, và không được đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội của tôi trên máy tính chung. Kể cả khi tôi quên đăng xuất.

- Chuyện đó là đương nhiên.

Tôi đáp.

- Phía tôi cũng vậy. Cô không được tự ý lục lọi tin nhắn, hộp thư điện tử hay thư viện ảnh cũ của Minh. Những gì thuộc về đời tư của cậu ấy trước ngày mười hai tháng năm, tôi muốn giữ nguyên trạng mà không có sự can thiệp từ bên ngoài.

Linh gõ nhẹ đầu ngón tay xuống mặt bàn gỗ ép.

- Ngoại lệ duy nhất là gì?

- Những tệp tin liên quan trực tiếp đến lời cảnh báo ‹Đừng mua vé›, các bản ghi âm dãy số, và các chứng từ liên quan đến khoản nợ học phí hay nợ trọ mà chúng ta đã đồng ý cùng nhau giải quyết.

Tôi nói.

- Bất kỳ dữ liệu nào thuộc diện này, khi muốn kiểm tra, cả hai phải cùng có mặt tại bàn này. Không ai được tự ý mở riêng một mình rồi tự đưa ra kết luận.

- Được. Thống nhất như vậy.

Linh gật đầu.

Tôi rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy trắng khổ A4, đặt giữa tôi và Linh.

- Để cho chắc chắn, chúng ta nên viết một bản biên bản thỏa thuận bằng văn bản. Ghi rõ ngày giờ hôm nay là ngày mười bảy tháng năm năm hai ngàn không trăm hai mươi sáu, hai bên cùng ký tên xác nhận. Sau này có tranh chấp gì cứ lôi tờ này ra nói chuyện.

Linh nhìn tờ giấy trắng, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy giễu cợt. Cô chỉ tay về phía bồn rửa chén ở góc phòng, nơi có một chồng tô đĩa ăn mì gói từ buổi tối vẫn chưa được dọn dẹp.

- Anh ký tên vào giấy thì dễ lắm. Rửa sạch hết cái đống chén đĩa kia mà không làm bể cái nào đi, cái đó có giá trị thực tế hơn chữ ký của một người đang dùng tên Minh nhưng lại không nhớ nổi mấy thỏa thuận cũ của tụi mình.

Tôi bật cười, nhận ra cô nàng này không dễ bị lòe bởi những thủ tục hành chính kiểu văn phòng của tôi. Tôi đứng dậy, xắn tay áo lên.

- Được rồi, để tôi xử lý đống đó. Nhưng thỏa thuận này vẫn phải được lưu lại. Lát nữa tôi rửa xong, cô chụp lại tờ quy tắc trên tủ quần áo bằng điện thoại đi. Mỗi đứa giữ một bản ảnh để đối chiếu.

Tiếng nước chảy từ vòi nước bồn rửa vang lên, cắt đứt cuộc đối thoại. Tôi đứng cọ rửa từng chiếc bát nhựa, cố gắng không tạo ra quá nhiều tiếng động làm phiền Linh. Ở phía sau lưng tôi, tiếng sột soạt của giấy vẽ và tiếng bút chì chạy trên mặt giấy nhám cho thấy cô đã quay lại với công việc thường ngày của mình. Ranh giới bằng tấm rèm tạm thời mang lại một cảm giác trật tự mà căn phòng này đã thiếu thốn suốt một tuần qua.

Sau khi lau khô tay bằng chiếc khăn bông cũ treo trên vách, tôi quay lại bàn học. Linh đang dọn dẹp đống hộp giấy các-tông đựng màu vẽ và cọ cũ đặt dưới chân kệ sách để lấy chỗ trống cho đường rèm chạy qua. Bỗng nhiên, cô dừng tay lại trước một chiếc hộp nhựa màu xanh dương đã bạc màu, trên nắp có dán một miếng băng keo cá nhân ghi chữ ‹Đồ lặt vặt - Minh› bằng nét mực xanh đã phai.

Chiếc hộp này nằm sâu trong góc kệ của Linh, có lẽ đã bị bỏ quên ở đó từ trước ngày tôi tỉnh lại trong cơ thể này. Theo đúng quy tắc dữ liệu và đồ đạc vừa lập, Linh không tự ý mở nắp. Cô dùng hai tay bưng chiếc hộp đặt lên giữa bàn học chung, rồi nhìn tôi.

- Hộp này của ông, nhưng nó nằm bên phần đất của tôi từ trước. Tự mở đi xem có gì trong đó.

Tôi ngồi xuống, dùng ngón tay cạy hai chiếc chốt nhựa đã giòn ở hai bên hông hộp. Chiếc nắp nhựa bật ra với một tiếng ‹cạch› khô khốc, để lộ bên trong một mớ đồ hỗn độn tích tụ từ nhiều năm học sinh sinh viên của Minh. Một vài sợi dây sạc điện thoại đời cũ bị đứt đầu cáp, vài tờ hóa đơn mua sách giáo trình từ năm nhất đã mờ hết mực nhiệt. Mấy nút tai cao su màu đen của tai nghe nhét tai, và một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đã bong tróc góc.

Linh cúi đầu nhìn vào trong hộp. Khi ánh mắt cô quét qua đống dây nhợ lộn xộn, cô bỗng đưa tay chỉ vào một sợi dây màu đen nằm cuộn tròn ở góc hộp.

- Khoan đã. Lấy cái đó ra tôi xem thử.

Tôi thò tay vào, gỡ sợi dây đó ra khỏi đống sạc cũ. Đó là một chiếc tai nghe dây có mic thoại loại rẻ tiền, phần vỏ bọc cao su màu đen sát đầu cắm jack 3.5mm đã bị nứt một đường dài khoảng hai centimet. Để lộ ra những sợi dây đồng mảnh màu đỏ và xanh bên trong.

Linh đón lấy chiếc tai nghe từ tay tôi, đưa lên sát mắt dưới ánh đèn bàn. Cô xoay nhẹ phần đầu cắm bị nứt, nét mặt trở nên chăm chú.

- Dòng tai nghe này... Nhìn quen lắm. Ông có nhớ Minh từng dùng cái này ở đâu không?

Tôi lục tìm trong những mảnh ký ức rời rạc của Minh đang trôi nổi trong đầu, nhưng không tìm thấy hình ảnh nào cụ thể liên quan đến sợi dây này. Tôi lắc đầu.

- Không nhớ rõ. Tai nghe điện thoại thông thường thôi mà, sinh viên ai chẳng dùng loại này.

- Không phải loại thông thường đâu.

Linh lắc đầu, ngón tay cô miết nhẹ dọc theo phần mic thoại hình chữ nhật thuôn dài trên dây.

- Đây là tai nghe đi kèm của dòng điện thoại giá rẻ hãng H, cái loại có mic lọc tiếng ồn chủ động tầm thấp mà Minh hay dùng khi đi làm thêm. Tôi nhớ rất rõ vì trong mấy video quay cảnh nhân viên làm việc tại quán trà sữa Hạt Mây mà chị Hạnh đăng lên trang fanpage hồi tháng trước. Minh luôn đeo một chiếc tai nghe giống hệt như thế này để nghe điện thoại điều phối đơn hàng.

Tôi nhìn chiếc tai nghe trên tay Linh. Sợi dây đen nứt vỏ cao su trông có vẻ thảm hại, nhưng lời Linh nói khiến tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Nếu đây đúng là chiếc tai nghe Minh đã dùng tại quán trà sữa, nó có thể là sợi dây liên kết vật lý giữa phòng trọ này và những âm thanh môi trường trong bản ghi âm kia.

- Nhưng chiếc tai nghe này bị đứt rồi.

Tôi nói, chỉ vào phần vỏ cao su bị lộ lõi đồng.

- Có chắc là nó còn hoạt động vào tối ngày mười một tháng năm không?

- Chưa biết được.

Linh đặt chiếc tai nghe xuống tờ giấy trắng.

- Chúng ta phải kiểm tra tình trạng kỹ thuật của nó trước đã.

Linh lấy điện thoại của cô ra, chụp một bức ảnh cận cảnh chiếc tai nghe ngay tại vị trí trên bàn học. Ghi rõ giờ phát hiện là hai mươi hai giờ bốn mươi lăm phút ngày mười bảy tháng năm vào góc tờ quy tắc sống chung. Sau đó, cô quay sang tôi.

- Lấy điện thoại của Minh ra đây.

Tôi rút chiếc điện thoại cũ của Minh từ túi quần ra. Theo đúng quy trình an toàn dữ liệu mà chúng tôi đã thiết lập, tôi bật chế độ máy bay. Đóng toàn bộ các ứng dụng chạy ngầm đang mở trên máy, rồi mới truy cập vào ứng dụng ghi âm mặc định của hệ thống. Linh cũng mở chiếc laptop của cô lên, truy cập vào thư mục chứa bản làm việc của đoạn sao lưu lỗi mười hai giây mà cô đã trích xuất từ thùng rác điện thoại hôm trước. Cô nhấn mạnh.

- Bản sao bảo toàn gốc trên laptop của tôi vẫn được giữ nguyên không đụng vào. Chúng ta chỉ dùng bản làm việc này để đối chiếu thôi.

Tôi cắm đầu jack 3.5mm của chiếc tai nghe bị nứt vào cổng âm thanh phía dưới điện thoại Minh. Cảm giác cắm vào hơi lỏng lẻo, không có tiếng ‹cạch› dứt khoát như các thiết bị mới.

- Tôi bắt đầu thu thử một đoạn ngắn.

Tôi nói rồi nhấn nút ghi âm màu đỏ trên màn hình.

Căn phòng trọ chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng block máy của chiếc tủ lạnh cũ thỉnh thoảng lại rùng mình chạy nhẹ ở góc phòng. Tôi để chiếc điện thoại nằm yên trên mặt bàn gỗ, đầu cắm tai nghe không bị dịch chuyển. Sau khoảng mười giây, tôi nhấn dừng và phát lại đoạn thu thử qua loa ngoài của điện thoại.

Âm thanh phát ra rất sạch, ngoại trừ tiếng rè rè tần số thấp của động cơ tủ lạnh và tiếng gió máy lạnh yếu ớt thổi qua khe cửa sổ. Không có bất kỳ tạp âm lạ nào khác.

- Để tôi thử lại lần nữa.

Linh nói.

Lần này, khi tôi vừa nhấn nút ghi âm, Linh dùng một đầu ngón tay chạm nhẹ vào phần vỏ cao su bị nứt sát đầu cắm jack 3.5mm. Khẽ lắc nhẹ sợi dây qua lại khoảng vài milimet để mô phỏng chuyển động của người dùng khi đi bộ hoặc cúi người xuống.

Ngay lập tức, trên biểu đồ sóng âm của ứng dụng ghi âm xuất hiện những vạch biên độ nhọn hoắt, báo hiệu có tín hiệu nhiễu cực mạnh đi vào hệ thống.

Tôi nhấn dừng ghi âm, rút jack cắm ra và phát lại đoạn thu thứ hai.

Từ loa ngoài điện thoại, xen giữa tiếng động nền của phòng trọ là hai tiếng ‹lách tách... lách tách› rất khô và đanh, kèm theo đó là một khoảng âm thanh bị hụt hẳn một bên kênh tiếng trong vòng nửa giây trước khi ổn định trở lại. Tiếng lách tách này nghe giống như tiếng tia lửa điện nhỏ hoặc tiếng tiếp xúc kim loại bị chập chờn khi có dòng điện chạy qua tiếp điểm không ổn định.

Linh lập tức quay sang laptop của cô, nhấn nút phát đoạn nền của bản ghi âm lỗi mười hai giây mà cô đã lọc sạch tiếng nói của Minh từ trước.

Tiếng động nền của bản ghi cũ vang lên qua loa máy tính. Ở giây thứ tư và giây thứ chín của đoạn ghi âm đó, xen giữa tiếng máy kéo giấy của tiệm photocopy và tiếng chuông cửa là hai tiếng lách tách khô khốc. Đi kèm với hiện tượng hụt âm thanh nền ở một bên tai nghe y hệt như đoạn chúng tôi vừa thu thử.

Tôi đứng bật dậy, suýt chút nữa làm đổ ly nước lọc đặt cạnh bàn.

- Đúng là nó rồi! Tiếng nhiễu lách tách này là do cái đầu cắm tai nghe bị hỏng này tạo ra khi cắm vào jack điện thoại của Minh. Điều này chứng tỏ tối hôm đó Minh đã dùng chính chiếc tai nghe này để thực hiện cuộc gọi hoặc ghi âm! Đây là bằng chứng xác thực nhất để...

- Khoan đã!

Linh giơ tay cản tôi lại, giọng cô cực kỳ nghiêm khắc.

- Ngồi xuống đi. Đừng có kết luận vội vàng như vậy.

Tôi khựng lại, nhìn Linh. Cô vẫn ngồi yên trên ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào biểu đồ sóng âm trên màn hình laptop.

- Tiếng lách tách giống nhau chưa có nghĩa là cùng một lần thu âm, và càng không chứng minh được chiếc tai nghe này được cắm vào điện thoại đúng vào thời điểm bản ghi âm được lưu lại, tức là rạng sáng ngày mười hai tháng năm. Nó chỉ là một dấu hiệu kỹ thuật cho thấy thiết bị này có khả năng tạo ra loại nhiễu tương tự.

Linh chỉ ngón tay vào tờ giấy ghi chép.

- Ông quên quy tắc chúng ta vừa lập rồi sao? Không được tự tiện suy diễn khi chưa có nguồn độc lập kiểm chứng. Chiếc tai nghe này bị đứt vỏ, nhưng nó đứt trước hay sau khi bản ghi âm được tạo ra? Minh đã cất nó vào hộp nhựa từ khi nào? Những câu hỏi đó chưa có câu trả lời.

Tôi hít sâu, nhận ra mình đã quá nôn nóng khi nhìn thấy một manh mối có vẻ trùng khớp. Sự nôn nóng của một kẻ muốn tìm ra dãy số độc đắc nhanh nhất có thể để thoát khỏi cảnh nghèo khó suýt nữa đã làm tôi mất đi sự tỉnh táo cần thiết của một người ba mươi tám tuổi.

Cô nói đúng.

Tôi ngồi xuống ghế, thở ra một hơi dài.

Tôi hơi vội. Vậy chúng ta ghi nhận cái này thế nào?

- Ghi là ‹dấu kỹ thuật cần kiểm tra lại›, không ghi là ‹bằng chứng›.

Linh nói, tay cô gõ bàn phím lưu tệp tin thu thử mới vào một thư mục riêng trên máy tính.

Cô đặt tên tệp tin mới là `Test_TaiNghe_17052026_2250.wav`. Tôi cũng lưu một bản sao tương tự vào bộ nhớ máy của Minh, đặt tên giống hệt để hai bên dễ đối chiếu sau này.

Lúc này, cấu trúc của tệp tin gốc trên điện thoại của Minh vẫn là một câu hỏi lớn. Tệp tin chính hiển thị trong danh sách và có header khai báo tổng thời lượng là hai mươi bảy giây. Nhưng phần dữ liệu âm thanh đọc ổn định được chỉ có khoảng mười hai giây đầu tiên, phần còn lại hoàn toàn là những vệt nhiễu trắng kéo dài. Bản đầy đủ theo khai báo vẫn nằm im lìm trong bộ nhớ máy của Minh do tôi giữ, nhưng cho đến lúc này. Chúng tôi chưa có cách nào để mở hay phục hồi phần âm thanh sạch dài hơn của mười lăm giây phía sau mà không làm hỏng cấu trúc tệp gốc. Chúng tôi đã thử chép nguyên tệp gốc sang laptop đúng hai lần. Cả hai lần thanh tiến trình đều khựng lại giữa chừng và máy trả về cùng một dòng báo lỗi đọc ngay ở phần dữ liệu âm thanh, chứ không phải lỗi cáp hay lỗi cổng kết nối. Chính vì vậy Linh mới chấp nhận để tệp gốc nằm yên trong máy Minh thay vì cố sao lưu bằng mọi giá, và cả hai thống nhất phải chờ một chỗ có thiết bị đọc chuyên dụng mới được đụng tiếp.

Linh mở một chiếc túi nylon khóa kéo nhỏ, dùng kẹp gắp chiếc tai nghe bị đứt vỏ bỏ vào trong. Cô dùng bút lông dầu viết lên nhãn dán của túi: ‹Vật chứng số 02 - Tai nghe đen nứt vỏ - Tìm thấy tại kệ sách góc Đông Nam ngày 17/05/2026›. Sau đó, cô cất chiếc túi vào một ngăn kéo nhỏ ở giữa bàn học chung, nơi chúng tôi thống nhất dùng làm ngăn chứa đồ chung dành riêng cho các manh mối liên quan đến vụ việc.

Tôi nhìn chiếc túi khóa kéo nằm im lìm trong ngăn kéo gỗ. Căn phòng trọ mười tám mét vuông giờ đây không chỉ là nơi trú ngụ của hai sinh viên nghèo nợ học phí. Mà đã thực sự biến thành một phòng thí nghiệm nhỏ, nơi mọi dấu vết của quá khứ đều được mổ xẻ dưới ánh đèn bàn bảo vệ mắt.

Linh đứng dậy, đi tới chỗ tủ quần áo để tắt bớt một bóng đèn tuýp lớn, chỉ để lại chiếc đèn bàn của tôi tỏa ra một vùng ánh sáng vàng nhạt trên mặt gỗ. Cô kéo tấm rèm hoa văn màu xanh úa lại, che khuất hoàn toàn góc giường ngủ của mình. Từ phía sau tấm rèm, giọng cô vọng ra, nhỏ nhưng rõ ràng.

- Đi ngủ đi. Mai tôi không có tiết nào trên trường, ở nhà cả ngày. Ông cũng đừng nhận ca chạy xe nào hết, để dành sức mà ngồi bàn giấy. Đừng có thức khuya mò mẫm mấy con số nữa, hại não lắm.

Tôi nhìn tấm rèm vải đang rủ xuống trước mặt, tạo thành một ranh giới ngăn cách hai thế giới riêng biệt trong cùng một căn phòng. Tôi tắt chiếc đèn bàn, nằm xuống chiếc chiếu trúc trải trên sàn gạch bông mát lạnh bên phần phòng của mình. Tiếng block máy tủ lạnh lại bắt đầu một chu kỳ rung đều đều trong bóng tối.

Trước khi kéo rèm, Linh cắm lại chiếc tai nghe vào đúng điện thoại Minh trên mặt bàn chung và chạm nhẹ phần dây nứt thêm một lần, còn tôi ngồi đối diện quan sát. Tiếng lách tách khô khốc lại bật ra rồi tắt lịm. Cô rút tai nghe, cho lại vào túi khóa kéo, đặt điện thoại về phía tôi và khoanh đỏ chữ ‹kiểm chứng› trên tờ ghi chép. Nằm trong bóng tối sau đó, tôi vẫn hình dung vòng mực đỏ như một dấu hỏi giữa hai chúng tôi, đánh dấu chiếc tai nghe hỏng là vật chứng chung đầu tiên chịu sự quản lý của cả hai.

0